Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 25

Quản sự uống một ngụm nước ô mai, hơi suy nghĩ rồi nói: “Khương tiểu nương tử bán các loại đồ uống lạnh, hẳn sẽ dùng rất lẻ tẻ, mỗi ngày lượng đá cần dùng cũng không cố định. Theo ta thấy, cứ tính ba trăm văn một thùng, đến cuối tháng thanh toán một lượt, thế nào?”

 

Đây rõ ràng đã là một phần tình nghĩa giúp đỡ thêm rồi.

Khương Như Ý lập tức gật đầu đồng ý, lại cảm ơn ông ấy một lần nữa, nàng lấy số bạc đã chuẩn bị sẵn đưa qua.

Nàng nói: “Tuy có thể để cuối tháng tính chung, nhưng cũng không nên để quản sự phải ứng tiền trước. Số bạc này xin hãy nhận lấy, đến cuối tháng tính một lượt sẽ càng tiện hơn.”

Quản sự không ngờ vị Khương tiểu nương tử trước mặt lại chu đáo đến vậy.

Ông ấy ngước mắt nhìn nàng, rồi mỉm cười khen: “Khương tiểu nương tử làm việc thật chu toàn, nếu thế, vậy ta nhận.”

Khương Như Ý khẽ cười, lại hỏi quản sự, vậy đá có thể dùng đến đâu lấy đến đó không? Nếu một lần mang mấy thùng về, chẳng may không dùng kịp thì đá tan mất cũng uổng phí.

Những điều đó chỉ là chuyện nhỏ, quản sự chẳng cần nghĩ đã đáp ứng ngay.

Hai người nói chuyện xong, quản sự gọi một tiểu nhị, sai hắn xuống hầm băng lấy một thùng đá giúp Khương tiểu nương tử mang về.

……

Hôm ấy, khách vừa bước chân vào Khương Ký, lập tức cảm thấy một luồng khí mát áp vào mặt.

Mấy người khách nhìn nhau đầy kinh ngạc, rồi không kìm được mà bước nhanh vào trong.

Chỉ thấy trong gian quán nhỏ kia, quả nhiên đặt một thùng đá.

Nắp thùng chỉ hé một khe nhỏ, nhưng từng trận hơi lạnh từ đó tỏa ra, trong những ngày nóng bức thế này, đúng là một loại hưởng thụ xa xỉ khó cưỡng.

Khách đứng nguyên tại chỗ, hít sâu hai hơi, cảm giác như luồng nóng bức mang từ bên ngoài vào đều bị sự mát lạnh này xua tan, tâm trạng cũng thoải mái hẳn lên.

Vài vị khách chọn ngồi xuống chỗ gần cửa sổ, thấy Khương tiểu nương tử không ở bên ngoài, có lẽ đang bận làm đồ ăn trong bếp, họ bèn tò mò hỏi A Thược: “Trong quán mát mẻ thế này, là định dùng thùng đá để làm mát luôn sao?”

A Thược lắc đầu: “Không phải dùng để hạ nhiệt đâu, tiểu nương tử mua đá về là để chuẩn bị bán đồ uống lạnh đấy.”

Thời đại này kỹ thuật trữ đá đã rất phát triển, có nghề “lăng nhân” chuyên phụ trách khai thác băng. Vào mùa đông, băng được đào lên và cất trong hầm băng, để đến mùa hè lấy ra dùng.

Dù vậy, trong một cửa hàng nhỏ thế này mà có thể dùng đá, lại còn có cả đồ uống lạnh để bán, quả thật là một sự xa xỉ khó mà tưởng được.

Sau khi nghe A Thược nói, các khách đều háo hức cảm thán đôi câu, rồi ngoan ngoãn ngồi vào bàn, rướn cổ đợi Khương tiểu nương tử xuất hiện.

Trong bếp, Khương Như Ý kiểm tra lại lần cuối bình nước ô mai, xác nhận không có vấn đề gì rồi mới xách bình bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi bếp, Khương Như Ý phát hiện phía ngoài yên tĩnh như tờ.

Khách thì ngồi khá đông, ai nấy đều mang vẻ mặt tràn đầy mong đợi, vừa thấy nàng bước ra, tầm mắt cả đám đồng loạt đổ dồn về phía nàng.

Khương Như Ý khựng lại một chút, chớp mắt hỏi: “Các vị khách… đang làm gì vậy?”

Một vị khách quen mắt tinh đã thấy cái bình trong tay nàng, lập tức lớn tiếng hỏi: “Khương tiểu nương tử, đây có phải là đồ uống lạnh cô nói hôm nay sẽ bán không?”

Khương Như Ý nhìn theo ánh mắt của khách xuống chiếc bình trong tay, không nhịn được bật cười.

Thảo nào hôm nay khách chẳng chịu ăn cơm, thì ra tất cả đều ngồi đợi món đồ uống lạnh này.

Có vẻ như giữa những ngày nóng bức thế này, món ăn hay đồ uống có thêm đá đúng là có sức hấp dẫn chí mạng với mọi người.

Khương Như Ý mỉm cười với vị khách ấy, nói: “Bên trong đúng là ô mai đã để nguội, nhưng chưa cho đá vào đâu ạ. Chờ lúc khách gọi mới thêm đá vào, như vậy mới giữ được hương vị tốt nhất.”

Sáng nay Khương Như Ý đã suy nghĩ rất kỹ, nếu cho đá vào trước, đợi đá tan thì mùi vị món uống sẽ bị nhạt đi.

Không bằng đợi khách mua rồi mới cho đá, một là đá sẽ tan chậm hơn, hai là thùng đá đặt ngoài cũng giúp cửa tiệm mát mẻ hơn.

Cũng chính vì vậy, hôm nay nàng dứt khoát đặt thùng đá ngay dưới kệ trưng bày món ăn. Thùng đá đặt sát chiếc bàn dài, chỗ ấy vừa tránh nắng lại tránh gió, mà vị trí còn rất dễ thấy.

Nếu đặt trong bếp, chỉ cần lửa trên bếp nổi lên, e rằng đá còn chưa kịp dùng đã tan mất.

Khách nghe Khương Như Ý giải thích đều gật gù, khen tiểu nương tử làm việc thật chu đáo. Làm uống đến đâu thêm đá đến đó, chẳng phải sẽ giữ được hương vị nguyên bản nhất hay sao?

Khương Như Ý mỉm cười đáp lại vài câu, vừa trò chuyện cùng khách, vừa cùng A Thược đặt bình ô mai lên bàn dài.

Nàng lại giới thiệu với khách rằng ngoài nước ô mai, hôm nay còn có thêm nước tía tô ướp lạnh, canh đậu xanh ướp lạnh và kem hoa quế, khách có thể tùy sở thích mà chọn.

Đám khách vốn đã nôn nóng chờ từ nãy, thấy có thể gọi món rồi thì vội vàng thúc giục:

“Khương tiểu nương tử, bàn này cho hai bát nước ô mai!”

“Tiểu nương tử, cho một bát canh đậu xanh ướp lạnh.”

“Cho một bình lớn nước tía tô đi, Khương tiểu nương tử. Bàn chúng ta đông người lắm, bỏ thêm nhiều đá vào nhé.”

Khương Như Ý nghe vậy thì quay đầu mỉm cười nói với bàn khách kia:

“Các vị khách, bát nào cũng có dung lượng như nhau, đá mà cho nhiều quá thì nước ở trong sẽ bị ít đi đấy.”

Câu nói mang chút dí dỏm này vừa thốt ra, cả quán liền bật cười. Ai nấy đều gật gù rằng quả thật đúng như vậy.

Bàn khách vừa nói cũng không nhịn được cười, cười xong lại gãi đầu tỏ vẻ khó xử.

Khương Như Ý bèn khéo léo đề nghị: “Hay là ta cho các vị thêm một phần đá trước. Đợi đá trong ly tan bớt rồi lại thêm mới, như vậy được chứ?”

Vị khách kia nghe xong thì gật đầu lia lịa, khen không ngớt rằng phương pháp này vừa hay vừa tinh ý.

Khương Như Ý mỉm cười nhận lời khen, nàng mời khách chờ một lát, rồi lần lượt bưng từng phần đồ uống đã pha xong tới từng bàn.

Đợi khi bận rộn một lượt, Khương Như Ý mới tựa người ra sau quầy, xoay xoay cổ tay đang hơi mỏi.

Nàng nhìn quanh quán, khách ngồi uống nước mát mẻ, ai nấy đều mang vẻ mãn nguyện, không khí trong tiệm mát lạnh dễ chịu, khóe môi nàng khẽ cong lên.

Cả một ngày hôm đó, hầu như bàn nào vào ăn cũng sẽ gọi hai, ba bát nước mát, vừa uống vừa tán thưởng không ngừng.

Đặc biệt là loại ô mai nàng cải tiến, khách chỉ cần uống một lần thì giơ ngón cái khen ngợi, nói hương vị còn ngon hơn cả các tửu lâu lớn trong thành.

Cũng như lúc trả lời quản sự của Thanh Nguyệt Lâu, Khương Như Ý vẫn khiêm tốn hai câu, rồi vui vẻ nhận tiền khách đưa.

Nàng tính toán sơ qua, chỉ riêng tiền b*n n**c mát mỗi ngày đã tăng thêm hai, ba trăm văn.

Ngoài ra, nàng cũng để ý thấy khách nam thường gọi canh đậu xanh ướp lạnh và ô mai giải nhiệt mới làm.

Còn các khách nữ thì ra tay hào phóng hơn nhiều, ngoài tía tô ướp lạnh và ô mai, nhiều nữ lang còn rất thích món sữa đông hoa quế, cố ý đến chỉ để gọi một phần nếm thử.

Một phần sữa đông hoa quế giá tận hai mươi văn, gấp đôi giá món lương bì.

Thành ra mấy ngày nay, nụ cười trên mặt Khương Như Ý gần như chưa từng tắt.

Đã bán đồ mát đắt như vậy, thì dụng cụ đựng cũng phải đẹp, mới xứng với các cô nương nhà giàu chứ?

Nghĩ vậy, lúc có thời gian rảnh, nàng bèn ghé khu chợ bán đồ sứ ở phía đông thành, đặc biệt mua về mấy bộ chén ngọc men trắng có hoa văn.

Trong khu chợ náo nhiệt, ông chủ quán đồ sứ thấy tiểu nương tử trước mặt vừa xinh xắn lại khí chất tao nhã, thái độ lập tức thân thiện hơn nhiều.

Ông bước lên hỏi trước: “Tiểu nương tử muốn mua loại đồ sứ gì? Dù là bình hoa, đồ trang trí hay bát đĩa, cửa hàng của ta đều thuộc hạng nhất hạng nhì trong thành.”

Khương Như Ý đảo mắt quan sát một vòng trong cửa hàng đồ sứ, quả nhiên thấy bên trong bày đủ loại gốm sứ, chất lượng cũng tốt hơn hẳn những quầy hàng rong bên ngoài. Nàng khẽ gật đầu, biết lời ông chủ nói không phải là giả.

Khương Như Ý hỏi: “Có bát đĩa dùng để ăn không? Kiểu dáng phải tinh xảo một chút, tốt nhất là loại chuyên để các cô nương dùng.”

Ông chủ cửa hàng đồ sứ nghe thấy là một vụ mua bán lớn, lập tức gật đầu lia lịa nói có. Ông nhiệt tình dẫn Khương Như Ý lên lầu hai, tự mình bưng ra mấy bộ bát đĩa mời nàng xem thử.

“Tiểu nương tử nhìn xem, mấy bộ này đều là kiểu đang thịnh hành nhất ở Biện Kinh hiện nay. Nhất là bộ men trắng kia, tuy không phải là Định Dao, nhưng sắc men và chất gốm đều thượng hạng, mà kiểu dáng lại rất đẹp.”

Khương Như Ý nhìn những bộ bát đĩa trong hộp gấm, trong lòng âm thầm tán thưởng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Nàng chỉ vào một bộ rồi nói: “Bộ này đi, xin hỏi có thể lấy thêm vài bộ nữa không?”

Ông chủ cửa hàng vội gật đầu nói trong kho vẫn còn, ông bảo tiểu nhị vào kho lấy ra. Khi tính tiền, ông còn tự chủ ý giảm giá cho Khương Như Ý.

Khương Như Ý mỉm cười cảm ơn ông chủ, rồi nhìn một lượt khu chợ nhộn nhịp trước mặt. Nhân lúc mặt trời còn chưa lên tới đỉnh đầu, nàng kéo nhẹ tấm mành che nắng trên mũ, len qua con phố xanh mát, nhanh chân quay về quán.

Trong quán nhỏ, A Thược vừa thấy Khương Như Ý mang bát sứ về thì không nhịn được thốt lên một tiếng kinh ngạc. Nàng ấy lau sạch tay rồi chạy lại gần quan sát kỹ.

Bộ chén sứ men trắng và đĩa kê là một cặp hoàn chỉnh, toàn thân trắng mịn như mỡ, thân sứ thanh khiết, mịn và mỏng đến mức gần như xuyên sáng.

Cả chén và đĩa kê đều được tạo hình thành cánh hoa. A Thược còn đưa tay đếm, cả trên cả dưới đều là sáu cánh, nhìn thoáng qua vô cùng sống động.

A Thược ngẩng đầu khỏi chiếc chén sứ, cảm thán với Khương Như Ý:“Tiểu nương tử, chén và đĩa kê này đẹp quá mức rồi, chắc hẳn giá không rẻ đúng không?”

Khương Như Ý mỉm cười, gật đầu:“Tất nhiên là không rẻ, một bộ có giá từng này đây.”

Nói rồi nàng giơ năm ngón tay.

A Thược hít sâu một hơi, lập tức lùi ra xa, sợ chỉ sơ suất một chút sẽ làm vỡ mất bộ chén sứ quý giá này.

Sau đó lại tò mò hỏi: “Tiểu nương tử định dùng bộ này để đựng món sữa đông hoa quế đúng không?”

Khương Như Ý gật đầu, vốn nghĩ A Thược sẽ nói quá xa xỉ.

Không ngờ A Thiệt lại gật mạnh: “Đáng mà. Sữa đông hoa quế tiểu nương tử làm vừa ngon vừa đẹp, phải dùng loại chén hình hoa thế này mới xứng.”

Khương Như Ý không ngờ một người bình thường chẳng để ý mấy chuyện tinh xảo như A Thược lại giấu một trái tim thiếu nữ như vậy.

Nàng cười nói: “Nếu muội thích, lát nữa ta dùng bộ này đựng riêng cho muội một phần.”

A Thược nghe vậy đôi mắt lập tức sáng lên, nhưng ngay sau đó lại nhớ ra đây là đồ mua riêng để phục vụ khách, bèn ngượng ngùng cười cười, phẩy tay: “Để muội phụ tiểu nương tử rửa bát trước đã.”

Khương Như Ý nhìn những chiếc chén sứ, biết rằng phải rửa sạch rồi tráng nước nóng xong mới có thể dùng cho khách. Nàng gật đầu, đưa tay vỗ nhẹ vai A Thược: “Được, vậy đợi chúng ta rửa xong rồi hãy ăn.”

A Thược vui vẻ đáp một tiếng “Dạ!”, rồi nhanh chân đi trước vào bếp.

Buổi chiều, khi Đường Cẩm mang theo Đường Phi bước vào, vừa đúng lúc được ăn thử món sữa đông hoa quế đựng trong chiếc chén hoa bằng sứ trắng.

Chỉ thấy trong chiếc chén trắng muốt tạo hình cánh hoa, bên dưới là một tầng dày đá vụn, bên trên là lớp sữa đông béo ngậy màu trắng ngà, rồi phủ thêm một lớp mật hoa quế trong suốt óng ánh. Chút mật chảy nhẹ xuống, thấm vào lớp đá bên dưới, nhìn thôi đã khiến người ta mát rượi.

Dùng muỗng xúc một miếng, mật hoa quế hòa cùng sữa đông và đá vụn tan ra nơi đầu lưỡi, mát lạnh sảng khoái đến mức khiến người ta muốn ăn thêm ngay lập tức.

Đường Cẩm vừa ăn vừa cảm nhận hơi lạnh phả ra từ thùng đá, thoải mái thở ra một hơi.

Nàng ấy ăn liền mấy muỗng, rồi mới không nỡ đặt muỗng xuống, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Khương Như Ý: “Khương tiểu nương tử dọn dẹp cửa tiệm thật sự quá dễ chịu, so với nơi này thì nha môn Khai Phong chẳng có chút thú vị nào.”

Từ khi đến Biện Kinh, Đường Cẩm thường xuyên chạy qua chạy lại ở phủ nha Khai Phong, làm Phủ doãn Khai Phong đau đầu không thôi. Nhưng vị Đường công kia thương cháu gái vô cùng, dù bị nàng ấy quấn lấy đến bực mình, cũng chẳng nỡ trách mắng.

Đường Cẩm đã ở phủ nha gần nửa tháng mà chẳng gặp lấy một vụ án nào, ham vui ban đầu cũng nguội bớt, người thì chán đến ngồi không yên. Nghe các nha dịch nhắc đến việc Khương Như Ý mở quán ăn gần đó thì nàng ấy hay chạy đến đây ăn uống.

Nhưng trong mắt Khương Như Ý, ăn uống có lẽ chỉ là phụ, mục đích chính là đến tám chuyện.

Hôm nay quán không bận, Khương Như Ý cũng tự múc cho mình một bát sữa đông hoa quế, ngồi xuống trò chuyện cùng nàng ấy.

Một bên, Đường Phi ban đầu định đứng, nhưng bị Đường Cẩm kéo tay phàn nàn: “Ngươi đứng cao như vậy, che hết cả ánh sáng của ta, ta ngồi thấy khó chịu.”

Đường Phi bất lực, hơi cúi đầu chào Khương Như Ý, rồi mới ngồi xuống bên cạnh Đường Cẩm.

Khương Như Ý mỉm cười hiền hòa hỏi: “Lang quân muốn uống gì?”

Đường Phi mở miệng: “Vậy cho ta một bát ô mai lạnh, làm phiền Khương tiểu nương tử rồi.”

Khương Như Ý gật đầu, đứng dậy rót cho hắn một ly ô mai đá rồi trở lại ngồi vào chỗ.

“Nếu lang quân uống xong thì có thể tự mình đi rót thêm.” Nói xong, Khương Như Ý chỉ tay về phía chiếc bàn dài.

Đường Phi gật đầu, trên gương mặt tuấn tú có vài giọt mồ hôi, hắn đưa tay lau đi.

Đường Cẩm ở bên cạnh ngẩng mặt cười tít mắt, quay sang Khương Như Ý nói: “Hôm lần trước, sau ngày tết Đoan Ngọ, Trang Tam nương từ Đại Tướng Quốc Tự trở về, nghe nói nổi giận không nhẹ đâu.”

Suýt chút nữa Khương Như Ý đã quên mất chuyện này, giờ nghe Đường Cẩm nhắc mới nhớ lại.

Hôm Đoan Ngọ, Trang Tam nương và Đinh Ngũ nương cùng mấy tiểu nương tử khác rủ nhau đến Đại Tướng Quốc Tự ăn chay, nghe nói là để “tình cờ gặp” vị Bùi Thiếu doãn kia.

Kết quả thì, tất nhiên là không gặp được.

Khương Như Ý không nhịn được bật cười, tò mò hỏi Đường Cẩm: “Là vì không gặp được Bùi Thiếu doãn nên tức giận sao?”

Đường Cẩm gật đầu: “Chứ còn vì cái gì nữa?”

Khương Như Ý nhớ lại hôm đó quả thực Bùi Thiếu doãn có đến Đại Tướng Quốc Tự, chỉ là khi ấy Trang Tam nương và các nàng kia đã rời đi, nàng lập tức kể lại chuyện này cho Đường Cẩm nghe.

Đường Cẩm nghe xong thì “phụt” cười thành tiếng, trông vô cùng hả hê.

“Thế mới thấy, duyên phận đúng là thứ rất huyền diệu.”

Hai người tám chuyện vài câu rồi Đường Cẩm lại đổi sang chủ đề khác, tuỳ ý trò chuyện.

Thỉnh thoảng nhìn sang ly ô mai trước mặt Đường Phi, Đường Cẩm đưa tay chỉ chỉ, tò mò ghé qua hỏi: “Cốc của ngươi ngon không?”

Đường Phi bất đắc dĩ liếc nàng ấy một cái, rồi đẩy luôn ly ô mai còn chưa uống ngụm nào sang cho nàng ấy, sau đó đứng dậy ra bàn dài tự rót thêm một ly khác cho mình.

Đường Cẩm vui vẻ nhận lấy, nhấp một ngụm dọc theo miệng ly, rồi gật đầu đầy hài lòng: “Cái này cũng ngon.”

Khương Như Ý nhìn gương mặt tràn đầy ý cười của Đường Cẩm, lại nhìn Đường Phi bên cạnh nửa bất đắc dĩ nửa cưng chiều.

Nàng nuốt một miếng sữa đông hoa quế, rồi chớp mắt, trong lòng toàn bộ là sự hóng hớt.

Mãi đến khi ăn xong bát sữa đông hoa quế và uống thêm hai ly ô mai nữa, Đường Cẩm mới vẫy tay chào Khương Như Ý, cùng Đường Phi rời đi.

Khương Như Ý nhìn số bạc nặng trĩu mà Đường Cẩm để lại trên quầy, mỉm cười híp mắt thu lại.

Sáng sớm, trong quán nhỏ đến một vị khách lạ.

Người này chừng hơn ba mươi, mặc một bộ áo bào viền đen, trông giống quản sự của nhà nào đó.

Khương Như Ý thấy vị quản sự đứng ngoài cửa ngó vào, bèn nhanh chóng bước đến, khách sáo hỏi: “Khách quan muốn mua món gì ạ?”

Vị quản sự mỉm cười hòa nhã nói: “Có phải trước đây Khương tiểu nương tử làm bánh nếp có nhân không?”

Khương Như Ý gật đầu đáp phải, rồi nói thêm nếu muốn mua bánh nếp thì phải đợi một lúc.

Trong bếp mỗi ngày đều có ngâm sẵn nếp, lúc cần chỉ việc hấp chín, rất tiện. Có điều phần nhân thì có mấy loại, Khương Như Ý bèn hỏi xem muốn loại nhân nào, mỗi loại bao nhiêu cái.

hiển nhiên vị quản sự này nghe theo dặn dò của chủ nhà, nói hôm nay chủ nhân mở tiệc, khách đều là các lang quân, vì vậy muốn loại mặn.

Khương Như Ý gật đầu đồng ý.

Nói xong phần bánh nếp, vị quản sự lại chỉ vào những bình đồ uống ướp lạnh: “Xin hỏi tiểu nương tử, những món đồ uống lạnh này có thể gói mang đi được không?”

Khương Như Ý gật đầu: “Gói thì được, chỉ là không biết nhà quý chủ ở gần hay xa. Nếu xa quá, trong đồ uống có thêm đá, e là giữa đường đá tan hết, uống sẽ mất ngon.”

Vị quản sự nghĩ một lát rồi nói: “Vậy lấy một vò ô mai thôi, không cần bỏ đá.”

Khương Như Ý nói được, mời vị quản sự ngồi đợi bên ngoài, còn mình thì vào bếp làm bánh nếp mặn.

Trong bếp, A Thược tò mò ló đầu nhìn ra ngoài: “Tiểu nương tử, vị khách này nhìn lạ quá.”

Khương Như Ý cũng thấy lạ mặt, nhưng lại lắc đầu: “Đã đến mua bánh nếp thì chắc là khách cũ trước đây, muội chưa gặp cũng phải.”

A Thược “Dạ” một tiếng, rồi kéo một chiếc ghế nhỏ lại ngồi bên cạnh, giúp Khương Như Ý lột trứng vịt muối.

Mẻ trứng này muối rất đạt, vừa gõ vỡ lớp vỏ xanh bên ngoài, chỉ cần bóc nhẹ là dầu đã theo vỏ chảy xuống.

A Thược nhìn lòng đỏ trứng bóng dầu, không nhịn được nuốt nước bọt: “Tiểu nương tử, lát nữa bữa sáng chúng ta ăn trứng vịt muối nhé?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn