Việc Ngô Ứng từ chối đề nghị của Quý Úc Đồng khiến những người khác không ai ngờ tới.
May mà ngay sau đó, anh đã mỉm cười đưa ra lý do: “Tôi mà cùng đội với Quý tổng, e là họ không dám thi nữa ấy chứ?”
“Có lý.” Trương Quang đứng phía sau lớp học vô cùng tán thành, “Hai vị sếp lớn mà chung một đội thì đội còn lại lấy đâu ra cơ hội thắng.”
Chưa nói đến những học viên còn lại chỉ là SVP, xét về cấp bậc đã thấp hơn họ mấy cấp, lúc thi đấu khó tránh khỏi có phần e dè, chỉ riêng về năng lực và trình độ, hai người này một người là giám đốc, một người là đối tác, chỉ một người thôi đã có thực lực mạnh mẽ, nếu còn kết hợp hai người mạnh với nhau, chẳng phải chắc thắng sao.
Quý Úc Đồng cũng rất thoải mái: “Vẫn là Ngô tổng suy nghĩ chu đáo.”
Sau đó, cô quay đầu mỉm cười với đội trưởng đội còn lại: “Tôi chọn thế này, ngược lại còn tặng cho anh một mãnh tướng trước rồi.”
Đối phương chắp tay cười: “Cảm ơn Quý tổng, cảm ơn Ngô tổng.”
Không thể chọn Ngô Ứng, Quý Úc Đồng bèn dựa theo vị trí công việc và đặc điểm của từng học viên, chọn lại sáu đồng đội. Điều thú vị là trong số những người cô chọn, không một ai là SVP thuộc mảng do cô phụ trách.
Bel nhìn đội của cô, không nhịn được cảm thán với cấp trên của mình: “Quý tổng đúng là đến chơi một trận đấu cũng không quên phát hiện và khảo sát nhân viên.”
“Chứ còn gì nữa.” Trương Quang nói, “Cô tưởng dựa vào đâu mà cô ấy có thể trở thành một trong ba đối tác lớn của KR?”
Ngoài đối tác sáng lập Ninh Diên và một đối tác hội đồng quản trị, Quý Úc Đồng là đối tác thứ ba kể từ khi KR thành lập. Mà so với hai người kia, cô đã đi một mạch từ thực tập sinh lên VP, sau đó vượt cấp thăng lên làm giám đốc, rồi trong thời gian ngắn nhất trở thành MD, quản lý bộ phận đầu tư cốt lõi nhất của KR, cho đến vị trí đối tác ngày hôm nay…… Con đường sự nghiệp như vậy càng có thể khích lệ nhân viên KR, đặc biệt là các nhân viên nữ, để họ nhìn thấy những khả năng vô hạn.
“Quý tổng thật sự quá giỏi.” Bel đầy khâm phục nói.
Trương Quang gật đầu, ánh mắt lại lướt sang Ngô Ứng đang giúp đội mình lên kế hoạch cho trận đấu đầu tiên, cảm thán: “Người giỏi trong công ty chúng ta đâu chỉ có Quý tổng.”
Bel nhìn theo ánh mắt anh, thấy rõ người anh đang nói tới, vô cùng tán thành gật đầu. Nếu xét về tốc độ thăng chức tăng lương, hai người này tuyệt đối không phân cao thấp, ngang tài ngang sức.
Nhìn Quý Úc Đồng cũng đang dẫn dắt đồng đội chuẩn bị cho trận đầu, Trương Quang cười dự đoán: “Tiếp theo, chúng ta có trò hay để xem rồi.”
Đúng như lời anh nói, ngay từ ngày thi đấu đầu tiên, màn tranh tài giữa hai đội đã vô cùng đặc sắc. Mà Trương Quang và đội ngũ đào tạo cũng nhanh chóng phát hiện, hai đội thể hiện hai phong cách hoàn toàn khác biệt trong suốt quá trình thi đấu.
Đội A do Quý Úc Đồng dẫn dắt, bất kể là những trò chơi tính điểm nhỏ hay các cuộc thi tình huống chuyên môn liên quan đến nghiệp vụ đầu tư, đều tích cực chủ động, tựa như một con sư tử đầy tính tấn công, ở mọi nơi đều thể hiện khí thế bá chủ thảo nguyên.
Còn đội B, Ngô Ứng tuy không phải đội trưởng nhưng chẳng khác nào đội trưởng. Là nhân vật nòng cốt của cả đội, anh khiến phong cách toàn đội cũng chín chắn, vững vàng như mình, giống một con sói giỏi ẩn mình, dẫn theo bầy sói kiên nhẫn chờ đối thủ để lộ chiếc cổ yếu ớt.
Sư tử và sói, mỗi bên đều có ưu thế riêng, anh tới tôi lui, khó phân thắng bại.
Không chỉ khiến Trương Quang và đội ngũ đào tạo đứng ngoài xem phải liên tục kêu đã mắt, mà còn khiến 12 thành viên còn lại trong hai đội đều cảm thán rằng mình được lợi không ít, thu hoạch rất nhiều.
Điều duy nhất khiến đội ngũ đào tạo đau đầu là khóa học đã trôi qua ba phần tư, điểm số của hai đội vẫn giằng co sít sao, khó phân thắng thua.
“Hay là chơi gì k*ch th*ch một chút?” Giảng viên phụ trách thiết kế lịch thi đấu nói với Trương Quang.
“k*ch th*ch thế nào?” Trương Quang tò mò.
“Trước đây lúc đào tạo ở GG, chúng tôi từng thử……” Giảng viên nói ra ý tưởng.
Mười lăm phút sau, Trương Quang đầy vẻ hào hứng: “Cái này hay đấy, đủ k*ch th*ch.”
So với vẻ phấn khởi của cấp trên, Bel lại có phần lo lắng: “Trương tổng, làm vậy thật sự được sao? Họ đều là SVP, lỡ như…”
“Chính vì họ đều là nhân tài đầu tư cấp cao nên mới càng có ý nghĩa.” Trương Quang ngắt lời cô.
“Nhưng mà…” Bel vẫn tận trách nhắc nhở: “Đây là thành phố Song Tử, không phải trong nước.”
“Chuyện này mọi người cứ yên tâm, thiết lập của cuộc thi chắc chắn sẽ lấy việc đảm bảo an toàn cho học viên làm tiền đề.” Giảng viên cam đoan, “Hơn nữa, sẽ có nhân viên chuyên nghiệp đi theo, sẽ không xảy ra vấn đề.”
Thế là tối hôm đó, các học viên nhận được thông báo của Trương Quang: “Xét thấy gần đây mọi người học tập và thi đấu rất vất vả, cuối tuần này nghỉ học, đưa mọi người đến thành phố Lan nghỉ dưỡng”
Những học viên đã học cường độ cao suốt ba tuần nghe vậy vui phát điên, ngay trong đêm bắt đầu chuẩn bị đồ đạc đi nghỉ dưỡng.
Sáng sớm hôm sau, cả đoàn lên máy bay đến thành phố Lan.
Thế nhưng, thứ chờ đợi họ lại là một trò chơi sinh tồn.
Người đầu tiên phát hiện có gì đó không ổn là Ngô Ứng. Anh hỏi đội trưởng đang bận gửi ảnh cho vợ: “Bel nói cô ấy đi đâu gọi xe?”
“Phía trước ấy.” Đội trưởng nói.
Ngô Ứng trước tiên giơ cổ tay xem giờ, sau đó ngẩng mắt nhìn quanh, cứ thế bắt gặp ánh mắt của Quý Úc Đồng cũng đang quan sát xung quanh.
Bốn mắt nhìn nhau, im lặng vài giây, cả hai đều nhìn thấy cùng một điều trong mắt đối phương — họ đã bị bỏ lại.
Sau thoáng nhìn nhau, Quý Úc Đồng đi tới, vào thẳng vấn đề: “Xem ra lần này định chơi một ván lớn rồi.”
Vừa dứt lời, điện thoại của hai người cùng những đồng đội còn lại đồng loạt nhận được tin nhắn trong nhóm.
“Các học viên: Bây giờ xin công bố thể lệ của vòng thi cuối cùng. Trong 5 ngày tới, hai đội các bạn sẽ phải hoàn thành những nhiệm vụ sau tại thành phố Lan: Thứ nhất, tự giải quyết chuyện ăn, mặc, ở, đi lại trong 5 ngày này, nhưng không được sử dụng tiền của bản thân; thứ hai, trước khi ngày thi đấu thứ hai kết thúc, hãy đến Rừng Ngập Mặn để hoàn thành cửa ải liên quan; thứ ba……”
Các hạng mục thi đấu không khó, khó ở chỗ sau khi xuống máy bay, Bel và Trương Quang lấy lý do đi mua vé, lừa lấy hết giấy tờ của tất cả mọi người. Mà không có giấy tờ, cho dù họ có kiếm được tiền thì ở thành phố Lan, bất kể thuê xe, ở khách sạn hay đặt vé tàu đến Rừng Ngập Mặn đều cần giấy tờ.
Trước tình cảnh này, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao: “Không phải chứ, chẳng lẽ thật sự phải sinh tồn trên đảo hoang?”
“Tịch thu điện thoại với tiền còn dễ xoay xở, chứ tịch thu giấy tờ thì chúng ta đúng là một bước cũng khó đi”
……
So với những người khác, Ngô Ứng và Quý Úc Đồng bình tĩnh hơn nhiều.
Là đội trưởng, Quý Úc Đồng nhanh chóng tập hợp các thành viên lại để bàn đối sách. Mọi người mỗi người một ý, chẳng bao lâu đã có kế hoạch sơ bộ: trước tiên tìm một chỗ ăn uống gần đây để giải quyết chuyện no bụng, sau đó nghĩ cách thuê xe. Như vậy vừa có thể giải quyết việc đi lại, nếu thật sự không tìm được chỗ ở thì ít nhất còn có thể nghỉ trên xe, tránh phải ngủ ngoài trời trên đảo hoang.
Trùng hợp là, rõ ràng hai đội tự bàn bạc riêng, cuối cùng lại đi những con đường khác nhau nhưng cùng đến một đích, đồng loạt quay lại cùng một nhà hàng trong sân bay.
Nhà hàng phục vụ buffet, mọi người tự lấy đồ ăn rồi tìm chỗ ngồi, vừa ăn vừa thông qua WeChat và vòng bạn bè thông báo cho thiên hạ biết về cuộc thi vô nhân đạo này.
Ban đầu Ngô Ứng ngồi cùng đội trưởng ở vị trí cạnh cửa sổ, nhưng mới ăn được vài miếng, Quý Úc Đồng đã bưng đĩa thức ăn tới, nói thẳng với đội trưởng: “Tôi có chút chuyện muốn nói riêng với Ngô tổng.”
Đội trưởng lập tức biết ý rời đi.
Chỉ còn lại hai người, Quý Úc Đồng ngồi xuống đối diện Ngô Ứng, thẳng thắn nói: “Cuộc thi có thú vị là rất quan trọng, nhưng an toàn của những người này còn quan trọng hơn.”
Ngô Ứng gật đầu tỏ ý đồng tình. Trương Quang và đội ngũ đào tạo thiết kế trò chơi lần này vì muốn tăng tính thú vị cho cuộc thi. Nhưng với tư cách là quản lý cấp cao của công ty, sự an toàn của hơn mười người này mới là điều anh và Quý Úc Đồng cần cân nhắc hàng đầu, nếu không, một khi xảy ra chút sự cố, ảnh hưởng tiêu cực mang lại cho KR sẽ khó mà ước tính được.
“Tôi đã nhờ đồng nghiệp bên Indonesia giúp tìm hai chiếc xe du lịch rồi.” Ngô Ứng nói.
Quý Úc Đồng dường như không hề bất ngờ khi anh đã sắp xếp trước một bước, chỉ cười khen: “Biết ngay Ngô tổng có cách mà. Vậy giải quyết luôn cả chỗ ở đi, tôi không muốn ngủ trên xe đâu.”
Ngô Ứng nhìn cô một cái: “Cô là đội trưởng đội A.”
Quý Úc Đồng chẳng để tâm: “Đội trưởng nào quan trọng bằng ngủ với tắm.”
Thấy Ngô Ứng lườm mình, cô đến cơm cũng không ăn nữa, chống cằm, chớp mắt với anh: “Đúng rồi, tối qua lúc cậu ôm tôi, cậu có thấy tôi thơm không?”
“Là cô ôm tôi.” Ngô Ứng sửa lại.
Nghĩ đến tối qua, không, nói chính xác là những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, Ngô Ứng lại thấy bực bội trong lòng.
Sau khi mời anh lập đội không thành vào ngày đầu tiên, Quý Úc Đồng vẫn không từ bỏ việc tiếp tục trêu ghẹo anh. Đầu tiên là nửa đêm nửa hôm, cô gửi cho anh một tấm ảnh chụp chung năm xưa sau khi hai người giành quán quân cuộc thi mở rộng câu lạc bộ. Trong ảnh, họ cùng giơ chiếc cúp lên, trên mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ.
“Tôi còn có thể nhìn thấy cậu cười như vậy nữa không?” Cô nhắn hỏi.
Chỉ vì câu nói này, đêm đó trong giấc mơ của Ngô Ứng toàn là cô.
Mấy tuần sau đó, một mặt cô bày ra tư thế hai đội đối đầu, tranh đấu với anh đến khó phân thắng bại, thể hiện hết vẻ mạnh mẽ; mặt khác lại liên tục bày đủ trò, khi thì trong lúc thi đấu đột nhiên khẽ móc vào lòng bàn tay anh, khi thì trong trò chơi Ma Sói cố ý bắt anh miêu tả mối tình đầu, lại có lúc thua cuộc bị phạt biểu diễn một tiết mục, cô công khai hát một bài hát mà chỉ hai người họ mới hiểu……
Còn hôm qua, cô thậm chí còn chặn anh ở một góc không có ai nhìn thấy, kéo tay áo lên cho anh xem vết thương: “Vừa rồi lúc giành cờ, bị số 7 đội cậu cào, rách da rồi.”
Ngô Ứng cụp mắt nhìn vết trầy xước đang rỉ máu trên cánh tay cô, nghiến răng: “Muốn tố cáo thì tìm đội trưởng, muốn chữa thương thì tìm bác sĩ.”
Cô cũng không dây dưa, kéo tay áo xuống, bỏ lại một câu “có lý” rồi đi.
Thế nhưng đến bữa tối, nhìn thấy cô cứ để lộ vết thương ra ngoài như chẳng có chuyện gì, trước khi đi ngủ Ngô Ứng vẫn gõ cửa phòng cô, nhét cho cô một lọ thuốc: “Xịt lên đi, hai ngày nay đừng để dính nước.”
“Cậu có muốn vào giúp tôi bôi không?” Cô được đằng chân lân đằng đầu.
“Quý Úc Đồng, cô biết điểm dừng đi.” Ngô Ứng nhắc cô, “Khổ nhục kế dùng nhiều thì chẳng còn khổ nữa đâu.”
Quý Úc Đồng bị vạch trần, nghịch lọ thuốc trong tay, bất cần nói: “Đã rõ, lần sau đổi sang mỹ nhân kế.”
Ngô Ứng nhướng mày, dường như rất bực: “Cô cảm thấy như vậy vui lắm sao? Tôi nhắc cô thêm một lần nữa, tôi đã có bạn gái rồi.”
Quý Úc Đồng “ừ” một tiếng: “Biết chứ, chẳng phải là cô gái lần trước tôi gặp ở nhà cậu, tự xưng đã thích cậu hơn mười năm sao.”
Ngô Ứng nhìn cô, cố ý khẽ hừ một tiếng đầy giễu cợt: “Tôi không ngờ Quý tổng đường đường lại có sở thích cướp bạn trai của người khác.”
Quý Úc Đồng tựa vào cánh cửa hé mở, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt châm chọc của anh, cười như không cười: “Tôi cũng không ngờ Ngô tổng đường đường lại quên mất nghề của chúng ta làm gì.”
Quý Úc Đồng không bỏ sót vẻ khác lạ thoáng qua đáy mắt anh. Cô cong môi, thong thả đọc ra: “Trần An An, khóa 03 hệ chính quy ngành Báo chí và Truyền thông mới của Đại học A, là bạn cùng trường cấp ba với cậu, hiện đang điều hành một công ty video ngắn. Năm hai đại học từng điên cuồng theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường bên cạnh, chuyện gây xôn xao nhất là đăng một đoạn phim hoạt hình tỏ tình tự làm trên mạng nội bộ của trường bên cạnh……”
Cô không biết Ngô Ứng làm sao đoán chắc được cô sẽ đến nhà, còn sắp xếp Trần An An tới trước để diễn một màn như vậy. Không thể phủ nhận, họ chuẩn bị vô cùng đầy đủ và chân thực, đôi giày cao gót tùy ý đặt ở cửa, áo choàng ngủ Trần An An mặc, thậm chí cả dép nữ trong phòng khách, cốc nước trên bàn trà…… cộng thêm diễn xuất thuần thục của Trần An An, quả thực rất dễ khiến người ta tin.
Đáng tiếc, bối cảnh có được bố trí tốt đến đâu, diễn có hay đến mấy thì kịch bản lại không ổn.
Hôm đó, Trần An An luôn miệng nói: “Anh ấy nhớ nhung cô bao nhiêu năm, tôi cũng nhớ nhung anh ấy bấy nhiêu năm.”
Nhưng đã si tình đến vậy, sao năm hai đại học lại có thể điên cuồng theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường bên cạnh?
Quý Úc Đồng khẽ cười, ghé sát lại trước mặt Ngô Ứng, giọng nói kề bên tai anh: “Đàn em, đến thẩm định chuyên sâu mà tôi còn làm không tới nơi tới chốn, thì lấy tư cách gì làm Quý tổng?”