Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Chương 78

Mọi người giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau.

Người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo bước ra từ trong biệt thự. Khác hẳn với bộ quân phục ôm gọn người đầy sát khí lúc tiến vào, giờ đây trên người anh là một bộ đồ có vẻ được tìm thấy tạm thời trong biệt thự.

Bộ quần áo này rõ ràng nhỏ hơn cỡ cơ thể anh, mặc trên người Thẩm Nghiêm hoàn toàn không vừa. Chiếc áo khoác bên ngoài mở tung, để lộ phần thân trên rắn chắc với những đường cơ bắp sắc nét. Eo và bụng săn chắc vương đầy vết máu còn chưa khô.

Anh hơi chuyển động tròng mắt, trong đáy mắt loáng thoáng ánh đỏ như máu - ánh đỏ đó, cùng với mấy chiếc dị chi đen kịt sau lưng còn đang nhỏ máu, kéo dài ra sau trong tư thế căng cứng, hệt như vừa thực hiện một cuộc thảm sát đơn phương, không để lại sự phản kháng nào.

"Các người đang làm gì thế? Hửm?"

Giọng Thẩm Nghiêm vang lên một cách kỳ lạ - bình tĩnh đến bất thường, trái ngược hoàn toàn với trạng thái toàn thân dính máu và mùi tanh tưởi chết chóc kia.

Giản Ninh khẽ giật mình, linh cảm rõ ràng trạng thái của Thẩm Nghiêm có gì đó không đúng.

Cậu vỗ cánh, bay lướt qua đầu đám đông, cẩn thận đáp xuống cạnh anh - nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ, không dám tới quá gần.

Chỉ vừa mới tiếp cận, cậu đã lập tức cảm nhận được sát khí dày đặc vẫn chưa tan đi trên người Thẩm Nghiêm.

"Thẩm Nghiêm, anh... cảm thấy thế nào?"

Cặp mắt đỏ rực của Thẩm Nghiêm nhìn sang, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhẹ đến mức chính anh cũng không nhận ra.

"Anh rất ổn."

Giản Ninh thầm nghĩ: Anh thế này mà gọi là ổn chỗ nào chứ.

Cậu im lặng mấy giây, rồi dè dặt hỏi: "...Con tinh chủng đó, chết rồi sao?"

"Ừm."

Dường như nhớ lại điều gì đó, ánh mắt đỏ như máu của Thẩm Nghiêm khẽ dao động một chút.

Giản Ninh lại cẩn thận quan sát thêm một lúc, thấy Thẩm Nghiêm dường như vẫn chưa rơi vào trạng thái mất kiểm soát như trong phòng thí nghiệm trước kia, bất giác thở phào nhẹ nhõm - tuy vậy, cậu cũng không hoàn toàn thả lỏng.

Ánh mắt cậu liếc sang phía xa - bên đó vẫn còn chuyện cần xử lý.

"Lũ trùng trong cơ thể đám Omega vẫn chưa được làm sạch hết, em qua đó hỗ trợ một tay."

"Ừm."

Khi đối thoại với cậu, vẻ mặt băng lạnh của Thẩm Nghiêm dường như cũng dịu đi đôi chút.

Mãi cho đến khi thấy Giản Ninh rời đi, anh mới xoay người lại, ánh mắt quét về phía đám người trước mặt. Một binh sĩ bước nhanh tới, báo cáo tình hình xảy ra khi nãy.

Thẩm Nghiêm nhíu mày, liếc sang Cecil đang hôn mê, rồi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở Yosel đang đứng lặng phía sau đám đông - như thể đang chờ hắn lên tiếng.

Nhận thấy ánh mắt anh, Yosel mím môi, trầm giọng nói:

"Các người nên nhắm súng vào lũ trùng thật sự, chứ không phải đồng đội của mình. Toàn bộ lính đánh thuê, hạ súng. Ta lấy danh nghĩa Bart Yosel thề rằng - mọi chuyện xảy ra đêm nay, sẽ không truy cứu."

Yosel vốn rất ít khi xuất hiện trước công chúng. Dù là em trai được Cecil cưng chiều, nhưng trong mắt đám lính đánh thuê, hắn luôn là một người không có nhiều sức ảnh hưởng. Vì thế, lời nói này của hắn cũng không khiến bọn họ thật sự động lòng.

Thế nhưng...

Ánh mắt họ dần chuyển ra phía sau - nơi có đôi con ngươi đỏ rực đang lạnh lùng nhìn thẳng về phía mình, và những chiếc dị chi nhuốm máu sau lưng Thẩm Nghiêm vẫn chưa chịu yên phận, như thể chỉ cần có ai hành động thiếu suy nghĩ, chúng sẽ lập tức đâm xuyên thân thể kẻ đó mà không chút do dự.

Nếu chỉ phải đối đầu với đám cận vệ bên cạnh Cecil, bọn họ còn dám liều một phen. Nhưng với Thẩm Nghiêm - cùng đám quái vật đi theo anh - họ thật sự không có dũng khí chống lại.

Rất nhanh, một lính đánh thuê thức thời đã chủ động buông súng. Hành động đó như mở ra tín hiệu ngầm - từng người một lần lượt hạ vũ khí, yên lặng đứng tại chỗ.

Thấy vậy, trái tim đang căng như dây cung của Yosel cuối cùng cũng dịu đi một chút. Hắn bước đến trước mặt Thẩm Nghiêm:

"Thưa Thượng tướng Thẩm Nghiêm, hiện tại tôi sẽ tạm thời thay mặt anh trai mình, toàn lực phối hợp với hành động của căn cứ trung ương."

Số kén thịt cần tiêu hủy bên dưới còn rất nhiều. Muốn dọn sạch toàn bộ chỉ trong một đêm, lực lượng của đội Càn Quét là không đủ. Thẩm Nghiêm dĩ nhiên không từ chối việc để căn cứ Phổ Lan hỗ trợ.

Chẳng bao lâu sau, các tổ đội được tổ chức lại nhanh chóng tiến vào sâu trong hang động, bắt đầu tiêu hủy các kén trùng.

Những thành viên đội Càn Quét từng tham gia làm sạch nội bộ ở căn cứ trước đó nên đã có ít nhiều kinh nghiệm với loại vật chất ghê tởm này.

Bởi quá trình xử lý đúng là hơi kinh tởm thật -

Họ phải dùng súng phun lửa đốt từng kén thịt một.

Trong lúc thiêu hủy, chất dịch nhầy bên trong kén sẽ tỏa ra một mùi hôi nồng nặc đến buồn nôn. Phần lớn trường hợp, ngọn lửa cũng có thể đốt sạch cả xác thể bên trong thành tro bụi.

Nhưng nếu xui xẻo - lớp kén ấy có thể bất ngờ nổ tung vì nhiệt độ quá cao, khiến mọi thứ bắn tung tóe khắp nơi...

Sau khi xử lý hết đám kén, họ vẫn phải kiên nhẫn đốt sạch những đường mạch máu rối rắm giăng đầy xung quanh.

Tất nhiên, cũng có một phương án tiện lợi hơn: dùng vũ khí hủy diệt quy mô lớn, thổi bay toàn bộ thứ bên trong hang động chỉ trong chớp mắt.

Chỉ có điều, nếu làm vậy thật... e là hơn nửa căn cứ Phổ Lan cũng sẽ bị san bằng theo.

Khi Giản Ninh cuối cùng cũng loại bỏ xong ký sinh trùng trong cơ thể Omega cuối cùng, cậu đã mệt đến rã rời.

Cậu bay chậm chạp về phía Thẩm Nghiêm, dáng vẻ uể oải rõ rệt.

Lúc này Thẩm Nghiêm như đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó, mãi đến khi Giản Ninh biến nhỏ lại, lười biếng đậu lên vai anh, anh mới hoàn toàn nhận ra sự hiện diện của cậu.

"Vất vả rồi."

"Chít-" Giản Ninh mệt tới mức không buồn nói chuyện, chỉ miễn cưỡng phát ra một âm thanh xem như đáp lại.

Thẩm Nghiêm bật cười khẽ: "Mệt rồi à?"

Anh đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh xương đang chầm chậm vỗ của cậu, giọng dịu đi vài phần: "Muốn về nghỉ ngơi không?"

Nghĩ tới chuyện dạo này Giản Ninh rất sợ lạnh, anh lại nói thêm:

"Về phòng anh trước đi, ngoan ngoãn đợi anh... lát nữa anh sẽ sưởi ấm cho em."

...Sưởi?

Ký ức đêm qua bỗng ùa về khiến đôi râu cảm ứng phát sáng trên đỉnh đầu Giản Ninh khẽ run lên, suýt nữa lại thắt thành nút.

Cậu do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được lời dụ dỗ ấy:

"Vậy... cũng được."

Bỏ qua những chuyện "không nên xảy ra" kia, thì... đêm qua đúng là ngủ rất ngon thật.

"Lạ thật, hình như lại lạnh hơn rồi... lạnh quá..."

Giản Ninh lẩm bẩm, rồi vỗ cánh bay thẳng ra ngoài căn cứ.
Chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt.

Thẩm Nghiêm lặng lẽ nhìn theo bóng cậu rời đi.

Chỉ là... khi ký ức về chuyện xảy ra không lâu trước đó thoáng hiện lên trong đầu, nét cong nhẹ nơi khóe môi anh cũng dần biến mất.

-------

Sau khi Giản Ninh rời khỏi hang động, Thẩm Nghiêm xoay người, bước từng bước một tiến về phía Naruth.

Ánh mắt anh dừng lại trên sinh vật đang run rẩy kia - một con trùng toàn thân đều viết đầy chữ khiếp sợ.

Bất ngờ, anh lạnh lùng lên tiếng: "Vương trùng là gì?"

Lần rời khỏi căn cứ Phổ Lan trước đó, anh từng bị một tinh chủng tấn công. Chính con trùng đó đã từng nhắc đến từ này.

Xâu chuỗi lại mọi chuyện sau đó, anh mơ hồ đoán được: cái phôi thai đặc biệt trong cơ thể mình - rất có thể chính là Vương trùng.

"Xè... xè..." Cặp mắt kép của Naruth khẽ chớp, ánh nhìn lấp loáng.

Về lý mà nói, nó tuyệt đối không thể tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến Mẫu thể.

Nhưng... đối mặt với một Vương trùng sắp chuyển hóa, những câu hỏi này lại chẳng còn quan trọng.

Naruth sợ chết, mà Thẩm Nghiêm lại chưa giết nó ngay - nên nó đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội cầu sinh.

"Vương trùng... là vệ sĩ thân cận của Mẫu thể, là bạn đời phối hợp cùng Mẫu thể để sinh sôi nòi giống, cũng là thủ lĩnh thứ hai của chủng tộc dị trùng Andehes..."

Cặp mắt kép của Naruth đảo một vòng, rồi bất chợt trên cơ thể nó tỏa ra một làn hương cực mạnh - mùi hương mê hoặc đến nguy hiểm, như chất độc thấm vào máu:

"Ngài là thân thể ký chủ của Vương trùng... hoàn toàn khác biệt với đám nhân loại hèn kém kia... Chỉ cần chấp nhận quá trình dung hợp với Vương trùng, ngài sẽ có thể cùng Mẫu thể nắm giữ toàn bộ sức mạnh của tộc Andehes... trở thành tồn tại tối cao không gì sánh kịp..."

"...Phải làm thế nào?" Người đàn ông đứng trước mặt dường như đã động lòng - ngay cả những chiếc dị chi đang trói chặt Naruth cũng thoáng lỏng ra.

Giọng Naruth bắt đầu lộ vẻ hưng phấn:

"Giết chúng đi - giết sạch tất cả những kẻ trong hang động này... rồi giết luôn con bướm vừa nãy...Hắn là thân thể ký chủ của Vương trùng đời trước, một sản phẩm thất bại. Sức mạnh của hắn vốn nên thuộc về ngài..."

"Ngươi nói... Giản Ninh?"

"Đúng! Chính là hắn! Giết hắn đi..."

Đôi mắt lạnh lùng của Thẩm Nghiêm khẽ nheo lại, một tia đỏ huyết quỷ dị lặng lẽ lướt qua đáy mắt anh.

Anh thu hồi chiếc dị chi đang ghì chặt Naruth.

Naruth giật mình, rồi lập tức mừng rỡ lật người lại.

Lần trước đến cả Saro còn không thể kích phát được Vương trùng, vậy mà... nó lại làm được sao?

Chưa kịp kêu lên một tiếng, một chiếc dị chi đen nhánh bất thình lình vung lên, xuyên thẳng qua bụng nó, đóng đinh cả thân thể xuống mặt đất.

"Xèee!!" Naruth phát ra tiếng rít rùng rợn, hoảng loạn giãy giụa.

Rất nhanh sau đó, chiếc dị chi kia buông ra, còn vết thương trên bụng Naruth cũng bắt đầu tự lành lại với tốc độ chóng mặt.

Nhưng... nó lập tức nhận ra - ánh mắt của người đàn ông đối diện, đã tràn đầy sát ý.

Không còn dám do dự, Naruth lập tức bỏ chạy - nhưng Thẩm Nghiêm ra tay còn nhanh hơn.

Chỉ một giây sau, nó lại một lần nữa bị đóng đinh xuống đất.

Độc khí mà Naruth tỏa ra dường như thực sự có ảnh hưởng nhất định đến Thẩm Nghiêm - nó cảm nhận rõ năng lượng Vương trùng trong cơ thể anh đang rục rịch bất an.

Nhưng điều khiến nó sợ hãi đến tê dại chính là: thứ bị kích phát đầu tiên sau khi sát ý bị khơi lên, lại chính là nó!

Naruth vô cùng khiếp đảm, những chiếc gai nhọn trên lưng dựng ngược cả lên, miệng rộng mở, cố dùng hàm răng đầy nanh độc để cắn đứt những chiếc dị chi đang xiên qua thân thể mình.

Bộ răng của Naruth sắc bén đến đáng sợ, rất nhanh đã cắn rách được một chiếc dị chi, để lại trên đó một vết nứt rỉ máu đen.

"Ha..."

Đòn tấn công ấy không khiến đối phương đau đớn rút lui - ngược lại, sát khí quanh người Thẩm Nghiêm bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, như dã thú đánh hơi được mùi máu.

Đôi mắt đỏ sẫm của anh lúc này trở nên vô cùng hung bạo, cuộn trào cơn đói khát săn mồi, như thể toàn bộ bản năng đã bị khơi dậy.

Ngay sau đó, thân thể người đàn ông vốn cao lớn đĩnh đạc kia bắt đầu biến đổi trong bóng tối - nhanh chóng chuyển hóa thành một hình thể quái dị, mạnh mẽ mà dữ tợn.

Hai con ngươi đỏ rực vô cơ lạnh lẽo khóa chặt lấy Naruth - như một con quái vật cổ xưa vừa được đánh thức, không còn một chút hơi người nào sót lại.

Thẩm Nghiêm ban đầu chỉ định dụ lời từ miệng Naruth.

Thế nhưng, thứ gì đó mà tinh chủng này vừa làm - có lẽ là thứ pheromone bị nhiễm bẩn kia, hoặc là lời dụ dỗ hắn giết Giản Ninh - đã khiến tinh thần anh hoàn toàn nổi sóng.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên Giản Ninh bị nó đem ra làm mục tiêu giết chóc, toàn bộ bản năng tàn sát bên trong anh liền bùng phát đến cực hạn.

Anh rất tỉnh táo.

Chỉ là, lúc này - anh rất muốn giết con trùng này.

"Xèee! Không... tha cho ta..."

"Xèee- Aaa!!"

"......"

Nếu Giản Ninh có mặt ở đây, cậu nhất định sẽ nhận ra âm thanh này - tiếng gào thảm thiết của con dị chủng từng khiến cậu phải co mình trốn trong đống đổ nát run rẩy.

Đòn kết liễu giáng xuống.

Một vuốt sắc như lưỡi dao cùng hàng loạt dị chi dính đầy máu cùng lúc lao tới, sức mạnh hung bạo đến nghẹt thở, gần như trong chớp mắt đã xé nát thân thể Naruth thành vô số mảnh.

Tất cả trở nên tĩnh lặng.

Trong bóng tối, thân thể to lớn dữ tợn ấy đứng yên lặng, như đang tận hưởng mùi máu tanh nồng nặc lan đầy không khí.

Một lúc lâu sau, lớp giáp kitin đen tuyền lạnh băng dần rút lui, thân thể Thẩm Nghiêm quay lại hình dạng con người.

Thế nhưng sâu trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sát khí chưa tan, đôi con ngươi mở ra đỏ ngầu đầy máu.

Naruth chết trong thảm trạng.

Thẩm Nghiêm mặt không biểu cảm nhìn đống thịt vụn dưới đất, lại liếc sang lớp máu dính trên người mình, rồi lập tức thiêu hủy xác trùng tại chỗ, xử lý sạch sẽ.

Mãi đến khi nhìn thấy Giản Ninh, sắc đỏ trong mắt anh mới dần dần tan đi.

--------

Cùng lúc đó -

Tại một nơi khác, trong một gian phòng phủ lớp chăn đệm mềm mại, thiếu niên đang nằm yên bỗng mở bừng mắt.

Như vừa cảm ứng được điều gì, đôi mắt xinh đẹp đen trắng rõ ràng kia chợt bị sắc đen chiếm trọn, trông như vực sâu không đáy.

"...Naruth chết rồi." Giọng nói cậu nhẹ nhàng vang lên, dường như không mang theo cảm xúc gì.

Sau lưng cậu, chiếc cánh bao bọc bằng lớp vỏ xám nâu trên người con dị trùng khổng lồ khẽ run lên, tiếng nói truyền thẳng vào tâm trí: "Là ai giết?"

Evelyn từ trên giường ngồi dậy, vạt áo ngủ trượt xuống để lộ cần cổ trắng trẻo khiến con trùng khẽ liếc nhìn.

Cậu lạnh nhạt trả lời: "Thẩm Nghiêm."

Ký chủ của Vương trùng? Saro thoáng sững lại, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh con người ấy.

Lần trước thấy hắn... rõ ràng còn rất yếu, vậy mà chưa bao lâu đã có thể g**t ch*t Naruth?

Saro không cảm thấy thương tiếc trước cái chết của đồng bạn - nó chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào thiếu niên ngồi bên mép giường, giọng kim loại vang lên, lạnh lẽo vô cảm:

"Nó chết... sẽ giúp Vương trùng tiến hóa nhanh hơn."

Nó suy nghĩ một chút, rồi hỏi tiếp:

"Ngài sắp bước vào lần ấp trứng cuối cùng... nhưng Vương trùng vẫn chưa được kích hoạt. Cần ta quay lại thêm lần nữa không?"

Nếu đã giết được Naruth... có lẽ cơ thể đó đã bắt đầu thay đổi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn