Theo tiếng hô ấy, trước cửa phòng họp xuất hiện một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng, trông chừng hơn hai mươi tuổi, ngũ quan tinh xảo, lại phảng phất nét ngọt ngào của một thiếu nữ.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng nói. Sau khi nhìn rõ người đến, Vương tổng ngồi cạnh Ninh Diên đột ngột đứng bật dậy, hơi kinh ngạc gọi: “Nguyệt Nguyệt?”
Đoàn Diễn và mấy cổ đông khác cũng nhận ra thân phận của người phụ nữ. Cô chính là Hà Nguyệt, Chủ tịch HĐQT tạm thời của Tường Triều, con gái duy nhất của Hà tổng và là vợ của CEO Bách Viễn Sơn.
Đoàn Diễn vội dặn nhân viên đi theo sau Hà Nguyệt, đang cố ngăn cô bước vào, lui ra trước, rồi đứng dậy ra đón, đầy vẻ áy náy nói: “Hà tổng, xin lỗi, nhân viên bên dưới không biết cô nên đã mạo phạm.”
“Không sao.” Hà Nguyệt khẽ cười, “Không trách họ được, là do tôi ít khi đến đây.”
“Vậy sau này Hà tổng phải thường xuyên đến nhé.” Đoàn Diễn ôn hòa nói.
Hà Nguyệt vui vẻ đồng ý, rồi nhìn sang Vương tổng cũng đang bước tới đón mình, ngọt ngào gọi một tiếng: “Bố nuôi.”
“Sao con lại chạy đến đây?” Vương tổng khó hiểu hỏi.
“Sao con lại không thể đến?” Hà Nguyệt lẩm bẩm, “Tường Triều là thành viên hội đồng quản trị của Vân Diễn, Viễn Sơn có việc không đến được, con là Chủ tịch HĐQT, lại là vợ anh ấy, qua đây xem chẳng phải rất bình thường sao?”
Cô có vẻ ngoài ngọt ngào, lúc nói chuyện lại mang theo mấy phần nũng nịu, nghe cứ như một cô bé đáng yêu.
“Thôi đi.” Vương tổng cưng chiều liếc cô một cái, “Từ bao giờ con biết bận tâm đến chuyện công ty thế?”
Ai cũng biết, kể từ sau khi Hà tổng bị đột quỵ, tuy Hà Nguyệt tạm thời đảm nhiệm chức Chủ tịch HĐQT của Tường Triều, nhưng mọi việc lớn nhỏ trong công ty trước nay đều do chồng cô là Bách Viễn Sơn quản lý. Cô cũng chỉ treo danh mà thôi, ngay cả công ty còn hiếm khi đến, huống chi là tới tham dự cuộc họp hội đồng quản trị của Vân Diễn. Hơn nữa, mấy ngày trước Bách Viễn Sơn đã chính thức ủy quyền bằng văn bản cho Trần tổng của Mikasa thực hiện quyền biểu quyết. Hà Nguyệt đột nhiên xuất hiện, lại còn lớn tiếng nói “không đồng ý”, trong chuyện này ắt có điều bất thường.
“Chính vì trước đây con ít bận tâm quá, nên giờ chẳng phải phải mau chóng bù lại sao?” Hà Nguyệt nói.
Vương tổng còn định nói gì đó, nhưng bị Đoàn Diễn lên tiếng ngắt lời: “Vương tổng, cứ để Hà tổng ngồi xuống rồi nói tiếp.”
“Ngồi thì không cần đâu.” Hà Nguyệt mỉm cười duyên dáng, “Lát nữa tôi còn phải đến bệnh viện thăm bố, bỏ phiếu xong tôi sẽ đi.”
“Vậy à…” Giọng Đoàn Diễn có phần khó xử, “Nhưng trước đó Bách tổng đã ủy quyền cho Trần tổng bỏ phiếu rồi.”
“Đoàn tổng.” Hà Nguyệt hơi ngẩng cằm, thu lại nụ cười, “Tường Triều mang họ Hà, không mang họ Bách.”
Câu nói này thật sự rất đáng để nghiền ngẫm. Các cổ đông nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều thấy sự hoang mang và nghi hoặc giống hệt nhau — Bách Viễn Sơn thất thế ở nhà họ Hà rồi sao?
Đoàn Diễn đè xuống nghi ngờ trong lòng, thử hỏi: “Hà tổng, ý cô là?”
“Ý tôi rất đơn giản. Tường Triều là thành viên pháp nhân trong hội đồng quản trị của Vân Diễn, cử ai đến tham dự cuộc họp hội đồng quản trị của các anh đều phải được công ty và tôi, với tư cách Chủ tịch HĐQT tạm thời, đồng ý và ủy quyền.” Cô thong thả nói, “Trước đây tôi ủy quyền cho Bách Viễn Sơn, nên anh ấy mới có thể ủy quyền cho Trần tổng đến đây. Bây giờ tôi muốn thu hồi ủy quyền, vậy thì việc ủy quyền của anh ấy cũng mất hiệu lực.”
Đạo lý và logic đều đúng, nhưng…
“Nếu vậy, Tường Triều cần đưa ra một văn bản tuyên bố hủy ủy quyền.” Đoàn Diễn nhắc cô.
“Tôi mang theo rồi.” Hà Nguyệt mở túi xách, lấy từ bên trong ra mấy tờ giấy A4, đưa cho Đoàn Diễn, “Văn bản hủy ủy quyền đối với Bách Viễn Sơn và Trần tổng đều ở đây.”
Rõ ràng Hà Nguyệt đã có chuẩn bị mà đến. Nếu trước đó mọi người chỉ mới phỏng đoán, thì lúc này những người tham dự cuộc họp, bao gồm cả Đoàn Diễn, đều đã nhận ra vấn đề có lẽ phức tạp hơn tưởng tượng.
Đoàn Diễn nhận lấy, đọc lướt rất nhanh từ đầu đến cuối, sau đó giao cho thư ký HĐQT đọc công khai.
Thấy vừa rồi Hà Nguyệt không chịu ngồi xuống, Đoàn Diễn cũng không trở về chỗ ngồi mà đứng bên cạnh cô, lịch sự hỏi ý kiến: “Hà tổng, bây giờ chúng ta bắt đầu bỏ phiếu được chưa?”
“Đợi thêm chút đi, tôi còn chưa biết số cổ phần này sẽ được chuyển nhượng cho ai mà?” Hà Nguyệt cười nói.
Lời này khiến các cổ đông khác lại sững ra, đặc biệt là Vương tổng. Trước đó, chuyện Tường Triều quay sang hết lòng ủng hộ Hồng Thăng đã lan truyền xôn xao. Để tranh thủ lá phiếu này, Vương tổng còn đích thân gọi điện cho Hà Nguyệt, hỏi vì sao Bách Viễn Sơn đột nhiên lại ủng hộ Hồng Thăng, muốn cô khuyên Bách Viễn Sơn đổi ý, tiếp tục ủng hộ Ninh Diên.
Khi ấy, Hà Nguyệt trả lời: “Bố nuôi, quyết định của Viễn Sơn chính là quyết định của con, cũng là quyết định của Tường Triều. Con và bố đã giao công ty cho anh ấy, bất kể anh ấy làm gì, chúng con đều vô điều kiện ủng hộ. Bố cũng vậy, không được nghi ngờ anh ấy.”
Bây giờ cô đột nhiên chạy tới lật ngược quyết định của Bách Viễn Sơn đã đủ kỳ lạ, vậy mà giờ còn nói mình không biết chuyện này?
Đoàn Diễn tuy cảm thấy bên trong chắc chắn có vấn đề, nhưng vì phép lịch sự, anh vẫn nghiêng người nhường sang một bên, để lộ Chu Hề ở phía sau rồi giới thiệu: “Hà tổng, Trịnh tổng dự định chuyển nhượng cổ phần cho Hồng Thăng. Vị này chính là CEO của họ, Chu Hề, Chu tổng.”
Chu Hề được giới thiệu chậm rãi đứng dậy, khẽ mỉm cười với Hà Nguyệt: “Hà tổng, chào cô.”
Thế nhưng Hà Nguyệt không đáp lời, mà chậm rãi bước lên phía trước hai bước, đi tới trước mặt Chu Hề. Ánh mắt cô ta quét Chu Hề từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng dừng trên gương mặt cô, lạnh lùng cười: “Chu Hề?”
Chu Hề đón lấy ánh mắt cô ta, khẽ cong môi, không nói gì.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đứng bất động nhìn đối phương, bầu không khí bỗng rơi vào một khoảng im lặng quỷ dị.
Ngay giây sau, Hà Nguyệt vụt giơ tay, nhanh như chớp cầm lấy một tách trà trên bàn, hất mạnh về phía Chu Hề.
Chu Hề phản ứng nhanh nhạy nghiêng đầu tránh đi, đồng thời dùng cánh tay che mặt.
Ầm! Trong phòng họp lập tức vang lên những tiếng kinh hô!
“Cô làm gì vậy!” Chương Mục Chi ở gần Chu Hề nhất bật phắt dậy, chắn trước mặt cô, ngoài mạnh trong yếu quát: “Hà tổng, cô có ý gì?”
“Có ý gì?” Hà Nguyệt cười khẩy, hất cằm về phía Chu Hề đang bị hắt trà ướt người, “Anh hỏi cô ta ấy?”
Chu Hề đang định gạt Chương Mục Chi ra thì cánh tay phải bỗng bị người từ phía sau nắm lấy. Mùi hương quen thuộc cùng giọng nói truyền tới: “Không sao chứ? Có bị bỏng không?”
Chu Hề ngoảnh đầu, bắt gặp ánh mắt căng thẳng, đầy quan tâm của Ninh Diên.
Cô lắc đầu: “Không nóng lắm.”
Tách trà này là của Nhiếp Khôn, đã pha được một lúc nên nhiệt độ sớm hạ xuống. Hơn nữa, vừa rồi cô vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Hà Nguyệt, lại dùng cánh tay chắn một chút, phần lớn nước trà đều hắt lên áo khoác của cô, nhưng vẫn có một ít bắn vào tóc và cổ.
Ninh Diên đã lấy khăn tay ra, cúi người định lau giúp cô, nhưng bị cô giật lấy: “Để tôi tự làm.”
Xét thấy vẫn còn người ngoài ở đây, Ninh Diên khẽ nhíu mày rồi buông tay.
Bên kia, Chương Mục Chi đã nổi giận đùng đùng: “Tôi không cần biết cô có lý do gì hay là thần kinh có vấn đề, bây giờ xin cô hãy xin lỗi Chu tổng của chúng tôi.”
“Xin lỗi? Lúc cô ta quyến rũ chồng người khác, phá hoại gia đình người ta, làm kẻ thứ ba thì có xin lỗi không?”
Quyến rũ chồng người khác? Kẻ thứ ba?
Các cổ đông lập tức trợn to mắt, không dám tin nhìn Hà Nguyệt, sau đó lại nhìn sang Chu Hề, người thì hoài nghi, người dò xét, người kinh ngạc… vẻ mặt muôn màu muôn vẻ.
“Xin cô chú ý lời nói của mình.” Lần này Chương Mục Chi đến cả “cô Hà” cũng không gọi nữa, lạnh giọng nói, “Những lời cô vừa nói đã cấu thành hành vi vu khống, phỉ báng và xúc phạm danh dự, chúng tôi có thể kiện cô bất cứ lúc nào.”
“Anh cứ bảo cô ta đi kiện đi, để thẩm phán điều tra xem tôi có vu khống cô ta hay không.” Hà Nguyệt chỉ vào Chu Hề phía sau anh, nói: “Hoặc anh tự hỏi cô ta xem, có quen Bách Viễn Sơn không, rốt cuộc có quan hệ gì với anh ấy?”
“Bọn họ có quan hệ gì cũng không phải lý do để cô động tay động chân, làm loạn ở đây.” Chương Mục Chi vẫn kiên quyết nói.
Hà Nguyệt lười để ý đến anh, quát: “Anh tránh ra, ở đây không có chuyện của anh.”
Chương Mục Chi đang định phản bác thì cảm thấy vai bị đẩy một cái.
Anh quay đầu, thấy Chu Hề không chút biểu cảm kéo mình sang một bên, sau đó tay phải giơ lên, hắt nguyên một cốc trà đầy thẳng vào mặt Hà Nguyệt.
“Á!” Cùng với tiếng hét thất thanh của Hà Nguyệt, Chương Mục Chi còn chưa kịp nhìn rõ thì cô đã cầm cốc nước thứ hai hắt sang.
Lần này, một phần nước thậm chí còn hắt trúng vào cái miệng đang há ra của Hà Nguyệt, khiến cô ta sặc ngay tại chỗ.
Trong phòng họp lập tức vang lên tiếng ho sặc sụa của cô ta.
Chương Mục Chi nhìn đến ngây người, những người khác phần lớn cũng chẳng khá hơn là bao, tất cả đều trợn mắt há hốc miệng.
Đoàn Diễn nuốt khan, nhìn sang Ninh Diên đang khẽ nhíu mày, dùng ánh mắt nói: Bạn gái anh…
Ninh Diên không rảnh đáp lại, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào phản ứng của Hà Nguyệt.
Quả nhiên, sau khi ho xong, vừa mới lấy lại được hơi, Hà Nguyệt đã lập tức lao về phía Chu Hề.
Ninh Diên chộp lấy cánh tay cô ta đang giơ lên, nghiêm giọng quát: “Cô Hà, xin cô biết dừng đúng lúc.”
“Anh buông ra.” Hà Nguyệt giãy giụa, “Anh còn không buông tay thì đừng trách tôi không khách sáo với anh.”
Ninh Diên coi lời đe dọa của cô ta như không nghe thấy, bàn tay lớn như gọng kìm siết chặt cánh tay cô ta, đau đến mức nước mắt Hà Nguyệt cũng ứa ra.
Vương tổng lập tức xông tới, túm lấy cổ tay anh: “Ninh tổng, anh đang làm gì vậy?”
Đoàn Diễn cũng bước tới vỗ nhẹ vào tay anh, đưa mắt ra hiệu: “Ninh Diên, buông tay trước đi.”
Ninh Diên nhướng mày, đang do dự có nên buông ra hay không thì Chu Hề phía sau lên tiếng: “Thả cô ta ra.”
Ninh Diên ngoảnh đầu, nhìn cô vài giây, lúc này mới từ từ buông tay, đẩy Hà Nguyệt về phía Vương tổng.
Tóc Hà Nguyệt vẫn còn nhỏ nước, lớp trang điểm cũng bị nước và nước mắt làm lem luốc hết cả, đâu còn vẻ tinh xảo xinh đẹp lúc mới bước vào, trông chật vật đến không thể chật vật hơn.
Vương tổng ôm lấy cô ta, gạt những lọn tóc dính trên trán cô ta ra, căng thẳng hỏi: “Nguyệt Nguyệt, con không sao chứ?”
Hà Nguyệt rưng rưng nước mắt lắc đầu, ngẩng lên nhìn chằm chằm Chu Hề đang bước tới trước mặt mình, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ hồ ly tinh, không biết xấu hổ, quyến rũ chồng người khác, cô sẽ không được chết tử tế đâu.”
Chu Hề không chút sợ hãi đón thẳng ánh mắt cô ta, khinh miệt bĩu môi: “Đại tiểu thư Hà, tôi không có hứng thú với chồng người khác, đặc biệt là chồng cô.”
Hà Nguyệt khẽ hừ một tiếng, giễu cợt nói: “Không có hứng thú? Vậy hai người cùng nhau đi Nhật Bản? Cánh tay anh ấy bị gãy thế nào? Cô nói đi?”
Ánh mắt Ninh Diên hơi tối lại, nghe Hà Nguyệt tiếp tục gào lên: “Tại sao anh ấy lại đổi ý bỏ phiếu cho cô? Cô là gì của anh ấy? Đáng để anh ấy bất chấp chuyện làm ăn, bất chấp thể diện của bố nuôi tôi mà vẫn phải ủng hộ cô?”
“Sáng nay anh ấy đã đi đâu? Tại sao không đến bỏ phiếu? Còn những thứ này…” Hà Nguyệt đột ngột giằng khỏi Vương tổng, cúi xuống chộp lấy chiếc túi xách rơi dưới đất, móc ra một xấp đồ, bốp một tiếng ném lên bàn, “Tất cả đều được sao chép từ máy tính và điện thoại của anh ấy. Cô nói cho mọi người biết đi, đây có phải là cô không?”
Trên bàn rải đầy một đống ảnh, mọi người đồng loạt chuyển ánh mắt nhìn sang, không khỏi trợn to mắt.
Hà Nguyệt không nói sai, người trong ảnh chính là Chu Hề và Bách Viễn Sơn. Tuy nhiên, phần lớn đều là ảnh chụp riêng Chu Hề, chỉ có vài tấm là ảnh chụp chung, nhưng vẫn có thể nhìn ra cử chỉ giữa hai người rất thân mật.
Không cho mọi người thời gian tiêu hóa chuyện này, Hà Nguyệt lại lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh lam, run tay bật mở, rồi lấy từ bên trong ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, giơ đến trước mắt Chu Hề, gằn từng chữ: “Còn cái này nữa, Z&B, cô vẫn nhớ chứ?”
hết chương 68.