Trời đã sáng hẳn, thị trấn từ trong giấc ngủ bừng tỉnh, trên những mái nhà dọc hai bờ sông, làn khói bếp thưa thớt lác đác bay lên.
Ăn sáng xong, họ theo đường cũ quay về homestay.
Chu Hề ra ngoài chỉ khoác một chiếc áo len cashmere, lúc đến mải trò chuyện rôm rả nên không nhận ra cái lạnh, lúc này gió sông thổi qua, liền dâng lên từng đợt lạnh run người.
“Lạnh à?” Ninh Diên hỏi.
“Có chút.” Chu Hề hít hít mũi, kéo tay áo xuống che đi đôi tay bị lạnh buốt ở bên ngoài.
Ninh Diên chợt dừng bước, nhấc vạt áo len định cởi ra, nhưng đã bị Chu Hề nhanh tay nhanh mắt ngăn lại.
“Làm gì thế? Làm màu à?”
Ninh Diên nhìn chóp mũi cô bị lạnh đến ửng đỏ, “Sợ em bị cảm lạnh.”
Chu Hề liếc anh một cái, “Tôi đâu có yếu ớt đến thế.”
Ninh Diên nhìn cô, giọng điệu có phần bất lực, “Em không thể để tôi thể hiện một chút sao?”
“Thể hiện cái gì?” Chu Hề ném cho anh một cái trừng mắt, “Từ đây về đó chỉ mười mấy phút, anh kéo tôi chạy qua còn nhanh hơn là cởi áo cho tôi m…”
Cô còn chưa nói hết câu, cổ tay đã đột ngột bị nắm chặt, Ninh Diên dùng sức kéo, vậy mà thật sự dẫn cô chạy đi.
“Đợi đã, tôi chỉ là ví von th—”
“Suỵt, lúc chạy đừng nói chuyện, coi chừng xóc bụng.” Ninh Diên ngoái đầu cười với cô, các ngón tay trượt xuống, bao lấy bàn tay đang lạnh buốt của cô trong lòng bàn tay mình.
Anh không đeo kính, chỉ mặc một chiếc áo len màu be, nụ cười giãn ra rạng rỡ, bớt đi vẻ tinh anh thường ngày, lại thêm mấy phần khí chất thiếu niên.
Vì khoảnh khắc thiếu niên hiếm hoi ấy, Chu Hề quyết định nhẫn nhịn hành vi hơi “trẻ trâu” của anh, cùng anh chạy một mạch về tới homestay.
Cả hai ngày thường đều có thói quen tập thể dục, quãng đường này chạy xuống cũng không hề tốn sức. Trái lại, sau mấy phút vận động, không chỉ cơ thể ấm lên mà tinh thần cũng tỉnh táo hơn hẳn.
Trước khi vào sân, Ninh Diên buông tay cô ra, “Quả nhiên vẫn là cách của em hay hơn.”
Chu Hề liếc anh một cái, rón rén bước vào bên trong. Đi ngang qua tầng một, cô mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy từ ba gian phòng loại tốt, chợt nhớ ra một vấn đề, liền quay đầu lại, cười mà như không cười nhìn chằm chằm Ninh Diên đang đi phía sau, “Anh đã đánh răng rửa mặt chưa?”
Ninh Diên khựng bước, lập tức hiểu ra ý cô. Quả nhiên, ngay giây sau đã thấy cô nén cười, lẩm bẩm, “Còn bày đặt ở sạch…”
Ninh Diên cạn lời không nói nổi, có chút xấu hổ đưa tay sờ sờ sống mũi.
**
Chu Hề thu xếp xong xuôi bước ra, phát hiện Ninh Diên đã ngồi sẵn trong sân, dùng bữa sáng cùng ba vị lãnh đạo và các phu nhân.
Bàn ăn trong sân là một chiếc bàn dài lớn. Vợ chồng La tổng và vợ chồng Cục trưởng Chiêm ngồi một bên, Ninh Diên và Cục trưởng Triệu ngồi bên kia, vừa khéo chừa ra một chỗ trống cho Chu Hề.
Thấy cô, vợ La tổng lập tức lên tiếng chào hỏi, “Tiểu Chu cũng dậy rồi à?”
Chu Hề mỉm cười đáp một tiếng ừ, thoải mái ngồi xuống bên cạnh Ninh Diên, trước tiên lần lượt chào hỏi các vị lãnh đạo và phu nhân, rồi mới nghiêng mắt cười với Ninh Diên, “Ninh tổng.”
“Chu tổng.” Ninh Diên mỉm cười đáp lại, chỉ vào ly sữa tươi trên bàn, “Uống sữa không?”
“Được, cảm ơn.”
Ninh Diên rót giúp cô nửa ly sữa, lịch sự đưa tới trước mặt. Chu Hề nhận lấy, lại lần nữa nói lời cảm ơn.
Hai người vốn đã ăn no từ trước, lúc này chỉ mang tính tượng trưng mỗi người lấy một miếng bánh mì, vừa uống sữa vừa trò chuyện cùng các vị lãnh đạo.
“Ở đây cũng khá lạnh, sáng nay lúc ra ngoài tôi không mặc áo phao, thấy rét quá.” Vợ Cục trưởng Chiêm nói.
“Tôi luôn cảm thấy miền Nam còn lạnh hơn miền Bắc chúng ta.” Người tiếp lời là vợ La tổng. Bà là người Bắc Thành chính gốc, vì La tổng được điều về Thanh Châu công tác nên mới theo sang đây. Nhắc đến ‘đòn tấn công hóa học’ của mùa đông miền Nam là nói mãi không dứt: “Bên này là trong nhà ngoài trời đều lạnh, lại khác với cái lạnh khô bên mình, cái lạnh ở đây thấm tận xương…”
Rõ ràng là La tổng đã quen nghe những lời than phiền của bà ấy từ lâu, vừa cười vừa bóc trứng, tiện miệng hỏi: “Tiểu Chu là người ở đâu?”
“Hoành Thành ạ.” Chu Hề đáp.
“Vậy thì cũng không xa chỗ này.”
“Hơn một tiếng chạy xe.”
Có lẽ cảm thấy nên “mưa móc chia đều”, La tổng ngước mắt nhìn sang Ninh Diên: “Còn Ninh tổng thì sao?”
“Du Thành.”
Chu Hề hơi sững lại, nghe La tổng nói với vẻ hơi ngạc nhiên: “Du Thành à? Trông không giống lắm, tôi cứ tưởng cậu là người Bắc Thành cơ.”
Chu Hề liếc anh một cái, thực ra cô cũng luôn nghĩ anh là người Bắc Thành.
“Mẹ tôi là người Hà Bắc.” Anh giải thích.
“Thảo nào, tôi đã nói rồi mà, vóc dáng chiều cao của cậu trông đúng kiểu người miền Bắc.” La tổng cười nói.
“Tôi lại thấy Ninh tổng trông khá giống con trai Du Thành.” Vợ cục trưởng Triệu ở bên cạnh tiếp lời, “Con trai Du Thành ngũ quan đều rất đẹp, mỗi năm Học viện Điện ảnh của chúng tôi tuyển sinh, số thí sinh đăng ký cũng không ít. Nhưng theo tôi thấy, Ninh tổng còn đẹp trai hơn họ.”
“Cô Nguyễn quá lời rồi.” Ninh Diên mỉm cười đáp, vừa quay đầu lại thì bất ngờ bắt gặp ánh nhìn mang theo ý cười của Chu Hề.
Tim Ninh Diên chợt rung động, rồi nghe vợ cục trưởng Triệu tiếp tục hỏi: “Ninh tổng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“35.”
“Chưa kết hôn à?”
Lần này, chưa kịp để anh trả lời, cục trưởng Triệu đã lên tiếng trước: “Bà sao vừa đến đã hỏi chuyện riêng tư của người ta thế?”
“Không sao đâu ạ.” Ninh Diên vội đứng ra giảng hòa, “Tôi vẫn chưa kết hôn.”
Trong đáy mắt vợ cục trưởng Triệu thoáng lóe lên một tia hứng khởi, nhưng vì lời nhắc vừa rồi của chồng, bà đành nuốt ngược những lời định nói trở lại, chỉ thốt ra ba chữ: “Cũng tốt.”
Những người ngồi đây đều là người thông minh, nhìn dáng vẻ của bà, lại nhìn nét mặt nghiêm nghị của cục trưởng Triệu, sao có thể không đoán ra tâm tư của bà, chỉ là đều đè nén không nói ra.
**
Ăn xong bữa, Chu Hề làm tròn bổn phận chủ nhà, dẫn các vị lãnh đạo đi tham quan cổ trấn.
Theo yêu cầu của lãnh đạo, chuyến đi lần này họ không làm kinh động đến chính quyền địa phương. Nhưng để bảo đảm trải nghiệm tham quan, Hồng Thăng đã xin cổ trấn dành riêng một khung giờ hoạt động, đồng thời áp dụng hạn chế nhất định đối với du khách khác. Dĩ nhiên, họ cũng phải chi trả một khoản phí bao trọn không nhỏ.
Dưới sự dẫn dắt của hướng dẫn viên, cả đoàn thong thả dạo bước trong thị trấn cổ. Vợ cục trưởng Chiêm vốn yêu thích nhiếp ảnh, lúc thì chụp phong cảnh, lúc lại kéo hai vị phu nhân còn lại chụp ảnh chung, vừa đi vừa dừng, vừa chụp ảnh, không khí vô cùng rộn ràng.
Chu Hề dặn cấp dưới đi theo phía sau, còn bản thân cô và Ninh Diên thì cùng ba vị lãnh đạo đi phía trước, vừa đi vừa trò chuyện.
“Hôm qua trên đường đến đây, tôi nghe lão La nói, trái phiếu nhân dân tệ mà công ty H phát hành tại khu thương mại tự do, Hồng Thăng chính là người hùng đứng sau.” Cục trưởng Triệu nghiêng đầu liếc nhìn Chu Hề một cái.
“Anh hùng gì chứ.” Chu Hề mỉm cười đáp, “Chỉ là giúp được chút việc nhỏ thôi.”
“Đâu phải chuyện nhỏ.” La tổng dành cho cô sự ưu ái rõ rệt, không tiếc lời khen ngợi, “Đào tổng nói với tôi, tuần trước cô còn đặc biệt cử một nhóm nhỏ sang Hoa Đầu, cùng họ làm công tác đánh giá ở nước ngoài.”
“Chẳng phải chuyện nên làm sao?” Chu Hề cười nói, “Hồng Thăng và Hoa Đầu bây giờ là đồng minh mà.”
Cục trưởng Triệu tuy tiếp xúc với cô không nhiều bằng La tổng, nhưng lại vô cùng tán thành khả năng nhìn xa trông rộng của cô: “Công ty mẹ của doanh nghiệp nước ngoài đến khu thương mại tự do phát hành trái phiếu nhân dân tệ, đối với khu thương mại tự do cũng như thị trường tài chính Trung Quốc, đều mang ý nghĩa vô cùng sâu rộng. Hồng Thăng có thể bỏ lợi nhỏ vì đại cục, làm rất tốt.”
“Cảm ơn lãnh đạo đã ghi nhận.”
“Nhưng mà.” Cục trưởng Triệu đột ngột đổi giọng, “Sao tôi lại nghe nói Hồng Thăng còn đang chuẩn bị nhận kế hoạch quản lý tài sản kỳ ba của Bộ Nhân lực và An sinh xã hội?”
Xét việc dự án vẫn chưa chính thức ký kết, Hồng Thăng chưa nộp báo cáo đăng ký lên cơ quan giám sát. Nhưng trên đời này không có bức tường nào kín gió, may là từ đầu đến cuối Chu Hề cũng chưa từng có ý định che giấu.
“Đúng là có suy nghĩ đó.” Cô thẳng thắn thừa nhận.
“Kỳ kế hoạch này quy mô rất nhỏ, tổng thể chưa đến 200 triệu…” Cục trưởng Triệu nói điểm đến là dừng, nhưng ý trong lời thì đã rất rõ ràng: với thực lực của Hồng Thăng mà lại để mắt tới mối làm ăn nhỏ thế này, ắt hẳn là ý không nằm ở rượu, còn có toan tính khác.
Chu Hề không vội phản bác, đúng lúc người dẫn đoàn phía trước nhắc nhở: “Phía trước cầu hẹp, mọi người đi từng người một, chú ý an toàn dưới chân.”
Mọi người theo giọng nói nhìn sang, ngay phía trước là một cây cầu lát đá xanh dẫn sang bờ bên kia con sông.
Cây cầu nhỏ trông là biết đã có tuổi, mặt cầu hẹp, lại không có lan can, chỉ đủ cho một người đi qua. Du khách ở phía đối diện thấy đoàn người họ bước lên cầu, đều chủ động né sang một bên, nhường cho họ đi qua trước.
Ninh Diên cố ý đi chậm lại phía sau Chu Hề, chú ý từng động tác bước đi của cô, mãi đến khi cô xuống cầu an toàn mới dời ánh mắt đi.
Nhân đó, anh cũng nghe thấy cô khéo léo nối tiếp câu hỏi khi nãy của cục trưởng Triệu: “Cục trưởng Triệu, ngài thấy cây cầu lát đá vừa rồi chúng ta đi qua thế nào?”
Cô hỏi cục trưởng Triệu, nhưng hai vị lãnh đạo còn lại cũng nghiêng đầu nhìn sang, muốn xem trong hồ lô của cô rốt cuộc đang bán thuốc gì.
Chu Hề đưa mắt nhìn quanh mọi người, không vội không gấp nói: “Trước kia trong trấn ít người, rộng thế này đủ cho mọi người cùng đi. Nhưng bây giờ thì sao? Đừng nói là hai chiều qua lại, ngay cả người mập một chút đi trên đó cũng phải lo lắng sợ rơi xuống.”
Cục trưởng Triệu nói: “Cô đang ám chỉ rằng kênh giám sát dành cho vốn nước ngoài vẫn chưa đủ rộng sao?”
“Không phải ám chỉ, mà là sự thật.” Chu Hề thậm chí không hề e dè, “Cục trưởng Triệu, ngài cùng La tổng và cục trưởng Chiêm đều là chuyên gia trong lĩnh vực kinh tế, những được mất của việc mở cửa thị trường tài chính không cần tôi múa rìu qua mắt thợ. Tôi chỉ nói một điều: vì sao Bộ Nhân lực và An sinh xã hội lại phải phát hành kế hoạch kỳ ba?”
Vì sao phải có kỳ ba? Bởi vì kỳ một thua lỗ, cần kỳ hai để vá lỗ hổng, kết quả là tháo tường phía Đông mà vẫn không vá được tường phía Tây, lại còn phải tháo cả xà nhà.
Thế nhưng, vì sao lại liên tiếp thua lỗ? Và các tổ chức chịu trách nhiệm phát hành, tiếp nhận có thực sự làm tròn trách nhiệm hay không?
Những vấn đề này, các vị lãnh đạo đang ở vị trí cao như vậy, lẽ nào lại không hiểu?
Thấy sắc mặt ba người đều trầm xuống, Ninh Diên – người vẫn luôn im lặng, đúng lúc mở lời: “Cục trưởng Triệu, ngài thường nói, trong nhà kính không thể nuôi được cây đại thụ, kho lương chỉ có thể nuôi béo chuột. Hơn hai mươi năm rồi, đã đến lúc để họ nếm trải mưa gió.”
Cục trưởng Triệu liếc anh một cái: “Cậu tưởng tôi không biết sao?”
Đúng như Chu Hề đã nói, ông cùng lão La, lão Chiêm đều xuất thân từ kinh tế học, những căn bệnh cũ tích tụ bấy lâu này, sao họ có thể không rõ?
Cục trưởng Triệu trầm ngâm một lúc, ánh mắt lướt một vòng giữa Ninh Diên và Chu Hề: “Hai người đều muốn chúng tôi sửa cầu mở đường, nhưng cầu rộng rồi, không chỉ dẫn được khách đến, mà cũng sẽ thả cả kẻ địch vào.”
Xung quanh vấn đề mở cửa thị trường tài chính, để các tổ chức tài chính có vốn nước ngoài và tư nhân được đủ tư cách triển khai nhiều hạng mục khác nhau và hình thức nghiệp vụ hơn, trong giới vẫn luôn tồn tại một luồng tiếng nói mang tên ‘sói đến rồi’.
Họ lặp đi lặp lại nhấn mạnh rằng chuồng cừu và hàng rào trong nhà còn chưa đủ kiên cố, chó chăn cừu cũng chưa đủ cường tráng, không thể liều mạng đối đầu với bầy sói dày dạn kinh nghiệm tác chiến trên thảo nguyên. Vì thế nhất định phải đào những con hào thật sâu để chặn sói ở bên ngoài. Bởi lẽ, một khi để sói tràn vào thảo nguyên, đàn cừu mà chúng ta vất vả nuôi dưỡng bấy lâu sẽ bị cắn chết sạch.
Đối với điều đó, Chu Hề mỉm cười rạng rỡ: “Chẳng phải có câu trong lời bài hát hát thế này sao: bạn đến thì có rượu ngon, kẻ thù đến thì thứ chào đón nó là súng săn~.”
Cục trưởng Chiêm đi bên trái bật cười “phì” một tiếng: “Chẳng phải nói cô lớn lên ở nước ngoài sao, còn biết cả nhạc đỏ à?”
“Tôi lớn lên ở nước ngoài, nhưng tôi là người Trung Quốc mà.” Cô nói một câu hai ý.
Ninh Diên rũ mắt khẽ cười một tiếng, rồi mới tiếp lời: “Thực ra, hiện nay các bộ phận lớn của chúng ta về mặt biện pháp và năng lực giám sát hoàn toàn có thể chống đỡ rủi ro từ bên ngoài. Giống như lời Chu tổng nói, nếu thật sự có kẻ địch tới, chúng ta cũng có súng săn. Chỉ là…”
Anh cố ý bỏ lửng câu nói, gượng cười một cái.
“Chỉ là người trong nhà thì khó quản.” La tổng thở dài, “Cứ nói riêng mảng nghiệp vụ quản lý tài sản này thôi, hôm đó Tiểu Chu đến báo cáo với tôi về phương hướng công việc, nói muốn làm một lần thử nghiệm mới, tôi đặc biệt ủng hộ. Đúng lúc có thể nhân dịp chính sách mới sắp ban hành, làm một trường hợp tiêu chuẩn.”
Ninh Diên nhìn sang Chu Hề, vừa khéo bắt gặp ánh mắt cô cũng đang nhìn về phía anh.
Trong đôi mắt đen xinh đẹp ấy, Ninh Diên nhìn thấy thoáng qua một chút đắc ý, như đang nhắc nhở anh rằng câu nói buổi sáng “Cái hố trong mắt KR, ở Hồng Thăng thì không phải” tuyệt đối không phải lời nói cho hay. Cô không chỉ tìm ra nguyên nhân khiến KR từ bỏ kỳ dự án này, mà còn tìm được một phương án giải quyết rất tốt.
Đúng vậy, lý do khiến Quý Úc Đồng từ bỏ dự án kỳ ba chính là vì đã sớm nhìn ra rằng cơ quan quản lý sắp tung đòn mạnh tay chỉnh đốn mảng quản lý tài sản.
Quý Úc Đồng đoán không sai chút nào. Với Hồng Thăng mà nói, chỉ cần biết KR đã từ bỏ dự án lần này là đủ. Bởi vì Chu Hề và Chương Mục Chi sẽ nhanh chóng suy luận ra: với trình độ chuyên môn của KR, một dự án nhỏ như nghiệp vụ quản lý tài sản – thứ mà ngay cả các ngân hàng thương mại cũng có thể xử lý một cách thành thạo, thì khả năng tồn tại vấn đề mang tính kỹ thuật gần như bằng không, khả năng lớn nhất chính là rủi ro chính sách.
KR đã đột ngột dừng vận hành dự án này từ nửa tháng trước. Vì sao lại là mốc thời gian đó? Rốt cuộc thời điểm ấy có thông tin gì đáng để chú ý?
Chu Hề cho người đi rà soát toàn bộ thông tin liên quan đến nghiệp vụ quản lý tài sản trước và sau mốc thời gian này, trong đó có hai điểm thu hút sự chú ý của cô.
Thứ nhất, trong vòng gần một tháng trở lại đây, lãnh đạo cơ quan giám sát của nhiều tỉnh liên tục tiến hành khảo sát, tọa đàm về nghiệp vụ quản lý tài sản, hầu như đều nhắc đến việc cần tăng cường quản lý và ràng buộc. Thứ hai, Ngân hàng Trung ương trong cuộc họp định kỳ nửa tháng trước đã công bố một loạt số liệu, trong đó có một chỉ tiêu mới được bổ sung: tổng lượng phát hành sản phẩm quản lý tài sản, tính đến tháng 9 năm nay, trên toàn quốc đã phát hành một trăm nghìn tỷ sản phẩm quản lý tài sản.
Khi đó, Chương Mục Chi nhìn thấy con số này thì kinh ngạc đến tròn mắt: “Một trăm nghìn tỷ?”
“Bị dọa rồi à?” Chu Hề hỏi.
Chương Mục Chi ngước mắt nhìn cô, thành thật gật đầu.
Một trăm nghìn tỷ – đó rốt cuộc là khái niệm gì? Trong báo cáo kinh tế do Ngân hàng Trung ương công bố đầu năm nay, tổng lượng M2 của nước ta trong năm ngoái còn chưa chạm tới mức một trăm nghìn tỷ. M2 là tiền tệ theo nghĩa rộng, với tình hình hiện tại của nước ta, trong con số này đã bao gồm không ít phần tiền tệ “phình to” do ngân hàng cho vay và các hoạt động tương tự tạo ra, vậy mà tổng lượng sản phẩm quản lý tài sản lại còn vượt cả M2.
Nếu gạt sang một bên những cân nhắc mang tính chuyên môn, chỉ cần làm một phép cộng trừ đơn giản cũng đủ thấy: một khi các sản phẩm quản lý tài sản đã phát hành trên thị trường xảy ra rủi ro, thì có đem toàn bộ tiền gửi của người dân cả nước ra cũng không thể lấp nổi cái hố này.
Mà đó mới chỉ là số liệu theo phạm vi thống kê chính thức. Nếu cộng thêm các nền tảng cho vay dân gian không phát sinh trong hệ thống ngân hàng, các nền tảng địa phương cùng đủ loại con đường “ngoài luồng” lắt nhắt khác nữa thì…
Chương Mục Chi càng nghĩ càng thấy rợn người: “Thảo nào cơ quan quản lý phải ra tay.”
Chu Hề đáp: “Hơn nữa, nhất định sẽ là đòn rất nặng.”
Ai cũng biết, nguyên nhân dẫn tới khủng hoảng tài chính ở Mỹ chính là sự bùng nổ sụp đổ của các sản phẩm quản lý tài sản. Kết cục là ngay cả tiền của chính nước Mỹ cũng không đủ để vá những lỗ hổng do các ‘quả bom’ đó gây ra, khiến cả thế giới buộc phải móc túi ra để lấp hố giúp họ.
Người Mỹ đủ ngang ngược, có thể ép mọi người phải trả hóa đơn cho họ, vậy còn chúng ta thì sao? Với tổng quy mô hiện nay, ngoài việc moi cạn túi tiền của người dân và quốc gia, còn ai có thể hy sinh để gánh chuyện này?
Cơ quan quản lý lúc này không ra tay thì còn đợi đến bao giờ nữa?
Thế nhưng, cũng là suy đoán ra động thái của cơ quan quản lý, sau khi đánh giá xong, Quý Úc Đồng đã dứt khoát lựa chọn rút lui. Bởi lẽ, bất kể ngành nghề nào cũng đều e ngại điều chỉnh chính sách, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng. Huống chi, hiện tại họ chỉ mới suy đoán là sẽ điều chỉnh, còn điều chỉnh lúc nào, điều chỉnh ra sao, điều chỉnh theo hướng nào, mức độ lớn nhỏ sâu nông thế nào, tất cả đều hoàn toàn không rõ.
Còn lựa chọn của Chu Hề là nói với La tổng rằng: “Hồng Thăng muốn phối hợp với cơ quan quản lý để làm ra một dự án tiêu chuẩn hóa.”
Ninh Diên rất rõ, chỉ một câu nói như vậy thôi, Hồng Thăng không những phải bỏ ra lượng công sức và chi phí gấp nhiều lần, mà còn sẽ trở thành cái đích cho những kẻ không tiêu chuẩn.
Nhân lúc các vị lãnh đạo đang nói chuyện ở phía trước, Ninh Diên hạ giọng chỉ đủ cho hai người nghe: “Em không lo Hồng Thăng sẽ trở thành bia ngắm sao?”
Chu Hề nhìn thẳng về phía trước: “Đổi một từ đi.”
Ninh Diên: ?
Chu Hề liếc anh một cái: “Mục tiêu.”
Tác giả:
< Lớp học nhỏ về ngân hàng đầu tư >
M0, M1, M2 đều là những khái niệm tiền tệ cơ bản, phần giải thích thuật ngữ mọi người có thể tự tra Baidu. Ở đây tôi xin dùng cách nói dễ hiểu hơn để giải thích vì sao trong truyện lại đem M2 ra so sánh với tổng lượng sản phẩm quản lý tài sản.
Bởi vì, xét từ góc độ kinh tế học, M1 phản ánh sức mua thực tế, còn M2 phản ánh sức mua thực tế + tiềm năng, tức là tổng các khoản tiền gửi thực tế cộng với phần “tiền gửi ảo” do ngân hàng cho vay tạo ra. Lấy một ví dụ cực kỳ đơn giản cho dễ hiểu:
A có 50.000 tệ, gửi vào ngân hàng, thì trên bảng thống kê, khoản tiền gửi của A là 50.000. Còn B thì không có tiền, vay ngân hàng 50.000 (có thể hiểu một cách đơn giản rằng ngân hàng đem 50.000 tiền gửi của A cho B vay). B lại đem 50.000 này trả cho C, thế là C cũng có khoản tiền gửi 50.000.
Như vậy, M2 của ba người họ sẽ trở thành: A 50.000 + B 0 + C 50.000, tổng cộng 100.000.
Nhưng mọi người có nhận ra không? Số tiền tiết kiệm thực sự vẫn chỉ có 50.000 của A, còn M2 thì đã tăng gấp đôi.
Từ ví dụ này có thể thấy, trong điều kiện lượng tiết kiệm thực tế không đổi, M2 càng cao thì chứng tỏ lượng “tiền ảo” có thể lưu thông trên thị trường càng nhiều. Trong khi đó hàng hóa trên thị trường vẫn chỉ có chừng ấy, vậy kết quả duy nhất chính là tiền trở nên kém giá trị, tức là bị mất giá. Đó chính là lạm phát, vì thế trong giới chuyên môn người ta cũng gọi M2 là “máy in tiền của ngân hàng trung ương”.
Đối với người dân bình thường, việc M2 gia tăng thực chất là một quá trình tái phân phối của cải xã hội. Trong quá trình này, người dân ở vào thế tương đối bị động, và với xác suất rất cao chính là đối tượng bị phân phối. Nói thẳng ra thì: tốc độ tăng M2 càng cao, số tiền mà bố mẹ chúng ta chắt chiu dành dụm từng đồng lại càng mất giá nặng nề hơn. Mà hiện nay, M2 đã liên tục tăng suốt N năm liền, nên mọi người thật sự nên khuyên bố mẹ đừng quá hà tiện ăn uống, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống. Nếu không, cuối cùng chẳng khác nào tự nguyện hiến dâng của cải của mình không công.
Được rồi, quay lại với nội dung truyện. Khi Chương Mục Chi nhìn thấy quy mô của sản phẩm quản lý tài sản lại ngang bằng với M2, mọi người thử nghĩ xem: bản thân M2 vốn đã là lượng tiền mặt bị “phình to” lên gấp nhiều lần, vậy mà “quả bom” của mảng quản lý tài sản lại nhiều đến mức ngang bằng với nó, chẳng phải là đang ở thế cực kỳ nguy hiểm hay sao?
Hôm nay nội dung của lớp học nhỏ khá nhiều rồi, vốn định nói thêm chút nữa về quản lý tài sản, thôi vậy, để sang chương khác rồi phổ cập tiếp. Theo lệ cũ, ai không thích thì cứ bỏ qua nhé.
Min: Chương này từ chuyên ngành nhiều với khó, nếu tớ dùng từ sai mọi người có thể góp ý cho mình nhé… Cảm ơn mọi người đã đọc truyện cùng mình. Khi đăng tải truyện, mọi người like hay cmt mình đều thấy và đọc hết, mình rất vui vì điều đó hihi…