Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 84

Khương Như Ý nghe lời Bùi Chiêu nói, đầu tiên là kinh ngạc, Bùi Cục trưởng lại định "cưới mèo" sao?

Ngay sau đó lại thấy tò mò, cả một sân đầy mèo hoang, bao năm nay nàng thấy Bùi Cục trưởng chỉ thả nuôi tự do, chưa từng có ý định "hạ sính" con nào. Vậy mà giờ lại để mắt tới một con mèo con, không biết hình dáng đáng yêu đến mức nào?

Rồi nàng lại nghi ngờ, chỉ là một tờ "thư sính mèo" thôi, sao cần phiền đến cả Thiếu doãn Khai Phong đích thân viết?

Khương Như Ý nhìn Bùi Chiêu với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng lại thấy chàng đã đặt phong thư lên bàn, thần sắc thản nhiên ngồi xuống ghế, cầm bút bắt đầu mài mực.

Rốt cuộc Khương Như Ý vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của mèo con, nàng tò mò tiến lại gần, trước tiên cầm phong thư lên xem, quả nhiên bên trong có nhắc tới chuyện cưới mèo, còn lại là rất nhiều câu chuyện sinh hoạt hằng ngày do Bùi Cục trưởng viết dài dòng.

Đặt thư lại chỗ cũ, Khương Như Ý nhìn tờ giấy trước mặt, hỏi Bùi Chiêu: "Chàng đã gặp con mèo con ấy rồi à? Dáng vẻ có đẹp không? Tính tình thế nào?"

Tuy bản thân Khương Như Ý không phải kiểu tiểu thư dịu dàng, nhưng lại rất thích những con mèo có tính cách mềm mại, thích quấn người.

Đáng tiếc là "ý trời không chiều lòng người", đời trước nàng nuôi hai "vị chủ tử" đều là kiểu độc lập lại bá đạo, bình thường muốn sờ một chút cũng mặc kệ, nhưng một khi đã bám người thì mặc cho nàng có đang thức trắng đêm chạy luận văn, cũng nhất quyết nằm lì trên bàn phím không chịu đi.

Bất đắc dĩ, Khương Như Ý chỉ có thể dừng tay, kiên nhẫn vuốt lông xoa bụng cho hai vị ấy, mãi cho đến khi nghe tiếng gừ gừ thỏa mãn mới yên tâm để chúng quay người rời đi.

Sau này khi ở trong ký túc xá không nuôi được mèo, nàng chỉ có thể tranh thủ kỳ nghỉ đông hè làm nhiều bữa cơm mèo hơn để bù đắp. Nhưng mỗi lần nhớ tới ánh mắt trách móc có chút uất ức của hai con mèo, Khương Như Ý lại cảm thấy vô cùng áy náy.

Bùi Chiêu chấm bút vào mực, nghe câu hỏi của Khương Như Ý thì suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nhỏ xíu một cục, còn chưa rõ tính tình thế nào. Chỉ biết là có ba màu cam, đen và trắng, trong đó màu cam nhiều hơn. Lông trên đỉnh đầu là màu đen, còn mũi và miệng thì màu trắng."

Nghe chàng miêu tả như vậy, mắt Khương Như Ý lập tức sáng lên, hóa ra là một "mỹ miêu tam thể"! Thảo nào vị Bùi Cục trưởng "xem mèo vô số" lại trịnh trọng đến mức làm cả lễ cưới.

Khương Như Ý lại liếc nhìn tờ giấy trước mặt chàng, thấy trên đó đã viết mấy câu như "ngày đêm trông coi, không để trộm cắp", "chớ đi phía đông lạc sang phía tây"..., lại còn ghi rõ sính lễ: "một xâu cá, hai lạng đường muối".

Nghĩ đến con mèo con vừa mềm mại vừa xinh đẹp kia, khóe môi Khương Như Ý bất giác cong lên, đầu cũng vô thức nghiêng lại gần thêm chút nữa. Bùi Chiêu vốn đang chăm chú viết thư sính mèo, chợt thấy nơi chóp mũi thoảng qua một mùi thơm ngọt nhè nhẹ. Tay cầm bút của chàng khựng lại, ngẩng đầu nhìn sang bên trái, thấy một đoạn cổ trắng nõn.

Khương Như Ý thấy chàng dừng bút, ngạc nhiên hỏi: "Sao lại không viết nữa?"

Nói rồi, nàng quay đầu nhìn về phía chàng, đập vào mắt là một đôi mắt đào hoa rất đẹp. Vì nàng đang đứng còn chàng ngồi, nên đôi mắt ấy khẽ ngước lên, mang theo vẻ lơ đãng, trong đáy mắt thấp thoáng ý cười, đuôi mắt hơi nhếch lên. Ánh nhìn của nàng vô thức hạ xuống, thấy yết hầu chàng khẽ chuyển động, hơi thở hai người gần như chạm nhau, khiến tim Khương Như Ý chợt lỡ mất một nhịp.

Mặt nàng nóng lên, vội vàng ngả đầu ra sau, lại quên mất phía sau là giá sách đặt đầy sách nấu ăn và thoại bản.

Ngay lúc sắp va phải, phía sau đầu nàng bỗng có một bàn tay đưa ra, đỡ nhẹ mái tóc nàng: "Cẩn thận, phía sau là kệ sách."

Nghe trong giọng chàng có ý cười, Khương Như Ý chỉ cảm thấy mặt mình càng lúc càng nóng hơn.

Bùi Chiêu nhìn nàng, khẽ nhướng mày: "Có phải nóng quá không?"

Khương Như Ý lắc đầu, quay lại liếc nhìn chiếc kệ vừa suýt đụng phải, vẫn còn sợ hãi mà đưa tay vỗ nhẹ lên ngực. Nếu thật sự đụng phải thì chưa chắc đã đau nhiều, nhưng mất mặt thì chắc chắn có luôn.

Nàng bước nhẹ sang một bên, tránh khỏi vị trí của chiếc kệ. Như vậy, lại vừa khéo đối diện trực tiếp với chỗ Bùi Chiêu đang ngồi.

Dẫu vậy, nàng vẫn nhớ tới việc chính, dù mặt còn hơi nóng, vẫn không nhịn được nhìn tờ giấy, đưa tay chỉ vào chỗ ký tên: "Chỗ này... vẫn chưa viết phần ký tên."

Bùi Chiêu nghe nàng nhắc thì gật đầu, lại viết thêm bên trái ba chữ "lập khế nhân", bên phải chừa chỗ để điểm chỉ.

Khương Như Ý lại nhắc: "Chừa rộng một chút, đến lúc còn phải đóng dấu bằng... móng mèo."

Bùi Chiêu không ngẩng đầu lên, chỉ "ừ" một tiếng, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, hiển nhiên trong mắt cũng toàn là ý cười.

Khương Như Ý nhìn nụ cười nơi khóe môi chàng, nghĩ tới cảnh dùng móng mèo con in dấu, cũng không kìm được mà cong mắt cười theo.

Khi thư sính mèo đã viết xong, Bùi Chiêu rất chu đáo đưa cho Khương Như Ý, để nàng đọc lại từ đầu đến cuối thật kỹ.

Sau khi Khương Như Ý xem xong, gật đầu nói không có vấn đề gì, hai người mới cùng nhau hong khô mực, đợi hôm khác giao cho Bùi Cục trưởng.

Lần đầu tiên nhìn người ta viết thư sính mèo, tâm trạng Khương Như Ý đặc biệt tốt. Nghĩ tới trong bếp còn không ít ốc, nàng mỉm cười nói với Bùi Chiêu: "Hôm nay vừa có ốc mới đưa tới, xào tương hay xào tỏi đều rất ngon. Nếu Bùi Thiếu doãn không vội về, lát nữa ở lại nếm thử nhé?"

Nghe nàng nói vậy, Bùi Chiêu chợt nhớ tới lúc nãy khi vào cửa đã thấy trước mặt nàng chất một đống vỏ ốc nhỏ, thế là gật đầu: "Cũng được, hôm nay quả thật không bận."

Khương Như Ý có chút tò mò: "Gần đây phủ Khai Phong nhàn rỗi lắm sao?"

Bùi Chiêu mỉm cười nhìn nàng, giọng nói như có hàm ý: "Không hẳn là vì chuyện đó, chỉ là dạo này trong nha môn có một số lời đồn đoán mơ hồ."

Khương Như Ý định mở miệng hỏi là lời đồn gì, nhưng khi chạm phải nụ cười trên gương mặt chàng, nàng chợt nhớ tới những lời Đường Cẩm nói hai hôm trước.

Nàng mím môi, nhỏ giọng nói: "Hôm đó là ta suy nghĩ chưa chu toàn, không nên ở trước mặt các nha dịch lại cùng Bùi Thiếu doãn vào thư phòng."

Bùi Chiêu nghiêm mặt, lắc đầu: "Không phải lỗi của Khương tiểu nương tử, nàng không cần tự trách. Chuyện này vốn là do ta suy nghĩ chưa thấu đáo."

Khương Như Ý khẽ rũ mắt: "Dù nói vậy, nhưng rốt cuộc vẫn gây phiền phức cho Bùi Thiếu doãn..."

Bùi Chiêu tiếp lời: "Ta đã để tâm tới Khương tiểu nương tử, lẽ ra nên sớm nhờ mai mối tới hỏi cưới, như vậy cũng không đến mức làm tổn hại danh dự của nàng."

Khương Như Ý còn đang suy nghĩ dở câu mình vừa nói, đến khi hiểu ra ý trong lời Bùi Chiêu thì hai mắt chợt mở to.

Hỏi... hỏi cưới?!

Bùi Chiêu bỗng dịu giọng, nghiêm túc nhìn nàng: "A Ý, để ta đi cầu Tam thẩm, nhờ bà sai bà mối đến hỏi cưới, có được không?"

Nhìn vẻ kinh ngạc của nàng, trên mặt Bùi Chiêu hiện lên sự trịnh trọng, chàng chậm rãi nói: "Phụ mẫu ta đều đã sớm qua đời, tuy Tam thúc Tam thẩm không phải song thân, nhưng cũng là bậc trưởng bối, hẳn sẽ rất vui lòng chứng kiến hôn sự của chúng ta. Lục thúc là người đã nuôi dưỡng nàng từ nhỏ, nghe tin này nhất định sẽ vô cùng an lòng."

"Tuy từ nhỏ nàng đã không còn gia đình, nhưng trong phủ ta, từ quản gia đến nô bộc đều xem nàng là nữ chủ nhân. Bùi quản gia nàng cũng đã gặp rồi, biết rõ ông ấy rất kính trọng nàng."

"Ta biết trong lòng nàng có khúc mắc, lo sợ chức quan phủ Khai Phong sẽ lặp lại vết xe đổ của phụ thân nàng. Nhưng ta hứa với nàng, ngoài việc tận lực diệt phỉ, nhất định ta cũng sẽ biết trân quý bản thân."

"Sau khi chúng ta thành hôn, chúng ta sẽ ở cùng trong phủ, sớm tối bên nhau. Nếu nàng nguyện ý, vẫn có thể tiếp tục kinh doanh quán ăn này, chỉ là ngày thường nhớ nghĩ đến ta nhiều hơn một chút, nàng thấy có được không?"

Nghe lời Bùi Chiêu nói, đối diện ánh mắt nghiêm túc của chàng, Khương Như Ý cảm thấy mắt mình cay cay.

Nàng hơi cúi đầu, đưa tay định lau khóe mắt, không ngờ chàng đã nhanh hơn một bước, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho nàng, rồi dùng tay kia ôm lấy vai nàng: "Đừng khóc."

Khương Như Ý mím nhẹ môi, ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua sống mũi cao thẳng và hàng mày mắt đẹp của chàng. Nàng biết, bản thân cũng là có tình cảm với chàng từ lâu rồi.

Khương Như Ý khẽ nói: "Cho ta suy nghĩ một chút, được không?"

Bùi Chiêu cúi đầu nhìn vành mắt đỏ hoe của nàng, xót xa gật đầu: "Được."

Chàng nắm tay nàng, nhẹ nhàng duỗi thẳng những ngón tay đang co lại, ôn tồn an ủi: "A Ý, đừng sợ, mọi việc đều có ta."

Khương Như Ý cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay chàng, dần dần xua tan cái lạnh nơi tay mình.

Nàng nhắm mắt lại, trước mắt như hiện lên nụ cười sảng khoái của phụ thân năm xưa, sống mũi chợt cay xè.

......

Khi hai người rời thư phòng, Bùi Chiêu không ở lại ăn ốc, mà bị Khương Như Ý thúc giục trở về phủ Khai Phong.

Trước lúc đi, Bùi Chiêu vẫn chưa yên tâm, nhìn nàng thêm một lần. Thấy mắt nàng tuy còn đỏ, nhưng tâm trạng đã khá hơn nhiều, chàng mới gật đầu rời đi.

Khương Như Ý nhìn theo bóng lưng chàng, đưa tay sờ lên mặt mình, rồi quay về phòng rửa mặt, sau đó mới trở lại bếp.

Sau một phen như vậy, trong quán đã có không ít thực khách tới, bếp cũng bắt đầu bận rộn hẳn lên.

A Thược thấy Khương Như Ý vào bếp thì gọi một tiếng "Tiểu nương tử", Tề Phi, A Viễn và A Sơn nghe tiếng A Thược gọi thì đều dừng tay rửa ốc, quay sang nhìn nàng.

Khương Như Ý phất tay bảo ba người cứ tiếp tục làm việc, rồi quay sang hỏi A Thược: "Hai chậu ốc vừa rồi, mọi người ăn hết rồi à?"

Nghe nàng hỏi, A Thược lập tức gật đầu, cười nói: "Vâng, món ốc xào tương tiểu nương tử làm ngon không tả nổi, còn ốc xào tỏi thì vừa tươi vừa đã miệng, đến cả nước sốt cũng ngon lắm."

A Viễn hỏi tiếp: "Tiểu nương tử, chỗ ốc còn lại hôm nay sẽ bán như món theo mùa chứ?"

Khương Như Ý cười gật đầu: "Bán. Một nửa xào tương, một nửa xào tỏi, lát nữa A Sơn ra phố một chuyến, nói với người bán cá tôm kia, nếu còn ốc thì cứ mang hết tới, chúng ta bán đến tận Lập Hạ."

A Sơn vội vàng gật đầu: "Vâng."

Tề Phi nghe nói trong thời gian này sẽ bán ốc, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười. Sau bữa ăn vừa rồi, thái độ của cậu đối với ốc đã chuyển biến một trăm tám mươi độ.

A Thược lập tưca nói: "Để muội ra ngoài đón khách, tiện thể nói với họ về món theo mùa."

Khương Như Ý mỉm cười gật đầu với A Thược, nhìn nàng ấy vén rèm đi ra ngoài. Khương Như Ý hít sâu hai hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, rồi cũng bước ra khỏi bếp.

Cửa sổ trong quán mở rộng, ánh nắng buổi sáng rực rỡ chiếu vào, mấy chậu trúc nhỏ hắt bóng lên tường, bóng trúc khẽ lay động.

Khương Như Ý nhìn quán ăn trước mắt đang náo nhiệt, nghe A Thược đang giới thiệu món theo mùa với khách, trên môi không khỏi nở nụ cười.

Cuộc sống như hiện tại... đã là rất tốt rồi, còn chuyện sau này, cứ để sau này tính tiếp.

Bên bàn, A Thược vừa cười tươi vừa nói xong về món theo mùa.

Vị khách kia mở to mắt đầy hứng thú, cảm thán: "Món theo mùa lần này của Khương tiểu nương tử sẽ bán đến tận Lập Hạ sao? Tuyệt quá! Cuối cùng lần này ta cũng có thể ăn cho đã rồi."

A Thược gật đầu: "Đúng vậy! Sáng nay tiểu nương tử đã làm cho bọn ta ăn thử rồi, hương vị ngon vô cùng, khách quan nhất định đừng bỏ lỡ."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn