Đạo trưởng vuốt râu cười nói: "Cô nghĩ kỹ rồi là tốt, chuyện này một khi đã bắt đầu thì không có đường lui đâu."
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, đúng rồi, tôi còn có một chuyện muốn nhờ các người, có cách nào để cha mẹ tôi tái hợp không?"
Cô ta biết sự ra đi của Hàn Minh Viễn có ý nghĩa gì, Hàn Minh Viễn một khi rời xa hai mẹ con cô ta, cuộc sống hiện tại của cô ta sẽ không còn nữa.
"Có thể nói cho tôi biết ngày tháng năm sinh của cha mẹ cô không?"
Hàn Kiều suy nghĩ cẩn thận, may mà trí nhớ của cô ta không tệ, những điều này cô ta đều nhớ.
Đạo trưởng bấm đốt tay tính toán: "Khó, cha mẹ cô muốn tái hợp, khó càng thêm khó."
"Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?"
Đạo trưởng cười mị mị nói: "Đương nhiên là có, nguyên nhân khiến cha cô muốn cắt đứt mối duyên này là vì người yêu cũ của ông ấy xuất hiện, nếu người phụ nữ đó trực tiếp biến mất... ông ấy vẫn có thể sẽ quay về gia đình."
"Vậy thì cứ để bà ta biến mất luôn đi, đạo trưởng, ông có cách không?" Trong mắt cô lộ ra vẻ u ám.
"Tất nhiên là có cách nhưng mà cái giá..."
Hàn Kiều quả quyết nói: "Bất kể cái giá nào cũng được."...
Sau khi Hàn Kiều rời đi, vị đạo trưởng ăn mặc rách rưới này cười ha hả bắt đầu vẽ bùa: "Trên thế gian này, chính là có rất nhiều nam nữ si tình, nguyện ý vì thế mà trả giá..."
Ngay cả Đường Nghi Niên cũng không thoát khỏi.
Để có được trái tim của Hạ Lý Lý, anh ta đã dùng đủ mọi cách nhưng cô luôn từ chối anh ta, đẩy anh ta ra xa ngàn dặm.
Anh ta cầm tờ bùa mà tên ăn mày kỳ lạ kia đưa cho mình, thực sự phải để Hạ Lý Lý uống thứ này sao?
Uống xong, cô sẽ quên người chồng trước kia, quay sang thích mình?
Đường Nghi Niên lắc đầu, anh ta vốn là người sát phạt quyết đoán, vậy mà lại vì một người phụ nữ mà trở nên như thế này, thật là buồn cười.
Nhưng mà anh ta muốn có được cô, ngoài cách này ra, không còn cách nào khác, cho dù chỉ có một tia hy vọng, anh ta cũng nguyện ý.
Anh ta cũng liên lạc với lão đạo trưởng ăn mày kia, nói rằng anh ta nguyện ý thử một lần.
Nếu là giả, Hạ Lý Lý cũng sẽ không xảy ra chuyện gì nhưng nếu là thật, anh ta có thể có được tình yêu của cô, món hàng này là hời.
Lão đạo trưởng mỉm cười, xem ra thời cơ này vừa vặn thích hợp.
Lại một lần nữa nhận được điện thoại của Đường Nghi Niên, Hạ Lý Lý không hề bất ngờ nhưng mà cô không muốn dây dưa với anh ta thêm nữa.
Cô không kiên nhẫn nói: "Xin lỗi, Đường tiên sinh, tôi nghĩ trước kia tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi đã kết hôn rồi, sẽ không chấp nhận bất kỳ sự theo đuổi nào, phiền anh đừng đến quấy rầy tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."
"Lần này, tôi không phải muốn quấy rầy cô mà là muốn nói với cô về thân thế của cô, tôi biết, cô vẫn luôn tìm cha ruột của mình đúng không, tôi biết ông ấy là ai."
Trong lòng Hạ Lý Lý chấn động, tên này lại muốn làm trò gì đây.
"Cha tôi là ai, tôi sẽ tự mình điều tra, không cần anh nói cho tôi biết."
Đối phương rõ ràng không còn động tĩnh, Đường Nghi Niên không ngờ, dùng cách này mà vẫn không thể hẹn Hạ Lý Lý ra ngoài, xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác.
Đường Nghi Niên biết, Hạ Lý Lý đang học ở Đại học Y khoa, mà anh ta có thể bắt đầu từ những người bên cạnh cô...
Hàn Kiều một mặt âm thầm triển khai một số việc, một mặt đương nhiên cũng liên lạc với Hàn Minh Viễn, cô hy vọng cha có thể quay về gia đình, cho dù gia đình đã tan vỡ như vậy rồi.
Nhưng mà con người đều ích kỷ, ta cô không muốn gia đình tan đàn xẻ nghé, cho dù chỉ là trên danh nghĩa.
"Kiều Kiều, có một số chuyện, cha không muốn nói quá rõ ràng nhưng mà cha và mẹ con thực sự không còn tình cảm nữa rồi, thay vì cha trói buộc mẹ con như vậy thì chi bằng để mẹ con được tự do, yên tâm đi, cho dù ly hôn rồi, những gì con nên có vẫn sẽ có, cha không phải là loại người vong ân phụ nghĩa."