Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1027

Chương 1027: Một chỉ quyết định thiên tượng

Ngay khi tôi vừa đặt chân lên nền gạch của tòa điện thứ chín mươi mốt, những tiếng quát tháo hung ác kia lại rộ lên, liên hồi không dứt!

Mặc kệ những lời đó, tôi bước tiếp chân còn lại lên. Một cú dẫm này mang theo lực đạo vô cùng mãnh liệt, tôi gầm lên một tiếng:

"Tất cả câm miệng hết cho tôi! Muốn ngăn cản tôi thì bước ra đây mà đánh với Dương Sơ Cửu này! Đừng hòng dùng vài ba câu nói mà bắt tôi phải lùi bước!"

Những tiếng mắng nhiếc liên tục kia tức khắc bị chặt đứt.

Tám pho thần tượng dữ tợn hai bên bị chấn động bởi tiếng gầm của tôi mà lung lay dữ dội, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.

Bọn chúng lập tức ngậm miệng.

Những pho tượng đó trừng mắt nhìn tôi, nhưng tôi chẳng mảy may để tâm mà cứ thế sải bước tiến thẳng vào trung tâm tòa điện thứ chín mươi mốt.

Lúc này, trên đỉnh núi, từ bên trong tấm cổ bia truyền ra một giọng nói: "Tiểu Thanh Họa, mắt nhìn của cô quả thực không tệ!"

Nghe thấy giọng nói này, Thanh Họa mỉm cười. Cô ấy hỏi: "Nói vậy là tiền bối đã chấp thuận cho anh ấy vào động băng Quan Sơn để tìm kiếm cơ duyên rồi sao? Cảm ơn tiền bối!"

Giọng nói từ trong cổ bia trả lời: "Chỉ cần cậu ta quỳ xuống bên trong tòa điện này, bái lạy cổ bia, ta sẽ cho phép cậu ta đi qua, đồng thời ban cho cậu ta một phần cơ duyên trong ngàn quan tài của Thần tộc!"

Lúc này, tôi đã đi tới vị trí có thể quỳ lạy bên trong tòa điện thứ chín mươi mốt. Nơi đây không hề có chút uy áp nào.

Đột nhiên, phía trước hiện ra một bóng người.

Đó chỉ là một hư ảnh, chỉ có thể thấy được đường nét mờ ảo.

Hư ảnh cất lời: "Dương Sơ Cửu, cậu đã được cổ bia Thần tộc công nhận. Hãy quỳ xuống hành lễ, cậu sẽ nhận được truyền thừa cổ bia, có được một phần cơ duyên!"

Tôi sững người.

Tôi đã nhận được sự công nhận của cổ bia Thần tộc rồi sao?

Tuy nhiên, tôi không vội đồng ý. Ngước nhìn lên phía trên, tôi tò mò hỏi: "Ở đây cũng có thể nhận được truyền thừa, vậy sự hiện diện của những tòa điện phía trên kia có tác dụng gì?"

Hư ảnh khá bất ngờ trước câu hỏi của tôi, đối phương giải thích: "Ý nghĩa của mỗi tòa điện đều khác nhau. Những tòa phía trên kia thì cậu đừng mơ mộng quá nhiều làm gì. Ngay cả những thiên tài mang huyết mạch Cổ Thần năm xưa, kẻ có thể đi tới tòa điện thứ nhất cũng cực kỳ hiếm hoi! Huống hồ, cậu chỉ là một phàm nhân! Đến được nơi này đã là vô cùng gian nan rồi. Dương Sơ Cửu, cậu nên quỳ lạy hành lễ để nhận lấy truyền thừa đi!"

Nghe lời hư ảnh nói, tôi thầm cân nhắc, nhưng tôi cảm thấy đây vẫn chưa phải giới hạn của mình. Thế là tôi hít một hơi thật sâu, tiếp tục cất bước đi tới.

Hư ảnh giật mình, lại lên tiếng nhắc nhở: "Dương Sơ Cửu, cơ hội chỉ có một lần! Nếu không thể tiến vào tòa điện thứ chín mươi hai, cậu sẽ bị trục xuất khỏi Thần cung ngay lập tức và không nhận được bất kỳ cơ duyên nào hết!"

Nhận cơ duyên chỉ là chuyện thứ yếu.

Mục đích ban đầu tôi tới đây là để tìm Thanh Họa.

Bây giờ còn chưa thấy cô ấy, làm sao tôi có thể rời đi như vậy được?

Hơn nữa, Dương Sơ Cửu tôi dù có đến nơi này, cũng chẳng có đạo lý nào lại đi quỳ lạy người khác một cách mù quáng.

Điều tôi muốn không phải là quỳ xuống để nhận một phần cơ duyên, mà là đứng thẳng lưng đi xuyên qua tất cả tòa điện, tiến đến dưới chân cổ bia để tìm kiếm tung tích của Thanh Họa!

Mặc cho hư ảnh nhắc nhở, tôi không thèm để ý mà tiến thẳng về phía tòa điện thứ chín mươi hai!

Chỉ mới tiến lại gần tòa điện thứ chín mươi hai khoảng mười mấy mét, tôi đã cảm nhận được một luồng uy áp mạnh mẽ tới cực điểm!

Uy áp đó nặng tựa thái sơn, giáng thẳng xuống người tôi, muốn chấn văng tôi ra ngoài.

Nhưng tôi nghiến chặt răng, giữ vững bước chân.

Niềm tin trong lòng chưa bao giờ dao động, tôi từng bước tiến sát thần điện thứ chín mươi hai, dẫm mạnh chân lên nền gạch.

Bước chân này vẫn vô cùng vững chãi.

Uy áp khủng khiếp đè nặng lên vai, nhưng không thể khiến sống lưng tôi khom xuống dù chỉ nửa phân.

Ngược lại, tôi vẫn tiếp tục sải bước đi lên.

Lúc này, bên cạnh Thanh Họa, từ trong cổ bia lại phát ra tiếng nói: "Thú vị đấy. Xem ra cậu vẫn không dừng lại, vẫn chưa thỏa mãn với cơ duyên của tòa điện thứ chín mươi mốt!"

Thanh Họa đứng từ trên nhìn xuống, mỉm cười.

Cô ấy biết hành động của tôi đã khiến tiền bối bên trong cổ bia thay đổi cách nhìn về mình.

"Cơ duyên của tòa điện thứ chín mươi hai dĩ nhiên vượt xa tòa thứ chín mươi mốt. Ngay cả những Cổ Thần thiên phú trác tuyệt cũng khó lòng đi tới bước này. Cậu ta tuy là phàm nhân, nhưng quả thực phi thường! Ta sẽ chuẩn bị sẵn cơ duyên của tòa điện thứ chín mươi hai cho cậu ta, để xem chính hắn có thể tiếp nhận nổi hay không!"

Một tia sáng vàng đã được ngưng tụ bên trong cổ bia, sẵn sàng chờ đợi!

Thực tế, lúc này chỉ cần tôi quỳ xuống bái lạy cổ bia bên trong tòa điện thứ chín mươi hai là có thể nhận được truyền thừa đó. Thế nhưng, tôi vẫn không dừng bước, cứ thế xuyên qua tòa điện thứ chín mươi hai để tiếp tục tiến lên!

Tia sáng vàng trên cổ bia khựng lại giữa không trung.

Một lát sau, kim quang thu hồi trở về!

"Thằng nhóc này, ngay cả cơ duyên của tòa điện thứ chín mươi hai cũng không cần sao? Thân xác phàm trần mà cậu ta lại muốn cơ duyên ở tòa điện thứ chín mươi ba?"

Giọng nói trong cổ bia thể hiện rõ sự kinh ngạc.

Suy cho cùng, mức độ này chỉ có những thiên kiêu Cổ Thần thượng cổ mới đạt tới được, mà cả thời kỳ thượng cổ cũng chẳng có mấy vị Cổ Thần làm được điều này.

Chỉ một lát sau, tôi đã vượt qua tòa điện thứ chín mươi ba và hướng về tòa điện thứ chín mươi tư!

"Chuyện này... Cậu ta thực sự là phàm nhân sao?"

Giọng nói kia đã chuyển từ kinh ngạc chuyển sang giật mình. Từ cổ chí kim, thực thể bên trong cổ bia chưa bao giờ có phản ứng như vậy.

Thanh Họa lúc này mới lên tiếng: "Chắc hẳn tiền bối đã từng gặp một vị tiền bối khác. Dương Sơ Cửu tuy là phàm nhân, nhưng anh ấy chính là hậu duệ mà tiền bối đó để lại ở Viêm Hạ."

Giọng nói trong cổ bia không nén nổi tò mò: "Tiền bối nào?"

"Một lời nói ra thành pháp lệnh, một chỉ quyết định thiên tượng!" Thanh Họa đáp.

Người trong cổ bia hãi hùng, ngay tức khắc, một ông già râu dài mặc áo bào màu vàng từ trong bia bước ra.

"Dương Thiên Tượng? Cô nói thằng nhóc đó là con trai của ông ta?"

Thanh Họa nhìn ông cụ, chắp tay: "Tiền bối, không phải con trai, đó là cháu nội của ông ấy. Nếu tôi không đoán lầm, Dương Sơ Cửu sẽ không quỳ xuống ở bất kỳ tòa điện nào, cũng không quỳ trước bia đá của người. Anh ấy sẽ đứng thẳng lưng mà đi tới tận đây!"

Ông cụ râu dài bật cười: "Thật không ngờ, sư đệ Thiên Tượng lại còn để lại hậu nhân. Sớm biết ông ta có nước cờ này, lão già này đã không đoạn tuyệt hoàn toàn với hồng trần... Haiz... Ván cờ này, cuối cùng vẫn là ta... Thua rồi..."