Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 84

So với nhà Chu Hề, nhà Ninh Diên có thể nói là đông đúc hơn hẳn. Ngoài bố mẹ Ninh Diên ra, còn có gia đình ba người của chị gái anh.

Già trẻ lớn bé đều đã sớm đứng chờ bên ngoài biệt thự, đầy mong ngóng đợi Ninh Diên và Chu Hề tới.

Đường trong khu dân cư không cho xe cộ lưu thông, Ninh Diên và Chu Hề ngồi xe điện của ban quản lý tới. Mẹ Ninh từ xa đã nhìn thấy con trai và cô gái bên cạnh, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô con gái đứng sát bên huých vai bà một cái, trêu: “Được rồi, được rồi, là con gái, không phải con trai, mẹ yên tâm được rồi.”

Mẹ Ninh quay đầu lườm cô một cái: “Lát nữa không được nói linh tinh.”

“Biết rồi, biết rồi, con không dọa con dâu mẹ chạy mất đâu.”

Trong lúc nói chuyện, xe đã dừng trước cửa nhà.

Ninh Diên nắm tay Chu Hề xuống xe, trước tiên chào hỏi người nhà, sau đó trịnh trọng giới thiệu Chu Hề với mọi người.

Chu Hề theo lời giới thiệu của Ninh Diên, lần lượt chào hỏi từng người, đồng thời nhanh chóng quan sát cả đại gia đình này.

Mẹ Ninh có đường nét gương mặt rất đẹp, tuy hơi phát tướng nhưng vẫn có thể nhìn ra hồi trẻ hẳn là một mỹ nhân. Gương mặt đẹp trai, tuấn tú của Ninh Diên hoàn toàn là nhờ bà; so ra thì bố Ninh rất bình thường, vóc người tầm thước, hơi mập, nhưng gương mặt trông thật thà, chất phác; chị gái Ninh Diên đứng cạnh hai người lại thừa hưởng trọn vẹn diện mạo của bố Ninh, nhan sắc thuộc hàng trung bình, nhưng chăm sóc bản thân khá tốt, vừa nhìn là biết cuộc sống sung túc, hạnh phúc.

Trước đây Chu Hề từng nghe Ninh Diên nhắc tới, chị gái anh là giáo viên tiểu học, anh rể là công chức cấp cơ sở, còn cậu bé trắng trẻo mũm mĩm trước mắt này chắc chính là con trai mười tuổi của họ, Tiểu Thạch Đầu.

Thấy ánh mắt Chu Hề dừng trên người mình, Tiểu Thạch Đầu cười tươi, lớn tiếng gọi một câu: “Cháu chào mợ ạ.”

Nụ cười của mẹ Ninh khựng lại, đang định nhắc cháu ngoại phải gọi là cô, nào ngờ Chu Hề hoàn toàn không để bụng, còn lấy từ trong túi ra một bao lì xì nhỏ đưa cho cậu bé, dịu dàng cười nói: “Chào cháu, năm mới vui vẻ.”

Thạch Đầu không dám nhận, quay đầu nhìn mẹ.

“Cầm đi.” Chị gái Ninh Diên mỉm cười nhìn Chu Hề một cái, rồi dạy con: “Nói cảm ơn đi.”

Được mẹ cho phép, Thạch Đầu vui vẻ nhận lấy bao lì xì, không chỉ cảm ơn mà còn tiện thể khen: “Mợ xinh quá ạ.”

Mấy người lớn đều không nhịn được cười, Ninh Diên càng cười, giơ tay xoa khuôn mặt mũm mĩm của cậu bé: “Mắt nhìn không tệ, giống cậu cháu.”

Ninh Diên trước nay đối xử với mọi người luôn ôn hòa, nhưng rất ít khi tùy ý đùa giỡn như vậy. Hơn nữa, từ nhỏ anh đã quen tự lập, sau khi đi học cũng không thường xuyên về nhà, vì thế giữa anh và người nhà tuy chu đáo, ấm áp có thừa nhưng lại không đủ thân mật. Dáng vẻ thoải mái, tự tại này của anh khiến mẹ Ninh và những người khác cũng thả lỏng theo, mọi người vừa nói vừa cười đi vào nhà.

Trên bàn trà trong phòng khách đã bày đầy đủ các loại đồ ăn vặt và hoa quả. Mẹ Ninh cứ luôn miệng mời Chu Hề ăn món này, nếm món kia, cuối cùng chị gái Ninh Diên không nhìn nổi nữa mới nói: “Mẹ nhét cho em ấy nhiều thế, ăn hết chỗ này thì lát nữa khỏi cần ăn cơm luôn.”

Nói xong, chị nhìn Chu Hề, đùa: “Mẹ chị lần đầu gặp con dâu nên hơi căng thẳng.”

Chu Hề hiểu chị đang ngầm nói Ninh Diên chưa từng dẫn cô gái nào về nhà, bất giác mỉm cười.

Nghe con gái nhắc đến chuyện ăn cơm, mẹ Ninh lúc này mới nhớ ra, hỏi Ninh Diên: “Bữa tối hai đứa muốn ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?”

“Ở nhà có đồ ăn không ạ?” Ninh Diên hỏi lại.

“Có, bố con chuẩn bị rồi, nhưng nhà hàng mẹ cũng đặt chỗ sẵn.” Mẹ Ninh đã chuẩn bị cả hai phương án.

“Vậy ăn ở nhà đi ạ.” Ninh Diên mỉm cười nhìn Chu Hề: “Nếm thử tay nghề của bố anh.”

Chu Hề thoải mái đồng ý, cũng thấy nụ cười trên mặt bố mẹ Ninh càng thêm rạng rỡ. Vừa nghe con dâu tương lai muốn nếm thử tay nghề của mình, bố Ninh đâu còn tâm trí trò chuyện, liền gọi con rể cùng vào bếp, xắn tay áo chuẩn bị trổ tài.

Còn lại mẹ Ninh và chị gái Ninh Diên ngồi trò chuyện với Chu Hề. Khác hẳn với kiểu hỏi han cặn kẽ của bà ngoại và dì Lý, ngoài hỏi cô có muốn uống trà, xem tivi hay ăn gì không, hai người không dò hỏi thêm bất cứ thông tin nào. Thêm vào đó, Chu Hề vốn không giỏi chuyện trò những chuyện thường ngày, chẳng bao lâu sau đã hết chuyện để nói, bầu không khí dần trở nên im ắng.

“A Diên, hay em dẫn Chu Hề đi dạo quanh khu nhà đi, chị với mẹ vào phụ bố một tay.” Chị gái đề nghị.

“Đúng, đúng.” Mẹ Ninh vội vàng nói: “Môi trường trong khu nhà mình khá đẹp, hai đứa đi dạo một vòng đi, lát nữa cơm xong mẹ gọi điện cho.”

Ninh Diên và Chu Hề sao có thể không nhận ra sự gượng gạo của họ, liền vui vẻ đồng ý.

Tiểu Thạch Đầu đang ngồi bên cạnh ăn hạt dẻ cười vốn cũng định đi theo, nhưng bị mẹ lườm một cái, lập tức phải thôi: “Cậu mợ con đi dạo, con theo làm gì, mau đi làm bài tập đi…”

Tiểu Thạch Đầu đáng thương nhìn Ninh Diên: “Cậu ơi?”

Nào ngờ người cậu trước nay vẫn luôn chiều chuộng cậu bé lại nói: “Đi làm bài tập đi.”

Thế là, nhìn Ninh Diên nắm tay Chu Hề rời đi, Tiểu Thạch Đầu ai oán nghĩ, trên tivi nói đúng thật, đàn ông đều có vợ rồi là quên mẹ, ồ, không đúng, là quên cháu ngoại.

——

Nhiệt độ ở Du Châu ấm hơn Bắc Thành rất nhiều.

Ra khỏi nhà, Ninh Diên dẫn Chu Hề chậm rãi đi dọc con đường rợp bóng cây trong khu dân cư, nói: “Chắc chị anh đã dặn trước mẹ anh, bảo bà đừng hỏi đông hỏi tây.”

“Em nhìn ra rồi.” Lúc nãy khi trò chuyện, mấy lần mẹ Ninh theo bản năng muốn hỏi cô điều gì đó, nhưng lời đã đến bên miệng lại cố nuốt trở vào.

“Nhưng em cũng không đủ nhiệt tình.” Chu Hề thành thật nói.

“Không cần nhiệt tình, thế này là tốt nhất.” Ninh Diên nghiêng đầu nhìn cô. “Hai người họ nói nhiều lắm, lần nào anh về cũng bị họ nói đến đau cả đầu, nếu em còn nhiệt tình nữa…”

Ninh Diên khẽ cong môi, làm ra vẻ đau đầu, chọc Chu Hề bật cười: “Tình cảm giữa hai người họ trông khá tốt.”

“Mẹ thân với chị ấy hơn. Mấy năm nay cũng là chị ấy và anh rể chăm sóc bố mẹ.”

“Họ sống cùng bố mẹ anh à?”

“Không, họ sống trong nội thành.”

Sau một đoạn dốc thoai thoải, con đường nhỏ biến thành những bậc thang lát đá xanh. Ninh Diên nắm tay Chu Hề bước lên từng bậc, vừa đi vừa nói: “Em đừng thấy bố Thạch Đầu chỉ là công chức phường mà coi thường, anh ấy là thế hệ thứ hai được đền bù giải tỏa đấy, trong nhà có sáu bảy căn nhà.”

“Vậy chị anh chính là người chiến thắng cuộc đời trong truyền thuyết rồi.” Chu Hề trêu.

“Chị ấy cũng tự nói thế.”

Ninh Diên kể cho Chu Hề biết, căn biệt thự này là anh mua thêm cho bố mẹ không lâu sau khi về nước khởi nghiệp, nhưng hai ông bà chê nơi này cách quán mì quá xa, vừa vắng vẻ lại bất tiện, nên bình thường cũng không ở đây mà sống trong căn nhà cũ cạnh quán mì.

“Lần này nghe nói em sẽ tới nên bố mẹ mới đặc biệt chuyển về đây.”

Chu Hề “ồ” một tiếng, lại đi thêm một đoạn bậc thang, sau đó hơi hụt hơi, kéo tay Ninh Diên lại.

Ninh Diên dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Mệt rồi à?”

Chu Hề nhìn con đường nhỏ phía trước hết dốc lại bậc, vừa thở vừa nói: “Không hổ là thành phố núi.”

Ninh Diên bật cười: “Thế này đã là gì, ngày mai anh dẫn em đi xem thế nào mới là leo dốc trèo bậc thực sự.”

Thấy cô chống một tay lên eo, hai má hơi ửng đỏ, Ninh Diên bước xuống hai bậc thang, quay lưng về phía cô, nói: “Anh cõng em.”

“Không cần, để em nghỉ một lát rồi đi tiếp.”

“Lên đi.” Ninh Diên vừa dứt lời đã không cho cô từ chối, vòng tay ra sau ôm lấy chân cô, nhấc cô lên.

Chu Hề theo bản năng nằm sấp trên lưng anh, ôm chặt lấy cổ anh. Đợi ổn định lại, cô mới vỗ vai anh: “Làm gì vậy, thả em xuống.”

“Đừng cử động lung tung.” Ninh Diên ngoảnh đầu, liếc nhìn cô: “Cử động nữa là cả hai cùng lăn xuống đấy.”

“Thế nên em mới bảo anh thả em xuống.” Chu Hề bực mình nói.

Ninh Diên coi như không nghe thấy, đỡ lấy khoeo chân cô, xốc cô lên thêm một chút rồi dịu giọng dỗ dành: “Được rồi, cứ để anh cõng em một lần đi. Anh còn chưa từng cõng em, sau này cũng chẳng biết có còn cõng nổi em không nữa.”

“Anh có ý gì?” Chu Hề siết cổ anh một cái, hung dữ hỏi: “Anh đang nói sau này em sẽ thành béo ú à?”

“Không có.” Ninh Diên cười giải thích: “Anh chỉ sợ sau này có tuổi rồi, không còn sức cõng em nữa.”

“Dạo này sao anh nói chuyện cứ như ông cụ non thế?” Chu Hề lẩm bẩm: “Mới ba mươi lăm tuổi, có tuổi cái gì chứ.”

“Ai là người nói với anh rằng Tề Kỳ bảo đàn ông ba mươi lăm tuổi là bắt đầu xuống dốc ấy nhỉ?” Ninh Diên không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Đó là đàn ông khác, chẳng phải anh vẫn đang lên dốc sao?” Chu Hề chỉ tay vào những bậc thang kéo dài lên phía trên dưới chân, lời nói đầy ẩn ý: “Em xem qua cho anh rồi, chỉ cần tiếp tục chăm chỉ tập luyện, giữ dáng, ước tính dè dặt thì đến năm mươi lăm tuổi anh vẫn cõng nổi em.”

“Hơn nữa.” Cô ghé sát bên tai anh, ngón tay chọc chọc vào lồng ngực rắn chắc của anh, hạ giọng nói: “Chắc vẫn còn làm nổi.”

Ninh Diên bật cười, bàn tay cố ý nghịch ngợm trên cặp mông căng tròn của cô, giọng trầm thấp: “Cho dù không làm nổi thì cũng có cách khác khiến em thoải mái.”

Bị bàn tay anh trêu chọc đến tâm trí xao động, Chu Hề cắn một cái lên cổ anh.

Ninh Diên đau, cố ý kêu lên mấy tiếng khoa trương… Hai người cứ thế vừa đi vừa nói cười, đến nửa đường thì nhận được điện thoại của mẹ Ninh, gọi họ về nhà ăn cơm.

Chu Hề vốn định xuống, nhưng Ninh Diên nhất quyết cõng cô suốt một mạch đến tận cửa nhà mới chịu thả xuống.

Thấy trên trán anh lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, Chu Hề giơ tay lau giúp anh. Cảnh này vừa hay lọt vào mắt Tiểu Thạch Đầu đang ở tầng hai, làm xong bài tập chuẩn bị xuống lầu.

Thế nên khi Ninh Diên và Chu Hề bước vào nhà, vừa khéo nghe thấy Thạch Đầu đang xuống cầu thang kéo mẹ Ninh nói: “Bà ngoại, cậu cõng mợ về đấy.”

Mấy người lớn trong phòng ăn đều cố nhịn cười, lén liếc hai người. Đáng tiếc, cả hai đều thuộc kiểu núi Thái Sơn có sập xuống trước mặt cũng không đổi sắc, vô cùng bình thản cùng nhau đi rửa tay, sau đó bước ra ngồi xuống ăn cơm.

Ninh Diên còn tiện tay véo khuôn mặt mũm mĩm của Thạch Đầu, nói: “Bớt ăn thịt mỡ đi, không sau này không cõng nổi bạn gái đâu.”

Tiểu Thạch Đầu trước tiên nhìn mợ xinh đẹp, rồi lại nhìn món thịt hấp bóng mỡ, thơm nức mũi trước mặt, nhất thời rơi vào cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Chu Hề chỉ liếc qua những món ăn trên bàn là biết bố Ninh đã đem hết tuyệt chiêu ra rồi.

“Không biết cháu thích ăn gì nên chú chỉ tùy tiện làm vài món thôi, cháu nếm thử xem có hợp khẩu vị không.” Mẹ Ninh nói.

Chu Hề cười đáp được, trước tiên gắp một miếng cá chua ngọt đặt trước mặt mình, nếm xong liền khen: “Ngon lắm ạ, tay nghề của chú quả nhiên rất giỏi.”

Vừa nói, cô vừa gắp thêm miếng thứ hai, dùng hành động chứng minh quả thực rất ngon.

Bố Ninh thấy cô ăn liền mấy món đều khen ngon, vẻ mặt căng thẳng dần thả lỏng, ông cười hiền hậu: “A Diên nói cháu là người Dương Thành, khẩu vị bên đó thiên ngọt, chú còn sợ cháu ăn không quen.”

“Cháu sống ở Dương Thành không lâu nên cũng ổn ạ.” Chu Hề nói.

Có chủ đề đồ ăn, bầu không khí trên bàn ăn cuối cùng cũng sôi nổi hơn lúc ở phòng khách, cả bữa cơm mọi người ăn uống vui vẻ hòa thuận.

Nhà họ Ninh không thuê giúp việc. Ăn cơm xong, chị gái Ninh Diên cùng chồng và con trai nhanh chóng dọn dẹp phòng ăn và nhà bếp sạch sẽ, sau đó chị đề nghị: “Dù sao cũng chẳng có việc gì, hay chúng ta đánh mạt chược đi.”

Anh rể cười nhắc: “Lần nào em đánh mạt chược với A Diên cũng thua, vẫn chưa thua đủ à?”

Nói xong không đợi chị phản bác, anh rể lại cười nói với Chu Hề: “Hễ A Diên về ăn Tết là một phần tiền thưởng cuối năm của chị nó lại phải cống cho cậu ấy.”

“Đi chỗ khác đi.” Chị gái đẩy chồng ra: “Ai bảo em muốn chơi với nó, để Chu Hề vào chơi. Chu Hề, em biết đánh mạt chược chứ?”

“Em biết luật cơ bản, nhưng mạt chược Du Châu thì em không biết.”

“Không sao, mạt chược trên toàn thế giới đều giống nhau cả.” Chị gái cười hì hì khoác tay Chu Hề, nói: “Đơn giản lắm, lát nữa bọn chị dạy em hai ván là em biết chơi ngay.”

Chu Hề đồng ý, theo mọi người tới phòng giải trí.

Máy mạt chược khởi động, chị gái bảo Chu Hề gieo xúc xắc, tiện thể kể xấu Ninh Diên: “Em không biết nó đáng ghét thế nào đâu, trí nhớ thì tốt kinh khủng, lại còn biết tính bài, lần nào cũng thắng chị với bố mẹ rất nhiều tiền.”

Ninh Diên ngồi bên cạnh Chu Hề chỉ cười không nói, nghe chị gái hậm hực cảnh cáo: “Lát nữa em chỉ được dạy Chu Hề luật chơi, không được bảo em ấy đánh quân nào, biết chưa?”

Anh rể cũng ngồi xem cảm thấy không ổn: “Chu Hề là người mới, gặp ba tay chơi mạt chược lão luyện như mọi người, chẳng phải sẽ thua thảm sao.”

“Thua một ít mới tốt, bạn trai em ấy thắng bao nhiêu lần rồi, vừa hay để em ấy thua lại một ít.”

Ninh Diên nhìn Chu Hề đang chậm rãi xếp bài, khóe môi bất giác cong lên——

Đến anh còn chưa thắng nổi cô bạn gái này, lúc ở HK còn thua sạch cả tiền xe, xem ra tiền thưởng cuối năm của chị gái lại phải cống thêm một ít rồi.

hết chương 84.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn