Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 95

Hai ngày sau, Ninh Diên thuận lợi xuất viện.

Trước đó hai người đã bàn chuyện dọn về sống chung, lần này nhân lúc anh bị bệnh, Chu Hề dứt khoát chuyển hẳn sang đây.

Nhìn trong nhà có thêm những món đồ thuộc về cô, tâm trạng Ninh Diên vô cùng vui vẻ. Anh tựa vào cửa phòng thay đồ, mỉm cười nhìn Chu Hề đang sắp xếp quần áo.

“Không lên giường nằm đi, đứng đó cười ngốc cái gì?” Chu Hề vừa treo váy vừa hỏi, đầu cũng không ngoảnh lại.

“Căn nhà này là lão đại giúp anh trang trí.” Ninh Diên đáp một đằng hỏi một nẻo.

Chu Hề quay người lại, khó hiểu nhìn anh.

Ninh Diên chậm rãi đi về phía cô, vừa đi vừa nói: “Lúc thiết kế, anh ấy nhất quyết bảo phòng thay đồ phải làm rộng một chút. Anh ấy nói phụ nữ nhiều quần áo, nhiều túi xách, nhỏ quá thì sau này anh lấy vợ sẽ không đủ dùng.”

Ánh mắt Chu Hề đảo một vòng quanh phòng, cảm thấy phòng thay đồ này không nhỏ, nhưng cũng chẳng phải đặc biệt rộng.

Ngay sau đó, Ninh Diên đã giải thích: “Nhưng lúc ấy anh nghĩ, đừng nói là vợ, có lẽ đến bạn gái có thể sống chung anh cũng chẳng có.”

Chu Hề giả vờ không hiểu lời tình tứ của anh, hỏi: “Kết quả thì sao?”

“Kết quả?” Ninh Diên nắm lấy bàn tay đang cầm móc áo của cô, đưa lên môi hôn một cái rồi nói: “Gặp phải một người phụ nữ khiến anh muốn đổi sang căn nhà khác.”

“Nếu anh không có ý định sau này đổi bạn gái, vậy thì tạm thời có thể dẹp suy nghĩ đó đi.” Chu Hề trêu anh, “Vì bạn gái anh không thích mua quần áo, cũng không thích mua túi xách.”

Ninh Diên cụp mắt, liếc qua đống đồ trong vali của cô, thừa nhận lời cô nói là sự thật.

“Nếu anh thật sự muốn đổi thì đợi cô bạn gái tiếp theo…” Lời trêu chọc của Chu Hề bị một cú cốc đầu ngắt ngang. Cô ôm vầng trán hơi đau, bật cười thành tiếng, “Cô trước cũng…”

Ánh sáng trên đỉnh đầu chợt tối đi, những lời còn lại bị chặn lại nơi đầu môi.

Lúc còn ở bệnh viện, anh vừa phẫu thuật xong, cơ thể khá yếu, thêm vào đó bác sĩ y tá luôn ra ra vào vào, nên dù thỉnh thoảng hai người cũng thân mật khi ở riêng, nhưng đều rất kiềm chế. Phần lớn thời gian chỉ hôn lên má, hoặc trao nhau một nụ hôn nhẹ.

Hai ngày nay, tuy vết mổ của anh vẫn chưa cắt chỉ, nhưng thể lực và tinh thần đều hồi phục rất tốt. Có lẽ vì vừa thoát khỏi một kiếp nạn, cũng có lẽ vì nhịn quá lâu, nụ hôn vốn chỉ thoáng qua dần trở nên nóng bỏng.

Tay anh giữ lấy sau gáy cô, m*t cắn môi trên rồi môi dưới của cô, tựa như một người bị mắc kẹt quá lâu giữa sa mạc cuối cùng cũng nhìn thấy ốc đảo, chỉ muốn uống cho thỏa dòng nước ngọt lành.

Móc áo tuột khỏi tay, rơi xuống sàn gây ra một tiếng động rất lớn.

Chu Hề bị anh hôn đến không còn kẽ hở, nhưng vẫn luôn để ý đến vết mổ bên hông anh, không dám chủ động áp sát như trước kia, chỉ có thể theo bản năng lùi về sau, cho đến khi lưng chạm vào mép tủ, không còn đường lui.

Bàn tay Ninh Diên đang vuốt sau gáy cô dịch lên trên, đỡ lấy đầu cô.

Chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng lại khiến cảm xúc trong Chu Hề chấn động mãnh liệt hơn cả nụ hôn nóng bỏng. Ngay giây sau, cô ngẩng đầu, cắn ngược lấy môi anh.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu. Khi kết thúc, trong mắt Chu Hề như chứa một làn nước thu, mà giữa làn nước ấy phản chiếu gương mặt Ninh Diên.

Ninh Diên nhìn chính mình trong mắt cô, lại cúi đầu xuống.

Sau khi ra khỏi phòng thay đồ, Ninh Diên vào nhà vệ sinh lấy khăn sạch và khăn giấy, nhưng bị Chu Hề ngăn lại: “Anh đừng động, cẩn thận vết mổ bục ra.”

Chu Hề cầm lấy khăn, nhanh nhẹn dọn dẹp ghế thay đồ và sàn nhà.

Dọn sơ qua xong, cô lấy quần áo thay của cả hai rồi đi vào phòng tắm.

Trên eo Ninh Diên vẫn còn quấn băng, không thể tự tắm. Từ ngày thứ hai sau phẫu thuật, khi anh có thể xuống giường, đều là Chu Hề giúp anh. Hôm nay cũng không ngoại lệ, chỉ có phản ứng của anh là hơi khác thường.

Giữa tiếng nước chảy rì rào, Chu Hề hơi cụp mắt, cười trêu: “Giáo sư Quách làm cho anh phẫu thuật hồi xuân à?”

Ninh Diên dở khóc dở cười giữ lấy tay cô: “Hề Hề, hình như vừa rồi anh kéo căng vết mổ rồi.”

Chu Hề ngước mắt, lườm anh một cái: “Tự chuốc lấy.”

Nói thì nói vậy, nhưng cô không nghịch nữa, nhanh tay giúp anh xả nước cho sạch rồi đuổi anh ra ngoài, sau đó ấn anh ngồi xuống ghế, tháo đai bụng ra, cẩn thận kiểm tra vết mổ của anh.

May mà không chảy máu, nhưng vùng quanh miệng vết mổ lại hơi đỏ hơn so với lúc thay thuốc buổi sáng.

Chu Hề đậy miếng gạc lại, bực mình vỗ một cái lên bờ vai trần của anh, hung hăng nói: “Lần sau còn quậy nữa, em bảo Leo phái y tá đến chăm anh.”

Ninh Diên bị uy h**p liền nắm lấy tay cô, xoa xoa, hứa: “Anh không quậy nữa.”

Để tránh anh lại hưng phấn lung tung, làm động đến vết mổ, sau khi vệ sinh cá nhân xong, Chu Hề đề nghị tối nay hai người ngủ riêng phòng.

Ninh Diên kéo tay cô không chịu buông: “Hề Hề, chúng ta vừa mới sống chung đã phải ở riêng rồi à?”

“Ừ, hôm nay tạm thời ở riêng.” Chu Hề không chút nể tình gạt tay anh ra, “Mau ngủ đi, em còn một cuộc họp trực tuyến.”

Nhắc đến công việc, Ninh Diên thôi đùa, chỉ cúi đầu dịu dàng hôn lên trán cô: “Làm xong thì ngủ sớm nhé.”

Chu Hề lại “ừ” một tiếng, có qua có lại, cô ngẩng đầu, khẽ hôn lên môi anh.

—-

Trụ sở chính của Hồng Thăng ở Mỹ, các cuộc họp giữa những chi nhánh trên toàn cầu mặc định đều sắp xếp theo giờ của phía Mỹ.

Buổi tối là cuộc họp định kỳ hằng tháng của những người phụ trách các khu vực trên toàn cầu. Sau khi hoàn tất các nội dung thường lệ, người phụ trách tập đoàn đột nhiên dùng giọng điệu rất thoải mái tuyên bố rằng người phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Hồng Thăng sẽ nghỉ hưu sớm. Sau khi hội đồng quản trị bàn bạc, quyết định không tuyển người từ bên ngoài mà sẽ chọn một đối tác trong nội bộ lên đảm nhiệm vị trí này.

Những người phụ trách các khu vực trên màn hình không hẹn mà cùng lộ vẻ mừng rỡ, chỉ có Chu Hề mỉm cười nhàn nhạt, không nhập hội diễn kịch.

Đã là người phụ trách một khu vực, nếu đến chút tin tức này cũng không thể biết trước thì có lẽ đám người này đã sớm phải cuốn gói về nhà rồi.

Nhưng bất kể là thật hay giả, có thể thấy đại boss vô cùng hài lòng với phản ứng của mọi người trước “củ cà rốt” này. Sau khi nói vài lời động viên khích lệ, cuộc họp mới kết thúc.

Kết nối vừa ngắt, điện thoại của Chu Hề đã đổ chuông.

Cô cụp mắt, nhìn số điện thoại từ Mỹ hiển thị trên màn hình rồi bắt máy: “Ben…”

Người gọi đến là Ben, Phó tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Hồng Thăng, cũng là ứng viên kế nhiệm chức tổng giám đốc Hồng Thăng hiện được hội đồng quản trị nhắm tới, đồng thời còn là người có công phát hiện và mất không ít công sức chiêu mộ Chu Hề về Hồng Thăng năm đó.

“Sylvia, chuyện lần trước tôi nói với cô, cô cân nhắc thế nào rồi?” Ben hỏi bằng tiếng Anh.

Chuyện anh ta nhắc đến chính là bất ngờ mà đại boss vừa công bố hơn mười phút trước.

Là ứng viên cho vị trí tổng giám đốc kế nhiệm, Ben cần sớm tính toán và bố trí, xây dựng đội ngũ thân tín của mình. Chu Hề là người do chính tay anh ta đưa vào Hồng Thăng, xét về tuổi tác, thâm niên hay năng lực, cô đều hoàn toàn xứng đáng được chọn vào đội ngũ nòng cốt của anh ta.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân then chốt khiến năm ngoái, anh ta bất chấp ý kiến phản đối của mọi người, điều cô — người mới làm việc chưa đầy ba năm — sang phụ trách khu vực Trung Quốc.

Đương nhiên, Chu Hề cũng không phụ sự kỳ vọng. Chỉ trong một năm ngắn ngủi sau khi nhậm chức, cô đã đưa Hồng Thăng Trung Quốc từ tình trạng dở sống dở chết vươn lên đứng đầu trong số các tổ chức vốn ngoại. Mức tăng trưởng và tốc độ tăng trưởng thành tích cả năm đều đứng đầu khu vực châu Á – Thái Bình Dương lẫn toàn tập đoàn trên toàn cầu, nộp ra một bảng thành tích vô cùng chói mắt.

Kinh tế tài chính khu vực châu Á – Thái Bình Dương giữ vị trí hết sức quan trọng trên toàn cầu. Trong gần năm năm qua, thành tích của khu vực này chiếm tới 30% toàn công ty, hơn nữa còn đóng góp gần một phần ba tổng lợi nhuận của cả tập đoàn.

Người phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương không chỉ phải có năng lực, mà còn nhất định phải là người anh ta tin tưởng, có thể nghe theo sự điều động của anh ta. Mà Chu Hề chính là ứng viên thích hợp nhất vào lúc này.

Từ người phụ trách khu vực Trung Quốc lên người phụ trách toàn khu vực châu Á – Thái Bình Dương, đối với bất kỳ ai cũng là một bước nhảy vọt lớn trong sự nghiệp.

“Củ cà rốt” ngon lành này rất khó khiến người ta không thèm thuồng. Thế nhưng Chu Hề lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Cô xoay cây bút ký trong tay, thong thả nói: “Ben, nói cho tôi biết điều kiện của anh.”

Bọn họ đều là banker, trao đổi giá trị là logic cơ bản nhất. Củ cà rốt rất hấp dẫn, nhưng muốn ăn được nó, e rằng phải đưa ra thứ có giá trị tương đương để trao đổi.

Ben ở đầu dây bên kia bật cười sang sảng: “Sylvia, cô đúng là người thẳng thắn nhất mà tôi từng gặp.”

Chu Hề khẽ cười, không tiếp lời, ý tứ rất rõ ràng — vậy thì đừng nói lời thừa, vào thẳng vấn đề đi.

Ben cười gượng hai tiếng, cuối cùng cũng đưa ra điều kiện của mình: “Hội đồng quản trị hy vọng cô có thể ký thỏa thuận không cạnh tranh ít nhất mười năm.”

Chu Hề nhếch môi: “Là hội đồng quản trị, hay là anh?”

Ben thẳng thắn đáp: “Cả hai.”

Thỏa thuận không cạnh tranh mười năm đồng nghĩa với việc trước năm bốn mươi tuổi, Chu Hề không thể rời Hồng Thăng để sang làm việc tại bất kỳ tổ chức tài chính nào khác, nếu không sẽ phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ, thậm chí còn có thể bị kiện.

Ben muốn đưa cô lên vị trí quan trọng ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương, nhưng cũng muốn nhân cơ hội này giữ cô lại Hồng Thăng, yên phận bán mạng cho anh ta suốt mười năm.

Quả nhiên, “củ cà rốt” này không dễ ăn đến vậy.

Nhưng Chu Hề không tỏ thái độ, chỉ hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Còn lại đều là vài vấn đề nhỏ.” Ben nói với giọng thoải mái: “Ví dụ như trong thời gian ngắn, cô vẫn phải tạm thời kiêm nhiệm vị trí người phụ trách khu vực Trung Quốc, sẽ phải vất vả cho cô chạy đi chạy lại giữa hai nơi.”

Chi nhánh khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Hồng Thăng đặt tại Singapore. Sau khi tiếp nhận chức vụ, Chu Hề sẽ phải rời Bắc Thành, thường trú tại Singapore.

“Ben, đối với tôi, có lẽ đây mới là vấn đề lớn nhất.” Chu Hề nói.

“Vì bạn trai của cô sao?” Ben buột miệng hỏi. Vừa dứt lời, anh ta lập tức thầm mắng mình một câu.

Cuộc điện thoại thoáng chốc rơi vào sự im lặng đến ngột ngạt.

Đúng lúc Ben đang vắt óc nghĩ xem phải chữa lời thế nào, Chu Hề khẽ cười, lên tiếng: “Ben, bất kỳ quyết định nào tôi đưa ra cũng chỉ vì chính bản thân tôi.”

Ben vội vàng xin lỗi, cũng không tiếp tục truy hỏi câu trả lời nữa mà bảo cô cứ suy nghĩ thật kỹ thêm.

Hai người lại trò chuyện thêm vài câu về những chuyện khác rồi chuẩn bị cúp máy. Trước khi nói lời tạm biệt, Chu Hề cười như không cười, buông một câu: “Ben, nếu anh có hứng thú với chuyện của tôi, có thể trực tiếp hỏi tôi. Mạc Hằng Thanh không phải một người thu thập tin tức đạt chuẩn.”

Dứt lời, không đợi anh ta giải thích, cô nói tạm biệt rồi cúp máy trước.

Đặt điện thoại xuống, cô nhìn thời gian, đã gần mười hai giờ. Cô trả lời vài tin nhắn, tắt máy tính, xoay xoay cái cổ cứng đờ rồi trở về giường.

Chu Hề thường xuyên thức khuya vì công việc, nhưng chất lượng giấc ngủ lại rất tốt. Đầu vừa chạm gối chưa bao lâu, cô đã dần chìm vào giấc mộng.

Đang ngủ say, cô cảm thấy trên eo nằng nặng, mơ mơ màng màng đưa tay sờ thử, vừa chạm tới đã bị người ta nắm lấy.

Hơi thở quen thuộc đến gần, giọng nói càng quen thuộc hơn mang theo ý dỗ dành lọt vào tai cô: “Hề Hề, là anh.”

Chu Hề hé mắt, nhìn người đàn ông bên cạnh, ở trong chăn đá vào cẳng chân anh một cái, buồn ngủ lẩm bẩm: “Đã bảo hôm nay ngủ riêng rồi mà.”

Ninh Diên khẽ “ừ” một tiếng, khóe môi ngậm cười, dịu giọng dỗ cô: “Bây giờ là ngày 11 tháng 2, 1 giờ 06 phút sáng. Hề Hề, thời hạn đã qua rồi.”

hết chương 95.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn