Chương 1092: Thần nữ bị xúc phạm
Sức mạnh từ trong quan tài đó đánh cho đám người nhà họ Hàn một trận tơi bời.
Mấy trưởng lão bị thương nặng, nằm bệt dưới đất bò không nổi. Còn gia chủ nhà họ Hàn là Hàn Vân bị trường khí hất văng lên tận trần hầm mộ rồi rơi tự do xuống, đè nghiến lên người Hàn Liệt khiến hắn thét lên thảm thiết, máu tươi phun ra.
Hàn Vân bò dậy, một lần nữa nắm chặt tổ huyết cự đao.
Cơn giận lúc này đang bốc lên đầu, lão định lao tới chém chiếc quan tài xanh kia thêm lần nữa, bằng mọi giá phải bổ đôi nó ra!
Mấy trưởng lão còn cử động được đều lồm cồm bò dậy ngăn Hàn Vân lại.
"Gia chủ, đừng khinh suất nữa, chiếc quan tài đó có vẻ đã chọn Dương Sơ Cửu rồi! Chúng ta ở đây dùng sức mạnh phá quan tài là vô ích. Chi bằng thế này, đợi tên Dương Sơ Cửu đó lấy được cơ duyên rồi ra khỏi quan tài, chúng ta sẽ ra tay cướp lấy cơ duyên trên người cậu ta, như vậy khả thi hơn!"
Những lời này mới khiến một Hàn Vân đang kích động, phẫn nộ bình tĩnh lại. Thanh đao trên tay lão không còn giữ vững được nữa, rơi xuống đất rồi tan biến mất.
Ông ta thu khí tức vào trong cơ thể, quay sang dặn dò mấy vị trưởng lão: "Thông báo cho toàn bộ người nhà họ Hàn, phong tỏa ngôi mộ này, không cho phép bất cứ nhà nào khác được vào trong! Các trưởng lão mau ngồi xuống tự chữa trị vết thương, đợi Dương Sơ Cửu ra ngoài, chúng ta sẽ lập tức ra tay, đoạt cơ duyên, đoạn sinh cơ của nó! Còn cả nhà họ Dương kia nữa, dám phá hoại việc tốt của nhà họ Hàn ta, một gia tộc hèn mọn như thế nhất định phải bị tiêu diệt! Sau khi lấy được cơ duyên của Dương Sơ Cửu, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi động băng Quan Sơn, tới san phẳng nhà họ Dương!"
Mấy trưởng lão lập tức truyền lệnh xuống dưới.
Tất cả bọn họ bắt đầu ngồi ngay tại chủ mộ thất hoặc các mộ phụ để trị thương khôi phục.
Gia chủ Hàn Vân cũng ngồi thiền, liếc nhìn Hàn Liệt rồi bảo: "Mắt không được rời khỏi quan tài!"
Hàn Liệt gật đầu: "Vâng, thưa cha!"
Sau đó, Hàn Vân nhắm mắt bắt đầu nhập định trị thương.
Lúc này, tôi ở trong quan tài có thể nghe rõ những gì họ nói bên ngoài. Tuy nhiên, mọi động tĩnh bên trong này e rằng bên ngoài không nghe thấy được, vì bên trong quan tài dường như là một thế giới hoàn toàn khác.
Vừa rồi tình hình khẩn cấp, tôi vẫn chưa kịp nhìn kỹ người con gái trong quan tài đang nằm trên mảnh đồng kia, lúc này nhìn lại, tôi kinh ngạc phát hiện trên người cô ấy chẳng có lấy một mảnh vải che thân.
Bao phủ quanh người cô ấy là một luồng khí xanh quẩn quanh, tựa như lớp lụa mỏng hay sương mù che khuất cơ thể tuyệt mỹ, càng làm tăng thêm vẻ đẹp bí ẩn.
Vừa rồi chính cô ấy đã cứu tôi.
Đây chắc chắn là một tiền bối cực kỳ lợi hại trong giới Cổ Thần.
Tôi lập tức chắp tay hành lễ: "Dương Sơ Cửu bái kiến tiền bối!"
Thế nhưng người phụ nữ đó không hề có động tĩnh gì, cô ấy cứ nằm đó như thể đang ngủ say. Tôi hỏi liên tiếp mấy câu, đổi đủ loại câu hỏi nhưng cô ấy vẫn không đáp lại.
Có điều chỗ tôi đứng hơi xa, ánh sáng lại tối nên nhìn không rõ dung mạo, vì vậy tôi đi vòng quanh mảnh đồng xanh tới phía bên kia gần cô ấy hơn để nhìn rõ mặt thần nữ này.
Nhưng khi nhìn rõ dung mạo cô ấy, tôi vô cùng sững sờ.
Bởi vì gương mặt cô ấy trông y hệt Thanh Họa.
Nói thật lòng, nếu không phải trước đó đã gặp Thanh Họa ở bên ngoài, tôi thậm chí còn nghi ngờ người đang nằm đây chính là cô ấy.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi bắt đầu mơ hồ, không hiểu ý nghĩa của bốn chiếc quan tài mỹ nhân rốt cuộc là gì.
Chẳng lẽ hai chiếc quan tài mỹ nhân còn lại cũng chứa hai người giống Thanh Họa sao?
Hay là họ chỉ có ngoại hình giống nhau, còn người trước mặt này thực sự là Thanh Họa?
Thế gian rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra, huống hồ nơi đây lại là nơi bí ẩn nhất của Thần giới - động băng Quan Sơn.
Vì vậy, tôi không mạo muội gọi cô ấy là Thanh Họa mà lùi ra một bên ngồi xuống.
Trước đây trong ngôi mộ của phân thân hình nhân của ông nội, cách tôi lấy mảnh đồng Thủy Tổ là nhấc mảnh đồng đặt dưới đáy quan tài lên.
Không biết mảnh đồng này có phải cũng cần nhấc lên mới có thể thu vào túi được không?
Nhưng người con gái này đang nằm trên mảnh đồng, tôi không thể cứ thế mà lật tung nó lên được, như vậy chẳng khác nào lật cả giường của người ta lên, thật không lịch sự chút nào!
Vừa rồi người con gái này dường như biết nói, cô ấy còn gọi được tên tôi, nên tôi chỉ còn cách tiếp tục thử hỏi cô ấy xem tiếp theo mình nên làm gì.
Nhưng dù hỏi thế nào cô ấy cũng không trả lời.
Hết cách, với ý nghĩ tôn trọng người phụ nữ này, tôi trải một tấm gỗ do Ngũ Hành Mộc Sát hóa thành ngay bên cạnh để làm giường cho cô ấy.
Sau đó, tôi nhảy lên mảnh đồng xanh định bế cô ấy lên đặt sang bên kia, như vậy tôi mới có thể thử nhấc mảnh đồng lên được.
Thế nhưng, khi tôi vừa lại gần cô ấy, một luồng khí xanh từ trên người cô ấy b*n r*, đánh bật tôi lùi lại mười mấy bước, ngã lăn ra khỏi mảnh đồng.
Cô ấy vậy mà không cho tôi chạm vào?
Thế thì chịu rồi, tôi đành phải trực tiếp lật "giường" của cô ấy thôi.
Tôi chắp tay hành lễ: "Thần nữ đại nhân, đắc tội rồi!"
Đi tới rìa mảnh đồng xanh, tôi vận lực vào tay, sau đó nghiến răng dồn lực.
Trường khí từ huyết mạch Cổ Thần toàn thân đã sôi sục, đôi tay tôi bấu chặt vào rìa mảnh đồng, nhưng mảnh đồng vẫn y như lần trước, hoàn toàn bất động.
Đúng là lạ thật!
Chẳng lẽ phương pháp không đúng?
Không, phương pháp này chắc chắn đúng, vì trước đây tôi đã dùng cách này để nhấc một mảnh đồng lên.
Chỉ là nhấc mảnh đồng này phải dựa vào ý chí, tôi phải hoàn toàn tin tưởng từ trong tiềm thức rằng mình có thể nhấc nó lên thì mới thực sự làm được.
Lúc nhấc nó lên được chắc chắn cũng là lúc tôi đạt được sự đột phá về cảnh giới một lần nữa.
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này tâm chí tôi cực kỳ kiên định!
Nắm chặt rìa mảnh đồng, lần nào tôi cũng dùng hết sức bình sinh, một lần không được thì dừng lại khôi phục khí huyết rồi thử lần thứ hai, hai lần không được thì ba lần.
Trong chiếc quan tài này, tôi không biết mình đã thử bao nhiêu lần, nhưng càng thử nhiều tôi càng cảm thấy mình chắc chắn sẽ nhấc được nó lên.
Cuối cùng, sau hơn một trăm lần thử, tôi đã nhấc được mảnh đồng lên một chút xíu. Những phù văn trên mảnh đồng cũng giống như lần trước, tỏa ra ánh sáng kim sắc như muốn thoát ly khỏi bề mặt đồng!
Thần nữ vốn nãy giờ không động tĩnh gì phát ra một tiếng "ồ" nhẹ.
Tôi nhìn sang nhưng cô ấy vẫn nằm đó nhắm nghiền mắt.
Thân hình cô ấy quá đỗi tuyệt mỹ nên tôi không dám nhìn lâu.
Không biết cô ấy có quan hệ gì với Thanh Họa mà lại giống nhau đến thế?
Bình tĩnh lại, tôi hít sâu một hơi rồi thử lại lần nữa.
Sau khi đã có dấu hiệu làm lung lay được mảnh đồng, niềm tin của tôi tăng lên gấp bội.
Chính vì thế, lần dùng sức này tôi đã nhấc được cả mảnh đồng lên cách mặt đất khoảng một thước.
Sắp thành công rồi!