Trong phòng, Chu Hề bị bao quanh bởi người đàn ông và cánh cửa, luồng không khí hòa lẫn hương rượu nhè nhẹ trói chặt lấy cô.
Vừa dứt một nụ hôn, người đàn ông buông cô ra, cúi đầu nâng mặt cô trong tay, đôi mắt đen sau lớp kính ghim chặt vào đôi môi ửng đỏ của cô.
Chu Hề ngẩng cằm lên, bắt gặp ánh nhìn của anh, hơi thở nóng bỏng quấn lấy nhau.
Ngay khoảnh khắc sau, cô đưa tay túm lấy cổ áo sơ mi của anh, dùng sức giật mạnh kéo anh xuống.
Người đàn ông khẽ nhếch khóe môi, rất phối hợp mà cúi xuống, đón lấy môi cô.
Xưa nay cô vốn không thích phải nhón chân, nụ hôn của cô cũng vẫn như mọi lần tùy ý, rất trực tiếp, cũng rất đầy h*m m**n.
Bộ vest vắt nơi khuỷu tay rơi xuống đất, tay anh đã đổi sang siết lấy sau gáy cô. Hai người hôn nhau thật lâu, Chu Hề buông anh ra, hơi thở dồn dập mà nói: “Đi tắm.”
Người đàn ông áp trán sát vào trán cô: “Cùng nhau.”
“Tôi đã tắm rồi.”
“Em vào tắm lại với tôi một lần nữa.”
Không cho cô cơ hội từ chối, anh đã đỡ lấy chân cô rồi một cái bế thốc cô lên, sải bước lớn tiến vào phòng tắm, đặt cô ngồi trên bồn rửa tay.
Đèn gương ánh vàng ấm áp, luồng sáng hắt xuống từ chiếc áo choàng tắm lụa xanh sẫm của cô, làm nổi lên tầng tầng nếp gấp bóng bẩy, càng tôn chiếc cổ cô thêm mảnh mai trắng nõn, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.
Chu Hề nhìn anh, hỏi: “Không phải đi tắm sao?”
“Không vội.” Anh đáp, đồng thời nắm lấy mắt cá chân cô, những ngón tay rõ khớp xương lần theo bắp chân thon nhỏ của cô mà trượt dần lên trên, kéo theo tà áo choàng mềm mại, từng chút từng chút chồng xếp nó lên.
Đến tận ngang thắt lưng, anh cúi gập người, hạ đầu xuống.
Chu Hề nhắm mắt lại, hai tay vòng ra sau bấu lấy mép bồn rửa, như thể rơi vào vùng biển lớn cuộn trào, hết đợt sóng này đến đợt sóng khác.
Anh biết cách làm cho cô dễ chịu, từng ly từng chút đều nắm bắt rất chuẩn xác, chẳng bao lâu sau đã khiến cô vừa thở gấp vừa căng thẳng cong bàn chân, túm lấy tay anh rồi bật lên kêu thành tiếng, “Ninh Diên.”
Ninh Diên không nhanh không chậm mà ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng ướt át bóng loáng, gọng kính viền mảnh phản chiếu ra một vệt sáng.
Chu Hề hơi hé miệng, áo choàng tắm lụa buông lỏng lẻo trên người, để lộ bờ vai mảnh, sau hai giây nhìn vào đôi mắt cười sau tròng kính của anh, cô đưa tay tháo cặp kính nho nhã ấy xuống, “Chướng mắt.”
Ánh cười nơi đáy mắt Ninh Diên càng lúc càng đậm, anh lấn tới áp sát, một tay lấy kính đặt lên bồn rửa, tay kia nâng giữ sau cổ cô, khóa chặt môi cô.
Chu Hề đón lấy nụ hôn của anh, tay đặt lên hàng cúc áo sơ mi, vừa cởi vừa châm lửa.
Họ đều đã quá quen thuộc, hiểu rõ cơ thể nhau cùng những điểm nhạy cảm, vừa rồi anh chẳng để cô dễ chịu, nên giờ đây cô cũng sẽ không để anh nếm được vị ngọt một cách dễ dàng.
Khắp đất là hỗn độn, khắp phòng là lửa, thiêu đến mức khóe mắt Ninh Diên ửng đỏ.
Sau cùng, cô bị bế vào buồng tắm vòi sen, rốt cuộc lại tắm thêm một lần nữa.
Tắm xong, anh ôm cô trở lại giường, ngồi ở đầu giường, cắm máy sấy tóc vào rồi giúp cô sấy khô mái tóc bị ướt.
Chu Hề thả lỏng tựa trong lòng anh, mặc anh v**t v* những sợi tóc của mình, tiếng “ù ù” của máy sấy bên tai giống như một khúc nhạc trắng êm dịu nhất, dần dần ru cô khép mắt lại.
Ninh Diên tắt máy sấy, vừa cúi đầu đã nhìn thấy gương mặt cô đang ngủ thật yên tĩnh, ngũ quan tinh xảo nhỏ nhắn, làn da trắng mềm trong trẻo, hàng mi rũ xuống trên mí mắt như chiếc quạt lông, trông hệt một cô gái nhỏ không hiểu sự đời.
Không hiểu sự đời ư?
Ninh Diên bị chính lời miêu tả ấy của mình chọc cho bật cười.
Anh đặt máy sấy tóc lên đầu giường, tắt đèn, ôm lấy cô rồi nằm trở lại giường.
Dù động tác rất khẽ, nhưng vẫn làm cô tỉnh giấc.
Nghe cô hừ hừ một tiếng đầy vẻ bực bội, Ninh Diên dùng cằm cọ cọ lên trán cô, giọng nói rất dịu dàng: “Suỵt, ngủ đi.”
Giấc ngủ này không sâu, vừa chợp mắt chẳng bao lâu, Chu Hề đã tỉnh lại.
Cô xoay người đi tìm điện thoại, còn chưa với tới, đã nghe Ninh Diên hỏi bên tai: “Sao thế?”
“Mấy giờ rồi?” cô hỏi.
Ninh Diên giơ tay nhìn đồng hồ: “Hơn 12 giờ, em còn việc à?”
Chu Hề khẽ “ừm” một tiếng, lật người đè lên anh, cắn lấy cằm anh: “Được không?”
Đương nhiên là…
Lần này, giày vò còn lâu hơn lần trước.
Khi cảm xúc lên đến tột độ, Chu Hề giữ chặt vai anh, gần như kiệt sức mà đổ gục xuống ngực anh, há miệng lớn hít thở dồn dập, bên tai là tiếng tim anh đập thình thịch. Xét theo độ tuổi 35, thể lực của người đàn ông này quả thật không tệ, rất biết cách làm cô thoải mái và phải bật lên kêu thành tiếng.
Đang thầm cảm thán, cô nghe Ninh Diên v**t v* tấm lưng trơn mịn của mình rồi hỏi: “Bế em vào tắm lại một chút nhé?”
“Không cần.” Cô vẫn không động.
Ninh Diên khẽ véo eo cô, nửa cười nửa trêu: “Muốn thêm lần nữa thì cũng phải để tôi nghỉ một lát đã.”
“Đây là lần cuối cùng.” Chu Hề nói với giọng điệu điềm tĩnh.
Bàn tay đang đặt nơi thắt lưng sau của cô hơi khựng lại trong thoáng chốc.
Ninh Diên nheo mắt nhìn cô: “Lần cuối cùng?”
“Chúng ta có thể kết thúc rồi.” Chu Hề nói thẳng không vòng vo.
Ánh mắt Ninh Diên thoáng tối đi: “Vì sao?”
Chu Hề đang nằm trên ngực anh chống tay ngồi dậy, không rời mắt mà cúi nhìn anh, những ngón tay trắng mảnh từ từ lướt qua đôi mày và mắt đẹp đẽ ấy, động tác mang vẻ khiêu khích, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo, không hề còn chút t*nh d*c.
“Anh muốn tôi nói rõ?” cô hỏi.
Ninh Diên bắt lấy tay cô, ánh mắt trở lại bình thường, “Chu Hề, em thật sự quá thông minh.”
“Cũng như nhau thôi.” Chu Hề rút tay về, xoay người xuống giường, nhặt chiếc áo choàng ngủ rơi ở cuối giường mặc vào, vừa buộc dây lưng vừa nói, “Phòng khách có áo sơ mi mới.”
Ninh Diên cười, lắc lắc đầu, cầm cặp kính trên đầu giường đeo lên.
Theo thường lệ sau khi xong việc, hoặc là anh gọi người mang quần áo sạch đến, hoặc là đem đồ bẩn đi giặt rồi sấy khô, nhưng lần này, cô rõ ràng đã chuẩn bị sẵn tư thế kéo quần tiễn khách.
Cô đoán chắc anh sẽ đến, càng tính sẵn rằng sau đêm nay, đoạn quan hệ đặc biệt giữa họ sẽ chấm dứt, quả thật tỉnh táo và tự giữ mình đến mức quá đáng.
Ninh Diên không hề bất ngờ trước quyết định của cô. Tối nay tình cờ gặp nhau ở trung tâm tài chính, anh đã biết rằng mối quan hệ này sẽ không thể kéo dài. Chỉ là anh không ngờ lại nhanh đến thế.
Rốt cuộc, anh vẫn đánh giá thấp sự nhạy bén của cô. Anh hiểu rõ rồi mà vẫn hỏi, “Không còn đường lui nữa sao?”
Chu Hề quay đầu liếc anh một cái, dường như đang khinh bỉ anh vì đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc đến vậy.
Ninh Diên bất lực mà cười.
Dẫu giấc ngủ này rất nông, nhưng sau đó Chu Hề cũng chẳng chợp mắt được bao lâu đã tỉnh dậy.
Chu Hề ngoảnh đầu lại, lặng lẽ nhìn anh vài giây, rồi xoay người, “Anh đi tắm đi, ra ngoài nhớ đóng cửa giúp tôi.”
Chu Hề tắm xong lần thứ ba trong tối nay, đứng trước gương nghiêm túc làm bước dưỡng thể lần hai.
Trên người cô có mấy chỗ in hằn vệt đỏ, có chỗ đậm chỗ nhạt, là bằng chứng của niềm vui vẻ vừa rồi.
Đáng tiếc, phần vui vẻ này cuối cùng cũng phải chấm dứt.
Bôi xong sữa dưỡng thể, Chu Hề khoác áo choàng ngủ bước ra, Ninh Diên đã đi rồi. Trước khi rời đi anh vẫn như thường lệ, đặt ở đầu giường cho cô một ly nước ấm, chỉ khác là lần này bên dưới còn đè một tờ giấy nhỏ, “Thật đáng tiếc, nhưng cũng rất mong chờ.”
Nét chữ phóng khoáng mạnh mẽ, cứng cáp đầy lực, hoàn toàn không giống khí chất nho nhã anh tuấn của anh, ngược lại rất hợp với con người thật đang giấu kín của anh.
Chu Hề nhấp hai ngụm nước, cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn Chương Mục Chi gửi tới hơn nửa tiếng trước: “Chu tổng, tôi nhớ ra người đó là ai rồi. Giáo sư kinh tế của Đại học A, lão tiên sinh quốc sư Vu Thụy Phong, thầy của Ninh Diên.”
Chu Hề khẽ cong môi, đâu chỉ là ân sư.
Quốc sư Vu Thụy Phong, nhân vật dẫn đầu trong giới chuyên gia nghiên cứu kinh tế – tài chính, người đứng mũi chịu sào cùng tham gia thiết kế vô số cuộc cải cách chính sách kinh tế tài chính, cũng là học giả kinh tế đầu tiên đề xuất đưa vốn bảo hiểm xã hội vào thị trường.
Dưới sự thúc đẩy của ông, năm năm trước, chính phủ đã thành lập Ủy ban Quản lý Chuyên trách Quỹ Bảo hiểm Xã hội, thí điểm vận hành và quản lý vốn, tiến thẳng vào thị trường cấp hai. Dựa vào ưu thế vốn liếng hùng hậu mà lợi nhuận thu về rất khả quan, trở thành “đội quân quốc gia” có thực lực mạnh mẽ trong miệng giới đầu tư.
Nhờ lợi thế tư bản áp đảo, họ kiếm lời không ít, trở thành lực lượng được cổ đông gọi là “đội tuyển quốc gia” đầy sức mạnh.
Nhưng mà, bắt đầu từ năm ngoái, thị trường chứng khoán đã từ đỉnh cao 5000 điểm lao dốc không phanh, rồi liên tục dao động và quanh quẩn trong thời gian dài ở vùng giá thấp, khiến cổ phiếu bước vào giai đoạn suy thoái.
Độ khó để kiếm lời trên thị trường cấp hai ngày càng tăng, cộng thêm hàng loạt nhân tố khác như đòn bẩy tài chính cùng một chuỗi yếu tố liên quan, nên tư tưởng vận hành đa nguyên đối với các quỹ phúc lợi dân sinh như quỹ bảo hiểm xã hội đã được đưa ra.
Dù cho đến nay vẫn chưa có kết luận chính thức, nhưng rõ ràng Ninh Diên cũng giống như cô, đã nhận định rằng chuyện này chắc chắn sẽ được đưa vào chương trình nghị sự trong thời gian tới.
Một LP cấp bậc ngàn tỷ như vậy, phóng mắt nhìn khắp toàn cầu, có được mấy người? Bất cứ cơ cấu nào giành được, lợi ích theo đó mà đến sẽ là vô hạn.
Rất hiển nhiên, KR đã sớm bố trí để nuốt trọn miếng mồi béo bở này. Đã thế thì giữa họ nhất định sẽ có một trận ác chiến phải đánh, cũng vì vậy mà sinh ra một ranh giới tuyệt đối không thể bước qua.
Chỉ là bạn giường hợp ý mà thôi, còn chưa đủ đặt lên cán cân lựa chọn của cô.
Chu Hề nhặt tờ giấy ấy lên, thong thả mà gấp ra một chiếc máy bay giấy nhỏ, giơ tay ném một cái, “vút” một tiếng bay thẳng vào thùng rác cạnh bàn làm việc.
***
Màn đêm yên tĩnh như nước, ở vị trí đỗ xe tạm thời dưới lầu có một chiếc ô tô màu đen đang nổ máy. Thời gian dừng đỗ đã hơi lâu, khiến nhân viên bảo vệ sinh ra cảnh giác.
Bên trong xe, người tài xế nhìn thấy viên bảo an đang cầm ô tiến lại gần, liền quay đầu nhỏ giọng nhắc nhở, “Ninh tổng, bảo vệ cổng đang tới.”
Ninh Diên ngồi ở hàng ghế sau chậm rãi mở mắt, “Đi thôi.”
Tài xế đáp một tiếng “vâng,” giơ tay ra hiệu với bảo vệ, rồi lái xe rời khỏi cổng lớn của khách sạn.
Lúc rạng sáng hai giờ, trên đường xe cộ thưa thớt.
Tài xế hỏi: “Ninh tổng, có về căn hộ không?”
“Không, đến khách sạn, 7 giờ ra sân bay.”
“Vâng ạ.” Người tài xế ngước mắt, qua gương chiếu hậu lén lút nhìn ông chủ đang nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi im lặng lái xe rẽ vào con đường quen thuộc.
Suốt hơn nửa năm qua, anh ta đã không chỉ một lần đến đây lúc nửa đêm để đón Ninh tổng rời đi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy ông chủ ngồi lặng trong xe gần nửa giờ mới chịu rời khỏi.
Chỉ có điều, tất cả những chuyện đó đều không phải thứ anh ta có thể tò mò.
Khi trợ lý Ngô chọn anh ta làm tài xế chuyên trách cho Ninh tổng tại Thanh Châu, đã từng dặn dò rất rõ: bịt tai, ngậm miệng, nắm chặt vô lăng.
Dù cho tối nay ông chủ có hơi khác thường đôi chút, anh ta cũng chỉ dám lén nhìn một cái, rồi lại tập trung toàn tâm lái xe.
Chẳng bao lâu sau, xe đã tới khách sạn mà Ninh tổng thường ghé lại.
Lúc xuống xe, Ninh Diên nói với tài xế: “Đã muộn lắm rồi, anh cũng ở lại đây đi.”
Người tài xế cúi người cảm ơn. Thấy trong tay ông chủ đang xách một túi quần áo, anh ta liền vội hỏi: “Có cần đem đi giặt không ạ?”
“Không cần, để tôi tự làm.” Ninh Diên mỉm cười nhè nhẹ đáp, rồi lịch sự nhắc một câu nghỉ ngơi sớm, sau đó bước thẳng vào trong khách sạn.
Ninh Diên ở đây có một phòng suite dài hạn bao trọn. Sau khi vào phòng, anh c** q**n áo trên người ra, cùng với chỗ quần áo trong túi, tất cả đều bỏ vào giỏ đồ bẩn, rồi bước vào phòng tắm xối nước.
Dưới tiếng nước chảy róc rách, anh không kìm được mà nhớ tới cảnh sắc diễm lệ mấy giờ trước. Anh đã sớm qua cái tuổi h*m m**n mãnh liệt, nhưng đối diện với cô lại là càng nếm càng thèm.
Đáng tiếc, họ đều là những con người thông minh và tỉnh táo.
Từ bạn giường trở thành đối thủ, quả thật rất tiếc nuối, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc sắp sửa so chiêu với cô, trong lòng Ninh Diên lại mơ hồ dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả.
Từ tâm lý đến sinh lý, đều bị kích động…
Anh cúi đầu nhìn về một chỗ nào đó, đúng là càng sống càng quay ngược lại, Ninh Diên cười khổ mà điều chỉnh nước xuống thấp, dứt khoát tắm bằng nước lạnh.
***
Sáng sớm ngày hôm sau, Ninh Diên đáp chuyến bay sớm từ Thanh Châu trở về Bắc Thành.
Trên máy bay, trợ lý Ngô Ứng đưa cho anh một bản báo cáo, “Ninh tổng, đúng như anh dự đoán, Hồng Thăng tối qua gặp Bộ trưởng Cố là để bàn về kế hoạch quản lý tài sản giai đoạn ba của Bộ Nhân lực và An sinh xã hội. Họ đã thuyết phục được Bộ trưởng Cố đồng ý giao kỳ này cho quỹ đầu tư tư nhân vận hành, hơn nữa còn để Hồng Thăng đứng ra thiết kế mục tiêu và phương án cho hạng mục chuyên biệt của kế hoạch quản lý tài sản.”
Ngồi bên cạnh Ninh Diên, Quý Úc Đồng khẽ cười, “Giỏi thật, vậy mà có thể khiến trong bộ đồng ý để họ tự thiết kế mục tiêu và phương án, thế thì các công ty khác còn biết làm sao?”
“Nhưng mà.” Quý Úc Đồng nhếch khóe môi một cái, “Hồng Thăng lần này e rằng sẽ rơi vào bẫy.”
—
Tác giả có lời muốn nói:
“LP” (Limited Partner), trong văn bản chính thức gọi là thành viên hợp danh hữu hạn, là nhà đầu tư, bên góp vốn cho các công ty tư nhân/đầu tư mạo hiểm, tức là những người rót tiền vào công ty. Cách gọi thông thường là “kim chủ ba ba”. Họ chỉ chịu trách nhiệm đối với cổ phần theo mức vốn đã góp, có quyền hưởng lợi nhuận và hồi báo, nhưng không phụ trách các công việc cụ thể hay điều hành thực tế.
Ninh tổng: “Ngay từ chương hai đã bị đá rồi, còn có nam chính nào thảm hơn tôi không?”
Mẹ Thu: “Ngoan nào, không sao đâu. Tình trường thất ý thì sự nghiệp lại đắc ý mà. LP ngàn tỷ đó nha. Sắp đi giành làm ăn rồi kìa.”
Chu tổng: “Hừ, tôi còn có thể khiến anh ta thất ý hơn nữa.”