Tuy Khương Như Ý cảm thấy món bánh cuộn gà chiên này vẫn chưa thật sự hoàn hảo, nhưng khi được đưa ra đã lập tức được thực khách đón nhận nồng nhiệt.
Hai ngày nay, hầu như khách nào đến Khương Ký ăn cơm cũng phải gọi một đĩa bánh cuộn gà chiên.
Món bánh cuộn gà chiên được bày chung trên một chiếc đĩa sứ lớn, ở giữa là những lát thịt gà được thái mỏng bằng dao, lớp da bên ngoài đã được chiên giòn rụm, còn phần thịt bên trong thì vẫn mềm mại, non mọng, mang sắc hồng trắng nhạt.
Bên cạnh thịt gà là một chồng bánh mỏng hình tròn, mỗi chiếc lớn cỡ bằng bàn tay.
Ngoài ra, trong đĩa còn có hai chén sứ trắng nhỏ, bên trong lần lượt là hành sợi và củ cải sợi, cùng với một bát nước sốt sẫm màu, sánh đặc. Nhìn tổng thể vô cùng phong phú bắt mắt, chưa cần ăn, chỉ riêng một mâm đầy đặn như vậy thôi cũng đã thấy đẹp đẽ và có khí thế.
Khương Như Ý mỉm cười giới thiệu với thực khách: “Bánh cuộn gà chiên là món mới của tiệm chúng tôi, dù ăn riêng hay dùng kèm với các món khác đều rất hợp. Khách nào chưa từng thử, nhất định nên nếm qua một lần.”
Ngay cả Tề Phi cũng thò đầu ra khỏi bếp, vẻ mặt căng thẳng quan sát phản ứng của thực khách.
Những ai nghe Khương Như Ý giới thiệu đều tò mò gọi một phần. Nhìn đĩa bánh cuộn gà chiên được bưng lên, còn chưa ăn đã không ngớt lời khen ngợi.
A Thược vén rèm bước vào, tay cầm cuốn thực đơn bằng thẻ tre nhỏ, nói với Tề Phi: “Bên ngoài lại có khách gọi thêm một phần bánh cuộn gà chiên nữa rồi.”
Tề Phi gật đầu một cái, tiện tay lấy dao ở bên cạnh bắt đầu thái gà.
A Thược lại nói: “Không ngờ món mới này lại được ưa chuộng đến thế.”
Tề Phi nhìn A Thược đang cười híp mắt, trong đôi mắt lười nhác lộ ra vài phần đắc ý: “Đó là đương nhiên rồi, cô còn không nhìn xem gà này là do ai chiên. Vừa phải giòn thơm lớp da bên ngoài, lại phải giữ cho thịt gà bên trong mềm mịn, da còn không được chiên quá tay, nếu không nhai sẽ cứng và khô, cái độ lửa này khó nắm lắm đấy.”
A Thược nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu, khẽ hừ một tiếng: “Cũng là nhờ tiểu nương tử nghĩ ra cách ăn hay thôi.”
Tề Phi nhướng mày: “Sao cô không nói là ta có dao pháp thái gà tốt đi?”
Khương Như Ý từ bên ngoài bước vào, vừa hay nghe thấy hai người cãi nhau, không nhịn được mà bật cười, cũng mặc kệ cho họ tiếp tục ồn ào.
Tề Phi thấy tâm trạng của tiểu nương tử rất tốt thì nhún vai một cái, quay người tiếp tục đi chiên gà.
Cũng chẳng trách Khương Như Ý lại vui vẻ đến vậy, một đĩa bánh cuộn gà chiên này có thể bán với giá gấp đôi gà chiên thông thường, lợi nhuận thu được còn cao hơn cả món nồi đất hầm kia.
Dù giá bánh cuộn gà cuộn gà chiên của Khương Ký là độc nhất vô nhị ở kinh thành Biện Kinh. Đã đến Khương Ký mà không gọi một phần nếm thử, chẳng phải là đến uổng công sao?
Nhờ món mới quá đắt khách, thực khách gặp nhau ngoài quán cũng phải bàn tán:
“Ngươi ăn thử món nấu nồi đất đặc sắc của Khương Ký chưa?”
“Gì cơ, chưa ăn à? Chưa ăn cũng không sao.”
“Thế còn bánh cuộn gà chiên của Khương Ký thì sao? Cái vị ấy, chậc chậc chậc…”
Cứ thế, qua lời truyền miệng giữa các thực khách, vô tình lại giúp Khương Ký quảng bá miễn phí một phen.
Khương Như Ý nhìn dòng khách ra vào tấp nập mỗi ngày, kinh ngạc chớp chớp mắt, trong lòng bắt đầu tính toán: đợi sau này tung ra món vịt quay, có phải nên thuê riêng một người chuyên thái vịt quay hay không?
Sáng hôm ấy, tiệm ăn không quá bận rộn, Khương Như Ý hiếm khi rảnh rỗi, bắt đầu vào bếp làm bánh.
Hôm nay nàng định làm bánh Ngọc Đới. Sau khi rây bột nếp cho mịn, đem hấp chín, ở giữa khéo léo kẹp một lớp mỏng nhân óc chó giã vụn cùng mứt đỏ xanh. Khi cắt thành lát, lớp bánh trắng tinh như tuyết được điểm xuyết bởi sắc đỏ sắc xanh của nhân, vô cùng đẹp mắt. Cắn một miếng, bánh mềm mịn như bông, ngọt ngào như mật, mang theo cảm giác ẩm mềm dịu dàng như mưa khói Giang Nam.
Một đĩa bánh Ngọc Đới như vậy, dùng kèm với một chén nước lá trúc hơi đắng, lại càng toát lên mấy phần phong vị sông nước Giang Nam.
A Thược nhìn đống bột nếp trắng như tuyết trên thớt là biết tiểu nương tử lại sắp làm bánh, nàng ấy vội vàng bê ghế lại, ngoan ngoãn ngồi sang một bên chờ đợi.
Chỉ thấy Khương Như Ý trộn bột nếp trước mặt với đường ướt cho thật đều, rồi tỉ mỉ rây qua rây mịn. Vì buổi sáng không bận rộn, nàng cũng bê một chiếc ghế nhỏ ngồi trước bếp, thong thả rây bột nếp.
Bột rây xuống như tuyết rơi, mịn đều, trắng như tuyết. Nàng cho toàn bộ phần bột đã rây vào khuôn, ở giữa kẹp lớp nhân gồm hạt óc chó trộn mạch nha và vụn mứt đỏ xanh, rồi phủ thêm một lớp bột nếp lên trên, nén chặt lại rồi mang đi hấp.
Đợi bánh chín, nàng lấy ra để nguội rồi cắt thành từng lát. Ở giữa lộ ra lớp nhân, hai bên thân bánh trắng muốt, quả thật tinh xảo đẹp đẽ như một dải ngọc.
Khương Như Ý rót cho mình và A Thược mỗi người một chén nước lá trúc, rồi ngồi ngay trong tiệm, tranh thủ hưởng chút nhàn nhã hiếm hoi giữa cuộc đời bận rộn.
Tề Phi múc đầy nước vào lu, đang từ nhà bếp đi ra lấy đồ. Nhìn tiểu nương tử và A Thược thong dong như vậy, cậu khẽ mỉm cười, rồi quay vào phòng chợp mắt một lát.
Khương Như Ý ăn hai ba miếng bánh Ngọc Đới trong đĩa, vừa nâng chén nước lá trúc lên uống thì nghe bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa, tiếp đó là tiếng gọi: “Khương tiểu nương tử có ở đây không?”
Khương Như Ý đáp một tiếng, vội lau tay đứng dậy, đi về phía cửa tiệm. Người đến hôm nay lại là Đinh Ngũ nương.
Hôm nay Đinh Ngũ nương mặc một bộ y phục màu hạnh phấn nhạt, trang sức trên đầu và tai cũng thay mới, đổi thành hình hoa quế, khiến sắc thu càng thêm phần rõ nét.
Nàng ấy bước vào tiệm rồi ngồi xuống, Khương Như Ý hỏi nàng ấy muốn dùng gì, sau đó lại mang thêm một đĩa bánh Ngọc Đới ra.
Đinh Ngũ nương nhìn những món bánh từng ăn lần trước trên bàn, rồi nhìn sang đĩa bánh Ngọc Đới mới làm hôm nay. Nàng ấy nâng chén nước đường đỏ hoa hồng trước mặt lên nhấp một ngụm, không khỏi khen ngợi: “Những món bánh Khương tiểu nương tử làm ra, món nào cũng tinh xảo khác thường. Lần trước ta đến còn chưa ăn đủ, lần này phải thưởng thức cho thỏa mới được.”
Nghe nàng ấy nói dí dỏm như vậy, Khương Như Ý không nhịn được cười, nàng chỉ vào đĩa bánh Ngọc Đới nói: “Món này vừa mới hấp xong hôm nay, dùng bột nếp mới từ cối xay đưa tới, trắng như tuyết nên mới làm được chiếc bánh trắng muốt thế này.”
“Nhân bên trong trộn với mạch nha nên ngọt hơn bánh nếp thường một chút, Đinh tiểu nương tử nếm thử xem có thích không.”
Đinh Ngũ nương gật đầu liên hồi, đưa tay cầm một miếng bánh Ngọc Đới, tò mò cắn một miếng, rồi mỉm cười nhìn Khương Như Ý: “Quả nhiên vừa ngọt vừa mềm, ngon lắm.”
Nghe nàng ấy nói vậy, Khương Như Ý cũng mỉm cười. Hai người rất ăn ý, không ai nhắc tới Trang Tam nương, chỉ nói cười thêm vài câu rồi Khương Như Ý quay về phía sau quầy.
A Thược ăn hết phần bánh Ngọc Đới trên bàn, nhìn tiểu nương tử đang trò chuyện vui vẻ với vị khách kia, trông hai người dường như rất quen thuộc, trong lòng không khỏi thắc mắc.
Chẳng phải trước kia tiểu nương tử và vị Đinh tiểu nương tử này chỉ mới gặp nhau vài lần thôi sao? Trở nên thân thiết từ khi nào vậy nhỉ?
Nghĩ đến đây, A Thược quay đầu nhìn về phía sau quầy, nơi tiểu nương tử đang ngồi tính sổ.
Khương Như Ý bắt gặp ánh mắt của A Thược, không giải thích nhiều, chỉ khẽ dùng tay chỉ về phía hậu viện, ra hiệu cho nàng ấy tự đi nghỉ.
Đợi A Thược nghe lời rời đi, Đinh Ngũ nương mới ngẩng đầu từ chỗ ngồi lên, nhìn về phía Khương Như Ý.
Khương Như Ý bước tới, chỉ vào chiếc chén trước mặt nàng ấy hỏi: “Chén nước đường đỏ hoa hồng của tiểu nương tử đã uống hết rồi, có muốn thêm một chén nữa không?”
Đinh Ngũ Nương mỉm cười gật đầu, nói một tiếng “Được”.
Nàng ấy cũng thấy thứ nước này rất là ngon, bên trong còn nổi vài cánh hoa đỏ, chắc là được ngâm mật, vị ngọt dịu, lại thoảng chút hương hoa.
Đợi Khương Như Ý mang chén nước trở lại, Đinh Ngũ nương mới hạ giọng nói: “Ta nghe nói, hai ngày nay Tam nương đã bị đưa về quê rồi.”
Động tác đặt chén của Khương Như Ý khẽ khựng lại, lông mày hơi nhướng lên.
Nàng đặt chén xuống thật vững vàng, rồi mới lộ vẻ ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Đinh Ngũ nương.
Đinh Ngũ nương nói tiếp: “Nghe nói là về phụng dưỡng tổ mẫu, xem ra lần này chắc một thời gian dài sẽ không quay lại.”
Tuy trong lòng Khương Như Ý kinh ngạc, nhưng trên mặt chỉ khẽ gật đầu, nói: “Phụng dưỡng trưởng bối tuổi cao, Trang tiểu nương tử quả thật có hiếu tâm.”
Đinh Ngũ Nương thở dài một tiếng: “Đúng vậy, Tam nương đúng là người có hiếu, trước đây ta cũng không nghĩ tới.”
Cảm thán xong, nàng ấy lại áy náy mỉm cười với Khương Như Ý: “Hôm nay ta nói nhiều quá rồi, mong Khương tiểu nương tử đừng để tâm.”
Khương Như Ý đáp: “Sao lại thế được, sau này Đinh tiểu nương tử cứ thường xuyên ghé ngồi chơi.”
Đinh Ngũ nương đáp lời, ăn hết bánh trên bàn, uống cạn chén nước đường đỏ hoa hồng, để lại bạc rồi dẫn nha hoàn rời đi.
Trong tiệm ăn, Khương Như Ý nghĩ lại những lời Đinh Ngũ nương vừa nói, khẽ nheo mắt suy tư một lúc.
Trang Tam nương đột nhiên rời đi… lẽ nào vị Bùi Thiếu doãn kia thực sự không chịu nổi bị dây dưa, nên đã làm gì đó?
Chậc chậc, thật không ngờ vị Bùi Thiếu doãn ngày thường tính tình lạnh nhạt ấy, khi xử lý rắc rối lại quyết đoán đến vậy.
Chỉ tiếc cho Trang tiểu nương tử kia…
Khương Như Ý đang âm thầm suy tính có hơi thiếu đạo đức, đột nhiên nhớ ra bột mới gửi sáng nay còn chưa kiểm tra, nàng vội thu lại những ý nghĩ ấy, xoay người bước vào bếp.
Ở một bên khác, vị Bùi Thiếu doãn mà Khương Như Ý từng đánh giá là làm việc quyết đoán dứt khoát, vừa mới định ra cửa thì thấy quản gia dẫn theo mấy người phía sau, vội vã bước tới.
Quản gia gượng nở một nụ cười trên mặt, hỏi Bùi Chiêu: “Hôm nay a lang… lại không định dùng cơm ở nhà sao?”
Bùi Chiêu khẽ nhíu mày, liếc nhìn phía sau quản gia. Sau lưng ông ấy, mấy đầu bếp đều mang vẻ mặt hoảng hốt, từng người cúi đầu không dám lên tiếng.
Bùi Chiêu nhàn nhạt nói: “Hôm nay nha môn có việc, e rằng tối sẽ về muộn, còn bữa chiều thì không cần chuẩn bị.”
Hai ngày nay, quản gia đã nghe từ tùy tùng của Bùi Chiêu rằng gần đây a lang thường xuyên tới một quán ăn tên là Khương Ký dùng bữa.
Lúc này nghe nói không cần chuẩn bị bữa chiều, quản gia dè dặt hỏi: “Vậy hôm nay a lang… vẫn định tới Khương Ký sao?”
Bùi Chiêu liếc ông ấy một cái, khẽ gật đầu coi như đáp.
Quản gia quay lại nhìn mấy đầu bếp phía sau, thấy sắc mặt họ càng thêm lo lắng. Nghĩ một chút, ông ấy lại thận trọng hỏi: “Nghe nói dạo này a lang rất thích món ăn ở Khương Ký, chắc hẳn tay nghề đầu bếp của quán ấy rất khá.”
“Không biết a lang có muốn mời đầu bếp Khương Ký đến phủ chỉ dạy đôi chút không?”
Nghe đề nghị ấy, Bùi Chiêu quả thực trầm ngâm suy nghĩ.
Quản gia vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thì thấy Bùi Chiêu gật đầu dặn: “Cũng được, vậy mời Khương tiểu nương tử tới phủ một chuyến, chỉ điểm vài câu.”
Quản gia thấy sắc mặt a lang bỗng trở nên dịu lại, trong lòng vui mừng, vội vàng gật đầu. Nhưng ngay sau đó ông ấy mới kịp phản ứng lại lời vừa rồi.
Hả? Tiểu nương tử?
À.
Tiểu nương tử.
Nhìn bước chân có phần nhẹ nhàng hơn của a lang sau khi dặn dò xong, hiếm khi quản gia lộ vẻ trầm ngâm.
…
Hai ngày sau là đến Trung Thu.
Trung Thu của triều đại này là một lễ lớn, từ quan gia cho tới bách tính đều long trọng ăn mừng, các tửu lâu và quán ăn không chỉ tung ra rượu mới, mà còn treo cờ rượu viết hai chữ “Túy Tiên” trước cửa, còn dựng lầu, trang trí rực rỡ, náo nhiệt vô cùng.
Chưa đến Trung Thu, A Thược đã háo hức nghĩ xem hôm đó sẽ lên lầu nào ngắm trăng.
“Tiểu nương tử, nghe nói đến hôm Trung Thu, Phàn Lâu sẽ sẽ mở hội lớn đó.”
Rồi lại nói: “Không biết hôm đó trong thành có hội đèn không, nghe nói nếu đoán trúng câu đố đèn lồng còn có quà nữa.”
Tề Phi nghi ngờ nhìn A Thược: “Những câu đố ấy, cô đoán trúng được sao?”
A Thược vốn đang hăng hái, bị hỏi vậy thì hơi xìu xuống, đáng thương nhìn Khương Như Ý.
Khương Như Ý nghe hai người nói chuyện, vươn tay vỗ vỗ A Thược, an ủi: “Đoán không trúng cũng không sao, quà tặng cũng chỉ là đèn lồng hay chút đồ ăn vặt thôi. Muội thích món nào, đến lúc đó ta mua cho muội là được.”
Nghe vậy, A Thược lại vui vẻ trở lại, gật đầu: “Vẫn là tiểu nương tử đối tốt với muội nhất.”
Nhìn dáng vẻ đầy mong đợi của A Thược, Khương Như Ý cũng thấy lòng mình rộn ràng.
Trong suy nghĩ của nàng, Trung Thu dù là nỗi niềm tinh tế “Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thời”, hay là sự phóng khoáng “Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên”, thì rốt cuộc đều là gửi gắm nỗi nhớ với bằng hữu, người thân và quê hương.
Kiếp này Khương Như Ý không còn thân nhân, cũng chẳng thể quay về quê nhà ở hiện đại, nên dứt khoát gác những nỗi buồn ấy sang một bên, bắt đầu suy nghĩ xem nên làm loại bánh Trung Thu nào.
Hiện nay, bánh Trung Thu được gọi là “nguyệt đoàn”, nhân bánh không cố định, nhưng phần lớn đều thiên về vị ngọt.
Khương Như Ý nghĩ, lần trước khuôn làm quả thất tịch đặt khá ổn, lần này lại đặt thêm một bộ, khắc họa tiết “Hoa hảo nguyệt viên” cùng chữ trang trí, rồi đóng hộp cẩn thận. Vỏ bánh nướng vàng óng, đợi hồi dầu xong thì mềm dẻo, bên trong làm đủ loại nhân.
Sau khi thử mẻ bánh đầu tiên, nàng để A Thược và Tề Phi nếm thử. Hai người ăn miếng nguyệt đoàn mềm xốp thơm ngọt, liên tục gật đầu khen ngon. Khi nhìn thấy hai chiếc bánh lớn hơn hẳn những chiếc còn lại thì tò mò nhìn Khương Như Ý.
“Tiểu nương tử, hai chiếc nguyệt đoàn này là nhân gì vậy?”
Khương Như Ý nghe hỏi, khóe môi cong lên, cố ý úp mở: “Không phải nhân thường đâu, hay hai người thử đoán xem?”
A Thược và Tề Phi nhìn nhau, bị khơi dậy lòng hiếu kỳ, mỗi người cầm một chiếc.
Hai chiếc này không chỉ lớn hơn mà còn nặng tay hơn.
A Thược nóng lòng cắn một miếng, rồi lập tức kinh ngạc nhìn Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, bên trong là… trứng muối?”
Tề Phi cũng ăn trúng trứng muối, tròn mắt nhìn nàng.
Khương Như Ý mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, chính là bánh nhân trứng muối.”
Trong bánh Trung Thu kiểu Quảng, nhân trứng muối là tiêu biểu nhất. Nếu thiếu nó, dường như vẫn chưa trọn vẹn.
Khi làm loại nhân này, Khương Như Ý đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà thêm một loại nhân mặn vào giữa hàng loạt nhân ngọt ấy. Tuy đã cho thêm, nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi thấp thỏm.
Nàng dò hỏi A Thược và Tề Phi: “Hai người thấy hương vị này thế nào?”
A Thược và Tề Phi nhìn nhau, rồi lập tức gật đầu mạnh: “Ngon lắm! Nguyệt đoàn nhân trứng muối tiểu nương tử làm ăn rất là ngon luôn.”
Tề Phi lại cắn thêm một miếng rồi gật đầu: “Tuy là lần đầu tiên ăn thử, nhưng không hề thấy khó ăn, hẳn là thực khách cũng có thể chấp nhận được.”
Nghe Tề Phi nhận xét như vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Như Ý mới hạ xuống được một nửa.
Chỉ cần chấp nhận được là tốt rồi, nếu thật sự không quen… cùng lắm thì tung ra hai loại hộp quà, một loại toàn vị ngọt, một loại ngọt pha mặn, đến lúc đó nói rõ với khách là được.
Vì lần này là Trung Thu, tiếp tục dùng hộp quà Thất Tịch trước đó thì không phù hợp, nên Khương Như Ý lại tới tiệm ở phía thành Đông đặt làm một lô hộp mới.
Khi nàng mang lô hộp mới về, A Thược là người đầu tiên tán thưởng: “Tiểu nương tử, sao nắp hộp này lại là kiểu chạm rỗng vậy? Mặt trăng còn được làm bằng lụa sa nữa! Để đèn chiếu vào, trông cứ như trăng trên trời thật ấy.”
Khương Như Ý đang đặt bánh vào trong hộp, nghe tiếng xuýt xoa bên tai thì mím môi cười đắc ý.
Nhờ tiếng vang từ hộp quà bánh Thất Tịch lần trước, nên hộp quà bánh Trung Thu vừa tung ra đã lập tức được thực khách yêu thích. Nhất là khi nhìn thấy hộp bên ngoài đẹp mắt, ai nấy đều tò mò hỏi giá, tính mua thêm vài hộp.
Thấy khách hỏi giá ngày càng nhiều, Khương Như Ý lại mỉm cười giới thiệu các loại nhân, nói rõ có loại hoàn toàn là vị ngọt, cũng có loại pha giữa ngọt và mặn.
Vừa nghe nói có nhân trứng muối, thực khách lập tức hào sảng trả tiền ngay tại chỗ.
Đối diện với những vị khách rộng rãi như vậy, Khương Như Ý không khỏi kinh ngạc. Chẳng lẽ… đây chính là sức mạnh của danh tiếng?
Đường Cẩm đang cười tủm tỉm ngồi trong quán, tay cầm chiếc thìa sứ nhỏ tinh xảo, thong thả uống bát chè long nhãn ngân nhĩ trước mặt.
Đợi Khương Như Ý gói xong hộp bánh cho mấy vị khách, nàng mới đầy áy náy đi sang bên này.
Nàng ngồi xuống cạnh bàn, mở lời: “Xin lỗi, để Đường tiểu nương tử đợi lâu rồi.”
Tính tình Đường Cẩm rất tốt, cười lắc đầu. Nghĩ đến chuyện Trang Tam nương bị đưa về quê không lâu trước đó, nàng ấy không nhịn được mà buôn chuyện với Khương Như Ý: “Cô có biết chuyện Trang tam nương bị đưa ra khỏi thành Biện Kinh không?”
Khương Như Ý nghe nàng ấy nhắc tới chuyện ấy, khẽ mím môi, gật đầu đáp: “Mấy hôm trước Đinh tiểu nương tử có tới quán dùng cơm, cũng có nhắc qua vài câu.”
Đường Cẩm chăm chú nhìn gương mặt Khương Như Ý, dường như muốn nhìn ra điều gì đó.
Khương Như Ý không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt mình, khó hiểu hỏi: “Đường tiểu nương tử nhìn ta như vậy làm gì? Trên mặt ta có gì sao?”



