Dương Lăng suy nghĩ một hồi rồi phân tích: "Cổ Thánh dù sao cũng là Thánh Tôn của cả giới Cổ Thần, vấn đề ngài ấy cân nhắc chắc chắn phải là chuyện sinh tử tồn vong của cả giới này. Còn nói về bí mật tày trời thì thực sự rất khó đoán! Bí mật trong động băng Quan Sơn quá nhiều, ai biết được Cổ Thánh đã phát hiện ra điều gì chứ?"
Lúc này, Mặc Hình Vân đứng bên cạnh nói: "Ta thì thấy có một chuyện, có lẽ là thứ mà Cổ Thánh đang hứng thú nhất vào lúc này và nó thực sự liên quan đến vận mệnh của giới Cổ Thần!"
Tôi thắc mắc: "Chuyện gì?"
Mặc Hình Vân trả lời: "Chuyện về Dương Sát Chúc Âm!"
Mặc Hình Vân đột nhiên nhắc đến việc này khiến tôi không khỏi giật mình.
Bởi vì, Dương Sát Chúc Âm đang nằm ngay trên người tôi.
Chẳng lẽ Cổ Thánh thực sự đánh hơi được tung tích của Dương Sát đen, nên mới huy động người của các gia tộc tiến vào động băng Quan Sơn để truy tìm thứ đã mất ở Vực thẳm không đáy sao?
Tôi nói: "Anh nói cụ thể hơn về suy đoán của mình xem!"
Mặc Hình Vân tiếp lời: "Dương Sát Chúc Âm từng bị phong ấn ở nơi sâu nhất của vực thẳm không đáy, mà nơi đó lại là yếu tắc duy nhất kết nối giới Cổ Thần và Tân Thần Điện. Dương Sát đen còn ở giới Cổ Thần thì nơi đó mới an toàn. Một khi nó biến mất, dù có pháp trận phong tỏa thì cao thủ của Tân Thần Điện vẫn có khả năng phá vỡ. Đây chính là điều mà giới Cổ Thần và Cổ Thánh không muốn thấy nhất. Cho nên, hành động hiện tại của Cổ Thánh rất có thể là đã nhận ra vị trí của Dương Sát đen, vì vậy mới huy động lực lượng vào đây tìm kiếm! Chỉ là... Không hiểu sao Dương Sát đen lại lọt vào động băng Quan Sơn được?"
Tôi không khỏi khó xử, chỉ đành nói: "Cái đó... Ai mà biết được! Nhưng trước đây khi tôi từ hạ giới lên, đúng là nhân lúc Dương Sát đen không có ở đó mới vào được. Trước khi vực thẳm không đáy mở ra, hình như có một người tên là... Mịch Dương gì đó đã tìm vài cao thủ và yêu thú để đối phó với thứ kia! Cảnh tượng khi ấy kinh khủng lắm, tôi không dám lại gần, chỉ đợi họ luyện hóa Dương Sát đen xong mới quay về!"
Mặc Hình Vân và Dương Lăng đồng thanh thốt lên: "Mịch Dương! Ông ta còn sống sao?"
Cái tên Mịch Dương này quả nhiên là nhân vật khét tiếng của giới Cổ Thần, cả hai hậu bối này đều biết ông ta.
Tôi vừa đi vừa hỏi: "Mịch Dương kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Mặc Hình Vân trả lời: "Ông ta là phản đồ của giới Cổ Thần!" "Nói thật, giới Cổ Thần nay chỉ còn lại một mảnh thế giới nhỏ bé thế này, phần lớn là do tên Mịch Dương đó gây ra. Năm xưa ông ta rêu rao rằng phải mở thông đạo Thần giới để giới Cổ Thần giao lưu với bên ngoài mới có thể tiến bộ, nếu không sẽ bị tụt hậu, thậm chí bị Tiên vực ở hạ giới vượt mặt! Thực tế, Cổ Thánh đương thời chính là anh trai của Mịch Dương. Cổ Thánh đã nghe lời dụ dỗ của ông ta mà mở thông đạo Thần giới, nào ngờ cao thủ Tiên vực tràn vào gây ra một trận đại chiến, đánh nát cả giới Cổ Thần! Cuối cùng, Cổ Thánh đã liều chết dùng Dương Sát đen chặn đứng yếu tắc của giới Cổ Thần, giới này mới có được những năm tháng yên ổn vừa qua! Không ngờ thời gian đã qua lâu như thế, giới Cổ Thần tổn hại đến mức này mà tên Mịch Dương kia vẫn không dừng tay, dám đánh cắp cả Dương Sát đen, thật là đáng hận!"
Dương Lăng tiếp lời: "Mịch Dương này chẳng phải năm xưa đã bị Cổ Thánh giết rồi sao? Sao có thể còn sống được?"
Hai người họ vốn không nhận ra Dương Sát đen, nên vừa rồi khi tôi sử dụng, họ chỉ nghĩ đó là một loại sát khí trên người tôi thôi. Hiện tại, dường như họ cũng chưa liên tưởng đến phương diện đó. Chuyện này quá lớn, tôi chỉ đành giấu họ, biết nhiều quá cũng không tốt cho họ.
Tuy nhiên, chuyện này cũng nhắc nhở tôi: Dương Sát đen ở trên người mình hiện không hề an toàn.
Vừa nãy khi đối phó với cờ xương Thiên Ma, trong lúc cấp bách tôi đã dùng đến Dương Sát đen, ngay sau đó bản mô phỏng Sơn Hà Đồ xuất hiện.
Đây không phải trùng hợp, chắc chắn khi tôi ra tay đã bị phát hiện.
Nếu chỉ là Dương Sát đen trên tay tôi thì có lẽ không bị phát hiện dễ thế.
E rằng Cổ Thánh vẫn còn giữ một phần sát khí tách rời, nên khi tôi ra tay, phần khí tức đó nảy sinh dị động.
Nếu Cổ Thánh đã ra tay, lại cho người của các gia tộc tiến hành tìm kiếm kiểu rải thảm, thì họ chắc chắn có cách để xác định vị trí của nó.
Tôi phải lập tức phong ấn Dương Sát đen trong cơ thể lại.
Một khi bị tìm thấy, e là kết cục của tôi còn thảm hơn cả Mịch Dương.
Nghĩ thế, tôi lập tức dừng lại.
Dương Lăng và Mặc Hình Vân thấy vậy liền quay sang hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Tôi ngồi xuống một phiến đá bên cạnh, nói: "Khí tức trong người tôi hơi không ổn định, có lẽ là trận chiến với ngọn cờ lúc nãy đã ảnh hưởng đến nội tức."
Dương Lăng và Mặc Hình Vân đều đi tới.
Dương Lăng lo lắng: "Sơ Cửu, vậy cậu ngồi xuống điều tức cho tốt đi. Các gia chủ vào đây chủ yếu là tìm Dương Sát đen, chúng ta vào là để thí luyện. Họ bận việc của họ, chúng ta bận việc của chúng ta, thí luyện vẫn còn vài ngày, không cần vội!"
Nhưng Mặc Hình Vân lại nói: "Ta thấy chuyện không đơn giản vậy đâu. Các gia chủ vào đây khi không còn pháp tắc áp chế, rất có thể họ sẽ thuận tay đoạt lấy vài cơ duyên! Hay là để mấy anh em ta trợ giúp cậu điều tức nhé?"
Tôi phất tay ngăn lại ngay: "Không được, các anh đều là người tộc Cổ Thần chính thống, tôi thì khác, trong người vẫn còn huyết mạch phàm trần. Các anh giúp tôi điều tức, e là từ trường huyết mạch Cổ Thần thuần khiết đó tôi sẽ không chịu nổi! Vả lại, ở hạ giới tôi tu luyện theo pháp luyện sát, nếu các anh giúp tôi, khí tức không hòa hợp có khi còn làm các anh bị thương đấy!"
Mặc Hình Vân và Dương Lăng nghe vậy thì không biết làm sao.
Tôi nói tiếp: "Tốt nhất là các anh cứ đứng từ xa hộ pháp cho tôi là được rồi."
Họ gật đầu, lập tức tỏa ra các phía xung quanh, trấn giữ các lối vào của vùng núi này.
Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu điều tức.
Thực chất không phải là điều tức bình thường, mà tôi muốn tách Dương Sát đen đã được luyện hóa ra khỏi Sát Thần của mình, sau đó phong ấn riêng biệt để tránh bị rò rỉ khí tức.
Nếu không, hễ có kẻ cầm một chút Dương Sát đen nào đó tiến lại gần, thứ trên người tôi chắc chắn sẽ phản ứng, lúc đó sẽ bại lộ ngay.
Nghĩ là làm, tôi lập tức thử tách Dương Sát đen trên Sát Thần ra, việc này cần phối hợp với Thái Cực Đồ trong cơ thể.
Nào ngờ, tôi vừa mới bắt đầu thì Dương Sát đen trên Sát Thần trong khí hải đã lập tức biến hình, hóa thành một con Chúc Âm.