Chương 1010: Mịch Dương thỉnh cầu
Mịch Dương ra tay, giúp tôi chặn con mắt máu phía dưới.
Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy con mắt máu đó, cảm giác choáng váng mãnh liệt kia căn bản không thể kháng cự.
Đó không đơn thuần là cảm giác rơi xuống địa ngục, mà là một loại cảm giác linh hồn và thần thức hoàn toàn sắp bị nuốt chửng, hơn nữa với sức mạnh hiện tại, tôi hoàn toàn không cách nào chống cự.
Tôi hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh.
Mịch Dương nói: "Con mắt của thứ đó giống như vực sâu, cho dù là chân thần nhìn thẳng vào e rằng cũng khó mà trụ vững, huống chi cậu chỉ là một phàm nhân từ hạ giới tới?"
Tôi chỉ đáp "vâng", không nói gì nhiều.
Nói thật lòng, sức mạnh của Dương Sát này vượt xa tưởng tượng của tôi.
Nếu dựa vào thực lực của mình tôi mà tới đây, không thấy được Dương Sát thì thôi, chứ nếu đã thấy rồi, e rằng muốn luyện hóa hấp thụ nó là điều không thể.
Thứ này và những luồng sát khí tôi từng thấy trước đây căn bản không cùng một đẳng cấp tồn tại.
Vật này đã vượt quá nhận thức của tôi quá nhiều.
Tôi im lặng, xem xem Mịch Dương định làm gì. Dù sao Mịch Dương đã tới đây thì khả năng cao cũng là vì thứ Dương Sát đen này.
Trước đây đúng là từng có truyền thuyết về Mịch Dương, nghe nói ông ta là Mịch Dương Thần Đế của thần giới cũ, năm đó chính vì muốn luyện hóa Dương Sát đen trong truyền thuyết này mà mất tích. Gặp được ông ta cũng là chuyện tốt, bởi vì Mịch Dương mới là người hiểu rõ nhất cách luyện hóa Dương Sát đen.
Phía dưới, dưới một chiêu của Mịch Dương, con mắt máu khổng lồ tạm thời nhắm lại.
Nhưng Mịch Dương vẫn nhấn mạnh với tôi, bảo tôi tuyệt đối đừng nhìn vào nơi vừa mở mắt lúc nãy.
Tôi đương nhiên sẽ không nhìn lung tung, tìm một chỗ đứng vững.
"Đạo hữu Sơ Cửu, sự tồn tại của Dương Sát đen, bất kể là với thần giới hay đối với thế giới phàm nhân đều cực kỳ nguy hiểm. Năm xưa, chính vì Dương Sát đen bùng phát nên mới dẫn đến thần giới tan vỡ! Thần giới năm xưa có rất nhiều chính thần, thần đế bị Dương Sát đen nuốt chửng mà ngã xuống. Còn Mịch Dương ta cũng đã dốc hết toàn lực mới phong ấn được Dương Sát tại đây. Thực ra thần giới sớm đã tan vỡ, chân thần từ lúc đó đã không còn tồn tại nữa. Hai kẻ vừa chết lúc nãy, bản chất của bọn chúng chẳng khác gì cậu, đều là phàm nhân cả thôi. Chẳng qua bọn chúng vào được các mảnh vỡ thần giới để tu hành, nhận được chút truyền thừa thần giới. Cái gọi là thần giới mới trong miệng bọn chúng chẳng đáng gọi là thần giới gì cả, chỉ là xây dựng một vài môn phái bên trong những mảnh vỡ thần giới, tùy theo truyền thừa nhận được mà bọn chúng tự xưng là chính thần của các lĩnh vực khác nhau! Thần giới đã hỗn loạn một thời gian dài, nguyên nhân chính là do Dương Sát đen này. Khi ấy Dương Sát bùng phát khiến thần giới gặp nạn, mọi quy luật trong trời đất đều tan vỡ, rải rác khắp nơi. Nhân tộc các cậu cũng có vài tu sĩ nhận được một chút sức mạnh quy luật, từ đó lập ra những môn phái lớn mạnh, những kẻ đứng đầu đã gọi đấy là thần giới mới. Người hạ giới chẳng qua đều bị bọn chúng xoay vần trong lòng bàn tay mà thôi. Trên người cậu có khí tức của huyết mạch phương Đông, chắc hẳn cậu đến từ Viêm Hạ. Nơi đó trước khi thần giới sụp đổ cực kỳ hưng thịnh, thần giới chúng ta có rất nhiều bộ tướng đều phi thăng từ Viêm Hạ. Chỉ tiếc là lần Dương Sát đen bùng phát đó, đại kiếp thần giới cũng gây ra đại kiếp cho thế giới bên dưới. Sự tranh đấu giữa các thế lực dẫn đến Viêm Hạ cuối cùng bị diệt vong, văn minh bị hủy sạch. Tuy nhiên, ta nhớ có một người ở Viêm Hạ đã dùng một nơi động thiên để bảo tồn văn minh Viêm Hạ. Ông ta gọi động thiên Viêm Hạ là mồi lửa cho tương lai ông ta cũng tin rằng sẽ có một ngày văn minh Viêm Hạ nhất định phục hưng."
Nói đến đây, Mịch Dương hỏi tôi: "Nếu ta không đoán sai, cậu chính là người thiên mệnh có khả năng khiến văn minh Viêm Hạ phục hưng đó đúng không?"
Đối với câu hỏi này, tôi không trả lời.
Mịch Dương mỉm cười: "Đạo hữu Sơ Cửu, cậu cũng khá thận trọng đấy. Yên tâm, nói với cậu nhiều như vậy là để cho cậu biết, sau khi thiên đạo sụp đổ, sinh linh lục giới không ai thoát khỏi kiếp nạn. Thế giới hiện nay thực ra khó mà duy trì được, bởi vì quy luật của thiên địa không cho phép một phương thiên địa có thiên đạo sụp đổ tồn tại. Sẽ có một ngày phương trời đất này, bao gồm cả cái gọi là thần giới mới và hạ giới nơi cậu đang ở, đều sẽ tan thành mây khói trong đại quy luật đó!"
Lúc này, tôi hỏi Mịch Dương: "Ý của ngài là thứ mà đại quy luật thiên địa cho phép tồn tại là thiên địa có thiên đạo hoàn chỉnh?"
Mịch Dương gật đầu, hài lòng nói: "Đúng thế! Quy luật thiên địa chỉ cho phép một vùng trời có thiên đạo hoàn chỉnh tồn tại. Thiên đạo của vùng trời này đã sụp đổ hoàn toàn, nếu muốn nó tiếp tục tồn tại, thậm chí là tái thiết văn minh thì chỉ có một cách duy nhất, đó là tái tạo lại thiên đạo trong phương trời đó. Có thiên đạo, vùng đất đó đương nhiên cũng phù hợp với đại quy luật thiên địa, có khả năng tồn tại!"
Nói đến đây, Mịch Dương tiến lại gần nhìn tôi, nói: "Đạo hữu Sơ Cửu, muốn phục hưng văn minh Viêm Hạ của các cậu thì chỉ có thể tái tạo thiên đạo. Thực ra đây không phải chuyện gì khó khăn, chỉ cần cậu giúp ta kiến thiết lại thần giới. Thần giới thực sự khôi phục rồi thì quy luật trong thiên địa này cũng sẽ dần khôi phục, việc tái tạo thiên đạo không phải là chuyện khó!"
Tôi hỏi ông ta: "Tôi chỉ là một phàm nhân, giúp ngài kiến thiết lại thần giới, việc này đối với tôi quá xa vời, e rằng tôi không giúp được gì!"
Mịch Dương lắc đầu: "Không, đạo hữu Sơ Cửu, cậu có thể giúp ta. Ta đã đợi bấy nhiêu năm, trận pháp kép vẫn luôn ở bên trên nhưng chưa từng có ai phá trận đi xuống được. Cậu có thể phá trận xuống đây gặp được ta chính là duyên phận, cũng là minh chứng cho thực lực của cậu! Chưa kể, trong trời đất này cao thủ luyện sát cực kỳ hiếm, đặc biệt là người đi đến cực hạn của con đường luyện sát như cậu lại càng gần như không tồn tại. Có thể nói, đại đạo có ba nghìn thì con đường của cậu nằm ngoài ba nghìn đó!"
Nói đến đây, Mịch Dương lại dặn dò: "Đạo hữu Sơ Cửu, cậu cứ ở lại đây, lát nữa ta sẽ bắt đầu luyện hóa Dương Sát đen bên dưới, đến lúc đó mong đạo hữu dốc sức tương trợ!"
Mịch Dương vừa nói vừa cử động tay.
Chỉ trong cái búng tay, địa mạch dưới chân tôi dường như thay đổi. Ban đầu chỉ là một phiến đá núi dưới vực sâu, nhưng dần dần bắt đầu diễn hóa biến thành một cái bục, trên cái bục đó điêu khắc dày đặc những phù văn. Tôi thử nhích một bước thì phát hiện hai chân như bị khóa lại, không thể cử động.
Tên Mịch Dương này, mở miệng là gọi "đạo hữu", bảo tôi giúp đỡ, nhưng thực tế lại khóa chặt tôi.
Những lời hắn nói, tôi không đời nào tin hết.