Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 54

Nói làm là làm, đợi đợt khách này ăn xong rời đi, Khương Như Ý nói ngay dự định của mình với A Thược và Tề Phi.

 

A Thược cùng Tề Phi nhìn nhau rồi đồng thanh kinh ngạc: “Tiểu nương tử định đưa ra món nồi đất theo các chủ đề khác nhau?”

A Thược suy nghĩ một chút, lại nhỏ giọng hỏi: “Tiểu nương tử… ‘chủ đề khác nhau’ là có ý gì ạ?”

Khương Như Ý cười giải thích: “Thật ra cũng không có gì đặc biệt, hiện giờ các món nồi đất của chúng ta quá nhiều, khách tới quán nhất thời khó chọn nên ăn món nào.”

“Theo ta nghĩ, chi bằng cứ cách vài ngày lại đưa ra một loại nồi đất lấy một nguyên liệu làm chủ đạo, những ai gọi các món trong chủ đề đó đều được giảm giá.”

“Như vậy, mỗi lần khách tới đều có lựa chọn khác nhau, vừa không cần do dự hôm nay ăn món gì, lại cảm thấy mới mẻ, mà giá cả còn rẻ hơn. Đợi đến khi ăn lần lượt hết các chủ đề, chắc cũng coi như đã nếm đủ tất cả rồi.”

Nói đến đây, chính Khương Như Ý cũng bật cười. Theo nàng tính, nếu mỗi loại nguyên liệu đều ăn một lượt, chắc có thể ăn suốt cả mùa đông.

A Thược và Tề Phi nghe xong thì gật đầu lia lịa, đều thấy chủ ý này rất hay.

Khương Như Ý lại cùng hai người bàn thêm chi tiết, suy nghĩ xem đợt giảm giá đầu tiên nên chọn nguyên liệu gì.

“Vừa phải được nhiều người thích, lại phải có giá cả hợp lý.”

Nàng nhìn sang Tề Phi, cuối cùng quyết định: “Chọn gia cầm, gà và vịt đi.”

Tề Phi nhìn ánh mắt của tiểu nương tử, hơi ngạc nhiên một chút rồi cũng gật đầu đồng ý.

Đến buổi chiều, quả nhiên trời bắt đầu mưa.

Khương Như Ý nhìn bầu trời mù mịt bên ngoài, dặn A Thược đi kiểm tra lại các cửa sổ trong tiệm xem đã đóng kín chưa, rồi tiếp tục cùng Tề Phi nghiên cứu chuyện nồi đất.

Trong bếp, Khương Như Ý ngồi bên bàn lớn, vừa nghĩ vừa nói: “Nồi đùi gà chắc chắn phải có, thêm gà hấp nồi hơi, rồi nồi thịt gà viên cải thảo, cuối cùng thêm một món nồi vịt già hầm măng sợi.”

Tề Phi liếc nhìn cơn mưa bên ngoài rồi nói: “Làm thì không vấn đề, nhưng thời tiết thế này… tiểu nương tử có chắc ngày mai nguyên liệu vẫn giao tới được sao?”

Khương Như Ý cười: “Nếu là xương heo hay thủy sản sông thì đúng là khó, nhưng gà vịt đều nuôi trong chuồng, chắc không ảnh hưởng nhiều.”

Tề Phi nghĩ một lát rồi gật đầu, cậu lấy hai cây măng trong sọt bên cạnh, bắt đầu suy nghĩ cách hầm chung với thịt vịt.

Thấy Tề Phi chăm chú nghiên cứu nguyên liệu, Khương Như Ý cũng nhàn rỗi hơn, nàng lấy một quả lựu trong sọt bên cạnh, thong thả bóc ăn.

Đến ngày hôm sau, trời vẫn âm u, buổi sáng còn lất phất, đến gần trưa thì bắt đầu mưa hẳn. Đúng như Khương Như Ý dự đoán, nhiều nguyên liệu vì thời tiết nên giao tới chậm, nhưng gà vịt thì không bị ảnh hưởng.

Người bán gà thường ngày khoác áo tơi đứng dưới mái hiên tiệm, cười nói: “Đúng theo lời Khương tiểu nương tử, gà đều là gà non trong năm, còn vịt thì chọn con già hơn. Nếu tiểu nương tử muốn nấu, nhớ hầm lâu một chút.”

Khương Như Ý cười cảm ơn, lấy bạc từ quầy đưa cho hắn rồi tiễn người bán đi.

Đến buổi chiều, trời cuối cùng cũng tạnh. Những vị khách đến Khương Ký ăn cơm lập tức nhìn thấy trên kệ trưng bày món ăn có dán một tờ quảng cáo “chủ đề nồi đất”.

Tờ quảng cáo được dán ở vị trí dễ thấy nhất, chỉ cần bước vào cửa tiệm là nhìn thấy ngay. Bên dưới còn vẽ một chiếc bàn tròn, trên đó đặt bốn nồi đất giống nhau, mà điều quan trọng nhất là, bên cạnh còn đặc biệt ghi rõ hai chữ “Giảm giá.”

Hôm nay những vị khách đến ăn vốn dĩ đều vì nồi đất của tiệm, vừa nhìn thấy tờ quảng cáo kia, họ lập tức hỏi Khương Như Ý.

Khương Như Ý đón ánh mắt tò mò của mọi người trong quán, mỉm cười chỉ vào tờ quảng cáo rồi nói: “Đúng như các vị thấy, từ tháng này quán của chúng tôi bắt đầu bán nồi đất theo chủ đề. Chỉ cần gọi món thuộc chủ đề của ngày hôm đó, khi thanh toán sẽ được giảm giá.”

“Chủ đề nồi đất sẽ năm ngày đổi một lần, hôm nay gồm có: nồi đùi gà, nồi viên thịt gà cải thảo, gà hấp nồi hơi và nồi vịt già hầm măng sợi. Dĩ nhiên nếu muốn ăn các nồi khác vẫn có, chỉ là không được giảm giá thôi.”

Nghe nói có giảm giá, các thực khách lập tức phấn chấn hẳn lên, họ nhìn lại tờ quảng cáo rồi gọi: “Khương tiểu nương tử, cho ta một phần nồi đùi gà và một phần gà hấp nồi hơi.”

“Nồi theo chủ đề à? Nghe thú vị đấy, vậy ta gọi nồi viên thịt gà cải thảo, thêm một phần vịt già hầm măng thử xem.”

Khương Như Ý gật đầu, ghi lại các món khách gọi.

Có người lại tò mò hỏi: “Khương tiểu nương tử, đợt sau sẽ là chủ đề gì?”

Nàng cười đáp: “Đợt tiếp theo là nồi đậu phụ và nồi thịt dê, sau đó nữa là nồi xương heo và nồi nấm. Nếu khách thích, đến lúc đó đừng bỏ lỡ.”

Vị khách gật đầu: “Không vấn đề, đến lúc đó chắc chắn ta sẽ tới đầu tiên, hôm nay ăn gà trước đã.”

Khương Như Ý cười đáp một tiếng, đợi mọi người gọi món xong, nàng nói khách chờ một lát rồi quay đi.

Khi Bùi Chiêu bước vào Khương Ký, trong quán đã có khá nhiều khách. Ai nấy đang cúi đầu ăn nồi đất trên bàn, không khí vô cùng náo nhiệt.

Thấy chàng vào, Khương Như Ý lấy một quyển thực đơn tre nhỏ từ quầy rồi đi tới: “Bùi thiếu doãn xem hôm nay muốn ăn gì?”

Bùi Chiêu ngồi xuống bên bàn, nhận thực đơn nhưng không mở ngay, mà chỉ vào tờ quảng cáo trên giá đối diện: “Khương tiểu nương tử, cái kia là gì vậy?”

Nghe hỏi, Khương Như Ý lập tức cười giải thích lại chuyện nồi đất theo chủ đề.

Khi nghe nàng nói đến “năm ngày đổi một lần, gọi đúng chủ đề sẽ được giảm giá”, Bùi Chiêu không nhịn được ngẩng lên nhìn nàng.

Khương Như Ý bắt gặp ánh mắt ấy thì chớp mắt. Nàng thầm nghĩ: Bùi Thiếu doãn nhìn như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ hoạt động này không hợp ý chàng, hoặc không hợp khẩu vị?

Nhưng khẩu vị của khách vốn đa dạng, sao có thể chiều hết mọi người được.

Nghĩ vậy, Khương Như Ý  vẫn giữ vẻ mặt bình thường, mỉm cười hỏi: “Bùi Thiếu doãn có chuyện gì sao?”

Chỉ nghe Bùi Chiêu nói: “Ý tưởng nồi đất theo chủ đề này nghe rất hay, Khương tiểu nương tử quả thật thông minh.”

“Ơ?”

Khương Như Ý không ngờ chàng lại khen mình, kinh ngạc nhìn sang, lại thấy Bùi Chiêu cũng đang mỉm cười nhìn lại.

Chàng đưa thực đơn tre lại cho nàng:“ Vậy theo lời Khương tiểu nương tử, cho ta một phần nồi viên thịt gà cải thảo, thêm một phần gà hấp nồi hơi.”

Khương Như Ý gật đầu nhận thực đơn.

Nàng hơi do dự một chút rồi vẫn đề nghị: “Ngày khác Bùi thiếu doãn có muốn thử nồi vịt già hầm măng sợi không? Nước canh vịt hầm ra có màu trắng sữa, thơm ngậy, thịt vịt đã được hầm mềm nhừ, vừa vào miệng là tan, mà vị tươi của măng cũng đã thấm trọn vào nước canh. Uống một ngụm nóng hổi thôi cũng đủ khiến người ta thấy ngon đến nhíu cả lông mày.”

Bùi Chiêu nghe nàng nhắc đến măng sợi, dường như nhớ ra chuyện gì đó, trong mắt thoáng hiện ý cười, nhìn nàng thật sâu.

Khương Như Ý bắt gặp ánh mắt ấy, cũng nhớ lại lần trước mình mua măng khô bên đường, lời nói lập tức nghẹn lại.

Nàng liếc chàng một cái, vừa ngượng vừa có chút bực: “Nếu Bùi Thiếu doãn không thích thì thôi vậy.”

Nói xong, nàng định quay người rời đi, thì phía sau vang lên giọng nói mang ý cười nhè nhẹ: “Không cần đợi hôm khác, hôm nay ta sẽ thử luôn món vịt già hầm măng sợi mà Khương tiểu nương tử nói, chắc hẳn hương vị không tệ đâu nhỉ.”

Khương Như Ý quay lại, trên mặt lộ ra nụ cười nửa như cười nửa như không, nhìn chàng: “Tuy Bùi Thiếu doãn chịu nể mặt, nhưng lãng phí đồ ăn thì không tốt đâu.”

Bùi Chiêu thấy nàng còn mang chút giận, đôi má cũng vì tức mà hơi ửng đỏ, chỉ cười rồi lắc đầu: “Không sao, nếu ăn không hết, ta sẽ gói mang về.”

Nghe vậy, Khương Như Ý khẽ nhướng mày, gật đầu đáp một tiếng, rồi quay người vào bếp.

Đến khi món ăn được làm xong, người mang ra lại là A Thược.

Bùi Chiêu nhìn A Thược hỏi: “Khương tiểu nương tử đâu rồi?”

A Thược nhìn về phía bếp: “Tiểu nương tử nói phải trông lửa, bảo ta mang mấy nồi này ra cho Bùi Thiếu doãn.”

Nàng ấy lót miếng vải dày, đặt đế tre xuống rồi mới bưng từng nồi đất đặt lên bàn. Sau đó chỉ vào một nồi: “Món vịt già hầm măng sợi này là tiểu nương tử đặc biệt đề cử, Bùi Thiếu doãn thử xem thế nào.”

“Đa tạ.”

Bùi Chiêu nhìn nồi đã mở nắp, quả nhiên thấy nước canh trắng đục như sữa, hương thơm đậm đà bốc lên nghi ngút, xen lẫn mùi thanh của măng.

Chàng dùng muỗng thổi nhẹ, nếm một ngụm, chỉ thấy nước canh ngọt, măng thơm, thịt vịt mềm rục thấm vị, quả thật rất ngon.

Chàng ngẩng đầu hỏi A Thược: “Xin hỏi, chiếc đèn hoa đăng lần trước ta tặng, Khương tiểu nương tử có thích không?”

A Thược nghĩ một chút rồi gật đầu: “Ta thấy tiểu nương tử rất thích, đặt trên kệ trong thư phòng, còn xoay mặt có vẽ lá trúc ra ngoài nữa, thỉnh thoảng lại ngắm nhìn.”

Nói xong, nàng ấy nghe bàn bên gọi món, vội vàng cầm khay rời đi.

Sau khi A Thược đi, Bùi Chiêu lại múc một thìa canh vịt nóng hổi, nhìn những sợi măng tươi trong đó, khẽ cúi mắt cười.

Đến lúc tính tiền, Khương Như Ý mới quay lại quầy.

Có lẽ đã nghe A Thược nói chuyện chàng hỏi về hoa đăng, nên cơn bực tức của Khương Như Ý cũng tan đi quá nửa, trên mặt cũng có lại nụ cười nhè nhẹ.

Nàng vừa nhận tiền chàng đưa, vừa nói: “Còn chưa cảm ơn Bùi Thiếu doãn vì chiếc hoa đăng lần trước đã gửi đến.”

Bùi Chiêu mỉm cười, giọng ôn hòa:“ Không cần cảm ơn, Khương tiểu nương tử thích là được.”

Nói xong, chàng lại bổ sung: “Từ sau lần Khương tiểu nương tử đến phủ, quả thực tay nghề đầu bếp ở trong phủ đã tiến bộ không ít.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Lần này Khương Như Ý thật sự cười vui vẻ, nàng nói “Bùi Thiếu doãn đi thong thả.” rồi cất tiền, tâm trạng lại trở về nhẹ nhõm, vui vẻ như thường.

Kể từ khi Khương Ký cho ra các món nồi đất theo chủ đề, trong khoảng thời gian này, có rất nhiều thực khách đã tìm đến, muốn thử những món nồi đất được mọi người ca ngợi là tươi ngon đậm đà.

Năm ngày đầu trôi qua, đến ngày thứ sáu, không ít khách canh giờ tới sớm, chỉ để thử chủ đề mới.

Khi các món như nồi đậu hũ ngũ hương, nồi lòng dê, nồi củ cải hầm thịt dê, nồi tàu hủ ky hầm sườn dê… lần lượt được bưng lên bàn, thực khách lập tức bị sự phong phú trước mắt làm cho choáng ngợp.

Mọi người không chờ nổi nữa mà vội vàng cầm đũa lên, vừa ăn một miếng, hương vị béo ngậy đậm đà, tươi ngon thuần hậu khiến ai nấy đều phải trầm trồ.

“Chà chà, món củ cải hầm thịt dê này làm sao mà hầm được thơm đậm đến vậy ch? Lòng dê xử lý xong mà không hề có mùi hôi, lại còn dai giòn nữa chứ!”

“Còn đậu phụ ngũ vị này, tuy giống loại đậu khô trước kia, nhưng lại dùng đậu tươi, vừa ngon vừa mềm mịn.”

“Với cả thịt dê hầm tàu hũ ky, mềm rục thấm vị, nước sốt óng ánh, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm rồi!”

Có người không nhịn được khen lớn: “Khương tiểu nương tử, món dê hầm này ngon quá, sao lúc trước không bán sớm hơn vậy!”

Khương Như Ý nghe giọng tiếc nuối “gặp muộn hận muộn” ấy, thì cười đáp: “Khách quan nói rất đúng, nhưng bây giờ ra món mới lại đúng lúc đang giảm giá, chẳng phải càng ăn càng đã sao?”

Người kia lập tức gật đầu tán thành, quyết định năm ngày tới đều ghé Khương Ký ăn tối.

“Gì cơ? Đến ngày cuối không còn món dê hầm nữa?”

“Thì vẫn còn nấm hầm với xương heo hầm mà! Nghe thôi đã thấy thèm rồi, không thử sao được!”

Những thực khách khác tuy không “cuồng ăn” như người kia, nhưng sau một thời gian tới quán, hai chữ “giảm giá” đã in sâu vào đầu họ. Nhờ vậy, Khương Ký lại có thêm một loạt khách quen trung thành.

Khương Như Ý cũng không ngờ lại có hiệu quả như vậy, nhìn quán ăn náo nhiệt, nàng thầm nghĩ, đây đúng là niềm vui ngoài dự liệu.

Phủ Bùi Thị Lang.

Liên tiếp mấy ngày, trên bàn ăn của phủ đều có các món nồi đất mua mang về từ Khương Ký.

Bùi Thập vẫn như lần trước, cười hớn hở khoe: “Đây là nồi nấm thập cẩm mới nhất của Khương Ký, con vất vả lắm mới mua được đấy! Mẫu thân mau nếm thử đi!”

Tống thị vừa ngửi thấy mùi thơm đã không chờ nổi, múc một muỗng canh, ngay lập tức bị vị ngọt thanh ấy chinh phục.

Bùi Thị Lang cũng uống một bát nhỏ, lộ vẻ kinh ngạc: “Hương vị lại tươi ngon đến vậy sao?”

Bùi Thập đắc ý gật đầu: “Tất nhiên rồi ạ! Nghe nói món này mỗi ngày bán giới hạn, khó mua lắm. Khương tỷ tỷ biết con muốn mang về nên đặc biệt ninh thêm một nồi cho phụ thân và mẫu thân nếm thử.”

Nghĩ đến Khương Ký ngày càng đông khách, Bùi Thập lại càng thấy mắt nhìn của mình thật chuẩn. Từ lần đầu ăn chiếc bánh hồ mỏng giòn, cậu đã biết quán này không tầm thường.

Bùi Thị Lang lại uống thêm một ngụm canh nấm, cảm thán: “Nếu có cơ hội, ta thật muốn gặp vị tiểu nương tử có tay nghề cao này.”

Không ngờ chỉ là thuận miệng nói vậy, vài ngày sau, ông thật sự gặp được Khương tiểu nương tử.

Trong quán ăn, Khương Như Ý đang áy náy nói với một vị khách: “Thật xin lỗi, nấm thập cẩm đã bán hết rồi, khách quan có muốn thử món khác không?”

Người kia nghe vậy thì mặt đầy tiếc nuối, nhưng cũng đành gật đầu gọi món khác.

Khương Như Ý nhìn khách rời đi, bất lực cười, đôi khi quá đông khách cũng là một nỗi phiền não.

Nấm khác với nguyên liệu khác, phải dùng nấm tươi mới giữ được vị thanh ngọt mượt mà nhất. Mấy ngày trước vừa mưa xong, nấm dồi dào hơn, nhưng vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu, vì vậy nàng tạm thời quyết định giới hạn mỗi ngày chỉ bán năm mươi nồi nấm thập cẩm.

Đang suy nghĩ thì từ bếp vang lên giọng của Tề Phi: “Tiểu nương tử, tỷ vào xem nồi xương heo hầm này được chưa?”

“Đến ngay.”

Khương Như Ý đáp, vén rèm bước vào bếp.

Sáng hôm đó, vừa thức dậy nàng đã cảm thấy trời trở lạnh.

Nàng khoác thêm một lớp áo, mở cửa bước ra ngoài, không quên dặn A Thược và Tề Phi: “Hôm nay nhớ mặc ấm hơn một chút.”

A Thược đang đứng trong bếp nhìn Tề Phi chần sườn, nghe vậy thì gật đầu:“Muội khỏe lắm, tiểu nương tử không cần lo.”

Không ngờ ban ngày vừa nói xong, đến tối cả người nàng ấy đã bắt đầu phát sốt.

Trong phòng, Khương Như Ý đưa tay sờ trán A Thược, vẻ mặt đầy lo lắng: “E là bị nhiễm lạnh rồi.”

Nàng lập tức bảo Tề Phi ra ngoài mời đại phu, sau khi đại phu đến khám, kê vài thang thuốc, Khương Như Ý lại dặn Tề Phi đem xuống bếp sắc. Nhìn A Thược uống thuốc xong, hai người mới tạm yên tâm phần nào.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, Khương Như Ý đã vào phòng sờ trán A Thược, thấy cơn sốt đã lui, cuối cùng tảng đá trong lòng cũng buông xuống, nhưng nàng vẫn bắt A Thược nằm nghỉ trên giường.

A Thược vốn ít khi đau ốm, giờ bị bắt nằm suốt trong chăn thì cảm thấy cả người càng thêm khó chịu. Nàng ấy quấn chăn, tò mò nhìn mấy con chim đậu trên xà nhà bên ngoài.

Tề Phi đứng bên cạnh thở dài: “Cứ nằm yên đi, hôm qua mà nghe lời tiểu nương tử mặc ấm hơn thì đâu đến nỗi thế này.”

A Thược bị nói đến chu môi, rụt ánh mắt lại, tội nghiệp nhìn sang Khương Như Ý.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn