Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 18

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tăng nhân nói xong lại nghi ngờ cúi đầu nhìn kỹ: “Chỉ là giá đỗ mà nữ thí chủ bán, hình như không phải làm từ đậu đen, kích cỡ cũng nhỏ hơn.”

 

Khương Như Ý giải thích tường tận: “Đây là giá đỗ xanh nên nhỏ hơn đậu đen, thích hợp nhất để xào thanh hoặc trộn nguội. Khi làm chỉ cần cho chút giấm gạo và hạt tiêu Tứ Xuyên, vào chảo cũng không nên đảo lâu, như vậy mới giòn và ngon.”

Vị tăng nhân trước mặt nghe nàng miêu tả, vô thức nuốt nước bọt một cái, gương mặt tròn núc ních nặn ra nụ cười thân thiện: “Xin hỏi nữ thí chủ, giá đỗ này có bán không?”

Khương Như Ý bật cười.

Sao lại không bán? Bán chứ!

Nghe Khương Như Ý đồng ý bán, tăng nhân lập tức kích động hẳn lên. Ông niệm một tiếng Phật hiệu, rồi gọi mấy tăng nhân xung quanh lại, trực tiếp mua hết toàn bộ đậu phụ ngũ vị và giá đỗ.

Tăng nhân lấy bạc đưa cho Khương Như Ý: “Đa tạ nữ thí chủ, đây là bạc mua giá đỗ, xin nhận cho.”

Khương Như Ý nhận lấy túi bạc, vừa liếc mắt đã kinh ngạc nhướng mày, A Thược bên cạnh thì tròn mắt sững sờ.

Trong túi bạc này, vậy mà có đến mười lăm lượng.

Đại Tướng Quốc Tự được hoàng gia tôn sùng, chuyện chi tiêu vốn rộng rãi, huống chi cách làm giá đỗ giờ vẫn chưa phổ biến, đúng là vật hiếm.

Khương Như Ý chỉ do dự chốc lát rồi gật đầu nhận.

Một lúc lấy ra nhiều bạc như vậy, tất nhiên không phải chỉ để mua mỗi mấy món ăn trước mắt. Khương Như Ý chợt hiểu ra, nhân lúc các tăng nhân đang khiêng giỏ thì tỉ mỉ nói cho vị tăng nhân kia biết vài bí quyết ủ giá đỗ.

“Khi ủ giá, mỗi ngày đều phải nhớ dùng nước mát rửa vài lần. Trong thời gian này tuyệt đối không được để thấy ánh sáng, nếu không hạt đậu dễ đổi màu, vị cũng trở nên đắng.”

“Phía trên giá phải đậy hai lớp vải ướt, tốt nhất là dùng vật nặng đè lên, mầm mọc ra sẽ to khỏe hơn, ăn cũng ngon hơn.”

Khương Như Ý nghĩ một chút rồi nói thêm: “Hiện ta mới chỉ làm giá đỗ xanh, chưa thử qua đậu nành hay đậu đen, nhưng chắc là cũng tương tự như vậy. Nếu quý tự muốn ủ hai loại giá đó, có thể thử trước với lượng đậu nhỏ.”

Tăng nhân liên tục gật đầu, miệng nói rằng trách gì chùa đã thử nhiều lần mà chẳng thành công, hóa ra lại có nhiều bí quyết như vậy.

Khương Như Ý nghe thế cũng gật đầu tán đồng, theo như lời tăng nahan mô tả thì cách ghi trong dược điển quá sơ lược, lần đầu thử đương nhiên khó mà nắm được mấu chốt.

Khương Như Ý nói đến cuối câu, lại mỉm cười: “Nếu lần đầu không thành cũng không sao, thời tiết dạo này là thích hợp nhất, thử thêm vài lần nhất định sẽ nắm được bí quyết.”

Lúc sắp rời đi, tăng nhân mỉm cười liếc nàng một cái, rồi khen thêm lần nữa: “Lần đầu gặp nữ thí chủ, bần tăng đã thấy thí chủ lanh lợi thông minh, nay xem ra quả thật đúng vậy.”

Khương Như Ý nhận lời khen, đôi mắt cong cong: “Cũng nhờ thiền sư nhận ra giá đỗ, nếu đổi thành là người khác, chưa chắc đã được như thiền sư, am hiểu dược điển đến vậy.”

Tăng nhân nghe nàng nói, nụ cười càng thêm thỏa mãn, cảm thấy vị nữ thí chủ biết làm món ăn trong dược điển này đúng là có căn tuệ rất tốt.

Đợi các tăng nhân Đại Tướng Quốc Tự rời đi, đám thực khách vây xem mới ùa tới, tò mò hỏi chuyện.

Khương Như Ý chỉ giải thích đơn giản vài câu, rồi chỉ vào quầy hàng, áy náy nói với mọi người: “Hôm nay chỉ còn bán hoành thánh tam tiên và bánh hồ giòn mỏng thôi, đậu phụ ngũ vị và giá trộn đều hết rồi.”

Vừa nghe nói tăng nhân Đại Tướng Quốc Tự mua sạch toàn bộ đậu phụ ngũ vị, còn quét luôn cả phần giá trộn mới làm hôm nay, đám thực khách lập tức đồng loạt than khóc.

Than xong rồi, bọn họ lại vội vàng mua ngay một bát hoành thánh tam tiên, thêm mấy chiếc bánh hồ giòn, đem bi thương hóa thành sức ăn, từng người cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Hôm ấy, Khương Như Ý vừa mới tỉnh dậy đã ngửi thấy mùi hoa thơm nồng khắp phòng. Nàng lập tức trở dậy đi xem, quả nhiên là cây sơn chi mua từ chỗ Hoa Nhị Nương đã nở hoa.

Những bông sơn chi trắng ngần từng đóa, chen giữa lá xanh mà nở rộ, dáng vẻ có đôi phần giống hoa nhài, nhưng bông lớn hơn và hương cũng nồng đậm hơn.

Khương Như Ý cúi xuống hít thử, cảm thấy trong hương sơn chi mang chút đậm sắc, không hiểu sao về sau người đời lại xếp nó vào loại “hương thanh”. Có lẽ vì sắc hoa trắng tinh như tuyết?

Nàng nhìn đóa sơn chi mà vẻ ngoài lấn át hương thơm, trong đầu tùy ý nghĩ tới nghĩ lui, có chút tự mình thấy vui.

Sau tết Đoan Ngọ, thời tiết càng lúc càng nóng, đến trưa mà không có gió thì bên cửa sổ lại càng oi bức.

Vì thế mấy ngày trước lúc rảnh rỗi, Khương Như Ý đã mang chậu sơn chi và một chậu lan khác từ dưới cửa sổ chuyển ra trước cửa. Một là thông gió tốt hơn, hai là cũng tiện cho việc phơi nắng.

Giờ thì chậu sơn chi này đã nở hoa, còn chậu lan kia cũng đã lớn lên không ít.

Hai chậu hoa đặt cạnh nhau, một bên hương thơm lan khắp phòng, bên kia lại yên tĩnh mà sinh trưởng, so ra cứ như một thiếu nữ đoan trang dịu dàng đứng cạnh một cô nương diễm lệ rực rỡ.

Khương Như Ý nghĩ đến ví von này thì bật cười.

Nàng ngắm hoa thêm một lúc rồi đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị đồ ăn hôm nay.

Từ trên giá bên cạnh, nàng lấy xuống một chiếc hũ sứ thấp màu xanh lam. Khương Như Ý mở nắp, cúi đầu nhìn lớp rượu nếp bên trong.

Mẻ rượu nếp này là ngày hôm qua nàng đã hấp chín nếp cái rồi để nguội, sau đó mới cho vào hũ ủ. Trải qua một ngày một đêm lên men, phần lõm xuống do nàng dùng đũa ấn vào ở giữa đã tích được một vũng nhỏ rượu trong veo.

Khương Như Ý lấy một chiếc muỗng nhỏ, múc chút rượu trong suốt ở giữa nếm thử. Vừa vào miệng chẳng có mấy vị rượu, ngược lại là vị ngọt thanh của nếp, nàng hài lòng gật đầu.

Là người hiện đại, Khương Như Ý không mấy uống rượu, nhưng hương vị của rượu nếp thì chỉ cần nếm một lần là mê luôn.

Làm rượu nếp phải chọn loại nếp cái tròn, vì chứa nhiều tinh bột nên hương vị mới đậm và ngọt. Mùa hè men lên nhanh, chỉ cần một ngày là thành.

Rượu nếp đã lên men có vị ngọt trong trẻo, hạt nếp mềm dẻo, ăn vào miệng đặc biệt dễ chịu. Khi ăn có thể đập thêm quả trứng, hoặc cho hạt sen, long nhãn, hoặc đơn giản chỉ thêm đường phèn và kỷ tử đều rất ngon.

Nếu ai thích uống rượu thật sự thì có thể thêm nước để ủ lần hai, lúc ấy sẽ làm thành rượu nếp có màu vàng nhạt, uống vào ngọt dịu mà vẫn mang hương thơm của nếp. Nhưng ai tửu lượng kém thì nhớ cẩn thận kẻo uống nhiều quá.

Hôm nay Khương Như Ý lại không định làm rượu nếp uống.

Nàng múc hai muỗng lớn rượu nếp từ trong hũ ra, dùng muỗng khuấy cho tơi, định làm món rượu nếp chưng hạt kê nước.

Hạt kê nước còn gọi là hạt gà (kê đầu mễ), trong chợ đêm thời nay rất thịnh hành món “gà đầu nấu đường”, nguyên liệu chính cũng chính là hạt gà.

Hạt gà tươi rất dễ nấu chín, sau khi chín thì phải vớt ra ngay, để lâu sẽ mất độ ngon.

Khương Như Ý vớt sạch phần hạt gà đã nấu trong nồi ra, rồi lại đổ rượu nếp và đường phèn vào. Đợi nước sôi rồi cho hạt gà lúc nãy vào lại, trước khi bắc xuống thì hòa thêm chút nước bột, cuối cùng rắc một nhúm kỷ tử.

Bát rượu nếp chưng hạt gà này, nếp trắng ngà hòa cùng hạt gà, xen lẫn những điểm đỏ của kỷ tử, đựng trong chiếc bát sứ trắng, chỉ nhìn thôi đã là một món tráng miệng đẹp mắt.

 (Hình ảnh món rượu nếp chưng hạt gà)

 

Ngoài cửa bếp, A Thược và Tĩnh Uyển ngửi được mùi thơm thì tò mò bước vào.

Thấy hũ rượu nếp Khương Như Ý làm hôm trước đã được mở ra, A Thược lập tức đi tới, trước tiên nhìn vào trong hũ, sau lại liếc lên bếp.

“Đây chính là rượu nếp tiểu nương tử nói hôm qua sao?”

Khương Như Ý gật đầu, múc cho nàng một bát: “Nếm thử xem thế nào?”

A Thược múc một muỗng, vừa uống một ngụm thì liên tục gật đầu: “Ngon quá! Không chỉ ngon mà nhìn còn đẹp nữa.”

Vừa nói, nàng ấy vừa mở to mắt nhìn chằm chằm vào bát, dáng vẻ như tiếc không nỡ ăn.

Khương Như Ý thấy dáng vẻ đó thì bật cười: “Ăn đi, trong nồi còn nhiều.”

Nghe vậy, A Thược mới nhẹ giọng đáp một tiếng, rồi lại cẩn thận đưa muỗng lên.

Sợ Tĩnh Uyển còn nhỏ không quen rượu nếp, Khương Như Ý lấy chút hạt gà còn lại trộn với đường và mật nấu chín, làm phiên bản giản lược của gà đầu nấu đường, rồi lại bưng ra thêm một đĩa bánh nếp.

Trong gian bếp, A Thược và Tĩnh Uyển mỗi người ôm một bát, cúi đầu ăn rất ngon lành.

Khương Như Ý múc một muỗng rượu nếp hạt gà đưa lên miệng, khi uống vào miệng, rượu nếp ấm nóng, hương nếp ngọt dịu, hạt gà mềm dẻo lại mượt, ăn kèm bánh nếp, bữa sáng hôm nay thật sự quá đỗi thoải mái.

Cùng lúc đó, cuối cùng Khương Như Ý cũng tìm được mặt bằng thích hợp.

Trong tiểu viện, Hoa Nhị Nương vừa bước qua cổng đã nhìn thấy mảnh vườn rau dưới chân tường.

Nhìn một lượt, trong vườn nào là rau muống, hẹ, rau xà lách… đủ loại chen chúc mọc tốt, xanh mướt, tươi non đến mức khiến người ta nhìn là thích ngay.

Khương Như Ý theo ánh mắt Hoa Nhị Nương, mỉm cười đầy đắc ý.

Từ lúc A Thược cùng nàng dọn đến đây, khi rảnh rỗi thì giúp chăm sóc mảnh vườn này. Điều khiến Khương Như Ý bất ngờ chính là A Thược cực kỳ có tay nghề.

So với A Thược, Khương Như Ý cảm thấy bản thân chăm hoa nuôi cỏ thật sự…  không được chuyên nghiệp cho lắm.

Nghĩ vậy, nàng dứt khoát giao luôn việc chăm hoa và trồng rau cho A Thược lo liệu.

Không chỉ có thế, Khương Như Ý còn dự tính đợi thời tiết mát mẻ hơn thì sẽ trồng thêm nhiều loại rau nữa. Đến lúc đó biết đâu còn có thể dựng giàn, trồng vài loại dây leo như dưa leo chẳng hạn.

Khương Như Ý đem những dự định này kể cho Hoa Nhị Nương nghe.

Hoa Nhị Nương nghe xong thì cảm thán: “Tuy Khương tiểu nương tử chỉ là ở tạm trong tiệm sách, nhưng xem ra cuộc sống đúng là thoải mái thật.”

Khương Như Ý nói: “Cũng nhờ Tuệ nương tử hiền hòa rộng rãi, mới để ta thoải mái bày biện như vậy.”

Hoa Nhị Nương quay đầu nhìn Khương Như Ý, giơ hai ngón tay lắc lắc trước mặt nàng, rồi mỉm cười: “Đó mới chỉ là một phần thôi.”

“Phần còn lại, cũng là vì phẩm hạnh của Khương tiểu nương tử quá tốt, ai gặp cũng quý mến.”

Khương Như Ý bị Hoa Nhị Nương khen như vậy thì hơi bất ngờ, chớp chớp mắt.

Sao nàng cứ thấy, bỏ qua phẩm hạnh không nói, tay nghề nấu nướng của mình chiếm phần lớn lý do hơn thì phải?

Khương Như Ý nghĩ vậy thì buột miệng nói với Hoa Nhị Nương. Hoa Nhị Nương nghe xong trước là bất đắc dĩ, sau đó nhìn Khương Như Ý một cái, hai người bèn nhìn nhau rồi bật cười.

Dạo quanh viện xong, Khương Như Ý mời Hoa Nhị Nương vào nhà.

Nàng rót cho nàng ấy một ly nước uống lá tía tô, còn mình cũng bưng một ly đặt lên bàn, lúc này mới nghe Hoa Nhị Nương cẩn thận nói về chuyện mặt bằng

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn