Khương Như Ý thấy chàng đã nhận hộp mứt, nhai nốt vị chua ngọt còn sót lại trong miệng, mỉm cười gật đầu với chàng.
Hôm nay không chỉ giao xong mứt mật, mà còn có dịp dạo một vòng khắp nha môn phủ Khai Phong, hiển nhiên tâm trạng của Khương Như Ý rất tốt, nàng lên tiếng cáo từ với Bùi Chiêu.
“Bùi Thiếu doãn, hẹn gặp lại lần sau.”
Bùi Chiêu bỗng bước lên phía trước nửa bước, mở miệng nói với nàng: “Để ta đưa nữ lang về.”
Khương Như Ý ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng khó hiểu nhìn chàng: “Hôm nay Bùi Thiếu doãn không bận công việc sao?”
Bùi Chiêu lắc đầu, điều chỉnh lại giọng nói, cảm thấy cổ họng không còn khô khốc như trước nữa, lúc này mới nhẹ giọng giải thích: “Hiện nay vụ án sơn phỉ đã kết thúc, đợi ngày mai trình công văn lên Hoàng thượng là có thể kết án rồi.”
Khương Như Ý “Ồ” một tiếng, nàng liếc nhìn vị Bùi Thiếu doãn trước mặt, trong lòng nghĩ thầm chẳng trách hôm nay chàng nói nhiều hơn hẳn, hóa ra là đã xử lý xong công việc, chắc hẳn cũng vì thế mà thả lỏng tâm trạng.
Giờ có thể ngồi xe ngựa trở về, đương nhiên là tốt hơn việc tự mình đi bộ về. Khương Như Ý gật đầu, mỉm cười với vị Bùi Thiếu doãn hôm nay đặc biệt nói nhiều kia, rồi cùng chàng bước ra ngoài.
Dưới hành lang, Bùi Chiêu và Khương Như Ý vai kề vai đi về phía trước, vì để ý bước chân của Khương Như Ý nhỏ hơn, nên Bùi Chiêu cũng đi chậm lại đôi chút, trông rất kiên nhẫn.
Lúc này tiếng ồn ào ở sân bên đã ít đi nhiều, hẳn là sắp đến giờ ăn cơm, mọi người đều tranh thủ đi lấp đầy bụng trước. Qua đó có thể thấy, ăn uống quả thật là chuyện hệ trọng hàng đầu.
Khương Như Ý bị chính suy nghĩ này của mình chọc cười, nàng thu ánh mắt lại từ phía sân bên, thấy Bùi Chiêu không nói gì, cũng lặng lẽ tiếp tục bước đi.
Bùi Chiêu xách hộp đựng thức ăn trong tay, nhìn hàng tùng bách xanh tốt bên cạnh, hơi hé miệng như muốn hỏi điều gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Năm đó nàng còn quá nhỏ, e rằng ký ức về phụ thân cũng rất mờ nhạt, hỏi ra chỉ càng thêm gợi buồn.
Bùi Chiêu im lặng một lát, rồi mới mở miệng: “Từ nhỏ Khương tiểu nương tử đã lớn lên ở Từ Ấu Cục, cuộc sống có ổn không?”
Khương Như Ý nhìn chàng, trước tiên là ngạc nhiên vì chàng đột nhiên đổi cách xưng hô với mình, sau đó lại thấy khó hiểu vì sao chàng bỗng nhiên hỏi đến chuyện này.
Nhưng nghĩ lại chuyện mình từng gặp Bùi tiểu lang quân ở Từ Ấu Cục, đoán chừng là do cậu ấy nói cho Bùi Thiếu doãn biết, vậy cũng chẳng có gì lạ.
Khương Như Ý gật đầu: “Cũng coi như không tệ.”
Nàng thấy Bùi Chiêu nhìn sang mình, khóe môi hơi cong lên, nói với chàng: “Tính tình Bùi Cục trưởng rất tốt, đối với bọn trẻ ở Từ Ấu Cục đều vô cùng bao dung, ăn uống cũng chưa từng để thiếu thốn. Nếu nói có chỗ nào không tốt thì… ừm, chính là tay nghề nấu nướng của Bùi Cục trưởng kém một chút, lại còn tiếc tiền không nỡ thuê đầu bếp.”
Khương Như Ý nhớ lại lúc mình vừa xuyên qua, khi ấy còn bé tí, suýt chút nữa đã bị đồ ăn ở Từ Ấu Cục làm cho khóc vì quá dở, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ cười khổ.
Từ đó về sau, nàng lập tức tiếp nhận luôn việc nấu nướng ở Từ Ấu Cục, cuối cùng cũng không còn để dạ dày của mình phải chịu thiệt nữa.
Nghĩ đến khi ấy bản thân còn nhỏ xíu, tay chân ngắn ngủn không với tới bếp lò, mỗi lần nấu ăn đều phải đứng lên ghế con, còn Bùi Cục trưởng đứng bên cạnh nhìn mà thót tim, trên mặt Khương Như Ý không khỏi lộ ra nụ cười.
Bùi Chiêu nghe nàng kể, trong ánh mắt cũng nhuốm thêm vài phần ý cười.
Chàng chậm rãi nói: “Nghe Tam thúc kể, trước kia Lục thúc rất không thích đọc sách, mỗi lần bị tiên sinh quở trách là lại chạy sang phòng mấy vị huynh trưởng khóc lóc. Ngoài ra, ông ấy còn lén nuôi mấy con mèo hoang trong hậu viện, vô cùng yêu thích, ngày nào cũng phải đi cho từng con ăn.”
Nghe lời Bùi Chiêu, Khương Như Ý không khỏi nhớ đến mấy con mèo tam thể thỉnh thoảng xuất hiện trong hậu viện Từ Ấu Cục. Khi đó nàng chỉ nghĩ là mèo hoang vô chủ, chẳng lẽ nguyên do lại ở đây?
Khương Như Ý kinh ngạc chớp chớp mắt nhìn Bùi Chiêu, nghĩ đến đời trước của đám mèo ấy dù sao cũng từng sống trong phủ đệ thế gia vọng tộc, không ngờ đến đời này lại chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn ở Từ Ấu Cục, trong lòng không khỏi cảm khái.
Bùi Chiêu kể xong chuyện của Lục thúc, lại quay đầu nhìn Khương Như Ý bên cạnh.
Nghe nói sau này, Lục thúc tự biết mình không hợp con đường đèn sách, sau khi đỗ cống sĩ thì chủ động xin ra ngoài thành, đến Từ Ấu Cục trông nom những đứa trẻ không nơi nương tựa. Không ngờ mấy năm sau, lại vì thế mà nảy sinh liên hệ với một tiểu cô nương mồ côi cha mẹ ở Biện Kinh.
Trong lúc hai người trò chuyện, tùy tùng đã chuẩn bị xong xe ngựa, bước tới trước mặt Bùi Chiêu bẩm báo: “A lang, có thể đi được rồi.”
Bùi Chiêu gật đầu với hắn, rồi quay sang Khương Như Ý nói: “Khương tiểu nương tử, đi thôi.”
Khương Như Ý mỉm cười với chàng: “Đa tạ Bùi thiếu doãn.”
Nàng khẽ nhấc vạt váy, bước lên xe ngựa.
Sau khi vào trong xe, Khương Như Ý liếc nhìn rèm xe và đệm ngồi mang tông màu lạnh lẽo, không khỏi bĩu môi, cảm thấy tính tình thanh lãnh của Bùi Thiếu doãn thật sự là lãng phí chiếc xe ngựa rộng rãi thoải mái này.
Theo những gì nàng từng đọc trong thoại bản, những cỗ xe thực sự biết hưởng thụ không chỉ trang trí hoa lệ tinh xảo, mà ăn uống bên trong cũng vô cùng cầu kỳ.
Ngoài chiếc bàn nhỏ đặt ở giữa, còn có ngăn kéo đựng bánh trái, hộp nhỏ đựng đồ ăn vặt, cùng cốc chén bình lọ đựng nước uống, bày biện đủ thứ, nhìn thôi đã thấy hưởng thụ vô cùng.
Nhưng rồi Khương Như Ý chợt nghĩ, nếu vị Bùi Thiếu doãn này đột nhiên thò tay từ dưới ghế lôi ra một đĩa bánh ngọt, hoặc tiện tay bưng ra một chén đồ uống, thì cảnh tượng ấy hẳn sẽ vô cùng khôi hài, khiến nàng không nhịn được bật cười.
Nàng vội lắc lắc đầu, hất đi những suy nghĩ viển vông ấy.
Đang nghĩ ngợi, ánh sáng phía sau bỗng sáng lên rồi lại tối xuống, Bùi Chiêu từ bên ngoài bước vào, thấy Khương Như Ý đang nheo mắt cười, chàng không khỏi nghi ngờ liếc nhìn nàng một cái.
Khương Như Ý vội thu lại nụ cười, ngay ngắn ngồi trong xe, tuy không phải lần đầu ngồi chiếc xe ngựa này, nàng vẫn không nhịn được vén rèm bên cạnh lên, tò mò nhìn ra ngoài.
Xe ngựa đang đi xuyên qua khu phố náo nhiệt, gặp những người bán hàng đẩy xe quầy hoặc gánh đồ ăn vặt đi ngang qua, Khương Như Ý đều tò mò liếc nhìn một cái, xem thử có món ăn mới mẻ nào không.
Bùi Chiêu ngồi ngay ngắn trong xe, nhìn vị Khương tiểu nương tử cố tỏ ra dáng vẻ đoan trang thanh tú, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh, khóe môi chàng không tự chủ được cong lên đôi chút.
Tính tình lạc quan, phóng khoáng như vậy, khó trách sau khi trải qua những chuyện kia, nàng vẫn có thể sống thong dong tự tại giữa chốn phố phường này.
Ánh mắt Bùi Chiêu men theo hướng nàng đang nhìn, liếc ra ngoài rèm xe, chỉ thấy dưới gốc một cây đại thụ bên kia đường, có một người bán hàng gánh hai chiếc giỏ tre, bên trong đựng đầy măng khô, đang rao bán cho người qua lại, nhưng việc buôn bán không mấy khả quan.
Bùi Chiêu thu ánh mắt lại, thấy Khương Như Ý nhìn chằm chằm vào đống măng khô kia với vẻ vô cùng hứng thú, chàng hơi nhướn mày, hiếm hoi chủ động mở miệng: “Có muốn xuống xe mua chút không?”
Nghe Bùi Chiêu hỏi vậy, Khương Như Ý quả thực có chút động lòng.
Nàng lại liếc nhìn con phố bên ngoài một cái, rồi gật đầu thật nhanh: “Ừm.”
Xe ngựa chậm rãi dừng lại bên đường, Khương Như Ý xuống xe, bước nhanh về phía gốc cây lớn kia, Bùi Chiêu chậm hơn một bước, không xa không gần đi theo sau nàng.
Người bán hàng thấy trước mắt là một tiểu nương tử xinh xắn, lại nhìn thấy phía sau nàng còn có một vị lang quân trẻ tuổi khí độ bất phàm, lập tức nở nụ cười nhiệt tình.
Hắn ra sức giới thiệu với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử có muốn xem măng khô không? Măng này là sau khi trụng nước cho chín, đem phơi trong sân nhà đấy, ngày thường ăn không hay nấu chung với canh đều rất tươi ngon, tiểu nương tử mua một ít về nếm thử đi.”
Trước đây Khương Như Ý chưa từng ăn măng khô, nay nghe người bán nói vậy, trong lòng có chút dao động.
Nàng cúi xuống nhìn vào giỏ, hỏi giá bán thế nào, có thể để được bao lâu, người bán đều vội vàng trả lời từng câu một.
Cuối cùng, Khương Như Ý mua một giỏ măng khô nhỏ, cùng Bùi Chiêu trở lại xe ngựa. Xe vừa tiếp tục lăn bánh, nàng đã tò mò cầm lấy một miếng măng khô, đưa vào miệng nếm thử.
Bùi Chiêu nhìn hành động của nàng, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.
Chỉ thấy Khương Như Ý vừa cắn một miếng rất nhỏ, đã nhanh chóng ném miếng măng khô trở lại giỏ. Nàng bĩu môi, khóe mắt khóe miệng đều xị xuống: “Không ngon.”
Bùi Chiêu mím môi, nuốt ngược lại câu nói định thốt ra để ngăn nàng.
Khương Như Ý để ý tới vẻ mặt của chàng, bỗng chợt hiểu ra điều gì, bèn hỏi: “Chẳng lẽ lúc nãy người bán kia lừa ta, măng khô này không thể ăn trực tiếp sao?”
Bùi Chiêu khẽ “Ừ” một tiếng, bhìn thấy Khương Như Ý hiếm khi lộ ra dáng vẻ như vậy, cuối cùng chàng không nhịn được, lông mày ánh mắt đều giãn ra, khẽ bật cười một tiếng.
Khương Như Ý: “…”
Đến trước cửa quán ăn, Khương Như Ý xách giỏ măng khô không ngon kia, lạnh mặt nói: “Đa tạ Bùi thiếu doãn đã đưa tiễn, xin mời Thiếu doãn quay về.”
Bùi Chiêu thấy Khương Như Ý vẫn còn đang giận, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ, chàng ôn hòa mở miệng: “Khương tiểu nương tử…”
Khương Như Ý không đợi chàng nói xong, chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi nhanh chóng xoay người bước vào quán ăn.
Lời Bùi Chiêu vừa thốt ra, lặng lẽ tan vào không khí xung quanh, chàng nhìn theo bóng lưng Khương Như Ý, cuối cùng chỉ có thể cười bất lực, quay người trở lại xe ngựa.
Tên tùy tùng bên cạnh hỏi: “A lang có muốn ăn cơm rồi hẵng về không?”
Bùi Chiêu lắc đầu: “Không cần, về còn phải rà soát lại hồ sơ vụ án mấy ngày nay cho kỹ, để tránh xảy ra sai sót, về thôi.”
Tùy tùng thấy a lang quay lại xe, lại nghĩ tới dáng vẻ tức giận ban nãy của Khương tiểu nương tử, bèn đưa tay sờ sờ mũi.
Hắn càng lúc càng cảm thấy, a lang nhà mình đối với Khương tiểu nương tử quả thật rất khác, nhưng rõ ràng đã tới tận cửa quán ăn rồi, sao a lang lại không vào trong?
Tùy tùng nghi hoặc liếc nhìn khoang xe phía sau, trong lòng đầy thắc mắc, đánh xe rời đi.
Bên trong quán ăn, Khương Như Ý dựa sau quầy, cầm bút viết một tờ thông báo tuyển đầu bếp. Nàng bảo A Thược dán thông báo lên trước cửa, còn mình thì xách giỏ măng khô kia, nhấc chân đi vào bếp.
A Thược dán xong thông báo, vén rèm bước vào, nhìn giỏ măng trông chẳng được đẹp mắt kia, chỉ vào trong nói: “Tiểu nương tử, thứ này trông giống măng phơi khô phải không?”
Khương Như Ý gật đầu, bảo A Thược cùng mình dọn dẹp góc tường, tạm thời đặt giỏ măng khô vào một bên.
Nàng vừa kiểm tra lại kỹ càng, phát hiện măng khô này đã phơi quá lâu, trở nên khô quắt cong queo. Hơn nữa, măng dùng cũng quá già.
Nếu làm theo lời người bán, nấu chung măng khô với canh để tăng hương vị thì còn được. Nhưng nếu nói đến ăn trực tiếp, e rằng đã mất đi độ ngon, ăn vào sẽ không dễ chịu.
Lý do Khương Như Ý tò mò về măng khô, là vì nàng từng đọc trong sách có một món gọi là măng khô ép, ăn vào có vị tươi dẻo, dai ngon, được mệnh danh là “giăm bông chay”.
Theo suy nghĩ của Khương Như Ý, đã được khen ngợi đến mức đó, thì chắc chắn không thể là loại măng già khô, chỉ dùng để nấu canh lấy vị như thế này.
Thấy mình mua nhầm, nàng dứt khoát tự tay thử làm. Nàng lấy năm sáu củ măng tươi, gọt vỏ, cắt thành lát lớn, cho muối vào nồi luộc chín, rồi làm theo phương pháp ghi trong sách, bắt đầu hong nướng bằng lửa lớn.
Hong măng là công việc đòi hỏi rất nhiều kiên nhẫn, vừa không được hong chưa đủ thời gian, lại phải luôn trông chừng, không để lửa tắt. Nếu không, măng hong ra sẽ mềm nhũn, ngả vàng, như vậy là hỏng.
Cuối cùng cũng hong xong mẻ măng, nàng tắt lửa, bày ra đĩa, Khương Như Ý cầm một miếng cắn thử, ngay lập tức đôi mắt sáng lên.
Măng khô hong xong không quá khô, ăn vào mềm dẻo, thơm ngon đậm vị, quả nhiên có hương vị giống giăm bông.
Khương Như Ý đưa măng khô cho A Thược nếm thử, A Thược vừa ăn một miếng, không nhịn được khen: “Tiểu nương tử, đây thật sự là làm từ măng sao? Sao hương vị lại giống thịt đến vậy? Không không, ăn còn thấy tươi hơn thịt, dường như còn ngon hơn nữa.”
Nghe A Thược đánh giá như vậy, Khương Như Ý không nhịn được bật cười.
Quả nhiên chẳng trách có câu thơ rằng: “Lò hương hun chín mấy lần, măng khô dâng bát chay thanh tịnh”,
lại có câu: “Măng khô ăn cùng gạo đỏ, canh thuần chém cá trắng”.
Nay tuy không có gạo đỏ, nhưng cơm gạo thường thì vẫn đủ đầy.
Khương Như Ý lấy một miếng thịt ba chỉ, dùng dao cắt thành lát lớn, trong chảo cho gừng tỏi phi thơm, rồi cho măng khô vào xào cùng.
Món măng khô xào thịt này vừa ra khỏi chảo đã tỏa hương thơm ngào ngạt, vị béo ngậy đậm đà, nước xào óng ánh, đợi Khương Như Ý và A Thược ngồi xuống, vừa gắp một miếng cho vào miệng, lập tức xuýt xoa khen ngon, ăn đến mức không dừng được đũa.
Vì trước cửa quán đã dán thông báo tuyển người, nên đến xế chiều, quả thật có người tới quán ứng tuyển.
Trong sân sau, Khương Như Ý ngồi trên chiếc ghế dưới giàn che mát, trước tiên cẩn thận quan sát ba người ứng tuyển đứng trước mặt. Ba người này chạm phải ánh mắt của tiểu nương tử, đều có chút rụt rè cúi đầu xuống.
Sau khi đánh giá xong, Khương Như Ý thu lại ánh nhìn, giọng ôn hòa hỏi: “Xin hỏi ba vị giỏi bếp mặn hay bếp bánh? Bình thường hay nấu những món gì?”
Ba người nghe câu hỏi của nàng, ngơ ngác nhìn nhau, có người còn lúng túng đưa tay gãi đầu.
Họ đều là dân thường, vốn nghĩ quán ăn chỉ làm những món cơm nước đơn giản, không ngờ tiểu nương tử mở miệng hỏi toàn những điều họ chưa từng nghe tới.
Trong đó có một người lấy hết can đảm đáp: “Tiểu nương tử, ngày thường tiểu nhân chỉ nấu mấy món đơn giản, nếu xào vài món rau, chắc là làm được.”
Hai người còn lại nghe vậy thì gật đầu theo, nói mình cũng biết xào rau, người khác thì nói còn biết luộc trứng và nấu mì nước.
Luộc trứng và nấu mì đều là những món đơn giản đến mức không thể coi là tay nghề nấu nướng.
A Thược đứng bên nhìn, không nhịn được ghé sát tai Khương Như Ý, nhỏ giọng nói: “Tiểu nương tử, hình như họ không biết bếp mặn bếp bánh là gì, trông thế này thì e là tay nghề cũng ngang ngửa với muội thôi.”
Khương Như Ý cũng nhìn ra, ba người này quả thực không giỏi nấu nướng. Nàng không khỏi thở dài một tiếng, khoát tay bảo A Thược khách sáo tiễn ba người ra ngoài.
Đợi A Thược dẫn họ rời đi, rồi quay lại sân, nàng ấy ghé tai Khương Như Ý nói: “Tiểu nương tử, muội vừa hỏi kỹ rồi, ba người đó đều là dân trong mấy thôn gần đây, thấy trước cửa dán thông báo nên vào thử vận may.”
Khương Như Ý thở dài, lắc đầu nói: “Thôi vậy, dù sao chúng ta cũng không gấp, cứ từ từ tìm tiếp.”
A Thược gật đầu: “Vâng, tiểu nương tử nói đúng, quán mình nhất định phải tuyển được đầu bếp giỏi. Sau này tiểu nương tử mở tửu lâu, tay nghề của đầu bếp tuyệt đối không thể làm tiểu nương tử mất mặt được.”
Khương Như Ý nghe vậy, cười nhìn A Thược một cái.
A Thược lại nghiêm túc nói tiếp: “Mở tửu lâu thì sao chứ? Theo muội thấy, với sự thông minh của tiểu nương tử, biết đâu sau này còn mở được một tửu lâu lớn, đông khách như Thanh Nguyệt Lâu bên cạnh ấy chứ.”
“Đến lúc đó, chúng ta cũng xây một hầm băng riêng, sau này không cần phải mua băng từ Thanh Nguyệt Lâu nữa, tiểu nương tử thấy có đúng không?”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của A Thược, trước tiên Khương Như Ý đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng ấy một cái, rồi chính mình cũng bật cười. Dù chỉ là nói vui, nhưng cũng xem như một điềm lành.
A Thược ôm trán: “Ai da, tiểu nương tử đừng đánh nữa, đau đó.”
Hai người đang cười nói thì nghe phía trước quán vang lên tiếng khách thanh toán. Khương Như Ý vội đáp một tiếng, dừng việc trêu đùa với A Thược, đứng dậy đi ra phía trước.
Trong màn đêm, dưới ánh trăng, Bùi Chiêu mang vẻ mệt mỏi bước vào cổng phủ.
Hôm nay chàng lật xem vụ án suốt cả ngày, lại đến ngục thất thẩm vấn lại đám sơn phỉ bị bắt, tạm thời vẫn chưa phát hiện có chỗ nào sơ hở.
Giờ đây, mang toàn bộ khẩu cung trở về, chỉ cần xem xét kỹ thêm một lượt nữa, nếu không có sai sót gì, hẳn là có thể hoàn toàn yên tâm.
Quản gia thấy Bùi Chiêu trở về, vội vàng niềm nở ra đón: “Lang quân đã dùng bữa xế chưa? Có cần bảo nhà bếp làm thêm chút đồ ăn khuya, để lang quân lót dạ không?”
Bùi Chiêu nghe vậy, vừa định nói không cần phiền phức, nhưng nghĩ lại việc xem xét đống khẩu cung này còn phải mất thêm một khoảng thời gian, bèn gật đầu.
“Được, làm vài món đơn giản thôi, lát nữa mang vào thư phòng.”
Quản gia vội vàng đáp một tiếng, thấy lang quân vẫn còn phải bận rộn công việc, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ xót xa.
Quản sự nói: “Tuy công việc quan trọng, nhưng lang quân cũng phải giữ gìn thân thể. Nếu để lang quân và nương tử đã khuất biết lang quân vất vả thế này, e là sẽ rất đau lòng.”
Lời còn chưa dứt, đã thấy đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Bùi Chiêu nhìn sang, quản gia lập tức im bặt.
Biết mình lỡ lời, quản gia không dám khuyên thêm, chỉ khép nép theo sau Bùi Chiêu vào thư phòng.
Trong thư phòng, Bùi Chiêu ngồi xuống bên bàn sách, lại cầm cuốn tập vụ án mang theo bên người lên xem. Quản gia thấy vậy, chỉ có thể thở dài một tiếng, thắp thêm mấy ngọn đèn, rồi vội vàng đi xuống bếp dặn dò chuẩn bị đồ ăn.
Nhìn theo bóng quản gia bước đi vội vã, đôi mày vốn nhíu chặt của Bùi Chiêu lúc này mới dần giãn ra đôi chút.
Chàng ngồi trên ghế trong thư phòng, đưa tay xoa nhẹ giữa mày đang căng cứng.
Nghĩ ngợi một lát, chàng đưa tay lấy từ giá sách bên cạnh xuống một chiếc hộp nhỏ, mở nắp ra, lộ bên trong là đầy ắp mứt mật.
Chàng lấy ra một viên, đưa vào miệng nhai chậm rãi. Vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, khiến tâm trạng căng thẳng dần dịu xuống.
Chàng cúi đầu nhìn chiếc hộp mứt nhỏ trong tay, rồi lại liếc nhìn cây đèn đặt gần đó. Trước mắt dường như hiện lên hình ảnh Khương Như Ý ngồi dưới ánh đèn, vừa xem thoại bản vừa thong thả uống đồ giải khát.
Bùi Chiêu khẽ bật cười một tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua hoa văn trên nắp hộp, rồi đặt nó trở lại giá sách.
Sau đó, chàng cúi đầu, bắt đầu nghiêm túc xem xét chồng khẩu cung đặt trước mặt.