Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Chương 46

Giản Ninh thu lại móng vuốt một cách kín đáo, hơi lúng túng đứng dậy, nói khẽ: "Cô ấy... vẫn còn sống."

Góc nhìn vừa nãy... chắc Thẩm Nghiêm không thấy được chứ?

Thẩm Nghiêm bước tới gần, ánh mắt quét một lượt thật kỹ trên người cậu. Ngay khi Giản Ninh bắt đầu thấy chột dạ, cho rằng anh sắp hỏi về móng vuốt kia, thì phía trên đầu lại vang lên một câu hỏi trầm thấp:

"Em có bị thương không?"

Giản Ninh hơi sững người, ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm nhau, trong đôi mắt màu hổ phách ấy, cậu thấy được bóng hình phản chiếu của chính mình.

Cậu khẽ lắc đầu, đáp nhỏ: "Không có."

Lúc này, Thẩm Nghiêm mới dời ánh nhìn sang Triệu Thanh đang nằm bất tỉnh dưới đất. Cơ thể cô ta vẫn giữ nguyên hình dạng dị hóa, những chiếc chân đen dài phủ đầy lông cứng trông vô cùng ghê rợn.

Giản Ninh cũng nhìn theo. Cậu suy nghĩ rồi nói:

"Chờ cô ta tỉnh lại đi... Có khả năng là... vẫn chưa hoàn toàn biến thành dị chủng."

Cậu không chắc liệu cách làm vừa rồi có hiệu quả hay không.

Sau khi con trùng chết đi, sương đen trong cơ thể Triệu Thanh cũng nhạt đi nhiều, chỉ còn lại một làn khói mỏng mảnh màu xám nhạt.
Đối với Giản Ninh mà nói, cảm giác giống như... Một đĩa cải chua xào cay thơm phức vừa bốc mùi trước mặt, bỗng chốc biến thành mớ rau còn đang mọc ngoài ruộng.

Không đáng để nuốt nữa.

Đúng lúc này, cánh cửa phía sau mở ra.

Dư Minh nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy ra - vừa nhìn thấy vợ mình nằm trên đất với hình dáng quái dị, sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

Ánh mắt vội vàng chuyển sang hai người đàn ông gần đó:

"Thẩm thượng tướng ... Vợ tôi cô ấy..."

"Đã phát sinh dị biến."

Thẩm Nghiêm lạnh nhạt nói, rồi liếc nhìn thiếu niên đang đứng nghiêm túc bên cạnh, tiếp lời: "Nhưng... có khả năng vẫn chưa hoàn toàn dị hóa."

Giản Ninh... có thể không chỉ là người nhìn thấy "hạt giống". Anh nhớ rõ vừa nãy trong nháy mắt, bàn tay cậu ấy từng hóa thành móng vuốt đen sắc nhọn.

Ánh mắt lạnh lẽo hơi híp lại.

-- Rõ ràng, Giản Ninh đã làm gì đó, khiến quá trình dị hóa của Triệu Thanh bị gián đoạn.

Hiện trạng Triệu Thanh chưa rõ ràng, không tiện đưa về bệnh viện. Sau khi trao đổi ngắn với tiến sĩ Giang, Thẩm Nghiêm gọi người tới, tạm thời đưa Triệu Thanh về khu cách ly của viện nghiên cứu.

Dư Minh bị cú sốc lớn, kiên quyết muốn đi cùng.

Giản Ninh nhìn theo chiếc xe quân dụng rời đi, lại quay sang người đàn ông bên cạnh.

Thẩm Nghiêm dường như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì.

Giản Ninh ngước mắt liếc anh, nhẹ giọng hỏi: "Giờ còn đang tiếp tục rà soát sao?"

"Tạm dừng rồi."

Thẩm Nghiêm nhìn cậu một cái: "Tôi quay lại sẽ tiếp tục."

Tuy có đội viên của đội càn quét ở đó, nhưng giữa hàng triệu con người mà tìm ra một con dị chủng mặc da người, không phải chuyện dễ.

Nếu lỡ bỏ sót, toàn bộ đợt rà soát sau đó sẽ trở nên vô nghĩa.

Giản Ninh mím môi, liếc nhìn giờ trên tinh não. Đã hai giờ sáng.

"Hay là... tôi đi với anh?"

Bắt Thẩm Nghiêm một mình làm việc tới khuya thế này, nghĩ sao cũng thấy mình không được tử tế cho lắm.

Lần này, Thẩm Nghiêm không đáp ngay. Anh nhìn cậu vài giây, rồi đột nhiên - vươn tay, ôm chặt eo Giản Ninh.

Vòng tay rắn chắc, mang theo hơi lạnh dịu của tuyết tùng, siết lấy cậu.

Giản Ninh ngẩn người, gương mặt dần đỏ lên mà không kịp né tránh.

Bên tai là giọng trầm khàn mệt mỏi của Thẩm Nghiêm: "Không cần, em đi ngủ một lát đi."

Hơi thở nóng rực phả vào cổ, khiến Giản Ninh khẽ run.

-- Gần quá rồi.

Cậu cảm nhận được nhiệt độ nóng bừng nơi hai gò má.

Thẩm Nghiêm... đang làm nũng sao? Cái này... hình như là hành vi "ra vẻ đáng thương" của Alpha trong kỳ mẫn cảm?

Không đúng, "làm nũng" - từ đó thế nào cũng không hợp với Thẩm Nghiêm!

Nhưng một phút rồi mà... anh ta vẫn chưa chịu buông ra?

Giản Ninh mím môi, nhớ tới lời tên Omega tên Dư Dương từng nói. Cậu thử đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Thẩm Nghiêm.

Cơ thể Thẩm Nghiêm lập tức siết chặt, đôi mắt lạnh nheo lại đầy cảnh giác, nhưng rồi chỉ một giây sau lại dịu đi, mặc cho cậu tùy ý xoa đầu mình như v**t v* một con mèo lớn.

Cái ôm ấy, vừa ngắn ngủi lại vừa như kéo dài vô tận.

Rồi cuối cùng, Thẩm Nghiêm buông tay.

Giản Ninh nuốt nước bọt, cảm thấy cổ mình lại đỏ lên.

"Vậy... tôi lên nghỉ trước, ngủ hai tiếng rồi xuống thay ca."

Thẩm Nghiêm gật đầu, lặng lẽ nhìn theo dáng vẻ "bỏ chạy" của thiếu niên kia.

Anh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ khi thấy đèn tầng 13 bật sáng, mới thu hồi ánh mắt.

Sau đó, quay người bước đi.

Lúc này đã là rạng sáng, căn cứ phong tỏa im ắng đến rợn người, vậy mà trong lòng anh lại có tiếng ồn ào không dứt vang lên.

Sáng hôm sau.

Giản Ninh choàng tỉnh, trời đã dần sáng, mấy cái báo thức đặt trong tinh não từ đêm qua đều bị cậu vô thức tắt đi trong lúc ngủ.

Cậu vội thay đồ, chạy tới quảng trường quân sự.

Người đông nghịt, trong đám đông ấy, thân ảnh quen thuộc đứng sừng sững ở hàng đầu.

Chiếc quân phục đen bó sát dáng người cao ráo, ánh mắt lạnh băng đảo qua từng người đi tới, khiến không ít người cúi gằm mặt vì sợ.

Giản Ninh chạy lại gần, th* d*c: "Xin lỗi, tôi đến muộn rồi."

"Anh quay về nghỉ đi, để tôi ở đây canh chừng."

Thẩm Nghiêm nhìn cậu một cái, suy nghĩ rồi gật đầu: "Tôi ở bên cạnh, có việc gọi tôi."

Đội viên của đội càn quét chia làm hai ca luân phiên canh gác. Kể từ khi tới căn cứ Phổ Lan, ngoại trừ vài giờ chợp mắt trên phi thuyền, Thẩm Nghiêm gần như chưa ngủ, dù anh có tinh thần mạnh cỡ nào, lúc này cũng không thể giấu nổi tơ máu trong đôi mắt mỏi mệt.

Anh lên xe quân dụng đỗ bên cạnh, ngả ghế, nhắm mắt nghỉ.

Thẩm Nghiêm vừa rời đi, những người xếp hàng sau lưng liền thở phào.

Bọn họ không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng Thẩm Nghiêm đứng đó, áp lực vô hình khiến ai cũng thấy khó thở.

Hôm căn cứ bạo loạn, anh thẳng tay bắn chết kẻ cầm đầu, cảnh tượng được lan truyền rộng rãi qua video. Trong mắt người khác, vị thượng tướng chỉ biết giết dị chủng này lạnh lùng vô tình đến cực điểm, thậm chí bỏ qua cả xét xử, dùng thủ đoạn tàn nhẫn như đối với dị chủng mà g**t ch*t đồng loại.

Ánh mắt tò mò lần lượt nhìn về thiếu niên đang đứng thay vị trí kia.

Người đó là ai? Sao người đến thay lại là một thiếu niên xa lạ nhưng trông lại quá xinh đẹp?

Giản Ninh chẳng bận tâm ánh nhìn soi mói.

Cậu đứng ngay vị trí Thẩm Nghiêm từng đứng, ánh mắt nghiêm túc, cẩn thận quan sát từng người tới gần máy quét.

Dù trong mắt cậu, con trùng kia vô cùng nổi bật, nhưng Giản Ninh không dám chắc nó có còn phương thức ngụy trang nào khác, nên không dám lơi là.

Lúc này, hai tổ của đội càn quét đến giờ giao ca.

Phong Khải cũng nằm trong nhóm giao ca đó.

Vừa thấy người đang đứng đầu hàng nghiêm túc giả vờ nghiêm túc y như Thẩm Nghiêm thường ngày, anh phì cười, bước tới.

"Thẩm Nghiêm đâu?"

Anh không thấy bất ngờ khi Giản Ninh có mặt ở đây.

Hôm qua vừa mới nghe tin Giản Ninh là thí nghiệm cải tạo thể số 0, ban đầu anh không tin nổi, đến chiều thấy cậu xuất hiện bên cạnh Thẩm Nghiêm, mới biết tin đồn đó là thật.

Một Omega trông vô hại như vậy, hóa ra lại là cải tạo thể.

Phải biết rằng, quá trình cấy "hạt giống" cực kỳ đau đớn, ngay cả nhiều Alpha còn không chịu nổi.
Anh khó mà tưởng tượng được, Giản Ninh lại có thể sống sót từ trước cả lô thí nghiệm của Thẩm Nghiêm.

Giản Ninh liếc ra phía sau - từ chỗ này, cậu chỉ nhìn thấy lờ mờ bóng người đàn ông nằm trong xe qua cửa kính.

"Anh ấy đang nghỉ trong xe."

Phong Khải hơi bất ngờ, nhướng mày: "Xem ra Thẩm Nghiêm rất tin cậu đấy."

Trước đó anh từng khuyên Thẩm Nghiêm nghỉ ngơi, nhưng người kia luôn không yên tâm, đã qua hai ca mà vẫn đứng gác.

Vậy mà Giản Ninh vừa đến, lại nghe lời nghỉ ngay?

Nghe thế, biểu cảm Giản Ninh hơi cứng lại, nhỏ giọng nói: "Cũng không hẳn đâu... chắc là mệt quá thôi."

Cậu nhìn hàng người dài dằng dặc phía sau, hỏi: "Giờ đã kiểm tra được bao nhiêu người rồi?"

"Khoảng một phần ba."

Nói đến đây, Phong Khải nhíu mày như đau đầu, hạ giọng:

"Có tin không hay. Không tính người ở viện nghiên cứu, chỉ trong số này thôi đã phát hiện hơn ba trăm người mất tích."

Họ lập tức chia người phối hợp với Trung tâm hành chính để xác minh từng trường hợp.

Đến từng nhà phá cửa tìm kiếm, bên trong trống rỗng.

Dựa theo tín hiệu, họ tìm thấy tinh não của những người này ở khắp nơi trong căn cứ, nhưng chủ nhân lại như bốc hơi khỏi nhân gian - ngay cả camera giám sát cũng không ghi lại cảnh họ biến mất.

Phần lớn những người mất tích đều ít giao thiệp, nên không rõ mất tích từ lúc nào.

Ban đầu họ chỉ định truy lùng một dị chủng, bây giờ mới phát hiện - tình hình căn cứ có lẽ tồi tệ hơn tưởng tượng rất nhiều.

Giản Ninh mắt mở to, không giấu nổi kinh ngạc:

"Nhiều người mất tích đến vậy?"

Phong Khải gật đầu, thở dài: "Chắc chắn có liên quan đến dị chủng đó."

Chào Giản Ninh một tiếng, anh xoay người rời đi, tiếp tục nhiệm vụ.

Giản Ninh vẫn đứng nguyên, lông mày nhíu chặt, ánh mắt lo lắng.

Ở trong căn cứ, ngoài việc luôn lo sợ lộ thân phận trước mặt Thẩm Nghiêm, cậu gần như không cần bận tâm điều gì - mỗi ngày đều trôi qua dễ chịu bất ngờ.

Dù từng sống sót ngoài kia bằng cách nhai bánh quy hết hạn, nhưng bây giờ nghĩ đến chuyện quay về cuộc sống đó, toàn thân cậu đều phản kháng.

Thẩm Nghiêm đã khiến cậu sống quá thoải mái. Và cậu đã bắt đầu quen với điều đó.

Hôm qua biết mình là cải tạo thể, cậu có chút vui mừng.

Ít ra, nếu là người như vậy, cậu có thể không bị trục xuất khỏi căn cứ.

Tuy nhiên, những cải tạo thể khác có vẻ không giống cậu. Chỉ có Thẩm Nghiêm, hình như mới thật sự giống mình.

Những chi dị hóa màu đen mọc từ sống lưng anh, dù không giống bộ cánh xương của cậu về ngoại hình, nhưng lại có một loại tương đồng khó nói thành lời.

Hôm đó, khi cậu chạm tay vào chi dị hóa lạnh lẽoấy, cảm giác cứng rắn, mát lạnh kia... khiến cậu kinh ngạc không thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn