Thấy Khương Như Ý bình an vô sự, tâm trạng bất an suốt dọc đường của Bùi Chiêu cuối cùng cũng ổn định lại.
Động tác nắm cổ tay Khương Như Ý của chàng chỉ thoáng qua rồi buông ra ngay, chàng đưa tay cầm chén nước, uống một ngụm.
Khương Như Ý cũng làm như không có chuyện gì, bước về phía đám người Trương Đại lang và Tiểu Lục.
Tiểu Lục ngửi mùi thơm tỏa ra từ bát cá viên bột đà, không nhịn được hít hít mũi nói: "Chả cá A Ý tỷ tỷ làm thơm quá."
Mấy đứa trẻ đều gật đầu liên tục, trong mùi thơm của đồ ăn, nỗi sợ hãi trong lòng tạm thời bị đè xuống.
Khương Như Ý nhìn bộ dạng không ngừng nuốt nước bọt của đám Tiểu Lục, đưa tay xoa xoa đầu mấy đứa nhỏ, rồi liếc mắt nhìn về phía Bùi Chiêu.
Chàng mặc trang phục thương nhân giàu có, chiếc nón rộng che khuất quá nửa khuôn mặt, phía sau còn có hai gia nhân đi theo, khí chất đã thay đổi hoàn toàn so với thường ngày, khó trách đám sơn phỉ không nhận ra.
Nếu không bị chàng kéo lại, e rằng chính nàng cũng không nhận ra được.
Nghĩ tới đây, Khương Như Ý cúi đầu đưa tay che nơi vừa bị chàng nắm. Trong khoảnh khắc nhìn thấy chàng, ngoài kinh ngạc, trong lòng nàng còn dâng lên niềm vui xen lẫn một chút tủi thân khó nói thành lời.
Nàng hạ giọng an ủi mấy đứa trẻ: "Đợi về rồi, tỷ sẽ làm chả cá cho mấy đứa ăn."
Tiểu Lục và mấy đứa nhỏ vội vàng gật đầu, với lời nói của Khương Như Ý, bọn trẻ ngây thơ luôn tin tưởng vô điều kiện.
Nhìn đôi mắt lấp lánh trở lại của bọn trẻ, sống mũi Khương Như Ý không khỏi cay cay. Nàng lại liếc nhìn về phía Bùi Chiêu, bờ vai chàng vốn đã rộng, lúc này ngồi ở đó lại vững vàng như một ngọn núi.
May mà hôm nay chàng kịp thời xuất hiện, thật may mắn.
Khương Như Ý và Trương Đại lang trao đổi ánh mắt, cả hai lặng lẽ ngồi xuống ghế, che chở đám trẻ phía sau.
Bùi Chiêu uống xong nước, vững vàng đặt chén trở lại bàn. Trong lòng chàng đã nắm rõ cục diện trước mắt, liếc nhìn về phía Khương Như Ý, thấy nàng dịu dàng dỗ dành mấy đứa trẻ, khóe môi chàng vô thức cong lên một chút.
Bùi Chiêu thu tay lại, ra hiệu bằng ánh mắt cho tuỳ tùng bên cạnh.
Tên "tuỳ tùng" kia, thực chất là nha dịch phủ Khai Phong lớn tiếng gọi Trương Dịch: "Chủ quán, bánh bột còn bao lâu nữa mới xong? Lang quân nhà ta vội vào thành thu tiền đấy."
Trương Dịch bước tới, cười xin lỗi nói: "Thật ngại quá, bánh bột sắp xong rồi, mời các vị khách quan uống chén nước cho đỡ khát trước."
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Bùi Chiêu nhấc lên, khẽ gật đầu với Trương Dịch: "Làm phiền chủ quán."
Mọi người đang nói chuyện thì một vị khách bàn bên cạnh vừa đứng dậy rời đi, vô tình đụng phải ấm nước trên tay Trương Dịch, cả ấm nước nóng đổ ập về phía bàn sơn phỉ.
Chỉ nghe "rầm" một tiếng, nước nóng bắn tung tóe, mấy tên sơn phỉ bị nước nóng vẩy vào mặt, liên tiếp phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Không đợi tên cầm đầu phản ứng, nha dịch đã nhanh miệng lớn tiếng quát Trương Dịch: "Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Đứng giữa đường làm gì hả?"
Trương Dịch mặt đầy uất ức đáp: "Thật sự không thể trách ta được, khách quan đi đường sao lại không để ý chứ?"
Tên nha dịch hừ lạnh một tiếng, trợn mắt rồi lao vào xô đẩy Trương Dịch. Khách ở mấy bàn xung quanh như xem trò vui, ùn ùn kéo tới, cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn.
Khương Như Ý nhìn biến cố trước mắt, ban đầu kinh ngạc mở tròn mắt, rồi trong lòng chợt khẽ động, bỗng nảy sinh một ý nghĩ.
Những vị khách này... chẳng lẽ đều là người của phủ Khai Phong? Hay là ngoài nha dịch ra, còn có cả binh lính?
Quả nhiên, đám sơn phỉ cũng dần nhận ra có điều bất thường, những "khách xem náo nhiệt" dần vây lại, hai người đang đánh nhau kia cũng đã rút binh khí, thỉnh thoảng vung về phía bàn sơn phỉ.
Tên cầm đầu sơn phỉ chửi rủa một tiếng: "Không ổn rồi, rút đao!"
Theo mấy tiếng "keng keng" của lưỡi đao rời vỏ, đám sơn phỉ cùng quan binh nha dịch đồng loạt rút vũ khí ra.
Quán trà này không lớn, Khương Như Ý cố hết sức che chở cho Tiểu Lục và mấy đứa nhỏ ở trong góc, lưng căng cứng vì căng thẳng. Bên tai nàng liên tục vang lên tiếng bàn ghế, bát đĩa vỡ vụn, mảnh sứ văng tung tóe trên mặt đất.
Trong đó có mấy mảnh sứ bắn trúng vào chân A Như, dọa cô bé khóc lớn một tiếng: "A Ý tỷ tỷ... sợ..."
Tên sơn phỉ cầm đầu nghe thấy tiếng khóc thì bước nhanh về phía bên này, một tay túm lấy cánh tay A Như. Trong lòng Khương Như Ý thắt lại, không kịp nghĩ nhiều, nàng vội dang hai tay ôm chặt A Như vào lòng.
Trong mắt tên sơn phỉ lóe lên ánh sáng ác độc, giọng nói đầy âm độc: "Tiểu nương tử đúng là có mưu kế cao tay, ta thật không ngờ, cô lại có thể báo tin cho đám quan phủ kia."
Khương Như Ý ôm A Như trong lòng, cảm nhận rõ thân thể cô bé không ngừng run lên. Trong đầu nàng chợt hiện lên ký ức thuở nhỏ, mình cũng từng run rẩy khóc trong vòng tay nhũ mẫu như vậy.
Nàng cố gắng giữ giọng không run: "Ta không biết ngươi đang nói gì."
Tên sơn phỉ cười lạnh đầy hung ác: "Ta đâu có ngu, chỉ là không ngờ hôm nay lại ngã trong tay một tiểu nương tử nhưcô."
Lưỡi đao trong tay hắn lóe lên ánh sáng lạnh, nụ cười trở nên dữ tợn.
Hắn quay đầu liếc nhìn đồng bọn đã bị khống chế, rồi hung hăng bổ đao về phía Khương Như Ý và A Như: "Đã không sống nổi nữa, vậy thì cùng chết đi!"
Khương Như Ý ôm chặt A Như, cố co người lùi về phía sau, trong ánh đao lạnh lẽo ấy, bên tai nàng dường như lại vang lên tiếng lửa cháy và tiếng la hét chói tai.
"Phụ thân... mẫu thân..."
Trước tiên là tiếng hét thất thanh của Trương Đại lang và Tiểu Lục, sau đó là tiếng khóc run rẩy của A Như, dường như còn có tiếng binh khí rơi xuống đất. Khương Như Ý cảm thấy ánh sáng trước mắt tối sầm lại, rồi rơi vào một lồng ngực khô ráo ấm áp.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trên cao: "Bắt lại."
Ngay sau đó, sự lạnh lùng trong giọng nói biến mất, thay vào đó là lời thì thầm dịu dàng vỗ về: "Không sao rồi, A Ý. Mọi chuyện qua rồi."
Sống mũi Khương Như Ý cay xè, sau cơn kinh hoàng vừa thoát chết, nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, nước mắt nàng lập tức rơi lã chã: "Tòng Khiêm..."
"Ừ."
Bùi Chiêu đặt hai tay lên lưng Khương Như Ý, nhẹ nhàng vỗ từng nhịp, kiên nhẫn dỗ dành, sau đó chàng cúi đầu, hôn nhẹ lên vệt nước mắt trên má nàng: "A Ý, đừng khóc."
Khương Như Ý ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước nhìn Bùi Chiêu. Chàng cũng nhìn nàng, ánh mắt kiên định mà dịu dàng.
Chàng hỏi: "Còn sức đứng dậy được không?"
Khương Như Ý gật đầu, đưa tay lau nước mắt, cố đứng lên. Lúc này nàng mới phát hiện hai chân mình đã mềm nhũn vì sợ hãi, lòng bàn tay ôm A Như ướt đẫm mồ hôi.
Dường như A Như đã sợ đến ngây người, cô bé ngẩng đầu nhìn Khương Như Ý, đột nhiên kiễng chân đưa tay sờ lên mặt nàng: "A Ý tỷ tỷ... đừng khóc."
Nước mắt Khương Như Ý vừa kìm lại được lại rơi xuống lộp độp vì câu nói ấy, nàng lau mồ hôi tay lên áo rồi xoa xoa khuôn mặt nhỏ của A Như, lắc đầu nói: "Biết rồi, tỷ tỷ sẽ không khóc nữa đâu."
Trương Đại lang đi tới dắt A Như về bên bàn, tiểu Lục cùng mấy đứa trẻ khác ùa tới, ríu rít an ủi cô bé.
Trương Dịch và mọi người đã trói gọn đám sơn phỉ lại, rồi dắt ngựa ra từ chuồng sau, có người lập tức lên ngựa phi nhanh về thành Biện Kinh báo tin.
Khương Như Ý nhìn theo vị nha dịch phủ Khai Phong cưỡi ngựa rời đi, có chút ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Trương Dịch cười ha hả, nói với Bùi Chiêu: "Thiếu doãn, bọn thuộc hạ áp giải đám sơn phỉ về trước, lát nữa ngài và Khương tiểu nương tử ngồi xe ngựa trở về nhé."
Bùi Chiêu gật đầu: "Được, ngoài ra, phái người đưa bọn trẻ về Từ Ấu Cục trước, nói với Lục thúc rằng hôm khác ta sẽ đến bái phỏng."
Trương Dịch vội đáp: "Vâng!"
Đợi khi người của phủ Khai Phong và bọn trẻ rời đi hết, Bùi Chiêu mới nhẹ vỗ lưng Khương Như Ý, cười nói: "Mọi người đi rồi, chúng ta cũng về chứ?"
Khương Như Ý nghĩ tới nụ cười đầy ẩn ý của Trương Dịch trước khi rời đi, gương mặt không khỏi nóng lên.
Nàng đưa tay che má, gật đầu với Bùi Chiêu, rồi lại lắc đầu, nhỏ giọng giải thích: "Đợi thêm chút nữa... chân ta mềm quá, thật sự không đi nổi."
Khi đối mặt với sơn phỉ nàng còn chưa kịp nghĩ nhiều, nhưng giờ sơn phỉ đã bị bắt, Tiểu Lục và A Như đều an toàn, cảm giác sợ hãi tích tụ suốt cả buổi mới ập đến, khiến chân nàng run lẩy bẩy.
Bùi Chiêu khẽ cười, cúi mắt nhìn vẻ oán trách lẫn tủi thân trên mặt nàng, rồi đột nhiên cúi xuống bế ngang nàng lên. Trước ánh mắt kinh ngạc của Khương Như Ý, chàng mỉm cười nói: "Như vậy nhanh hơn."
Nói xong, chàng ôm Khương Như Ý bước nhanh lên xe ngựa, dặn xe phu đánh xe về thành Biện Kinh.
Tiếng bánh xe lăn đều đều vang lên.
Trong xe ngựa, Khương Như Ý tựa lưng vào thành xe, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Nàng quay đầu nhìn Bùi Chiêu, đang định mở miệng cảm ơn thì thấy chàng lấy từ trong ngực ra một gói giấy nhỏ đưa cho nàng.
Khương Như Ý nghi hoặc cúi đầu nhìn, tò mò mở ra thì thấy bên trong được xếp gọn gàng mấy miếng kẹo mè xửng giòn. Khương Như Ý chớp chớp mắt, đầy bất ngờ nhìn về phía Bùi Chiêu.
Thấy Khương Như Ý nhìn mình, Bùi Chiêu thuận miệng giải thích: "Sáng nay Tiểu Thập Tam cho."
Khương Như Ý gật đầu: "Ồ."
Nàng cầm một miếng kẹo mè xửng bỏ vào miệng, cảm nhận vị ngọt dịu hòa cùng hương mè tan ra trong khoang miệng, tâm trạng căng thẳng ban nãy cũng theo đó mà bình ổn hơn nhiều.
Khương Như Ý cong mắt cười: "Rất giòn và thơm, chắc là mè đã được rang trước, lượng mạch nha cũng cho vừa phải, không nhiều không ít, cếu cho quá tay thì lại không tôn được hương mè."
Bùi Chiêu thấy nụ cười trong mắt nàng, biết nàng đã hồi phục tinh thần phần nào, thế là mỉm cười gật đầu, lại nghiêng người sát lại gần, thuận tay từ trong gói giấy nàng đang cầm lấy một miếng kẹo cho vào miệng: "Đúng là hương vị không tệ."
Khương Như Ý thấy chàng không chút kiêng dè lấy kẹo ngay từ lòng bàn tay mình, đầu tiên ngẩn ra một chút, sau đó khóe môi cong lên.
Nàng gấp lại gói giấy đựng kẹo, đặt ngay ngắn sang bên cạnh rồi như nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Bùi Chiêu: "À đúng rồi, chàng là nhận được tin rồi mới dẫn người tới sao?"
Theo trực giác của Khương Như Ý, chắc chắn Bùi Chiêu đã nhận được tin báo, nhưng nghĩ lại từ đầu đến cuối, không hề có ai tới gần chuồng ngựa, hơn nữa nếu cưỡi ngựa quay về báo tin, động tĩnh hẳn sẽ rất lớn, không thể không khiến bọn sơn phỉ chú ý.
Nghĩ thế, nàng càng thêm tò mò, lại ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Chiêu.
Bùi Chiêu cũng không giấu nàng, chàng đưa tay nắm lấy ngón tay nàng, cả người lại dựa sát hơn một chút. Khương Như Ý thật sự tò mò không biết phủ Khai Phong truyền tin bằng cách nào nên lùi người về sau chút ít, nhường chỗ cho chàng.
Hai người vốn ngồi tách ra, lúc này lại sát kề bên nhau.
Khóe môi Bùi Chiêu cong lên, chàng nói với Khương Như Ý: "Hôm nay, đúng là vì nhận được tin báo."