Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 101

Sau khi thành hôn được vài ngày, Bùi Chiêu và Khương Như Ý suốt ngày quấn quýt trong phủ. Lâu dần, Khương Như Ý cảm thấy có chút nhàm chán, bèn chỉ huy mọi người trong phủ, bắt đầu sắp xếp lại bài trí.

Rèm trong phòng vốn có màu xám khói lạnh lẽo, nàng cho người thay bằng màu xanh tùng và vàng hồng. Dưới hành lang còn treo thêm những chiếc đèn lồng bát giác nho nhỏ, để thỉnh thoảng buổi tối ra ngoài tản bộ cũng có ánh đèn soi đường, không đến mức bị ngã.

Ở hậu viện, ngoài hàng trúc xanh sát tường ra thì chỉ còn cây tùng, cây liễu và vài loại cây khác. Tuy xanh tươi đấy, nhưng nhìn vẫn quá đơn điệu, thật phí phạm khu vườn lớn như vậy.

Thế là Khương Như Ý bắt đầu tính toán, dứt khoát cho người khai khẩn thêm một khoảnh đất, đắp đất mới vào, lại tìm hai người làm vườn tới, dự định dựng một hoa viên nhỏ.

Ngày thường Bùi phủ vốn yên tĩnh, nay theo những phân phó liên tiếp của Khương Như Ý, cả phủ trở nên bận rộn hẳn lên. Không chỉ gia nhân, tuỳ tùng hào hứng, mà đồ ăn trong bếp cũng mỗi ngày có nhiều món mới được bày lên bàn. Cả phủ trên dưới đều vui vẻ hòa thuận, tràn ngập không khí ấm áp náo nhiệt.

Thấy Khương Như Ý hứng thú như vậy, Bùi Chiêu cũng mặc nàng tùy ý sắp xếp, chỉ là đôi khi sau giờ làm hoặc từ thư phòng bước ra không thấy nàng đâu, hỏi quản gia mới biết nương tử nếu không đang ở phòng bếp thử món mới, thì cũng là ở hậu viện bàn bạc với thợ làm vườn xem nên trồng hoa gì.

Trong hậu viện, Khương Như Ý đang nghe thợ làm vườn nói về mấy chậu hoa hồng trước mặt: "Tiếc là mùa này không thích hợp, hoa này nhiều lắm chỉ nở thêm nửa tháng là tàn. Phu nhân xem có muốn chọn thêm loại khác trồng luôn mấy ngày này không, kẻo đến mùa thu trơ trụi sẽ không đẹp nữa."

Khương Như Ý nghe xong biết lời ấy có lý, nghĩ một chút rồi nói: "Vậy trồng thêm phù dung và hải đường đi."

"Hoa phù dung nở to, màu sắc lại nhiều, lúc nở chắc chắn rất đẹp. Còn hải đường tuy hoa nhỏ, nhưng chính cái nhỏ ấy lại tinh tế, nở xen kẽ dày đặc, nhìn vào rất rộn ràng."

Các thợ làm vườn nghe Khương Như Ý nói vậy đều cười gật đầu, bảo rằng hai loại hoa nàng chọn đều rất thích hợp.

Bùi Chiêu ở ngoài sân khẽ dừng bước một lát, nghe cuộc trò chuyện giữa Khương Như Ý và các thợ làm vươn trong sân, khóe môi bất giác cong lên. Chàng thong thả bước vào, đưa tay ôm lấy eo Khương Như Ý.

Khương Như Ý cười dịu dàng quay đầu chàng: "Phu quân tan làm rồi à?"

Bùi Chiêu cúi đầu mỉm cười: "Ừ. Hôm nay nương tử có nhớ ta không?"

Khương Như Ý đỏ mặt, liếc chàng một cái, thấy chàng cười đến cong cả mắt, nàng cũng bật cười theo.

Thời gian này, những cử chỉ thân mật giữa a lang và nương tử, mọi người trong phủ đều đã nhìn quen rồi.

Cái gì? Quấn quýt quá mức à?

Tình cảm của a lang và nương tử tốt như vậy, quấn quýt một chút cũng là chuyện bình thường thôi.

Đám tuỳ tùng và tỳ nữ quanh đó đều mím môi cười, rất hiểu ý mà cúi đầu xuống. Các thợ làm vườn hành lễ với Bùi Chiêu rồi tiếp tục làm việc.

Trong sân, sau khi hai người nói chuyện một lúc, Bùi Chiêu mới nắm tay Khương Như Ý cùng ngồi xuống bên hàng trúc xanh, chàng chỉ vào khu hoa viên hỏi: "Về chuyện trồng hoa, đã bàn xong chưa?"

Khương Như Ý cười gật đầu, kể lại những loại hoa dự định trồng, rồi lại thở dài: "Chỉ tiếc chàng bận việc nha môn quá, nếu không đến mùa thu chúng ta có thể ngồi đây thưởng hoa, pha trà, chắc chắn rất thú vị."

Nghe giọng tiếc nuối của nàng, Bùi Chiêu cũng nhận ra mình gần đây quá bận. Chàng suy nghĩ một lát, mùa thu trời cao khí mát, rất thích hợp đi chơi, hay là đợi ngày nghỉ tới, cùng nhau ra ngoại ô dạo một chuyến?

Thấy chàng trầm ngâm, Khương Như Ý tò mò hỏi: "Phu quân đang nghĩ gì thế?"

Bùi Chiêu đưa tay vén mấy sợi tóc rối ra sau tai nàng, dịu dàng nói: "Đang nghĩ khi rảnh thì đi đâu chơi cùng nàng cho vui."

Ngón tay chàng chạm nhẹ vào vành tai khiến Khương Như Ý hơi đỏ mặt, khẽ lùi lại: "Có nhiều người đang nhìn đó."

"Ừ."

Bùi Chiêu liếc nhìn xung quanh, nắm tay nàng đứng dậy, kéo nàng đi về phía phòng.

Khương Như Ý kêu lên: "Khoan đã, còn chưa dùng bữa chiều mà."

Bùi Chiêu bật cười: "Ăn muộn một chút cũng không sao."

...

Sáng hôm sau, Khương Như Ý ngồi trong sân, vui vẻ đọc bức thư vừa nhận được.

Thư là của Ông Ninh quận chúa gửi từ phương Nam tới, chúc mừng nàng tân hôn, còn kèm theo quà mừng, trong thư cũng kể khá nhiều chuyện thường ngày giữa nàng ấy và Từ lang quân.

Khương Như Ý đọc say sưa thì thấy Bùi Chiêu đi tới ngồi bên cạnh. Nàng hé miệng cười, chỉ cho chàng xem nội dung trong thư, còn trêu: "Nghe giọng điệu của Ông Ninh quận chúa thì hình như nàng ấy và Từ lang quân sống chung rất tốt."

Bùi Chiêu mỉm cười ôn hòa, kiên nhẫn giải thích: "Từ Tu và Ông Ninh quận chúa vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ, đừng thấy hắn từng trốn ở Biện Kinh một thời gian, chứ nếu bảo hắn hủy hôn với quận chúa thì tuyệt đối không đồng ý đâu."

Khương Như Ý "ồ" một tiếng, nhớ lại thủ đoạn trước đây của quận chúa, cắn môi cười: "Thảo nào. Khi trước quận chúa chủ động đuổi theo, người ngoài không biết còn tưởng nàng ấy si tình, ai ngờ là vì nắm chắc trong tay rồi."

Khương Như Ý nói xong lại cảm thán: "Không ngờ Từ lang quân cũng là người si tình đến vậy."

Bùi Chiêu nghe nàng cảm thán, quay sang nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng, khẽ đáp một tiếng từ cổ họng: "Như vậy mới thấy, thật ra trên đời này cũng không ít người chung tình."

Khương Như Ý quay đầu nhìn chàng, nghe ra ý trong lời ấy, không nhịn được vạch trần: "Phu quân nói vậy là đang khen chính mình đấy à?"

Bùi Chiêu không trả lời, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên ý cười lấp lánh.

Nhưng rất nhanh, khi ánh mắt chàng chuyển về phần ký tên cuối thư, đôi mắt vốn tràn đầy ý cười kia dần trở nên nghiêm túc.

"Trong thư này còn có nội dung do Thanh Quận Vương viết à?"

Khương Như Ý cười gật đầu: "Đúng vậy, nghe nói Ông Ninh quận chúa gửi thư, Thanh Quận Vương cũng đặc biệt gửi kèm một bức. Nội dung chủ yếu nói về các tửu lâu và đồ ăn vùng Giang Nam."

Khương Như Ý đếm trên đầu ngón tay, kể cho chàng nghe: "Trong thư nói rằng vùng Giang Nam sông nước nhiều vô kể, không chỉ sông hồ dày đặc, mà đi về phía Đông còn thông ra cửa biển, nên sản vật dưới nước rất phong phú."

"Ngoài cá tôm thường thấy, còn có đủ loại hải sản nữa. Nghe nói thậm chí còn có những loại sò rất lớn."

Nói đến đây, trên khuôn mặt nàng lộ ra vẻ vô cùng mong chờ.

Trái lại, vẻ mặt Bùi Chiêu lại trở nên nghiêm túc. Chàng đưa tay lấy bức thư trong tay nàng đặt xuống bàn, rồi nắm tay nàng, nghiêm túc hỏi: "A Ý, hôm nay chúng ta ra ngoại ô chơi được không?"

"Được chứ."

Khương Như Ý cười gật đầu, nhưng lại thấy kỳ lạ, rõ ràng chỉ là đi ra ngoài thành chơi, sao biểu cảm của chàng lại nghiêm trọng như vậy?

Nửa canh giờ sau, khi Khương Như Ý theo Bùi Chiêu lên thuyền du ngoạn ở Kim Minh Trì, nhìn mặt nước rộng lớn phẳng lặng xung quanh, nàng tò mò ngắm nhìn vài lượt.

Năm ngoái nàng cũng từng cùng A Thược tới Kim Minh Trì, nhưng khi đó chỉ đứng trên bờ ngắm cảnh, còn ngồi thuyền ra giữa mặt hồ thế này thì là lần đầu tiên.

Bùi Chiêu nhìn vào đôi mắt vừa tò mò lại tràn đầy ý cười của nàng, khẽ siết tay nàng, mỉm cười hỏi: "Thích chiếc thuyền này không?"

Khương Như Ý nhìn xung quanh một lượt, ngắm kỹ rồi, quả thực rất thích.

Chiếc thuyền rất lớn, đi vững vàng trên mặt nước, lại cách xa những thuyền khác nên vô cùng yên tĩnh.

Xung quanh thân thuyền có lan can, trên lan can trang trí lụa màu, tinh xảo đẹp mắt. Trong khoang thuyền, bàn ghế bình phong đều đầy đủ, hiển nhiên là nơi có thể bày tiệc rượu thức ăn. Điều khiến Khương Như Ý bất ngờ nhất là đuôi thuyền còn có một gian bếp nhỏ có thể đốt lửa nấu ăn.

Nàng chớp chớp mắt kinh ngạc, vừa định chỉ cho Bùi Chiêu xem gian bếp ấy, thì thấy sau lưng, tuỳ tùng đã đưa cần câu chuẩn bị sẵn cho chàng.

Khương Như Ý nhìn mồi trên lưỡi câu, không nhịn được bật cười, nhướng mày hỏi: "Phu quân chuẩn bị tự tay câu cá để ăn sao?"

Hai tuỳ tùng ở phía sau nghe lời hài hước này của nương tử cũng cười theo.

Bùi Chiêu mỉm cười gật đầu: "Ừ, không phải nàng nói muốn ăn cá tươi dưới nước sao? Ở đuôi thuyền có bếp, câu được cá là lập tức nấu ngay, nghe nói như vậy là tươi ngon nhất."

Khương Như Ý nghe chàng nhắc đến chuyện ăn cá, chớp mắt: "Thiếp nói muốn ăn cá lúc nào chứ?"

Khương Như Ý vừa nói xong thì như chợt hiểu ra, ý chàng nói chính là nội dung được nhắc đến trong bức thư của Thanh Quận Vương?

Chẳng lẽ phu quân đang ghen?

Khương Như Ý nửa tò mò nửa ngạc nhiên nhìn lên, định quan sát biểu cảm của chàng để xác nhận suy đoán của mình.

Nhưng Bùi Chiêu đã ngồi xuống bên một khoảng hở của lan can, thả lưỡi câu xuống nước, thần sắc điềm tĩnh chờ cá cắn câu.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của chàng, Khương Như Ý cũng bị khơi dậy hứng thú, thế là đi tới ngồi bên cạnh, nhìn mặt nước rộng lớn trước mặt.

Nhìn một lúc, nàng hỏi: "Cá trong Kim Minh Trì có dễ câu không? Có khi nào được cho ăn no rồi nên không thèm cắn không?"

Vừa nói xong, nàng cũng thấy câu hỏi của mình có hơi ngốc, dù Kim Minh Trì là vườn ngự, nhưng một vùng nước rộng như vậy, chắc cũng không thể ngày nào cũng có người cho cá ăn.

Bùi Chiêu lại nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: "Chắc là không đâu. Trước đây nghe Đường công nói, dưới đáy hồ thông với mạch nước, cá trong hồ khá nhiều, hẳn sẽ không khó câu."

Khương Như Ý gật đầu, lại tò mò nói: "Chỉ là không biết trong nước này có những loại cá gì. Nói ra thì, nếu là cá chép hay cá quả thì còn ổn, nhưng nếu là cá trắm thì e là nhiều xương lắm."

"Phu quân, chàng nghĩ lát nữa sẽ câu được loại cá gì?"

Khương Như Ý vừa nói vừa quay đầu lại, lập tức bắt gặp vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất lực của Bùi Chiêu: "A Ý, nếu nàng còn nói nữa, e là cá sẽ chẳng cắn câu đâu."

Khương Như Ý cũng nhận ra mình nói hơi nhiều, vội vàng gật đầu, quay vào trong khoang thuyền. Nàng vừa uống nước tía tô, vừa theo nhịp lắc của con thuyền mà thưởng thức cảnh sắc trên mặt nước.

Đang mải ngắm, bên ngoài chợt vang lên tiếng reo hò của tuỳ tùng, tiếp đó là giọng Bùi Chiêu dặn người mang thùng đựng cá đến. Khương Như Ý lập tức đặt chén xuống, bước nhanh ra ngoài, cúi đầu nhìn vào thùng, hóa ra là một con cá chép to béo.

Khương Như Ý tấm tắc mấy tiếng, rồi dặn dò thị tùng: "Con này khá to, cứ hấp cùng hành và gừng là được, khi dọn ra thì chan thêm chút nước tương thanh, sau đó rưới thêm một muôi dầu nóng."

Tuỳ tùng biết nương tử rất tinh thông chuyện ăn uống, vội vàng đáp một tiếng, nhanh nhẹn xách thùng cá ra đuôi thuyền.

Trên thuyền, Bùi Chiêu đặt cần câu sang một bên, nắm tay Khương Như Ý quay lại khoang thuyền: "Bên ngoài lắc lư, vào trong ngồi đợi đi."

Khương Như Ý cười gật đầu, nàng thấy cổ tay áo Bùi Chiêu bị ướt thì lấy khăn lau cho chàng.

Bùi Chiêu cười nhẹ lắc đầu: "Không sao đâu."

Chàng cầm lấy chiếc khăn trong tay nàng, tay kia vòng qua ôm vai nàng: "Nương tử, con cá hôm nay câu được nàng thấy thế nào?"

Khương Như Ý cười tít mắt gật đầu: "Tất nhiên là rất hài lòng."

Bùi Chiêu cúi đầu nhìn nàng: "Nếu nàng thích ăn cá tươi, chúng ta có thể thường xuyên đến đây, lên thuyền câu cá. Chỉ là, tạm thời đừng nghĩ đến việc đi Giang Nam, được không?"

Khương Như Ý mỉm cười cong môi: "Được."

Trong khoang thuyền, thấp thoáng vang lên tiếng trò chuyện đượm ý cười của hai người...

"Vừa rồi phu quân ghen phải không?"

"Ừ."

"A Ý, đừng cười nữa."

...

"Được rồi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn