Chương 1018: Tôi muốn tất cả!
Sau khi thu hồi sát khí và tinh huyết, Sát Thần vốn dĩ chỉ còn lại kích cỡ bằng lòng bàn tay trong cơ thể tôi lúc này bắt đầu tăng trưởng một cách nhanh chóng.
Khi hoàn thành việc hấp thụ tinh huyết và sát khí từ Huyết Kỳ Lân, Sát Thần trông đã cao tới vài trăm mét rồi.
Chỉ riêng mức độ này thôi, Sát Thần hiện tại đã có thể sánh ngang với Sát Thần ban đầu.
Phía trên khí hải chính là thiên cung của khí hải. Chiều cao của Sát Thần lúc này trông đã tiếp cận tới thiên cung kia.
Thông thường, các cao thủ luyện sát muốn dùng pháp môn này để từ cảnh giới Sát Thần đột phá lên Hoàn Hư cảnh thì ít nhất chiều cao của Sát Thần phải chạm tới thiên cung của khí hải.
Trước đây, sau khi tôi có được Tam Thanh Tứ Tượng Ngũ Hành Sát, tuy Sát Thần đã đủ cao lớn nhưng khoảng cách tới thiên cung vẫn còn rất xa.
Lúc đó, sở dĩ tôi muốn từ cảnh giới Sát Thần đột phá lên Hoàn Hư cần phải có thêm Dương Sát đen và Âm Sát trắng chính là vì Sát Thần còn cách thiên cung quá xa.
Nhưng giờ nhìn lại, có được những sự trợ lực này, hình như khoảng cách đó cũng không còn xa đến thế nữa.
Có lẽ nào tôi muốn đột phá cảnh giới hiện tại vẫn còn có phương pháp khác?
Tất nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán, dù sao thì tuy hiện tại Sát Thần đã đủ cao, trông có vẻ gần thiên cung hơn nhiều, nhưng thực tế chiều cao của thiên cung vẫn vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Hoàn hồn, tôi nhìn về phía con yêu thú còn lại là Thanh Hỏa.
Còn về phần Mịch Dương kia, cứ để sức mạnh huyết mạch của tôi tiếp tục gặm nhấm huyết mạch của lão thêm một lát nữa, để lão cảm nhận chút đau khổ rồi tính sau.
Việc tôi đột ngột ra tay trảm sát Huyết Kỳ Lân cũng khiến Mịch Dương và con yêu thú Thanh Hỏa kinh hãi tột độ. Dù tôi đã dùng huyết mạch chi pháp để hạ thủ với chúng, nhưng chúng vẫn không ngờ một phàm nhân như tôi lại dám ra tay thực sự.
Thanh Hỏa nhìn tôi chằm chằm, nói: "Tên phàm nhân nhỏ bé kia, cậu... Cậu dám giết Huyết Kỳ Lân?"
Đối diện với sự chất vấn của Thanh Hỏa, tôi trực tiếp áp sát nó, lạnh lùng bảo: "Chỉ là một con yêu thú mà thôi, giết thì cũng giết rồi. Ai bảo nó không biết sống chết, cứ nhất quyết đòi nuốt chửng sát khí của tôi, lại còn giống như ông, lúc nào cũng canh cánh trong lòng muốn ăn thịt tôi cơ chứ!"
Thanh Hỏa nghiến răng, gầm lên: "Thằng nhãi kia, nhân loại vốn dĩ chỉ là thức ăn cho yêu thú chúng ta mà thôi. Ăn thịt cậu là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"
Tôi cười khẩy, hỏi ngược lại: "Thế sao? Tôi biết yêu tộc vốn là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh làm vua. Nhưng ông cũng nên hiểu rằng, bất luận dùng thủ đoạn gì thì thắng làm vua thua làm giặc. Hiện tại, ông căn bản không có tư cách để nói cái câu ăn thịt con người là chuyện đương nhiên đâu!"
Thanh Hỏa phẫn nộ vô cùng, nhưng nó càng nổi giận thì huyết mạch trong cơ thể lại càng hoạt động mạnh. Mà trong tình trạng huyết mạch sôi trào như thế, nó chỉ càng làm tăng tốc độ nuốt chửng của huyết mạch tôi đối với huyết mạch của nó mà thôi.
Nó gầm thét, phun ra một ngọn lửa xanh, nhưng luồng hỏa diễm đó còn chưa tới trước mặt tôi đã tiêu tán sạch sành sanh. Huyết mạch bị pha tạp khiến nó căn bản không thể phát huy toàn lực, thậm chí đến một phần mười sức mạnh cũng chẳng dùng nổi!
Tôi nói: "Đừng giãy giụa vô ích nữa! Huyết Kỳ Lân đã bị trảm, tiếp theo đến lượt ông!"
Dứt lời, tôi lập tức gọi kiếm Thiên Sư ra.
Trên kiếm Thiên Sư ánh sáng lấp lánh, cộng thêm Sát Thần của tôi đã khôi phục, cho nên khi một kiếm này tung ra, uy lực so với lúc nãy đã tăng cường hơn rất nhiều.
Dẫu cho con thanh long âm hiểm kia có lớp vảy rồng cứng cáp, tôi cũng sẽ phá giáp chỉ bằng một kiếm.
Thanh Hỏa thấy vậy, thân rồng khổng lồ vùng vẫy muốn lao tới liều mạng với tôi.
Nhưng với tình trạng hiện tại của nó, căn bản là không bò dậy nổi.
Thậm chí khi nó vừa mới nhổm dậy được một chút, liền vì vấn đề huyết mạch mà lăn nhào xuống một thung lũng bên cạnh.
Ở trong thung lũng đó, vấn đề huyết mạch của nó liên tục bị phóng đại lên, nó ngay cả việc bò lên cũng không làm được nữa rồi!
Tình cảnh này cho thấy, huyết mạch của tôi đã hoàn toàn hoàn tất việc thôn phệ huyết mạch của Thanh Hỏa!
Tôi giơ tay tung một kiếm.
Có Huyết Cương gia trì, kiếm Thiên Sư phát ra hào quang rực rỡ, theo chỉ quyết của tôi bay đi!
Giây tiếp theo, kiếm Thiên Sư xuyên thẳng qua giữa lông mày của con thanh long tà ác kia. Lớp vảy rồng tuy cứng nhưng khi không còn huyết mạch hộ trì, không có yêu lực gia trì thì cũng trở nên rất giòn!
"Rắc", vảy rồng vỡ vụn, đầu của Thanh Hỏa cũng bị một kiếm đâm xuyên qua.
Lúc thu kiếm, Thanh Hỏa không còn vùng vẫy nữa, đổ rầm xuống thung lũng đá bên dưới!
Tôi lại tế ra Thái Cực Đồ, dùng sức mạnh của Thái Cực Đồ để thu hồi số sát khí và huyết mạch vừa bị con thanh long tà ác này nuốt vào cơ thể. Giống như lúc nãy, sau khi nuốt chửng huyết mạch của thanh long, luồng tinh huyết này đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều.
Khi nó quay trở về hòa vào huyết mạch của tôi, sức mạnh huyết mạch lại một lần nữa tăng cường.
Tất nhiên, Sát Thần trong đan điền của tôi cũng không ngoại lệ, lại một lần nữa tăng trưởng.
Lần tăng trưởng này đã hoàn toàn vượt qua chiều cao vốn có của Sát Thần trước kia. Nếu lúc trước cảm thấy thiên cung kia xa vời vợi, thì lúc này cảm nhận Sát Thần, tôi có cảm giác mình giống như một người khổng lồ trong khí hải này vậy.
Đỉnh đầu Sát Thần của tôi hiện giờ đã chẳng còn cách thiên cung bao xa nữa rồi.
Chẳng lẽ, tôi thực sự sẽ đột phá cảnh giới ngay tại đây, tiến vào Hoàn Hư sao?
Chỉ dựa vào hai con yêu thú kia chắc chắn là không đủ!
Giờ thì đến lượt Mịch Dương rồi! Những thứ vừa rồi bị Mịch Dương lấy đi, bị lão tính kế, bây giờ Dương Sơ Cửu tôi sẽ lấy lại từng thứ một!
Một thứ cũng không được thiếu, tôi còn phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
Khi tôi đối phó với hai con yêu thú kia, Mịch Dương trông có vẻ rất bình tĩnh. Tuy hành động của tôi khiến lão vô cùng kinh ngạc, nhưng kinh ngạc đi qua, lão lập tức trấn tĩnh lại.
Ông già Mịch Dương này quả thực không đơn giản.
Mịch Dương nở nụ cười, lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nói: "Chúc mừng đạo hữu Sơ Cửu, thực lực lại tinh tiến thêm một bậc!"
Lão thế mà còn có tâm trí để chúc mừng tôi?
Tôi bảo: "Tiền bối Mịch Dương, tôi vừa xử lý hai con yêu thú dưới trướng ngài, ngài còn chúc mừng tôi sao?"
Mịch Dương cười nói: "Chỉ là hai con yêu thú thôi mà, đạo hữu Sơ Cửu nếu đã thích thì cứ lấy đi, chẳng có gì to tát. Đạo hữu Sơ Cửu lấy chúng rồi có thể nâng cao thực lực như vậy, Mịch Dương ta đương nhiên phải chúc mừng rồi! Đạo hữu Sơ Cửu, thật đấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã biết cậu không phải hạng người tầm thường, cậu là người mà sau này nhất định có thể dựa vào bản lĩnh của mình để phong thần, thành một nhân vật lớn. Hay là thế này, chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế được không?"
Tôi lại gọi ra kiếm Thiên Sư, gia trì thêm Huyết Cương, tay kia còn ngưng tụ Chưởng Tâm Quỷ Lôi gia trì lên trên, hòa quyện thành một chiêu Chưởng Tâm Kiếm Cương nắm chặt trong tay, có thể phát ra bất cứ lúc nào.
Sau khi làm xong, địa mạch xung quanh đều vì luồng kiếm cương trên thanh kiếm của tôi mà rung chuyển bần bật.
Tôi hỏi: "Ngài muốn nói chuyện thế nào?"
Mịch Dương nhìn thấy chiêu thức của tôi, khóe miệng giật giật liên hồi, rõ ràng lão không ngờ hiện tại tôi lại có thực lực cỡ này. Nhưng bên ngoài, lão vẫn tỏ ra thoải mái, nói: "Thế này đi, anh bạn Sơ Cửu, luồng huyết khí Cổ Thần trong người ta bị tinh huyết của cậu nuốt chửng thì ta không bàn đến nữa, tinh huyết và sát khí ta đều trả hết cho cậu. Sau này, chúng ta làm anh em, được không? Ta sẽ giúp cậu lên thần điện phía trên chín tầng mây."
Tôi nhìn vào cái bát vàng trong tay Mịch Dương, lạnh lùng nói: "Tinh huyết và sát khí của tôi, cộng thêm cả Dương Sát đen trong tay ngài nữa, tôi muốn tất cả!"