Đỗ Tác vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp người khi nãy còn quay lưng với mình giờ đã xoay người lại, ánh mắt âm trầm gắt gao nhìn chằm chằm về phía tên Alpha dám lại gần Omega của hắn.
Anh lập tức rút lui khỏi hiện trường, lớn tiếng nói: "Được rồi, mấy việc hậu cần còn lại để tôi lo, cậu mau đưa người về trước đi."
Thế là, Giản Ninh - người vừa mới dùng đôi chân của mình lết được đến tận cổng căn cứ, chỉ chưa đầy mười lăm phút sau, lại một lần nữa ngồi trên xe quay về điểm xuất phát.
Suốt dọc đường, cậu uể oải chẳng còn chút tinh thần nào. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa xe, tay vẫn ôm chặt lấy chiếc balo của mình.
Ánh mắt nóng rực như thiêu đốt từ bên cạnh khiến cậu vừa xấu hổ vừa bất an.
Từ lúc lên xe, Thẩm Nghiêm dường như chưa từng rời mắt khỏi cậu.
Cả đoạn đường không ai nói gì. Về đến nhà, tình trạng của Thẩm Nghiêm dường như đã ổn định hơn chút ít.
Anh liếc qua bàn ăn, thấy đồ ăn vẫn còn nguyên chưa ai động tới, cũng không nói gì, chỉ cởi bỏ áo khoác quân trang rồi lặng lẽ đi thẳng vào phòng ngủ.
Giản Ninh: "?"
Khoảng thời gian này, Thẩm Nghiêm luôn nhường giường cho cậu ngủ, còn bản thân thì nằm ngoài phòng khách. Hành động bất thường lúc này khiến Giản Ninh thấy kỳ lạ một cách khó hiểu.
Thẩm Nghiêm hình như... vẫn không bình thường lắm.
Cậu hơi sững lại, rồi sau một lúc, bước đến cửa phòng, dè dặt gõ nhẹ hai tiếng.
"Thẩm Nghiêm? Anh không sao chứ?"
"Ừ." Giọng trầm khàn của người đàn ông vọng ra từ bên trong.
Giản Ninh do dự một lúc, lại hỏi tiếp: "Anh có cần tôi vào không?"
Lần này, đối phương không trả lời.
Nếu cậu là một Omega đã từng nghiêm túc học qua môn sinh lý, thì giờ phút này cậu nên biết rõ rằng, cách làm sáng suốt nhất là tránh càng xa một Alpha đang rơi vào trạng thái bất ổn càng tốt.
Đáng tiếc, kiến thức sinh lý hiện tại của Giản Ninh, toàn bộ đều đến từ mấy bài phổ cập không đầy đủ trên diễn đàn.
Cậu chỉ nhớ mang máng, khi diễn đàn nhắc đến "kỳ mẫn cảm" của Alpha, họ bảo rằng nó khá giống với thời kỳ ph*t t*nh của Omega.
Alpha ở giai đoạn đó sẽ có h*m m**n chiếm hữu và phá hoại rất mạnh, tính khí dễ nóng nảy, bạo động, và cực kỳ khát cầu pheromone của Omega mình đã đánh dấu.
Giản Ninh lưỡng lự chốc lát, cuối cùng đẩy cửa hé ra một khe nhỏ.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến cậu chết lặng tại chỗ.
Thẩm Nghiêm - đang trùm kín mình trong chiếc chăn màu sáng mà Giản Ninh vẫn hay dùng, chỉ để lộ khuôn mặt lạnh lùng khó đoán, đôi mắt dài hẹp nheo lại, chân mày hơi giãn ra, nhưng trông vẫn vô cùng khó chịu.
Giản Ninh: "?"
Cậu không đoán nổi rốt cuộc Thẩm Nghiêm đang làm gì, lắp bắp hỏi:
"Anh... anh đang làm gì vậy?"
Mùi pheromone của Omega vẫn còn phảng phất trong chăn khiến Thẩm Nghiêm cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần được thư giãn đôi chút.
Ánh mắt u tối của anh dừng lại nơi cửa phòng, nhìn thẳng vào Giản Ninh, giọng trầm thấp: "Đừng vào đây."
Anh không chắc mình hiện tại có thể kiềm chế được bao lâu.
Chỉ tiếc, Giản Ninh hoàn toàn không hiểu rằng câu nói kia chính là lời cảnh báo từ một Alpha đang trong giai đoạn nguy hiểm.
Cậu thở dài trong lòng, thầm nghĩ-Thẩm Nghiêm rõ ràng đang bệnh mà vẫn cứng đầu đến thế, chắc là không muốn để cậu thấy dáng vẻ yếu ớt của mình.
Một bệnh nhân mà cũng sĩ diện vậy sao?
Giản Ninh hơi lo lắng: "Vị chỉ huy đầu trọc ban nãy nói, anh đang bước vào kỳ mẫn cảm, đúng không?"
"...Tôi có thể giúp gì không?"
Giản Ninh nhớ lại lúc trước Thẩm Nghiêm đã giúp mình vượt qua kỳ ph*t t*nh thuận lợi, mà kỳ mẫn cảm này hình như cũng là do đánh dấu cậu nên anh mới bị ảnh hưởng. Nhân cơ hội này, coi như cậu trả lại ân tình cho anh đi.
Cậu thấy Thẩm Nghiêm chỉ yên lặng nhìn mình, không nói lời nào, bèn chủ động bước vào phòng, từ từ đi đến mép giường:
"Thẩm Nghiêm, tôi nên làm gì? Ừm... cũng phải giống như anh từng làm, cắn tuyến thể của anh một cái à?"
Đôi mắt lạnh lẽo ẩn sau góc chăn khẽ nheo lại, ánh nhìn chợt trở nên nguy hiểm như dã thú bị x*m ph*m l*nh th*. Thẩm Nghiêm gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên đang từng bước tiến lại gần.
Không một Alpha nào chịu để Omega cắn vào tuyến thể của mình cả. Tự tôn vốn có của Alpha không cho phép bọn họ bị Omega chiếm thế thượng phong bằng một hành động mang tính "đánh dấu" như vậy.
Giờ phút này, thứ khiến Thẩm Nghiêm khát cầu nhất... lại là mùi pheromone ngọt dịu ấy-giống như hương vải chín, vừa quen thuộc vừa mê hoặc.
Đó là Omega của anh.
Khi ý nghĩ ấy nảy lên trong đầu, sát khí trong mắt anh liền tan biến.
Tầm mắt lạnh lẽo dừng lại trên đôi môi có hình dáng tinh tế của Giản Ninh, anh nhớ lại hai chiếc răng nanh không mấy sắc nhọn kia-
Hôm đó, Giản Ninh từng ăn từng viên kẹo hồ lô trong tay anh, mỗi lần há miệng là hai chiếc răng nanh tròn trịa trắng tinh lại lộ ra, trông vừa đáng yêu lại vừa bắt mắt.
Khi ấy, Thẩm Nghiêm đã muốn vươn tay chạm vào chúng thử xem cảm giác thế nào.
Anh im lặng một lúc, cổ họng khẽ động, giọng trầm khàn: "...Được."
Mãi đến khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc đến gần, Thẩm Nghiêm mới chịu nhúc nhích, chậm rãi từ trong chăn vén người dậy, tựa lên đầu giường.
Cổ áo mở lơi, phô bày những cơ bắp trơn mượt đầy sức mạnh, từng đường gân dưới cánh tay khẽ nổi lên, cả người căng chặt như dã thú kìm nén bản năng.
Pheromone luôn bị khống chế chặt chẽ của anh giờ đây hoàn toàn buông lỏng, lạnh lẽo và mạnh mẽ như cơn gió tuyết thổi ào đến, mang theo dư âm quyến luyến quấn quanh Giản Ninh.
Trái ngược với khí thế đó, Thẩm Nghiêm lại hơi ngửa đầu lên, đường nét nơi cổ căng đầy sức mạnh-yết hầu, xương quai xanh-rõ mồn một dưới ánh đèn, hoàn toàn không phòng bị mà phơi bày điểm yếu trí mạng của mình trước mắt Giản Ninh.
Giản Ninh nhìn đến ngẩn người, mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói thấp khàn đầy thúc giục của người đàn ông.
Ánh đèn trên cao hắt xuống, tạo nên bóng tối lập lòe trên những đường nét gương mặt sâu sắc của Thẩm Nghiêm. Giọng anh nhẹ hơn thường ngày rất nhiều:
"Còn chờ gì nữa? Không phải muốn cắn tôi sao?"
"À...!" Giản Ninh như vừa bừng tỉnh, hai vành tai bất giác đỏ lên, rồi nhẹ nhàng trèo lên giường.
Cậu nửa quỳ bên cạnh Thẩm Nghiêm, nhỏ giọng dặn dò: "Anh đừng có động đậy nhé."
Cậu vẫn nhớ rõ lần trước bị anh cắn-cảm giác đó thật sự không dễ chịu gì. Bị người ta cắn ở cổ, phản xạ đầu tiên của cơ thể là vùng vẫy và phản kháng.
"Ừm." Thẩm Nghiêm đáp nhẹ, nhắm mắt lại, vẻ mặt hoàn toàn bình tĩnh, như thể rất tin tưởng cậu.
Giản Ninh từ từ điều chỉnh tư thế, sau đó cúi người xuống, áp sát cổ anh, hai chiếc răng nanh nhỏ trắng tinh khẽ ló ra, tựa như đang háo hức chờ được dùng đến.
Hai người nhanh chóng áp sát, thân trên của cậu đổ về phía trước, gần như bao phủ toàn bộ lên người Thẩm Nghiêm.
Thế nhưng khoảnh khắc Giản Ninh cắn lên tuyến thể của anh, toàn thân cậu lại bất giác run lên một cái.
Hương tuyết tùng lạnh lẽo ở tuyến thể bỗng trở nên đậm đặc hơn.
Giản Ninh cảm thấy... phản ứng của mình hình như còn dữ dội hơn cả Thẩm Nghiêm.
Khóe mắt hơi ửng đỏ, cậu cắn răng, dùng hai chiếc răng nanh cố gắng đâm xuyên qua lớp da nơi cổ anh.
Tuyến thể ở cổ của Thẩm Nghiêm bị cắn, khẽ rên một tiếng, đầu mày nhíu chặt, cố kìm nén bản năng muốn phản công khi bị xâm phạm.
Răng nanh của Omega cứ cắn cắn bên cổ anh, thử đi thử lại mãi, vậy mà vẫn chẳng thành công.
Giản Ninh cũng dần phát hiện ra điều đó, cậu ngượng ngùng ngẩng đầu lên.
Nãy giờ cậu cắn cắn gặm gặm cổ Thẩm Nghiêm, thở phì phò đến đỏ mặt tía tai, cuối cùng đành bất lực nhận ra-
Hình như cậu... không cắn rách nổi tuyến thể của Thẩm Nghiêm!
Ngược lại, cổ anh đã dính đầy nước miếng của cậu mất rồi.
Giản Ninh rơi vào trạng thái nghi ngờ sâu sắc với chính mình.
Cậu là dị chủng mà lại không cắn xuyên nổi da con người?
...Hay là do da Thẩm Nghiêm quá dày?
Cậu nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần bị cắn ra mấy vết răng, chớp mắt vài cái, biểu cảm có phần cứng đờ.
Sau một lúc im lặng, Giản Ninh đưa tay gãi nhẹ vành tai đang đỏ lên, cúi đầu xấu hổ nói: "Xin lỗi... hình như tôi làm không được."
"Ừm." Giọng Thẩm Nghiêm khàn đặc, còn thấp hơn khi nãy.
Giản Ninh liếc nhìn biểu cảm của anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy... bây giờ anh vẫn còn khó chịu lắm à?"
Thẩm Nghiêm hé mắt, ánh nhìn khóa chặt trên người cậu vài giây rồi nói: "Em...Cho tôi ôm một cái, được không?"
"Hả?" Giản Ninh sửng sốt.
Cậu do dự một chút, rồi chậm rãi cúi người nằm sấp lên ngực anh. Một cánh tay nóng rực lập tức vòng qua eo cậu, kéo cậu lại gần hơn.
Tư thế giữa hai người trở nên vô cùng thân mật, Giản Ninh gần như dán sát hẳn vào người Thẩm Nghiêm.
Một lúc sau, giọng nói trầm thấp, như bị nghẹn lại vang lên bên cổ: "Làm thế... có hiệu quả không?"
Thẩm Nghiêm khép mắt lại, khe khẽ "Ừ" một tiếng.
Anh chưa từng có tiếp xúc thân mật với ai như vậy, nhưng lúc này đây, lồng ngực truyền đến hơi ấm khiến anh cảm thấy dễ chịu đến lạ. Mùi vải tươi ngọt ngào vương quanh anh, lông mày nhíu chặt rốt cuộc cũng giãn ra được đôi chút.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Chưa đủ.
Lòng bàn tay Thẩm Nghiêm siết chặt hơn, gần như muốn để từng tấc da thịt giữa hai người gắn chặt lấy nhau không kẽ hở.
Giản Ninh cảm nhận được lực ôm ở eo ngày càng mạnh, nhận ra Thẩm Nghiêm vẫn chưa ổn chút nào.
Cậu ngẩng đầu lên một cách khó khăn, lần đầu tiên ngắm kỹ gương mặt Thẩm Nghiêm ở khoảng cách gần đến vậy.
Cậu vốn dĩ đã biết-Thẩm Nghiêm có một gương mặt rất đẹp.
Ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng, lông mày và hàng mi kéo dài về phía đuôi mắt. Bình thường, ánh sáng đổ xuống tạo thành bóng mờ khiến biểu cảm của anh càng thêm khó đoán, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng băng giá dưới đáy mắt.
Ánh mắt dời xuống thấp-đôi môi anh mỏng, nhạt màu, lạnh lẽo như lưỡi dao vừa mới rút ra khỏi băng tuyết giữa mùa đông.
...Nhìn Thẩm Nghiêm bây giờ thật sự rất khó chịu.
Cậu không cắn rách được tuyến thể của anh, vậy rốt cuộc phải làm sao mới có thể truyền pheromone cho anh đây?
Chỉ ôm thế này, chắc... chẳng giúp được bao nhiêunhỉ?