Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 16

Khương Như Ý ngạc nhiên chớp mắt, không ngờ lại đúng thật là vì vị Bùi Thiếu doãn kia.

 

Nghĩ đến cảnh mấy tiểu nương tử kia ăn mặc lộng lẫy, tỉ mỉ trang điểm, chỉ để hy vọng hôm nay được gặp gỡ tình cờ với Bùi Thiếu doãn tại Đại Tướng Quốc Tự, Khương Như Ý không nhịn được tặc lưỡi hai tiếng.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi Đường Cẩm nói “ngắm cảnh”, Khương Như Ý lại không nhịn được bật cười, nhẹ đẩy nàng ấy một cái: “Ta còn tưởng là ngắm cảnh gì, không ngờ lại là…”

Đường Cẩm đang ngậm một miếng mơ khô, nghe vậy cũng bật cười khúc khích theo.

Cười đủ rồi, nàng ấy lại cố làm ra vẻ tiếc nuối, khẽ lắc đầu: “Đáng tiếc thay, tấm lòng si mê của mấy vị tiểu nương tử kia… e là hôm nay uổng phí hết rồi.”

Khương Như Ý nghi ngờ quay đầu nhìn Đường Cẩm.

Chỉ thấy Đường Cẩm ghé lại gần, hạ giọng nói nhỏ: “Hôm nay Hoàng đế mở tiệc trong hoàng cung, đại bá của ta và Bùi Thiếu doãn đều được triệu vào cung. Những tiểu nương tử kia chạy đến Đại Tướng Quốc Tự chờ, chẳng phải là chờ uổng công sao?”

Khương Như Ý nghe vậy thì càng kinh ngạc hơn.

Nghĩ đến mấy cô nương vừa rồi ăn diện kỹ lưỡng, rồi lại tưởng cảnh họ không gặp được người mình mong, đành thất vọng quay về… trong lòng nàng không khỏi dâng lên chút thương cảm.

Đường Cẩm uống hết chén nước tía tô, lại ăn thêm hai miếng mơ khô, tán gẫu với Khương Như Ý một lúc, sau đó mới dùng khăn lau miệng, đứng dậy gọi Đường Phi cùng rời đi.

Đến buổi chiều, quầy hàng nhỏ của Khương Như Ý lại đón thêm một đợt khách nữa.

Chờ vị khách cuối cùng rời đi, nàng nhìn số bánh ú đã gần như bán sạch, chỉ còn lại khá nhiều mứt mật, bèn gom tất cả lại, bỏ vào một chiếc hộp nhỏ.

A Thược tò mò liếc vào trong Đại Tướng Quốc Tự, rồi nói với Khương Như Ý: “Nghe nói hôm nay ở trong đó náo nhiệt lắm, tiểu nương tử không vào xem thử sao?”

Khương Như Ý khoát tay: “Ta không vào đâu, nếu muội thích thì vào xem đi, ta ở bên ngoài trông quán cho.”

Lần đầu A Thược thấy cảnh náo nhiệt như vậy, vui mừng đáp một tiếng, gương mặt đầy mong chờ rồi hớn hở bước vào trong Đại Tướng Quốc Tự.

Khương Như Ý ngồi dưới tán cây lớn rợp mát, trong lòng ôm chiếc hộp nhỏ đựng mứt mật, vừa thưởng cảnh vừa thong thả ăn từng miếng.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những nhành liễu rủ xung quanh khẽ lay động. Khương Như Ý thích ý nheo mắt lại, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm có.

……

Trong hoàng cung, khi tiệc rượu sắp tàn, cuối cùng Bùi Chiêu cũng tìm được một khoảng trống để ra ngoài hít thở không khí.

Hôm nay là tết Đoan Ngọ, khắp nơi trong cung đều treo lá bồ, ngải cứu, trên cành đào còn buộc dải lụa cầu phúc, trang trí vô cùng tinh tế.

Chỉ là lúc nãy trong yến tiệc, tiếng tấu nhạc không dứt, lại có cung nhân dâng vũ khúc, thật sự quá ồn ào.

Bùi Chiêu mang theo chút hơi men, đôi mắt đào hoa vì rượu mà hơi đỏ lên, chàng đưa tay dây nhẹ thái dương căng tức của mình.

Phủ doãn Khai Phong đúng lúc bước ra, thấy Bùi Chiêu đứng bên ngoài, ông đi tới, vỗ vỗ vai chàng, đùa cợt: “Hôm nay rượu ngon, khúc hay, sao Tòng Khiêm không ở trong điện tiếp tục dự yến, lại đứng đây thế này?”

Bùi Chiêu nhìn vị thượng quan ngày thường nghiêm khắc khi xử án nhưng đời thường lại cực kỳ ôn hòa, cung kính hành lễ.

Giọng chàng mang theo chút ý cười nhạt: “Hạ quan thực sự không uống được nhiều, nên muốn ra ngoài tránh bớt. Không ngờ vừa ra đã bị Đường công phát hiện.”

Phủ doãn Khai Phong nghe lời nói hơi mang chút dí dỏm của Bùi Chiêu, không nhịn được bật cười, khoát tay bảo chàng lui.

“Thôi được rồi, ta biết ngươi không thích những trường hợp thế này. Hôm nay là Đoan Ngọ, trong thành Biện Kinh cần có người túc trực. Ngươi cứ đi đi, lát nữa ta sẽ tấu rõ với Hoàng thượng.”

Bùi Chiêu lại cung kính hành lễ lần nữa: “Đa tạ Phủ doãn.” Nói xong thì xoay người rời đi.

Trong xe ngựa, đợi đến khi bánh xe dừng lại, Bùi Chiêu mới mở mắt từ trạng thái nhắm mắt dưỡng thần, vén rèm bước xuống.

Bên ngoài, tùy tùng đi theo sau có chút lo lắng nói: “Nếu trong người a lang không thoải mái, chi bằng nghỉ thêm một lát trong xe, thuộc hạ sẽ lập tức đi báo cho Vương thuộc quan tới đây.”

Bùi Chiêu khẽ giơ tay ra hiệu, không mấy để ý nói: “Không cần, chỉ là chút men rượu thôi, đi vài bước là tan.”

Chàng xuống xe, tay trái khẽ đặt lên cổ tay tùy tùng để lấy điểm tựa, tùy tùng lập tức đỡ chàng xuống. Đợi đến khi thấy a lang đứng vững, hắn mới lùi về sau vài bước, giữ khoảng cách vừa phải mà vẫn cẩn thận theo sát, sợ có điều gì sơ suất.

Lúc này bên ngoài trời đã nổi gió, cuốn đi phần lớn sức nóng đầu hạ. Bùi Chiêu bước được vài bước, lại một luồng gió mát thổi qua, men rượu cũng tan đi quá nửa.

Du khách trên phố qua lại không nhiều, thỉnh thoảng có tiếng trò chuyện thoáng lướt qua tai rồi rất nhanh tan biến.

Bùi Chiêu cảm thấy tinh thần căng chặt suốt cả buổi trưa nay cuối cùng cũng được thả lỏng đôi phần, khoé môi khẽ cong lên.

Khi đi ngang một quầy hàng nhỏ, chàng như có cảm giác, chợt ngẩng đầu lên. Chỉ thấy dưới tán cây lớn phía trước, một cô nương mặc áo hẹp tay màu xanh lá đang nhàn nhã ngồi nghỉ mát.

Lúc này, Khương Như Ý thu mình hoàn toàn trong bóng râm của cây đại thụ. Dưới cái nắng gay gắt, đến một sợi tóc của nàng cũng không bị nắng chiếu tới. Chung quanh, những sợi liễu rủ đong đưa theo gió, mát mẻ vô cùng.

Bên tay phải của nàng đặt một chiếc ghế đẩu nhỏ, trên ghế có một chén nước mát, thi thoảng nàng lại cầm lên nhấp một ngụm.

Chưa hết, trong lòng nàng còn ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ xinh. Lúc này nàng đang thong thả lấy một viên mứt mật ra, ung dung bỏ vào miệng thưởng thức.

Bùi Chiêu nhìn chiếc hộp nhỏ Khương Như Ý đang ôm trong lòng, bất giác nhớ đến lần đầu gặp nàng,  chiếc kẹp tre nàng dùng để gắp bánh cũng tinh xảo nhỏ nhắn như vậy, vừa tiện vừa đẹp mắt.

Chàng không khỏi thầm nghĩ, những món đồ xinh xắn này nàng tìm ở đâu ra vậy?

Vừa nghĩ, chân chàng đã tự nhiên mà bước về phía quầy hàng.

Khương Như Ý thấy lại có khách tới, vội đặt chén nước tía tô xuống, bước ra khỏi bóng râm của tán cây. Vừa bị nắng chiếu thẳng xuống, nàng lập tức nhăn mặt đầy khổ sở, chỉ là may có chút gió thổi nên cũng không đến mức nóng bức khó chịu.

“Khách quan muốn mua gì ạ?… Ủa, Bùi Thiếu doãn?”

Vừa cất lời, nàng đã ngẩng đầu nhìn người trước mặt. Đến khi nhận ra đúng là Bùi Chiêu, nàng không khỏi kinh ngạc bật thốt lên.

Nghĩ đến đám người Trang Tam nương lúc nãy thất vọng rời khỏi Đại Tướng Quốc Tự, Khương Như Ý âm thầm tiếc nuối thay họ.

Chỉ lệch có một lát thôi, vậy mà lại lỡ mất cơ hội gặp người rồi.

Khương Như ý còn đang tiếc vì “không ăn được dưa” cho trọn, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt Bùi Chiêu đang nhìn sang nàng.

Hôm nay hẳn là chàng đã uống không ít trong yến tiệc, đuôi mắt mang chút ánh đỏ mơ hồ, cả đôi mắt đào hoa cũng bớt đi phần sắc bén thường ngày. Nhìn như vậy, ngược lại như một vị lang quân phong lưu tuấn nhã.

Nhưng không biết tại sao, ánh mắt của vị lang quân này lại dừng thẳng ở hộp đồ nàng đang ôm.

Khương Như Ý cúi đầu nhìn hộp mứt mật trong tay, khẽ ho một tiếng, vội vàng giấu nó ra sau lưng.

Hôm nay làm sao thế? Sao hết người này đến người khác đều nhắm vào hộp mứt mật nàng ngâm vậy?

Khương Như ý oán thầm một câu trong bụng, trên mặt lại nở nụ cười tươi hỏi: “Hôm nay ta có hộp bánh ú theo lễ tiết, Bùi Thiếu doãn có muốn mua một hộp mang về nếm thử không?”

Bùi Chiêu vốn đã uống rượu, lại thêm trong xe ngột ngạt nên hơi khát. Thế nên vừa rồi khi nhìn thấy viên mứt mật màu sắc óng ả trong tay nàng, ánh mắt chàng không tự chủ mà bị hút vào.

Lúc này thấy nàng có động tác cất hộp gỗ kia đi, Bùi Chiêu theo bản năng khẽ nhíu mày, yết hầu cũng vô thức chuyển động, nhất thời không mở miệng đáp lời.

Khương Như Ý thấy phản ứng ấy của chàng, lại hơi hiểu lầm.

Dù sao cũng chỉ là một hộp mứt mật mà thôi, vốn dĩ chuẩn bị để tặng khách, cho chàng cũng chẳng phải không được. Huống hồ, chẳng phải lúc trước chàng còn giúp nàng giải quyết một rắc rối hay sao?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rắc rối kia vốn cũng do chàng mà ra.

Khương Như Ý nghĩ vậy thì hơi cau mày, trong lòng có chút rối rắm.

Đúng lúc này, Bùi Chiêu đã thu lại ánh mắt, giọng điệu nhàn nhạt cất lên: “Vậy làm phiền cô nương, lấy cho ta hai hộp bánh ú.”

Khương Như Ý nghe chàng muốn mua bánh, lập tức đè xuống mớ suy nghĩ miên man trong đầu, gật gật đầu.

Nàng lại kiên nhẫn hỏi: “Bánh ú có loại ngọt thông thường và loại pha lê. Bùi Thiếu doãn muốn một vị, hay mỗi vị lấy một ít?”

Bùi Chiêu đáp: “Lấy mỗi thứ một ít đi.”

Khương Như Ý bèn lấy từ dưới bóng cây ra số bánh ú đã được giữ mát, mỗi vị lấy vài cái bỏ vào hộp.

Đồng thời cũng không quên nhắc nhở cẩn thận: “Bánh ú vẫn luôn đặt dưới bóng râm, giờ chắc đã nguội hẳn rồi. Bùi Thiếu doãn mang về tốt nhất bảo nhà bếp hâm nóng lại một chút, kẻo ăn vào không tốt cho tỳ vị.”

Bùi Chiêu gật đầu, đưa bạc sang: “Đa tạ cô nương đã nhắc.”

Chàng duỗi ngón tay thon dài nhận lấy hộp bánh, vừa xoay người muốn rời đi thì một chiếc hộp gỗ nhỏ được nhét vào tay.

Bùi Chiêu cúi mắt nhìn, hóa ra là hộp mứt mật mà khi nãy Khương Như Ý đã giấu ra sau lưng.

Chàng hơi nhướng mày đầy bất ngờ, lặng lẽ ngẩng mắt nhìn nàng.

Chỉ thấy Khương Như Ý cong mắt nở nụ cười, chỉ vào vật trong tay chàng:“ Hôm nay mua hộp bánh ú đều được tặng mứt mật mới ngâm. Chúc Bùi Thiếu doãn Đoan Ngọ an khang.”

Bùi Chiêu nắm chặt lòng bàn tay, chiếc hộp nhỏ vừa chạm vào có cảm giác trơn mịn, trên nắp khắc vài hoa văn chạm rỗng đơn giản, phía trên vẫn còn phảng phất mùi ngọt dịu của mật đường còn vương lại.

Chàng dừng lại nửa nhịp, sau đó đôi mày bỗng chốc giãn ra, ánh mắt cũng mềm đi: “Đa tạ, cũng chúc cô nương Đoan Ngọ an khang.”

Giữa bóng xanh rợp mát, theo tiếng nói chứa ý cười ấy, cả gương mặt chàng dường như sinh động hẳn, khóe môi cong lên một đường như làn gió mát thoảng qua.

Khương Như Ý chớp chớp mắt, cảm giác đau lòng vì vừa tặng đi hộp mứt mật lúc nãy, trong khoảnh khắc đã bị cơn gió ấy cuốn sạch không còn dấu vết.

—-

Bên trong Bùi phủ.

Chạng vạng, khi Bùi Chiêu bước vào sân thì thấy Bùi Thập đang đứng chờ.

Vừa nhìn thấy chàng về, Bùi Thập lập tức đặt chén trà trong tay xuống, vui vẻ chạy lại đón: “A huynh, huynh về rồi!”

Bùi Chiêu liếc nhìn chén trà đã bị pha đến mức không còn màu, đưa tay vỗ nhẹ vai cậu: “Sao không vào phòng chờ?”

Bùi Thập không để ý, khoát ta: “Đợi ở ngoài cũng giống vậy thôi. Hửm? Hôm nay a huynh còn mua bánh ú về à?”

Tầm mắt của Bùi Thập rơi xuống hai hộp bánh ú kia, trên mặt hiện lên vẻ bất ngờ.

Những năm trước, a huynh chưa từng đón tết Đoan Ngọ, năm nào mẫu thân cũng bảo cậu đến ở cùng, sợ a huynh ở một mình sẽ cô đơn.

Bùi Thập cúi xuống nhìn kỹ hộp bánh ú, thấy ở góc dưới bên phải còn viết một chữ “Khương”, càng nhìn càng thấy quen mắt.

Cậu tò mò hỏi: “A huynh, mấy hộp bánh ú này là mua ở chỗ Khương tiểu nương tử phải không ạ?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn