Ý của Ninh Diên trong lời nói vừa rồi vô cùng rõ ràng.
Giả sử đêm đó cô không nói kết thúc, vậy thì anh sẽ mãi phối hợp theo nhu cầu của cô — chỉ l*m t*nh, không nói yêu, tuyệt đối sẽ không để cô biết được tình cảm của mình.
Nhưng bây giờ, mối quan hệ mới mà họ thiết lập không liên quan đến tình yêu, vì thế anh lựa chọn thẳng thắn nói ra rằng mình thích cô, lựa chọn dốc sức giành lấy một khả năng mới.
“Anh muốn điều gì?” Chu Hề khẽ cười. “Người yêu? Vợ chồng? Hay là bố mẹ của con cái?”
Ninh Diên hơi nhíu mày, đang định nói gì đó thì khóe mắt lại thoáng thấy Tề Kỳ chạy chậm về phía này, bèn nuốt lại lời định nói.
Chu Hề cũng quay mặt đi, nghe thấy từ đằng xa Tề Kỳ đã lên tiếng hỏi:
“Hai người nhanh vậy à?”
“Là do cậu chậm quá.” Chu Hề đáp.
Tề Kỳ không phục: “Tớ ở xa hai người hơn, đương nhiên phải chậm rồi.”
Chu Hề lười tranh luận với cô ấy.
“Bây giờ đi đâu?”
“Đến tiệm vàng phía trước một lát, tớ muốn mua quà chúc mừng cho con của Chương Mục Chi.”
Tề Kỳ quen biết Chương Mục Chi từ rất sớm. Trước khi Chu Hề tiếp quản Hồng Thăng, hai người họ đã quen nhau vì cùng tham gia một dự án. Buổi trưa nghe tin anh vừa đón con gái đầu lòng, cô muốn chọn một món quà nhỏ nhờ Chu Hề mang đến thay mình, để bày tỏ chút tấm lòng.
Chu Hề nhớ tới bao lì xì trên WeChat bị từ chối nhận, nói: “Được, tiện thể tớ cũng chọn một phần.”
Thị trấn này phát triển dọc theo con sông. Tiệm trang sức mà Tề Kỳ nhắc đến nằm ở bờ bên kia. Lúc đi qua cầu, Tề Kỳ ghé sát đầu Chu Hề, ra vẻ thần bí nói:
“Tớ biết cậu định làm gì rồi.”
Thấy Chu Hề liếc sang, cô ấy vội nói trước: “Không phải Kiều Bách nói đâu, là tự tớ đoán ra.”
Chu Hề không lên tiếng, ra hiệu cho cô ấy nói tiếp.
“Cậu muốn giành quỹ an sinh?”
“Cũng không tệ, chưa bị tình yêu làm cho ngốc.”
Đoán đúng đáp án, Tề Kỳ vô cùng phấn khích: “Là cái này đúng không? Quả nhiên tớ vẫn rất thông minh.”
“Bớt yêu đương làm mờ đầu óc đi, sẽ còn thông minh hơn.”
Tề Kỳ không phục: “Sao cậu không hỏi tớ đoán ra bằng cách nào?”
Chu Hề hờ hững liếc cô ấy một cái.
“Uống cả bụng trà mà còn không nhìn ra đầu mối thì cái chức Phó giám đốc của cậu nên nhường cho người khác rồi.”
Buổi sáng ở phòng trà, Chu Hề và các lãnh đạo đều không cố ý che giấu. Chỉ cần để tâm một chút, lại liên hệ với những động thái gần đây của Hồng Thăng thì nhất định sẽ đoán được ý đồ thật sự của cô. Ví dụ như Kiều Bách, nhân lúc trò chuyện phiếm đã nhiều lần dò hỏi cô, chính vì anh ta đã sớm nhìn ra manh mối.
Tề Kỳ phải ngẫm nghĩ suốt gần cả buổi chiều mới đưa ra được kết luận, rõ ràng là người non kinh nghiệm nhất trong nhóm bọn họ. May mà cô ấy vẫn biết suy một ra ba, nhìn ra thêm được chút đầu mối khác.
“Có phải cậu đã bắt tay với Ninh Diên rồi không?”
Trùng hợp là, Kiều Bách vừa bước lên bậc thang cũng ném ra đúng câu hỏi ấy: “Cậu và Chu Hề bắt tay với nhau rồi?”
Thấy Ninh Diên không phủ nhận, Kiều Bách cười thở dài: “Hai người đúng là công khai không hề che giấu, còn các lãnh đạo thì giả vờ câm điếc. Thú vị thật.”
Là bạn thân, Kiều Bách đương nhiên biết KR đang bày bố để giành lấy miếng bánh béo bở là quỹ an sinh. Còn việc Hồng Thăng lại nhắm đến mảng kinh doanh nhỏ bé của kế hoạch quản lý tài sản, thậm chí còn do chính Chu Hề đích thân ra mặt, thì dĩ nhiên không chỉ vì cái gọi là tạo “hình mẫu”, mà là nhắm đến lợi ích lớn hơn phía sau.
Một Ban Dân Sinh không có quan hệ trực tiếp với các tổ chức tài chính thì có thể mang lại lợi ích lớn gì?
Chỉ có thể là quỹ an sinh với quy mô lên tới hàng nghìn tỷ mà đơn vị này đang quản lý.
Nếu cả Hồng Thăng và KR đều cùng nhắm vào miếng bánh béo bở ấy, đều muốn cắn một miếng thật lớn, vậy thì với tư cách là đối thủ, sao Chu Hề có thể ngốc đến mức không chút kiêng dè tiết lộ kế hoạch của mình cho Ninh Diên? Mà Ninh Diên sao lại phát huy tinh thần làm việc tốt, khéo léo vận dụng cuộc trò chuyện của mấy bà cô ở sân bay để giúp cô trả lời “câu hỏi khó” của Cục trưởng Triệu?
Trừ khi…
Họ không phải quan hệ cạnh tranh, mà là quan hệ hợp tác.
Điều thú vị hơn nữa là, buổi sáng ở phòng trà, hai người đã bộc lộ dã tâm một cách rõ ràng, trong khi ba vị lãnh đạo đã lăn lộn nhiều năm trên quan trường lại đồng loạt giả vờ “hồ đồ”.
Chỉ có thể cảm thán một câu: ai cũng là diễn viên giỏi, ai cũng là khán giả giỏi, và đây đúng là một vở kịch hay.
Muốn phá vỡ thế độc quyền đã kéo dài, muốn tạo cú hích làm rung chuyển chiếc lồng của thể chế thì khó khăn chồng chất. Tìm kiếm đồng minh, tăng cường thực lực là một kế sách hay. Nhưng Kiều Bách vẫn có chút nghi hoặc.
“Tại sao lại là cô ấy?”
“Chỉ có thể là cô ấy.” Ninh Diên đáp.
Kiều Bách nhướng mày: “Đánh giá cao vậy sao?”
Ninh Diên nói: “Chỉ có hơn chứ không kém.”
Nói về năng lực của Chu Hề thì không cần thêm bất cứ lời khen nào. Chỉ riêng việc cô trở thành nữ CEO đầu tiên trên toàn cầu của Tập đoàn Hồng Thăng, đồng thời là nữ lãnh đạo duy nhất của một tổ chức đầu tư trong nước, đã đủ để chứng minh tất cả. Chưa kể từ sau khi cô về nước tiếp quản Hồng Thăng, dưới sự dẫn dắt của cô, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, Hồng Thăng đã xoay chuyển được đà suy thoái đang lụi tàn, liên tiếp gây dựng danh tiếng, từng bước bỏ lại các ngân hàng đầu tư nước ngoài khác phía sau, trở thành tổ chức có thực lực mạnh nhất trong số các tổ chức vốn ngoại hiện nay.
Kiều Bách vô cùng khâm phục năng lực và sự nỗ lực của Chu Hề. Đặc biệt, với tư cách là một người phụ nữ, để có thể đứng trên đỉnh cao của giới đầu tư vốn do nam giới thống trị, chắc chắn cô đã phải bỏ ra nhiều mồ hôi và gian khổ hơn người thường. Xét ở điểm này, việc Ninh Diên chọn cô làm đồng minh quả thực rất thích hợp.
Thế nhưng, anh vẫn có phần kinh ngạc.
Bởi theo sự hiểu biết của anh về Ninh Diên suốt bao năm qua, người này bề ngoài ôn hòa, khiêm tốn, đối với ai cũng giữ ba phần lễ độ và khách sáo. Nhưng người thành danh từ khi còn trẻ như anh, sâu trong cốt cách lại mang sự tự tin và kiêu hãnh của một người đứng trên đỉnh cao. Người thật sự được anh chân thành khen ngợi không nhiều, đặc biệt là với những người cùng nghề thì lại càng hiếm.
Vì vậy, Kiều Bách rất tò mò.
“Hai người bắt tay từ lúc nào vậy? Tôi không nhớ là cậu với Hồng Thăng từng có dự án hợp tác.”
“Không quan trọng.” Ninh Diên đáp.
Thấy anh không muốn nói, Kiều Bách cũng không hỏi thêm, chỉ bày tỏ thái độ: “Nếu hai người đã chính thức khai chiến rồi, sau này có việc gì cần cứ việc mở lời.”
“Thật ra đúng là có chuyện cần cậu giúp…”
***
Trong lúc Kiều Bách nhận nhiệm vụ, ở cách đó không xa, Tề Kỳ thở dài một tiếng: “Chỉ riêng cậu với Ninh Diên thôi đã khó đối phó rồi, giờ còn bắt tay với nhau nữa. Tớ thấy hơi rùng mình thay cho đám người kia. Nhưng nghĩ thôi cũng thấy máu sôi lên rồi, làm tớ chẳng muốn nghỉ việc nữa.”
Trong một ngày nghe cô ấy nhắc đến chuyện nghỉ việc hai lần, Chu Hề khẽ nhíu mày: “Cậu thật sự định nghỉ việc à?”
Vẻ mặt phấn khích trên gương mặt Tề Kỳ chợt cứng lại. Một lúc lâu sau, cô ấy mới cười gượng nói: “Để lát nữa tớ kể với cậu, giờ mua đồ trước đã.”
Nói rồi, cô ấy khoác tay Chu Hề, bước vào tiệm trang sức vàng.
Thấy có khách vào, hai nhân viên bán hàng đang rảnh lập tức tiến lên đón tiếp. Sau khi hỏi rõ nhu cầu của họ, họ nhiệt tình giới thiệu những mẫu phù hợp.
Xưa nay Chu Hề vốn không thích chọn đồ. Thấy Kiều Bách chủ động xung phong đi chọn giúp, cô dứt khoát đi sang chiếc ghế cao bên cạnh ngồi đợi thanh toán.
Ninh Diên cũng đi theo, ngồi xuống cạnh cô.
Không quay đầu lại, cô nói: “Chương Mục Chi nhờ tôi thay mặt cậu ấy và vợ cảm ơn anh vì đã ra tay giúp đỡ sáng nay.”
“Chuyện nhỏ thôi.” Anh đáp.
Chỗ họ ngồi đối diện đúng với tủ kính trưng bày trong cửa hàng. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lớn đặt trên hộp nhung đen, bạch kim và viên kim cương dưới ánh đèn rọi càng trở nên lấp lánh chói mắt.
Chu Hề nhìn viên kim cương rực rỡ ấy, khẽ lẩm bẩm: “A diamond is forever?”
Cô ngừng một chút, nghiêng mắt nhìn Ninh Diên: “Anh tin không?”
Ninh Diên đáp: “Không tin.”
Đáp án này có phần ngoài dự liệu, Chu Hề nghi hoặc nhìn anh.
“Không tin?”
“Không tin.” Anh nhìn cô. “Em tin?”
Chu Hề khẽ cười, chợt nhớ tới giấc mơ nửa thật nửa ảo vào buổi trưa. Trong mơ, cả hai cùng nói một câu “khác biệt”, nhưng lại mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Quả nhiên, chữ Hán thật sự bác đại tinh thâm.
“Tôi chưa bao giờ mù quáng tin vào điều gì.”
Ném lại một câu như vậy, cô đứng dậy đi đến bên Tề Kỳ, lúc này đã chọn xong kiểu.
“Dây chuyền mặt dây hay vòng tay, cái nào đẹp hơn?”
Tề Kỳ giơ một món trang sức trên mỗi tay, hỏi.
Chu Hề hờ hững liếc nhìn một cái rồi nói với nhân viên bán hàng: “Gói cả hai lại.”
Diễn giải hoàn hảo câu nói: không có tiền mới phải chọn, có tiền thì lấy hết.
Kiều Bách định thanh toán thì bị Tề Kỳ ngăn lại: “Đừng xen vào, không đến lượt anh.”
“Em với anh còn phân của ai với của ai gì nữa?”
Kiều Bách cười, mở điện thoại ra.
Sắc mặt Tề Kỳ lập tức sa sầm: “Vậy thì anh trả đi, tôi không mua nữa.”
Dứt lời, cô ấy không nói thêm câu nào, kéo Chu Hề rời đi ngay.
Chu Hề đang mở mã QR để thanh toán thì bất ngờ bị Tề Kỳ kéo mạnh, cả người mất thăng bằng, loạng choạng chúi về phía trước. Ngay khi sắp ngã, cánh tay cô chợt siết chặt, một lực kéo cô trở lại.
“Không sao chứ?”
“Không sao chứ?”
Ninh Diên và Tề Kỳ đồng thanh hỏi.
“Không sao.”
Chu Hề nghiêng mắt nhìn Ninh Diên, gửi cho anh một ánh mắt cảm ơn. Sau đó lại nhìn sang Tề Kỳ, trong lòng đã có đáp án.
Cô khẽ thở dài, lên tiếng giải vây: “Vậy làm phiền Kiều tổng thanh toán trước giúp. Lát nữa tôi sẽ chuyển khoản lại cho anh.”
Kiều Bách đáp một tiếng “Được”, nhưng ánh mắt vẫn dừng rất lâu trên gương mặt Tề Kỳ, trong đôi mắt vừa có vài phần nghi hoặc, lại vừa có vài phần đã hiểu ra.
***
Ra khỏi tiệm vàng, Chu Hề hỏi Tề Kỳ: “Còn đi dạo nữa không?”
Tề Kỳ lắc đầu.
“Không đi nữa, hơi mệt.”
“Đến chỗ tớ nhé?” Chu Hề lại hỏi.
Tề Kỳ suy nghĩ vài giây, mím môi cười.
“Thôi vậy, chuyện gì cũng phải giải quyết.”
Chu Hề lặng lẽ nhìn cô ấy. Một lúc sau, cô bóp nhẹ lòng bàn tay Tề Kỳ.
“Đi đi, có tớ đây.”
Tề Kỳ khẽ gật đầu.
“Đợi tớ ổn rồi sẽ đến tìm cậu.”
“Được.”
Chu Hề lại bóp nhẹ tay cô ấy lần nữa, rồi quay sang Ninh Diên hỏi:
“Bọn tôi chuẩn bị về rồi, còn các anh?”
“Bọn tôi cũng về.”
Kiều Bách nhanh miệng đáp trước.
Ninh Diên gật đầu đồng ý. Mấy người liền quay người, đi theo hướng trở về.
Khác với lúc đến, suốt quãng đường quay lại không một ai lên tiếng, bầu không khí bỗng chốc trùng xuống. May mà chẳng bao lâu đã đến ngã rẽ.
Tề Kỳ buông cánh tay Chu Hề.
“Tớ về trước đây.”
Chu Hề gật đầu, trao cho cô ấy một ánh mắt động viên.
Thấy cô ấy không nói thêm lời nào đã quay người bỏ đi, Kiều Bách vội vàng chào tạm biệt hai người, rồi bước nhanh đuổi theo, đưa tay giữ lấy cánh tay Tề Kỳ.
“Em lại làm sao nữa?”
Tề Kỳ không hất tay anh ra, chỉ nhếch môi cười.
“Đi thôi, về rồi nói.”
“Nói gì?”
Trong đáy mắt Kiều Bách thoáng hiện một tia căng thẳng.
“Vội gì chứ? Lát nữa chẳng phải sẽ biết sao.”
Tề Kỳ tiếp tục bước về phía trước.
Hai người họ chưa đi xa, cuộc đối thoại đều lọt hết vào tai Chu Hề. Cô đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Tề Kỳ, im lặng rất lâu mới thu hồi ánh mắt, cất bước về phía homestay.
Ninh Diên lặng lẽ đi bên cạnh cô, sánh vai cùng cô.
Đi qua cây cầu lát đá xanh, ánh nắng vàng nhạt rải xuống mặt sông, những gợn sóng lấp lánh thỉnh thoảng lại bị vài chiếc thuyền ô bồng lác đác trên sông khuấy vỡ.
Trên con phố ven sông, khách trong các cửa hàng thưa thớt, đến cả tiếng mời chào, các chủ tiệm cũng lười buông lấy một câu. Mãi đến khi sắp tới cửa homestay, Chu Hề bỗng bị một mùi hương ngọt ngào quen thuộc thu hút. Cô bất giác hít hít mũi, đảo mắt nhìn quanh tìm nguồn gốc của mùi hương.
“Là khoai lang nướng.”
Ninh Diên chỉ vào một cửa tiệm bên cạnh.
Chu Hề nhìn theo hướng tay anh, quả nhiên thấy trong cửa tiệm hơi tối có đặt một chiếc chum lớn dùng để nướng khoai lang.
“Muốn ăn thử không?” Ninh Diên hỏi.
Chu Hề gật đầu không chút do dự.
Từ nhỏ cô đã rất thích ăn khoai lang, đặc biệt là khoai lang nướng thơm phức thì hoàn toàn không có sức đề kháng.
Hiếm khi thấy cô để lộ vẻ vui thích như vậy, Ninh Diên khẽ cười, sải bước đến trước cửa tiệm, nói với ông chủ:
“Chọn một củ ruột đỏ, đừng to quá.”
“Anh không ăn à?”
Chu Hề đi theo tới, hỏi.
Ninh Diên lắc đầu.
Có lẽ ông chủ muốn bán thêm hàng nên cười thuyết phục:
“Cậu đẹp trai, khoai lang nhà tôi vừa ngọt vừa dẻo, là khoai mới năm nay đấy. Cậu nếm thử xem, đảm bảo ăn một lần là còn muốn ăn nữa.”
“Cảm ơn, không cần.”
Ninh Diên lấy điện thoại ra, chuẩn bị thanh toán.
Giọng điệu của anh ôn hòa, nhưng thái độ từ chối thì vô cùng rõ ràng. Ông chủ không nói thêm, nhanh nhẹn chọn một củ vừa cỡ, cân tính tiền rồi đưa cho Chu Hề.
“Cô gái xinh đẹp, cẩn thận nóng nhé.”
“Để anh bóc cho em.”
Ninh Diên thanh toán xong liền đưa tay định nhận lấy, nhưng bị Chu Hề gạt ra.
“Không cần.”
Cô nhận lấy túi giấy, dùng hai tay bẻ đôi củ khoai, rồi với vẻ đầy kinh nghiệm nói:
“Khoai lang nướng mà bóc vỏ rồi mới ăn thì mất ngon.”
Nghe vậy, ông chủ lập tức tán thưởng:
“Cô gái xinh đẹp đúng là biết ăn.”
Chu Hề cười khẽ, không đáp, xoay người vừa đi vừa cúi đầu cắn một miếng. Có lẽ hơi nóng, hai má cô phồng lên xẹp xuống, lúc thì tròn căng, lúc lại hóp vào, trông vô cùng đáng yêu.
Ninh Diên cứ nghiêng đầu nhìn cô ăn suốt cả quãng đường, khóe môi cong lên càng lúc càng rõ.
Đến trước sân, củ khoai chỉ to bằng lòng bàn tay đã nằm gọn trong bụng cô. Chu Hề vo tròn túi giấy đựng vỏ khoai rồi ném vào thùng rác ven đường. Vừa quay đầu lại đã thấy Ninh Diên dùng ngón tay chỉ lên má mình.
Cô hiểu ý, lập tức đưa tay sờ lên đúng vị trí tương ứng trên gương mặt mình. Nhưng đầu ngón tay chỉ chạm vào làn da nhẵn mịn, chẳng có gì cả.
Cô nhướng mày, dùng ánh mắt hỏi anh: Có chuyện gì?
Thấy không thể giải thích rõ, Ninh Diên dứt khoát bước lên hai bước, dừng lại trước mặt cô, giơ tay khẽ chạm lên má cô một cái, rồi xòe lòng bàn tay ra cho cô xem.
Thì ra là một mẩu vỏ khoai lang nhỏ màu đen.
Ánh mắt Chu Hề chuyển từ chấm đen nhỏ trên đầu ngón tay anh sang gương mặt anh.
“Anh lén cười suốt cả quãng đường, là cười vì cái này?”
Bị cô vạch trần chuyện lén nhìn, ý cười của Ninh Diên càng đậm hơn.
“Cũng không hẳn.”
Không đợi cô hỏi tiếp, anh đã chủ động thú nhận:
“Là vì thấy dáng vẻ em ăn trông rất đáng yêu.”
Đáng yêu? Cô?
Bao nhiêu năm nay, Chu Hề từng được khen xinh đẹp, ngầu, khí chất mạnh, năng lực xuất sắc… nhưng chưa từng có ai khen cô đáng yêu. Ngay cả lúc còn nhỏ, với tính cách của cô, từ này cũng chưa từng dính dáng đến.
“Mắt kính của anh nên thay rồi.”
Cô nói.
Ninh Diên mặc kệ lời mỉa mai của cô.
“Em thích khoai lang nướng lắm à?”
“Anh không thích sao?”
Chu Hề chỉ thuận miệng hỏi ngược lại, không ngờ anh lại nghiêm túc đáp:
“Không thích, anh rất ghét ăn khoai lang.”
Chu Hề nghi hoặc nhìn anh, không hiểu tự dưng anh nhấn mạnh chuyện này để làm gì.
Dường như Ninh Diên cũng không định giải thích, chỉ nói:
“Có điều, nhìn em ăn rất ngon miệng.”
Chu Hề không đáp, nhấc chân bước vào sân.
Trước khi lên lầu, cô lắng tai nghe động tĩnh, phán đoán các vị lãnh đạo hẳn vẫn chưa ra ngoài, bèn quyết định về phòng nghỉ một lát, đợi đến giờ rồi sẽ sắp xếp bữa tối.
Hai người một trước một sau bước lên cầu thang. Đến trước cửa phòng, lúc Chu Hề chuẩn bị quẹt thẻ mở cửa, Ninh Diên đột nhiên gọi cô lại:
“Lên sân thượng thêm một lần nữa đi.”
“Làm gì? Lại phơi nắng à?”
Ninh Diên khẽ cười.
“Mặt trời đã lặn rồi, nhưng có thể đợi mặt trăng.”
***
Trong một ngày, đây là lần thứ ba họ lên sân thượng.
Mặt trời ngả về tây, cả sân thượng chìm trong bóng râm. Ninh Diên hỏi cô:
“Có lạnh không?”
“Không lạnh.”
Chu Hề tựa vào khung cửa, ra tay trước:
“Buổi trưa ở đây, anh nói tôi đã nghĩ anh quá tầm thường. Ý anh là muốn nói, mối quan hệ mới của anh sẽ không bị trói buộc bởi những quan niệm thế tục, anh cũng không định kết hôn, sinh con?”
“Không phải.”
Ninh Diên lại phủ nhận.
“Không phải?”
Vậy mà còn dám tự nhận mình không phải người tầm thường?
Dường như nhìn thấu sự mỉa mai trong lòng cô, Ninh Diên bước đến bên lan can, nhìn cô.
“Không phải là anh muốn hay không muốn, mà là chúng ta muốn hay không muốn.”
“Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng là từ hai phía. Có trở thành người yêu hay không, có kết hôn, sinh con hay không, sẽ chung sống theo cách nào, xác định ranh giới giữa hai người ra sao… tất cả những điều đó đều nên do hai người cùng quyết định.”
Đó là một quan niệm về tình cảm gần như lý tưởng hóa.
Chu Hề hiểu ý anh muốn nói, nhưng cô không cho rằng anh có thể biến nó thành hiện thực.
“Những nhu cầu và cách xác định ranh giới của chúng ta sẽ không thể giống nhau.”
Cô nhắc nhở anh.
“Chúng ta với LP, hay với các doanh nghiệp, nhu cầu cũng đâu có giống nhau.”
Ninh Diên cũng nhắc lại với cô.
“Chu Hề, anh và em đều có thể xem là những nhà đầu tư xuất sắc. Điều chúng ta giỏi nhất chính là giải quyết mâu thuẫn về nhu cầu và xung đột lợi ích. Chuyện đó giữa em và anh hoàn toàn không phải vấn đề, cũng không phải khó khăn.”
“Khó khăn thật sự là…”
Ninh Diên hơi ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Em có bằng lòng cho tôi một cơ hội hợp tác không?”
Chu Hề nhướng mày.
“Hợp tác?”
“Trong cách hiểu của anh, bất kỳ mối quan hệ nào, về bản chất đều là hợp tác.”
Về điểm này, Chu Hề tỏ ý đồng tình.
“Quan điểm của anh đúng là không mang tính thế tục. Nhưng hợp tác thì cần đàm phán, cần nhượng bộ và tìm điểm cân bằng. Những việc đó đều tiêu tốn thời gian và công sức. Xét ở hiện tại, lợi nhuận của dự án này vẫn chưa đủ để tôi bỏ vốn.”
Ninh Diên không hề bất ngờ trước lời từ chối của cô.
Nếu chỉ vì vài câu thuyết phục của anh mà cô đồng ý, thì cô đã không phải Chu Hề mà anh thích.
Nhưng như chính anh đã nói, họ đều là những nhà đầu tư xuất sắc. Điều họ giỏi nhất, ngoài giải quyết mâu thuẫn, còn là đàm phán.
“Lợi nhuận mà em nhìn thấy là gì?”
Ninh Diên tự hỏi rồi tự trả lời:
“Giải quyết nhu cầu sinh lý?”
Không đợi cô đáp, anh đã ném ra câu hỏi tiếp theo.
“Có rất nhiều người có thể đáp ứng điều kiện đó, nhưng tại sao lại là anh?”
Câu hỏi này thật sự khiến Chu Hề khựng lại.
Đúng vậy…
Tại sao lại là anh?
“Bởi vì anh đẹp trai, vóc dáng đẹp, học vấn tốt, trí tuệ…”
“Da mặt cũng dày thật.”
Chu Hề liếc anh một cái.
Ninh Diên chẳng những không thấy xấu hổ mà còn khẽ cười.
“Vậy nên, em đã từng nghĩ chưa? Lúc trước tại sao lại ép anh vào tường rồi giở trò lưu manh?”
“Thế sao anh lại chịu để tôi giở trò lưu manh?”
Chu Hề đá ngược câu hỏi về phía anh.
“Bởi vì anh thích em.”
Ninh Diên hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Còn vì sao thích em… là vì em đủ sức hấp dẫn anh. Nhan sắc, tính cách, trí tuệ, khí chất, dũng khí…”
“Từng điều một đều đang hấp dẫn anh, khiến anh muốn đến gần em, muốn quen em, muốn hiểu em, muốn thân cận em, muốn nắm tay em, ôm em, hôn em, còn…”
Anh ngừng lại một chút.
Trong đôi mắt đen đẹp đẽ ánh lên ý cười dịu dàng, đôi môi khẽ mấp máy, thốt ra hai chữ.
Chu Hề hờ hững liếc anh một cái, nhạy bén nhận ra người đang đứng trước mặt lúc này đã không còn là Ninh Diên vẫn luôn khoác lên mình vẻ ngoài nho nhã, ôn hòa như thường ngày.
“Chu Hề, anh không hề muốn che giấu h*m m**n sinh lý của mình đối với em. Nhưng chỉ riêng h*m m**n sinh lý tuyệt đối không phải là lý do khiến em hấp dẫn anh, khiến anhnảy sinh tình cảm.” Anh nói.
Chu Hề lặng lẽ nhìn anh. Một lúc sau mới hỏi: “Anh đang muốn dẫn dắt tôi nghĩ rằng, việc tôi chọn anh cũng không đơn thuần là vì h*m m**n sinh lý?”
“Em rất rõ, đó là sự thật.”
Chu Hề nói: “Cho dù là sự thật thì nhiều nhất cũng chỉ có thể chứng minh rằng, ở một vài phương diện nào đó, anh hấp dẫn tôi mà thôi.”
“Như vậy là đủ rồi.”
Ninh Diên khẽ cong môi.
“Tại sao em và ann lại không hẹn mà cùng nhìn trúng Công nghệ Thập Phương? Tại sao lại dốc hết tâm sức cạnh tranh quỹ an sinh? Chẳng phải đều là vì chúng có sức hấp dẫn đủ lớn đối với chúng ta sao?”
Mỗi ngày, họ tiếp xúc với hàng trăm dự án và đội ngũ.
Tại sao lại chọn ngành A mà không phải ngành B? Tại sao quyết định đàm phán với doanh nghiệp C mà không phải công ty D?
Nguồn gốc cũng chỉ vì sức hấp dẫn.
Còn sau khi đàm phán, có tiếp tục đầu tư hay không, đầu tư bao nhiêu, sau khi đầu tư thì quản lý thế nào… đó đều là chuyện sẽ cân nhắc ở giai đoạn sau.
Ninh Diên dùng chính logic đầu tư mà cả hai đều quen thuộc để thuyết phục cô, và hiệu quả quả thật rất lớn.
Chu Hề thừa nhận, anh quả thực có đủ sức hấp dẫn để khiến cô muốn thử hợp tác thêm một lần nữa.
Thế nhưng, cô cần phải làm rõ.
“Vậy kỳ vọng lợi nhuận của anh là gì?”
Nếu là tình yêu, hôn nhân, trách nhiệm và nghĩa vụ pháp lý… thì mục tiêu lợi nhuận của họ hoàn toàn trái ngược nhau, không còn cần thiết phải tiếp tục bàn nữa.
Ninh Diên không vội trả lời.
“Ở tiệm trang sức, em hỏi anh có tin vào sự vĩnh cửu không.”
“Anh không tin, em cũng không tin, cả hai chúng ta đều không tin. Trên đời này không có bất cứ thứ gì là vĩnh viễn không đổi, chỉ có sự ổn định tương đối.”
Anh chậm rãi nói tiếp: “Anh thích em, nhưng anh chưa từng mơ đến việc cùng em viết nên một tình yêu vĩnh cửu. Điều anh muốn hơn là cùng em xây dựng một mối quan hệ ổn định. Đó mới là kỳ vọng của anh.”
“Mối quan hệ ổn định?”
Chu Hề hỏi bằng giọng nhàn nhạt.
“Là gì? Hôn nhân? Bạn đời? Hay ký một bản thỏa thuận để làm đối tác tình cảm?”
“Hình thức không quan trọng.”
Ninh Diên bình tĩnh trình bày quan điểm của mình.
“Chúng ta đã đầu tư vào hàng nghìn doanh nghiệp, hiểu rõ hơn ai hết rằng một mô hình hợp tác hoàn hảo không thể đảm bảo sự phát triển. Chỉ có quản lý và vận hành hiệu quả mới làm được điều đó.”
“Cũng như vậy, một mối quan hệ ổn định không nhất thiết phải dựa vào bất kỳ hình thức nào, mà là hai người cùng quản lý và vận hành nó.”
“Đạt được sự hấp dẫn và ngưỡng mộ lẫn nhau, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, giữ những điểm chung nhưng chấp nhận những điểm khác biệt, cùng tìm kiếm kết quả đôi bên cùng có lợi.”
Mười sáu chữ tưởng như nguyên tắc trong kinh doanh, nhưng chữ nào cũng đáng giá, từng chữ đều gõ thẳng vào lòng Chu Hề.
“Anh cho rằng chúng ta có thể làm được?”
Chu Hề hỏi.
“Đương nhiên.”
Ninh Diên không nói những đạo lý lớn lao, mà khéo léo dùng một ví dụ rất đơn giản.
“Em thích khoai lang, anh ghét khoai lang. Em sẽ không cố ép anh phải thích, còn anh lại thích ngắm dáng vẻ em ăn khoai lang.”
Ví dụ giản dị, mộc mạc ấy đã diễn giải hoàn hảo mười sáu chữ phương châm của anh, khiến Chu Hề mơ hồ cảm thấy rung động trước mối quan hệ ổn định mà anh vẽ nên.
Thế nhưng, cô vẫn giữ được sự tỉnh táo.
“Hình thức không quan trọng, vậy mục tiêu cuối cùng sau khi vận hành mối quan hệ là gì? Kết hôn?”
Ninh Diên cười đầy bất đắc dĩ.
“Chu Hề, anh chưa bao giờ cho rằng hôn nhân là mục tiêu cuối cùng của mối quan hệ giữa hai người. Kết hôn chỉ là dùng pháp luật để ràng buộc lẫn nhau, là tiêu chuẩn thấp nhất.”
“Chỉ cần chúng ta có chung nhận thức, hoàn toàn có thể theo đuổi mục tiêu cao hơn, cũng có thể có lựa chọn tốt hơn.”
Mục tiêu cao hơn.
Lựa chọn tốt hơn.
“Đó là gì?”
Chu Hề hỏi.
“Không biết.”
Ninh Diên trả lời vô cùng thành thật.
“Trước khi gặp em, ạnchưa từng suy nghĩ về vấn đề này. Sau khi gặp em, anh muốn cùng em đi tìm lời giải.”
Chu Hề liếc anh một cái.
“Anh nuốt cả cuốn cẩm nang lời đường mật rồi à?”
Ninh Diên cười.
“Anh chỉ đang cầu đồng tồn dị1 thôi.”
Thấy trên mặt cô thoáng hiện vẻ khó hiểu, Ninh Diên thẳng thắn nói:
“Anh không muốn lại bị em ép vào tường rồi chê là dài dòng nữa.”
Chu Hề không để anh lái sang chuyện khác, tiếp tục nắm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện, ném ra vấn đề tiếp theo.
“Không cần hôn nhân, không cần hình thức theo quan niệm thế tục. Vậy còn tình cảm thì sao, cũng không cần?”
“Cần.”
Anh vẫn trả lời thẳng thắn như cũ.
“Nhưng không yêu cầu phải ngang bằng.”
“Không yêu cầu phải ngang bằng?”
Chu Hề khẽ cười.
“Anh định làm thánh nhân à? Cao thượng đến thế sao?”
Ninh Diên chẳng những không giận mà còn cười.
“Để anh nói cho em một bí mật.”
Chu Hề nhìn anh, trong đáy mắt thấp thoáng thêm vài phần cảnh giác.
Ninh Diên lại cười đầy ranh mãnh.
“Trước đây anh từng hứa với em rằng chúng ta sẽ không gặp nhau ở Bắc Thành. Nhưng anh lại để trợ lý lén tìm hiểu toàn bộ lịch trình công tác của em. Lần trước đến Singapore, thư mời cũng là do anh xin từ phía ban tổ chức.”
Anh giống như đang thật sự nói chuyện riêng vậy, cố tình hạ thấp giọng. Chất giọng trầm thấp ấy khẽ gõ vào màng tai cô, cũng gõ vào trái tim cô.
Anh đang nói cho cô biết rằng, suốt hơn nửa năm qua, rất nhiều lần tình cờ gặp gỡ ở những nơi xa đều là do anh cố ý sắp đặt.
Anh không hề che giấu những tâm tư và chút mưu mẹo nhỏ của mình. Thực ra, anh muốn cô hiểu rằng, trên tiền đề tôn trọng sự lựa chọn và quyết định của cô, anh vẫn sẽ tìm cách thỏa mãn nhu cầu của chính mình.
“Chu Hề, anh không phải thánh nhân, cũng chẳng cao thượng. Ngược lại, anh ích kỷ và đặt lợi ích của mình lên trước.”
“Anh chỉ đang dùng cách có lợi hơn cho mối quan hệ giữa chúng ta để thích em.”
Điều gì mới có lợi hơn cho mối quan hệ của họ?
Tiền đề chắc chắn là cô không bài xích mối quan hệ này, sẵn lòng để nó tiếp tục tồn tại. Chỉ như vậy anh mới có được lợi ích của mình.
Đó chính là câu mà những nhà đầu tư lão luyện thường nói:
Chỉ cần còn có thể đàm phán, thì vẫn còn cơ hội.
Trong mắt người ngoài, những lời ấy tuyệt đối không thể xem là lời tình tứ.
Thế nhưng, chúng lại bất ngờ khẽ lay động trái tim Chu Hề.
Bởi khi dùng tư duy của một nhà đầu tư để nhìn nhận, trong câu nói ấy, cô thấy được anh thích cô đến mức nào, cũng thấy được sự chân thành và nỗ lực của anh.
Cô im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
“Đề nghị của anh rất hấp dẫn. Nhưng tôi nói trước, cho dù tôi đồng ý thử xây dựng một mối quan hệ mới với anh, thì trong một khoảng thời gian ngắn, tôi không muốn thay đổi cách ở bên nhau như trước đây.”
“Được.”
Anh đáp vô cùng dứt khoát.
Cô nhấn mạnh là trong một khoảng thời gian ngắn, vậy tức là sẽ có khoảng thời gian dài hơn.
Anh tin rằng, không bao lâu nữa, anh sẽ không cần cố tình tạo ra những cuộc gặp tình cờ nữa, mà có thể đường đường chính chính hẹn cô mỗi khi muốn gặp.
“Quyền chấm dứt mối quan hệ mới này cũng nằm trong tay tôi chứ?”
Chu Hề xác nhận.
“Vẫn luôn nằm trong tay em.”
Ba chữ ngắn ngủi, là lời hứa trịnh trọng anh dành cho cô.
Chu Hề gật đầu.
“Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi vẫn cần cân nhắc tổng thể thêm một chút, lát nữa sẽ trả lời anh.”
“Được.”
Ninh Diên không hề níu kéo, thậm chí cũng không hỏi cô khi nào sẽ đưa ra câu trả lời.
Mặt trời đã khuất sau núi, vầng trăng ẩn mình trong những áng mây nhuộm vàng bởi ánh chiều còn sót lại.
Chu Hề nhìn đường nét lúc ẩn lúc hiện ấy, nhớ tới câu anh nói khi rủ cô lên đây: “Đợi mặt trăng.”
Khóe môi cô bất giác cong lên. Theo phản xạ, cô nghiêng đầu nhìn sang phía anh, vừa hay bắt gặp ánh mắt anh cũng đang hướng về mình.
Bốn mắt chạm nhau.
Trong mắt đối phương, cả hai đều đọc được cùng một điều.
Họ không hẹn mà cùng mỉm cười, rồi lại đồng thời quay đầu, cùng ngắm dãy núi phía xa dưới ánh hoàng hôn.
Một lúc lâu sau, Ninh Diên mỉm cười nói:
“Người ta đợi bình minh, còn chúng ta đợi mặt trăng. Có tính là rất khác người không?”
“Có một nhóm người chuyên đi đợi lốc xoáy.”
“Những kẻ săn bão.”
Ninh Diên nghiêng đầu nhìn cô.
“Ở Mỹ có một bộ phim nói về nhóm người này, em đã xem chưa?”
“Chưa.”
Chu Hề khựng lại một chút rồi nói thêm:
“Tôi rất ít xem phim.”
“Không có thời gian.”
Ánh mắt Ninh Diên sâu thêm vài phần.
Im lặng mấy giây, anh hỏi:
“Vậy tối nay em có thời gian không?”
Chu Hề quay đầu nhìn anh.
Ánh chiều tà hắt lên tròng kính của anh, phản chiếu thành những vệt sáng ngũ sắc, khiến người ta không thể nhìn rõ đôi mắt phía sau cặp kính.
Cô hơi nheo mắt, giơ tay định che ánh sáng đang chiếu tới, nhưng trước mắt bỗng tối đi.
Một bàn tay xòe rộng đã đưa lên che trước trán cô.
Cô ngẩng đầu, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tại sao phải đợi đến tối, mà không phải là bây giờ?”
Ninh Diên khựng người.
Anh chăm chú nhìn cô không chớp mắt, không dám chắc mình đã hiểu đúng ý cô.
Suy nghĩ một lúc, anh chần chừ đáp:
“Bộ phim đó… hơi dài.”
“Ồ.”
Chu Hề khẽ nhún vai.
“Thì ra anh thật sự chỉ định mời tôi đi xem phim…”
Lời còn chưa dứt, đôi môi cô đã bị khóa chặt.
Hương vị quen thuộc nhưng đã lâu không gặp khiến cả hai đều chìm đắm.
Đứng cách nhau một lan can, họ hôn nhau lưu luyến không rời, hơi thở dần trở nên hỗn loạn. Đến khi Chu Hề gần như không thở nổi, Ninh Diên mới buông cô ra.
Anh cúi mắt, chăm chú nhìn đôi mắt ươn ướt của cô. Không khí xung quanh một lần nữa trở nên đặc quánh và nóng ấm.
“Muốn xem không?”
Hơi thở anh vẫn chưa ổn định.
Chu Hề nhìn thẳng vào ánh mắt nóng bỏng của anh, nhịp thở cũng có chút gấp gáp.
“Dài quá, xem không hết.”
Ninh Diên nhanh chóng liếc đồng hồ.
Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ dùng bữa đã định trước.
Chu Hề cố ý trêu anh:
“Hay là… xem trước đoạn mở đầu…”
Chữ cuối còn chưa kịp thốt ra, gương mặt cô đã được anh nâng lấy, những lời còn lại đều bị cuốn trọn vào nụ hôn của anh.
…
***
Bữa tối được sắp xếp tại một quán rượu nhỏ gần homestay.
Ba vị lãnh đạo sau khi nghỉ ngơi cả buổi chiều cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng Tề Kỳ và Kiều Bách lại một lần nữa đồng thời vắng mặt. Trong bữa ăn, mọi người nâng ly trò chuyện vui vẻ, dường như bầu không khí ngượng ngùng vào buổi trưa chưa từng tồn tại.
Vì sáng sớm hôm sau phải lên đường về lại, sau bữa tối, Chu Hề không sắp xếp thêm hoạt động nào khác, cùng Ninh Diên hộ tống các vị lãnh đạo vừa đi dạo vừa trở về homestay nghỉ ngơi.
Vừa bước vào sân, Cục trưởng Triệu đã gọi hai người lại:
“Hai người ở lại ngồi với tôi một lát.”
Những người còn lại đều hiểu ông có chuyện muốn nói, liền thức thời ai về phòng nấy.
Ba người đi đến chòi nghỉ ở một góc sân, ngồi quanh chiếc bàn đá.
Không hề có lời mở đầu, Cục trưởng Triệu đi thẳng vào vấn đề:
“Hai người muốn quỹ an sinh.”
Chu Hề và Ninh Diên nhìn nhau một cái rồi dứt khoát đáp:
“Đúng.”
Cục trưởng Triệu lại nhìn sang Ninh Diên.
“Một quỹ an sinh ở Thanh Châu giao cho cậu còn chưa đủ sao?”
Ninh Diên thẳng thắn thừa nhận:
“Chưa đủ.”
Cục trưởng Triệu cười nhạt.
“Quy mô trên cả nghìn tỷ trên phạm vi cả nước mà các cậu cũng dám nghĩ tới, có phải tham vọng quá lớn rồi không?”
Chu Hề đáp:
“Tôi và Ninh Diên từng quản lý những quỹ có quy mô còn lớn hơn thế này không ít.”
“Nhưng đây là vốn nhà nước, là tiền của Chính phủ.”
“Là tiền của người dân.”
Ninh Diên lên tiếng đính chính.
Cục trưởng Triệu nghẹn lời trong chốc lát, giọng điệu dịu xuống.
“Chính vì là tiền của người dân nên càng không thể tùy tiện giao cho các tổ chức ngoài khu vực công.”
“Vậy thì có thể tùy tiện giao cho những đơn vị mang chữ ‘công’ làm bừa hay sao?”
Chu Hề không khách sáo hỏi ngược lại.
“Cục trưởng Triệu, trong tay các ông có rất nhiều số liệu. Bao nhiêu năm qua, những doanh nghiệp và tổ chức đó đã làm thất thoát của người dân và của quốc gia bao nhiêu tiền, các ông còn rõ hơn bất kỳ ai.”
“Không cần nói đâu xa, chỉ nói hai kế hoạch quản lý tài sản trước đây của Ban Dân Sinh. Tổng quy mô dự án là 680 triệu tệ. Giai đoạn một lỗ 24%, giai đoạn hai lỗ 39%, ba trăm triệu tệ cứ thế bốc hơi. Hai tổ chức đó đúng là đều mang chữ ‘công’, nhưng họ có xứng với chữ đó không?”
Doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nước ngoài phải đối mặt với việc bị truy cứu trách nhiệm, bị hạ xếp hạng tín nhiệm, khủng hoảng niềm tin từ nhà đầu tư…
Còn họ thì không phải chịu bất cứ điều gì.
Chỉ vì trên đầu họ có gắn chữ “công”, chỉ vì họ là cái gọi là “người một nhà”.
Cục trưởng Triệu trầm mặc, mày nhíu chặt, bàn tay dần siết thành nắm đấm.
Cả ba đều không lên tiếng.
Trong sân nhất thời chìm vào yên lặng.
Không biết đã qua bao lâu, Cục trưởng Triệu chậm rãi mở lời:
“Vậy nên, hai người muốn… ‘làm phản’?”
“Không phải làm phản, mà là cải cách.”
Ninh Diên bình tĩnh đáp.
“Cục trưởng Triệu, đúng là tôi và Chu Hề muốn có được một nghìn tỷ của quỹ an sinh. Nhưng điều chúng tôi muốn hơn cả là một thị trường tài chính cởi mở hơn, công bằng hơn và tự do hơn.”
“Chúng tôi cũng giống như ông, đều tha thiết mong dòng nước của ngành tài chính Trung Quốc có thể thật sự chuyển động, có được nhiều tiếng nói hơn trên trường quốc tế, để cất lên một tiếng nói Trung Quốc mạnh mẽ hơn.”
Một lời ấy khiến lòng Cục trưởng Triệu dậy sóng.
Ông chăm chú nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt không chớp mắt. Trên gương mặt họ, ông nhìn thấy khí phách và chí khí đã lâu lắm rồi mới lại được gặp.
Ai mà chưa từng có thời tuổi trẻ dám ngẩng đầu so tài cùng trời cao, mang kiếm rong ruổi khắp thiên hạ?
Chỉ là…
Ông khẽ thở dài.
“Có những chuyện không đơn giản như hai người nghĩ đâu.”
“Không đơn giản thì phá cái khó.”
Chu Hề ngông nghênh mà đầy khinh bạc nói.
“Phá núi mở đường, gặp sông bắc cầu, cũng chỉ có thế mà thôi.”
Cục trưởng Triệu lặng lẽ nhìn cô vài giây, rồi đột nhiên bật cười.
“Cũng chỉ có thế mà thôi?”
“Ha ha ha…”
“Đúng!”
“Cũng chỉ có thế mà thôi!”
“Được!”
Ông đột ngột quát lớn: “Vậy tôi sẽ cùng hai người ‘cũng chỉ có thế mà thôi’ một phen!”
hết chương 15.
- cầu đồng tồn dị: nghĩa là tìm tiếng nói chung nhưng vẫn tôn trọng sự khác biệt, không ép đối phương phải giống mình. ↩︎