Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào
Chương 1
Chương 1: Máu nuôi mỹ nhân
Ở nông thôn có một câu nói: "Tre nở hoa, lập tức chuyển nhà."
Bình thường, tre mọc bên nhà là điềm lành, báo hiệu điều tốt lành sẽ đến. Nhưng nếu tre bên nhà nở hoa thì đó lại là điềm gở. Mà đúng vào ngày tôi chào đời, cả bụi tre trong sân nhà đều đồng loạt nở hoa chỉ sau một đêm!
Lúc đó, ông nội tôi phải tạm rời khỏi đội khảo cổ ở huyện, chạy về báo cho ba mẹ tôi: "Đứa bé vừa chào đời, tre trong sân đã nở hoa, là điềm tang, rất xui xẻo. Tốt nhất là nên dọn về nhà cũ mà sống."
Nhưng bố tôi không tin chuyện đó, còn viện cớ mẹ tôi đang ở cữ, không thể chuyển nhà.
Ông tôi nóng ruột, quát lên: "Không chuyển nhà, đứa nhỏ sẽ chết!"
Bố tôi nghe vậy liền nổi giận: "Trên đời này làm gì có ai làm ông như bố, cháu mới sinh mà đã nguyền rủa nó chết hả?"
Hai người vì chuyện này mà cãi nhau dữ dội, suýt đánh nhau.
Thấy không khuyên nổi bố tôi, ông đành thở dài, như thể đã quyết điều gì đó, rồi rời khỏi nhà.
Nửa tháng sau.
Ông tôi từ khe Dã Nhân ở Tần Lĩnh trở về, phát điên.
Chính quyền gửi một khoản tiền trợ cấp cho bố mẹ tôi. Sau này tôi mới biết, lần đó cùng ông tôi vào khe Dã Nhân khảo cổ có tổng cộng mười chín người. Nghe nói trong núi có một ngôi mộ cổ cần khai quật khẩn cấp. Nhưng sau chuyến đi ấy, chỉ có ông tôi sống sót trở về.
Ông còn mang về một cỗ quan tài lớn, nghe nói trên nắp quan tài có khắc hình một mỹ nhân, nhưng không ai biết chiếc quan tài kỳ lạ ấy đã được giấu ở đâu.
Tôi tên là Dương Sơ Cửu.
Từ lúc có trí nhớ, ông tôi luôn sống một mình ở nhà cũ.
Ông sống ngờ nghệch, ăn nói lập bập khiến đám trẻ trong làng đều sợ. Nhưng mỗi dịp rằm, ông lại lén tìm tôi xin một giọt máu từ ngón giữa. Tôi hỏi để làm gì, ông không bao giờ trả lời, chỉ cười khờ khạo rồi đưa cho tôi một viên kẹo sữa.
Thời ấy nhà nghèo, kẹo cứng còn chẳng có mà ăn, ông cho kẹo sữa đúng là quý lắm. Ông bảo tôi giữ bí mật nên tôi cũng không kể chuyện đó cho bố mẹ, tất cả chỉ vì một viên kẹo mỗi tháng.
Nhưng thật ra, tôi vẫn luôn tò mò, ông tôi xin máu để làm gì?
Có lần tôi lén mò vào nhà cũ để tìm hiểu, nhưng lần nào cũng bị ông phát hiện rồi đuổi ra ngoài.
Thế nhưng, năm tôi mười tám tuổi, ông tôi lại chủ động kéo tôi vào sân nhà cũ.
Tôi còn nhớ hôm đó vừa tan học, trời âm u, mây đen vần vũ trông như sắp mưa.
Ông mặc một chiếc áo khoác xanh đậm mới toanh, cạo râu, cắt tóc gọn gàng. Điều lạ nhất là ông còn đi một đôi giày vải trắng lớn, sạch bong, hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ điên điên khùng khùng của ông bao năm qua.
Sân nhà cũ cũng có một rặng tre, khi bước vào, tôi thấy tất cả tre trong sân đều nở hoa.
Ông hỏi tôi đang nhìn gì?
Tôi sực tỉnh, hỏi: "Sao tre lại nở hoa thế ông?"
Ông chỉ cười, đáp: "Không sao đâu, kệ nó đi."
Tôi lại để ý thấy bên dưới bụi tre có một con chó nhỏ màu đen ngồi, toàn thân đen xì, chỉ có một mảng trắng ở giữa trán. Tôi đang nhìn thì nó bỗng ngẩng đầu, ánh mắt đỏ như máu gườm gườm nhìn tôi!
Tôi lạnh toát người, suýt hét lên.
Ông tôi lập tức quát: "Gì thế hả? Người nhà cả đấy, ngồi xuống!"
Chó nhỏ nghe lời, nhắm mắt, nằm yên.
Tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ông nắm lấy tay tôi. Tay ông lạnh toát, không có chút nhiệt. Nhưng ông lại nhét vào tay tôi một túi đầy kẹo sữa.
Ông nói: "Sơ Cửu, ngần ấy năm rồi, cháu không tò mò là ông xin máu để làm gì sao?"
Tất nhiên là tôi tò mò rồi. Hơn nữa, tôi cảm thấy ông giả điên chỉ để che giấu điều gì đó.
Ông khoác vai tôi, nói: "Đi theo ông, ông cho cháu xem một thứ rất hay ho."
Tôi hỏi là gì, ông không trả lời, chỉ dẫn tôi vào phòng khách nhà cũ.
Khi cửa mở, đập vào mắt tôi là một cỗ quan tài lớn!
Kỳ lạ hơn nữa bên thành quan tài được chạm khắc hình một người phụ nữ, vô cùng sống động.
Cô ấy nằm đó, mặc đồ cổ trang lộng lẫy, như đang ngủ. Nhưng đôi mắt hơi mở, khóe môi mỉm cười, lại khiến tôi cảm giác như đang nhìn tôi!
Tôi nổi hết da gà, lùi lại mấy bước.
Ông tôi gọi: "Sơ Cửu, đừng sợ! Thật ra, bao năm qua ông giả điên cũng vì cỗ quan tài mỹ nhân này và cũng là vì cháu! Lúc cháu chào đời, số mệnh của cháu đã bị người khác cướp mất. Nếu ông không mượn mạng từ cô ấy, cháu đã chết non trước khi đầy tháng rồi! Ông định đợi cháu lớn rồi mới kể, nhưng giờ... Ông không còn thời gian nữa..."
Tôi giật mình, muốn hỏi "không còn thời gian" là sao thì ông đã đi tới đẩy nắp quan tài ra.
Tiếng "rầm rầm" vang lên làm tôi tê cả da đầu.
Dù rất sợ, tôi vẫn nhìn vào trong quan tài...
Bên trong là một chị gái đang nằm!
Toàn thân không mảnh vải, làn da trắng mịn như ngọc, đẹp đến không tưởng. Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy ai đẹp như vậy, đẹp đến nỗi tôi ngẩn người nhìn chằm chằm.
Ông ghé sát tai tôi thì thầm: "Thế nào? Cô ấy đẹp chứ?"
Tôi gật đầu ngay, rồi mặt đỏ bừng cúi gằm xuống: "Ông... cháu..."
Ông xoa đầu tôi: "Đừng ngại. Sơ Cửu, bao năm qua, máu ông xin của cháu đều cho cô ấy uống."
Tôi sửng sốt: "Gì cơ? Sao lại làm thế?"
Ông nhìn tôi từ trên xuống dưới, trả lời: "Vì đó là duyên số của hai người."
Tôi càng nghi ngờ, nên hỏi thân phận của cô gái trong quan tài là ai, sao lại ở đây?
Ông nghiêm túc đáp: "Đây chính là cỗ quan tài mỹ nhân mà ông mang từ khe Dã Nhân về. Thân phận cô ấy... Ông cũng không rõ. Nhưng năm xưa, cô ấy là người ban lại mạng sống cho cháu. Nay cháu còn sống là vì cô ấy liều mạng cứu cháu. Dùng máu của cháu để nuôi cô ấy cũng là cách để báo đáp ân tình."
Tôi không ngờ mình lại có thân thế như vậy.
Mấy năm nay, chính quyền luôn điều tra về "quan tài mỹ nhân". Cơ quan bảo tồn di tích nhiều lần đến nhà, bố mẹ tôi bị mời lên làm việc không biết bao nhiêu lần. Họ cũng cố moi tin từ ông tôi, nhưng chẳng thu được gì. Không ngờ, cỗ quan tài đó lại ở trong nhà tôi thật!
Khi tôi còn đang suy nghĩ, ông lại nói: "Sơ Cửu, ông biết cháu còn nhiều thắc mắc, nhưng sau này cháu sẽ hiểu. Giờ ông không còn thời gian nữa. Ông dặn cháu ba việc, nhất định phải nhớ kỹ! Năm xưa cháu may mắn thoát chết, nhưng nếu ba việc này không làm tốt, sợ là cháu không sống qua nổi bản mệnh kế tiếp!"
Năm nay tôi mười tám, bản mệnh tiếp theo là hai mươi tư tuổi, tôi chỉ còn sáu năm.
Tôi biết ông không đùa nên nghiêm túc gật đầu.
"Việc thứ nhất, từ hôm nay, việc cho cô ấy uống máu mỗi tháng do cháu phụ trách. Ngày rằm mỗi tháng nhất định phải cho uống, không được bỏ sót lần nào! Khi nào cô ấy có tim đập, cháu có thể dừng lại. Việc thứ hai, con chó nhỏ trong sân giao lại cho cháu, phải nuôi nó quen, khiến nó nhận cháu làm chủ, việc này tùy vào bản lĩnh của cháu. Nhưng nhớ kỹ, khi nó xin cháu thảo phong, cháu cứ tát cho nó một cái tai, tuyệt đối không được đồng ý! Việc thứ ba, bắt đầu từ tối nay, mỗi đêm cháu phải đi vòng quanh bãi mộ cổ trong làng một lần. Đến nơi, cắt một vết ở tay, nhỏ máu xuống đất, rồi đọc chú trong trang đầu quyển sách này."
Ông lấy từ đáy quan tài ra một cuốn sách bìa da đen cũ kỹ, đưa cho tôi.
"Cứ đọc cho đến khi không còn thấy lạnh thì dừng lại. Việc này bắt đầu từ tối nay, không được bỏ một ngày nào! Ngoài ra, ba việc này chỉ mình cháu được biết, tuyệt đối không được kể cho ai khác!"
Cuốn sách trong tay tôi dày nặng, bìa như làm từ da thú, đen sẫm và ẩm lạnh.
Tôi chuẩn bị mở ra xem thì ông ngăn lại: "Sơ Cửu! Không còn thời gian. Để sau hãy đọc, giờ làm việc đầu tiên!"
Ông trông gấp gáp lạ thường. Mặt ông tái đen, không còn bình thường nữa. Chẳng lẽ...
"Nhanh lên!" Ông thúc giục.
Tôi không dám chậm trễ, hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước đến quan tài mỹ nhân.
Tôi giơ tay, cắn rách ngón giữa, vắt một ít máu, run rẩy đặt lên môi cô gái xinh đẹp.
Ban đầu, máu chỉ từ từ chảy vào miệng cô ấy.
Nhưng bỗng nhiên... Môi cô ấy khẽ động, mềm mại như lụa, bất ngờ ngậm lấy ngón tay tôi!
Cảm giác bị hút máu không rút ra được làm tôi lạnh sống lưng!