Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 108

Thang máy đều đều đi lên, trên cánh cửa màu vàng ánh kim phản chiếu rõ hai bóng người nghiêng.

Ngô Ứng lặng lẽ nhìn gương mặt tinh xảo đầy vẻ nhất định phải có được kia, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: “Cô muốn theo đuổi tôi?”

“Đúng.”

“Cô đang theo đuổi tôi?”

“Đúng.” Giọng Quý Úc Đồng mỗi tiếng lại vang hơn tiếng trước.

Ngô Ứng hơi nhếch khóe môi: “Theo đuổi tôi?”

“Đúng đấy.” Quý Úc Đồng càng ngẩng cao cằm, “Tôi muốn theo đuổi cậu.”

Độ cong nơi khóe môi Ngô Ứng càng lớn, nhìn kỹ mới thấy đó là một nụ cười giễu cợt: “Cho nên, có phải cô cảm thấy chỉ cần cô nói muốn theo đuổi tôi, tôi phải cảm kích rơi nước mắt, vui mừng khôn xiết mà lập tức đồng ý không?”

Quý Úc Đồng còn chưa kịp phủ nhận đã nghe anh nói: “Quý Úc Đồng, cô coi tôi là gì? Con chó cô nuôi à? Gọi thì đến, đuổi thì đi?”

“Không có.” Quý Úc Đồng vội vàng giải thích, “Tôi chỉ muốn nói với cậu…”

“Nói với tôi cái gì?” Ngô Ứng cắt ngang lời cô, “Nói với tôi rằng cô lại đổi ý rồi, cảm thấy thử với tôi cũng được? Hay là nói với tôi, thật ra cô có hơi thích tôi, muốn tôi chơi cùng cô thêm một lần nữa?”

“Tôi đã nói rồi, không phải chơi.” Quý Úc Đồng phản bác.

Ngô Ứng hừ một tiếng qua mũi, “OK, cô không chơi, cô nghiêm túc.”

“Vốn dĩ tôi đã nghiêm túc.”

Ngô Ứng bĩu môi, lắc đầu, ra vẻ không muốn tranh cãi với cô thêm nữa, nói: “Được, cô nghiêm túc. Vậy tôi cũng nghiêm túc trả lời cô, tôi không chấp nhận sự theo đuổi của cô.”

“Tại sao?” Quý Úc Đồng buột miệng, “Cậu đừng nói là cậu không thích tôi nữa.”

Ngô Ứng nhìn cô thật sâu, bất lực cười một tiếng: “Đúng, tôi vẫn còn thích cô, cho nên mới dung túng để cô ở đây vênh váo chất vấn tôi. Nhưng… đàn chị, cô từng dạy tôi, người đàn ông thích và người muốn cưới là hai chuyện khác nhau.”

“Ý gì?” Quý Úc Đồng hỏi.

“Ting” một tiếng, thang máy đến nơi, cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Ngô Ứng không trả lời mà bước ra khỏi thang máy trước.

Quý Úc Đồng vội vàng theo ra ngoài, đang định hỏi anh câu đó có ý gì thì ánh mắt chợt lệch sang một bên, cứ thế nhìn thấy đôi giày đặt trước ghế thay giày ngoài cửa nhà anh. Đó là một đôi bốt cao đến đầu gối, mũi nhọn màu đen, kiểu thịnh hành nhất mùa đông năm nay.

Đây không phải lần đầu tiên cô đến nhà Ngô Ứng, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn thấy đồ vật liên quan đến phụ nữ.

Quý Úc Đồng nhìn chằm chằm đôi bốt kia, khẽ cau mày, trong đầu nhanh chóng lướt qua mấy suy nghĩ — anh là con một, trong nhà không có em gái, mà với tính cách của anh, cũng không thể nào cho người khác thuê nhà…

Cô đang suy đoán thì Ngô Ứng phía trước đột nhiên quay đầu lại, hỏi: “Sao, cô còn muốn vào trong với tôi à?”

Quý Úc Đồng chuyển mắt lên mặt anh, nghiêm túc quan sát anh mấy giây rồi nói: “Ngô Ứng, có phải cậu coi tôi là đồ ngốc không? Một giờ sáng cậu mới về đến nhà, cậu lấy đâu ra phụ nữ để…”

“Cạch.” Còn chưa nói hết câu, cánh cửa vốn đang đóng chặt đã mở ra.

Ngay sau đó, một người phụ nữ khoác áo choàng ngủ thò đầu từ bên trong ra, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn Ngô Ứng: “Em nghe thấy có tiếng mà, quả nhiên là anh về rồi.”

Nói xong, cô ta mới chậm rãi chuyển ánh mắt sang phía Quý Úc Đồng, nhìn hai cái rồi lại nhìn Ngô Ứng, hỏi: “Cô ấy là ai vậy?”

“Một đồng nghiệp.” Ngô Ứng đi tới trước cửa, chắn tầm mắt cô ta, cúi đầu nói: “Sống gần đây, lốp xe hết hơi nên muốn đi nhờ xe.”

Người phụ nữ “ồ” một tiếng, giơ tay phải kéo vạt áo thể thao của Ngô Ứng, nũng nịu trách: “Thế anh còn không mau đi tắm đi, hôi chết đi được.”

Dứt lời, cô ta lại thò đầu sang bên phải, mỉm cười với Quý Úc Đồng: “Chào cô, vào trong ngồi một lát đi.”

Quý Úc Đồng nhìn cách hai người tương tác, trong lòng dâng lên một mối nghi hoặc. Người phụ nữ này trông quá thân thuộc với Ngô Ứng, giống như đã ở bên nhau rất lâu rồi. Nhưng rõ ràng cô đã đặc biệt cho người điều tra, chín tháng anh ở Indonesia, đừng nói bạn gái, ngay cả đồng nghiệp nữ cũng chẳng có mấy người.

Người phụ nữ bỗng dưng xuất hiện trong nhà anh này rốt cuộc là ai?

Lý trí mách bảo cô rằng chuyện này chắc chắn có vấn đề, nhưng về mặt tình cảm, cô lại không kiềm được cảm giác chua xót trong lòng.

Có lẽ thấy anh không nhúc nhích, người phụ nữ không khỏi vỗ vào cánh tay anh: “Ôi, anh chắn ở cửa làm gì? Còn không để người ta vào.”

Ngô Ứng cụp mắt nhìn cô ta.

Người phụ nữ lườm anh một cái: “Được rồi, mau đi tắm đi, lát nữa muộn thì trên đường sẽ tắc.”

Cô ta vừa nói vừa kéo Ngô Ứng vào nhà, lại đẩy lưng anh: “Nhớ bỏ quần áo vào giỏ đồ bẩn trước nhé, lát nữa em giặt cùng với đồ anh thay ra tối qua.”

Ngô Ứng quay đầu, nhìn cô ta thật sâu một cái, không nói gì thêm rồi đi vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng lại, bên trong thấp thoáng truyền ra tiếng rửa mặt đánh răng.

Lúc này người phụ nữ mới xoay người, mỉm cười nhìn Quý Úc Đồng vẫn đứng ngoài cửa: “Cô có muốn vào không, cô Quý?”

Quý Úc Đồng vốn đang quan sát cô ta chợt sững lại: “Cô biết tôi?”

“Đương nhiên là biết.” Người phụ nữ đút hai tay vào túi áo choàng ngủ, chậm rãi bước đến trước mặt Quý Úc Đồng, ngẩng cằm, cười như không cười: “Chẳng phải cô chính là ánh trăng sáng của anh ấy sao?”

Giọng điệu nhẹ tênh, nhưng ý châm chọc lại rất đậm.

“Tôi không chỉ biết cô là ánh trăng sáng của anh ấy, mà còn biết tất cả mọi chuyện giữa hai người.” Người phụ nữ nói, “Anh ấy thích cô từ năm nhất đại học, mãi cho đến tận bây giờ.”

“Cô biết từ đâu?”

“Đương nhiên là anh ấy nói cho tôi biết.”

Quý Úc Đồng cong môi: “Không thể nào, cậu ấy tuyệt đối sẽ không kể cho người khác.”

Người phụ nữ bĩu môi: “Ồ, cô cũng hiểu anh ấy đấy.”

“Cô nói không sai, cô là ánh trăng sáng của anh ấy, anh ấy đâu nỡ nói cô nửa câu không tốt.”

Thấy Quý Úc Đồng cau mày, người phụ nữ khẽ cười, hơi ghé đầu về phía trước, cố ý hạ thấp giọng nói: “Tại sao tôi biết à? Vì chính mắt tôi nhìn thấy chứ sao. À, quên chưa nói với cô, Ngô Ứng nhớ nhung cô bao nhiêu năm thì tôi cũng nhớ nhung anh ấy bấy nhiêu năm.”

Quý Úc Đồng cụp mắt, cẩn thận quan sát gương mặt cô ta, chần chừ hỏi: “Cô học Đại học A?”

Người phụ nữ lại không trả lời ngay, mà thong thả nói: “Bây giờ cô hối hận rồi phải không? Lại chạy tới trêu chọc anh ấy, muốn giành anh ấy về, nắm chặt trong tay?”

Không đợi câu trả lời, cô ta đã “ôi chao” một tiếng, vẻ mặt khinh thường nhìn Quý Úc Đồng: “Cô nói xem, sao bao nhiêu năm rồi cô vẫn cái tính này thế? Anh ấy là đồ chơi à? Cô muốn chơi thì chơi, không muốn chơi thì đá một phát sang bên?”

“Có ai từng nói với cô rằng, quá tam ba bận chưa? Cô đã lãng phí ba ván rồi, hơn nữa ván sau còn đánh tệ hơn ván trước…” Người phụ nữ ngừng một chút, cười như không cười: “Cô bị loại rồi, đàn chị Quý.”

————

Ngô Ứng tắm xong đi ra thì Quý Úc Đồng đã rời đi.

Anh nhìn cánh cửa đóng chặt, im lặng một lát, sau đó chào tạm biệt người phụ nữ, cầm chìa khóa xe, một mình lái xe đến công ty.

Không ngờ anh ra khỏi nhà sau lại đến công ty cùng lúc với Quý Úc Đồng.

Giờ này đang là cao điểm đi làm.

Anh vừa xuống xe đã lần lượt nhìn thấy không ít đồng nghiệp

. Mấy tháng không gặp, mọi người thấy anh đều vô cùng nhiệt tình, lần lượt mỉm cười hỏi han, chào hỏi anh. Ngô Ứng đáp lại từng người rồi cùng mọi người vào thang máy.

“Sao tôi cứ cảm thấy cậu hình như ngày càng đẹp trai thế nhỉ?” Một vị giám đốc vỗ vai anh, đùa.

Ngô Ứng khẽ cười, không nói gì.

Ngược lại, một vị lãnh đạo khác bên cạnh tiếp lời: “Không phải hình như, mà là sự thật. Tháng trước, ảnh khai trương ở Indonesia được đăng lên mạng nội bộ, mấy cô gái trong công ty chúng ta ai nấy đều khen Ngô tổng đẹp trai, sao mà đẹp trai thế.”

Ngũ quan anh vốn rất tuấn tú, làn da lại trắng, trước đây trông giống một nam thần tượng Hàn Quốc, nhưng tính cách anh lại trầm ổn, ít khi cười nói, nên có phần hơi không hài hòa. Thế nhưng lần này trở về, anh gầy đi không ít, khiến đường nét ngũ quan vốn đã tuấn tú càng thêm rõ ràng, làn da rám nắng lại làm giảm bớt vẻ thanh tú của anh, cả người toát lên vẻ trưởng thành và thâm trầm. Hơn nữa, chẳng hiểu vì sao, là nhân vật đang được chú ý vì vừa lập công mới, giữa mày anh lại không hề có vẻ đắc ý, trái lại còn phảng phất chút lạnh lẽo, cô tịch.

Theo lời trong nhóm buôn chuyện của công ty, bất kể đàn ông hay phụ nữ, khí chất này đều mê chết người.

Trong lúc mấy vị lãnh đạo trêu Ngô Ứng, Quý Úc Đồng dựa ở phía ngoài cùng bên trái vẫn luôn hơi cụp mắt, nhìn điện thoại.

Thang máy lần lượt dừng ở từng tầng, mọi người nối nhau đi xuống, cuối cùng chỉ còn lại Quý Úc Đồng và Ngô Ứng.

Khi cửa thang máy khép lại, Quý Úc Đồng nhìn bóng người phản chiếu trên cửa, hỏi: “Tôi chỉ có một câu hỏi.”

Ngô Ứng đón lấy ánh mắt cô, không nói gì.

“Tôi còn có thể tranh thủ thêm một cơ hội nữa không?”

“Không thể.” Ngô Ứng nghiêm túc nói, “Tôi đã hứa với cô ấy, lần này trở về sẽ kết hôn với cô ấy.”

hết chương 108.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn