Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Chương 27

【68L: Không phải chứ, tôi tưởng mấy ông mấy bữa trước đăng bài chỉ là trút giận cho vui, ai ngờ làm thật tới mức này?】

【69L: Có ai vừa thấy không? Bên đường vành đai phía Nam có một Omega bị mấy Alpha thay nhau cắn, tuyến thể hình như bị hủy hoàn toàn rồi.】

【70L: Hả? Bọn họ đang làm cái gì vậy... phát điên thật rồi sao?】

【71L: Mấy Alpha bị bắt đúng là đáng sợ thật, miệng toàn máu, nhìn chẳng khác gì đám quái vật ngoài kia.】

【......】

【94L: Mà này, tôi vừa thấy có một nhóm người đang kéo nhau về phía cổng căn cứ...】

【95L: Đệt, rốt cuộc bọn họ định làm gì? Đừng nói là muốn kéo cả đám chết chung, định phá cổng căn cứ thật à?】

【96L: Á á á!! Tôi thấy lính quân đội đều đang tập trung bắt người ở trung tâm căn cứ, chẳng lẽ họ vẫn chưa biết chuyện này à? Có ai chạy ra xem chưa??】

Phá cổng căn cứ?

Giản Ninh khựng lại, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ trầm ngâm.

Ngay lúc ấy, từ ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi báo động chói tai, âm thanh thông báo cơ giới vang dội khắp mọi ngóc ngách trong căn cứ:

【Cảnh báo! Tất cả mọi người lập tức quay về nơi trú ẩn - Cảnh báo! Tất cả mọi người lập tức quay về nơi trú ẩn-】

【Quân đội đang tiến hành trấn áp bạo động. Các Omega còn ở bên ngoài hãy nhanh chóng tìm nơi ẩn náu an toàn gần nhất, những người còn lại không được tự ý di chuyển ngoài đường-】

Giản Ninh đứng dậy khỏi ghế sofa, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ-

Người qua lại ít hơn hẳn thường ngày, ai nấy đều bước đi vội vã, gương mặt căng thẳng, rõ ràng đang tranh thủ quay về nhà.

Khu vực gần khu nhà quân sự vẫn còn tương đối an toàn, nhưng càng nhìn ra xa, ánh đèn cảnh báo đỏ chớp nháy khắp các con phố lớn nhỏ, tiếng súng vang rền từng hồi từ trên không trung vọng xuống, cả căn cứ chìm trong một bầu không khí bất an khó tả.

Tim Giản Ninh đập dồn dập.

Cậu quay người bước vào phòng ngủ, lục tìm trong góc tủ quần áo rồi kéo ra một chiếc ba lô.

Từ lần trở về sau nhiệm vụ ở Trung tâm Hải Dương, cậu đã cất kỹ chiếc ba lô này tại đây. Bên trong là toàn bộ lượng lương thực mà cậu đã tỉ mỉ chuẩn bị sẵn-đủ để khi có cơ hội, cậu có thể lập tức xách lên và rời đi.

Lúc này, một dự cảm mãnh liệt trỗi dậy trong lòng Giản Ninh-đêm nay chính là thời cơ của cậu.

Nếu đám người đó thật sự phá được cổng căn cứ, có lẽ cậu có thể nhân lúc hỗn loạn mà lặng lẽ chuồn đi.

Cõng chiếc ba lô nặng trĩu lên vai, khi đi ngang qua bàn ăn, một mùi thơm nồng nàn bất ngờ kéo ánh mắt cậu lại.

Cậu nhìn thoáng qua, cổ họng khẽ động, sau đó là một tiếng "ọc ọc" đầy phản đối vang lên từ chiếc bụng đang đói meo.

Cá chua ngọt, gà xào cay, khoai tây sợi xào chua cay, canh hải sản thập cẩm...

Nhìn... nhìn ngon quá.

Cậu vẫn chưa ăn tối...

...

Không! Không được!

Nếu ăn xong mới chạy thì chắc chắn sẽ không kịp nữa!

Vẻ mặt Giản Ninh đầy giằng xé, cậu nghiến răng, dứt khoát dời mắt khỏi bàn ăn rồi bước nhanh ra ngoài.

Rời khỏi khu chung cư, đường phố bên ngoài đã vắng lặng hẳn.

Dựa vào thính giác nhạy bén và bản năng của dị chủng, cậu khéo léo né tránh những con đường đang hỗn loạn, ẩn mình dưới bóng tối và các toà nhà, lao nhanh về phía cổng căn cứ.

--

Cổng căn cứ.

Khi khắp nơi trong căn cứ bắt đầu rơi vào hỗn loạn, hơn một trăm Alpha dần tụ tập lại, tạo thành một đội ngũ đông nghịt, tiến về khu vực gần cổng chính.

Lính gác trên tường thành đã nhận được cảnh báo từ trước. Vừa phát hiện có dấu hiệu bất thường, họ lập tức giương súng quát lớn, ra lệnh cảnh cáo.

Thế nhưng, đám Alpha phát động bạo loạn kia hoàn toàn không để tâm đến sự uy h**p từ quân đội.

Họ nhanh chóng tản ra, để lộ ra cảnh tượng khiến binh lính lập tức siết chặt cò súng-bọn chúng đang kẹp cổ hơn chục Omega làm con tin!

Dao nhọn và họng súng lạnh lẽo dí sát vào cổ những Omega gầy yếu, làn da trắng tái càng làm nổi bật vẻ mong manh dễ vỡ. Lính gác không dám hành động liều lĩnh, bầu không khí tức khắc rơi vào trạng thái giằng co căng thẳng.

Sau khi tin tức lan ra rằng đây là một cuộc bạo loạn nhắm thẳng vào Omega, không ít Alpha và Beta vốn chỉ hóng chuyện cũng bắt đầu kéo đến, đứng từ xa quan sát tình hình.

Xét từ cách ăn mặc, phần lớn những Alpha khởi xướng bạo động đều đến từ tầng lớp thấp nhất trong căn cứ.

Để duy trì trật tự, chính phủ trung tâm phân phối chỗ ở và sắp xếp công việc cơ bản cho hầu hết người sống sót. Nhưng vẫn tồn tại một nhóm người-lười biếng, kém năng lực và luôn tự phụ-chẳng chịu làm gì, chỉ sống dựa vào khẩu phần dinh dưỡng cơ bản mà căn cứ cấp phát miễn phí.

Khác với Beta, những Alpha này vẫn sở hữu sức mạnh vượt trội, vẫn còn sống sót sau tận thế, và-vẫn giữ nguyên nhu cầu sinh lý đối với Omega.

Thế nhưng Omega trong căn cứ lại ngày càng hiếm hoi, lại còn vô cùng quý giá, nên những Alpha tầng lớp thấp này gần như không có chút cơ hội tiếp cận.

Họ được phát nhà, phát đồ ăn, thì tại sao lại không được "phát" Omega?

Trong mắt bọn họ, Omega là "tài nguyên thiết yếu" dành cho Alpha-vốn là giống loài mạnh mẽ đã bảo vệ căn cứ khỏi dị chủng. Vậy tại sao thứ tài nguyên ấy lại chỉ thuộc về một số người?

Bản năng của Alpha là chiếm đoạt. Thứ quý giá như Omega, sao có thể chỉ dành riêng cho tầng lớp đặc quyền?

Đúng lúc đó, một Alpha mặc áo trắng bước ra từ giữa đám đông-rõ ràng là kẻ cầm đầu.

Hắn phớt lờ họng súng đang nhắm thẳng vào mình từ trên cao, bình tĩnh xoay người, đối mặt với đám người đang vây quanh quan sát:

"Rất tiếc, bọn tôi vốn không định dùng đến bạo lực. Nhưng căn cứ đã phớt lờ nhu cầu chính đáng của chúng tôi. Chúng tôi chỉ có thể dùng cách này để bày tỏ sự phản kháng."

Ánh mắt hắn lướt chậm qua đám đông, giọng nói khàn đặc vang lên:

"Trong số các người, cũng có không ít là Alpha. Có vẻ tinh thần vẫn còn ổn định. Thật may mắn-nhưng không phải ai trong chúng ta cũng được may mắn như vậy."

"Cơn đau như bị xé nát não bộ-đó là thứ mà những Alpha mất kiểm soát về tinh thần như chúng tôi phải chịu đựng mỗi ngày."

Vừa nói, hắn vừa không kiềm được mà liên tục cào mạnh vào cánh tay mình.

Dưới lớp da khô nứt là cảm giác như có hàng ngàn ấu trùng đang cựa quậy, nở ra từ ổ trứng ký sinh, chui rúc trong từng thớ thịt, từng tầng biểu bì-gây ra thứ ngứa ngáy khiến người ta phát điên.

Alpha áo trắng khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục gằn giọng:

"Nực cười thật đấy. Chúng tôi-những Alpha từng được xem là hy vọng sống sót của loài người sau thảm họa-nay lại phải khổ sở vì lý do như thế này?"

"Omega à? Lúc xây dựng căn cứ, bọn họ có đóng góp được bao nhiêu? Bây giờ trong căn cứ, họ đang giữ vai trò gì quan trọng chứ?"

"Từ khi lệnh mới ban hành, tất cả Omega đều bị chuyển vào tay bọn có quyền có thế. Vậy chúng tôi-những Alpha thường dân-chẳng lẽ chỉ có thể cam chịu trở thành vật hy sinh?"

Lời hắn đầy phẫn uất, từng câu từng chữ đều mang theo lửa giận và sự bất mãn tích tụ lâu ngày.

Đám Alpha lúc đầu chỉ đứng xem, lúc này đã bắt đầu dao động, trên gương mặt dần hiện lên vẻ bồn chồn và trầm mặc.

Trong khi đó, không ai chú ý rằng-trên tầng thượng của vài tòa nhà xung quanh, cùng với những góc khuất trong các công trình gần đó, đội càn quét đã âm thầm mai phục.
Bọn họ lặng lẽ như những bóng ma ẩn mình trong màn đêm, từ lâu đã bao vây kín toàn bộ đám bạo động bên dưới.

Với thân phận là những chiến binh cải tạo được cấy ghép từ "hạt giống", các thành viên đội càn quét sở hữu thị lực vượt trội - trong màn đêm dày đặc cũng chẳng cần đến tia laser hỗ trợ định vị, từng khẩu súng đen ngòm sớm đã lạnh lùng khóa chặt mục tiêu bên dưới.

Phong Khải nhắm thẳng họng súng vào một tên, giọng mang theo chút lo lắng:

"Thẩm Nghiêm, chúng có con tin trong tay."

Thẩm Nghiêm quét mắt một vòng, ngay khi kết nối được với hệ thống liên lạc qua tinh não, giọng nói lạnh như băng đã truyền thẳng vào tai Đỗ Tác:

"Tôi đã dẫn người đến cổng căn cứ. Hiện tại có tổng cộng 126 kẻ bạo loạn, 17 con tin."

"Con tin?" - Đối phương gắt lên một tiếng, rồi hỏi: "Chúng đang làm gì?"

Thẩm Nghiêm cụp mắt, nhìn xuống phía dưới: "Tổ chức đại hội kêu gọi."

Đám bạo động kia mang theo vũ khí, nhưng số lượng và hỏa lực hoàn toàn không đủ để phá được cổng căn cứ.

Cái gọi là "phá cổng", e rằng chỉ là cái cớ bên ngoài-thứ chúng thật sự nhắm đến, là khiêu khích, kích động những Alpha còn lại trong căn cứ, buộc chính quyền phải nhượng bộ, chấp nhận những yêu sách mà chúng đưa ra.

Hiện tại, tỉ lệ giới tính giữa Alpha và Omega trong căn cứ đã chênh lệch nghiêm trọng, đạt mức 6:1. Số Alpha không thể nhận được sự xoa dịu từ pheromone ngày càng tăng-một tương lai hỗn loạn gần như là điều không thể tránh khỏi.

"..." - Đỗ Tác lặng người

Có vẻ bên Đỗ Tác cũng vừa nhận được báo cáo. Giọng anh ta mang theo chút bất lực:

"Tạm thời đừng động thủ. Bên tôi sắp xử lý xong rồi, sẽ đến ngay. Cậu cứ quan sát kỹ. Nếu bọn chúng thực sự phá cổng hoặc làm hại con tin thì... thì lúc đó tùy cơ ứng biến, cố gắng khống chế, đừng ra tay quá nặng."

Vốn là đội chuyên tiêu diệt dị chủng, đám người của Thẩm Nghiêm chẳng hề quen với việc "khống chế lực tay". Chính vì vậy, Đỗ Tác thật sự lo rằng bọn họ mà ra tay, sẽ một phát xử sạch không chừa ai.

Thẩm Nghiêm chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Anh liếc nhìn đám người bên dưới, giọng điệu sắc lạnh, không nhanh không chậm truyền đến tai từng thành viên trong đội:

"Giữ nguyên cảnh giới. Một khi bọn chúng phá cổng hoặc gây hại con tin-"

"Lập tức bắn chết."

Bọn bạo loạn kia đang khống chế Omega, nên nếu không tiêu diệt trong nháy mắt, những người bị bắt sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Khi ánh mắt sắc lạnh tiếp tục rà quét đám đông phía dưới, Thẩm Nghiêm bỗng khựng lại-ánh mắt dừng trên một bóng người quen thuộc đang lặng lẽ tiếp cận từ phía sau.

Dưới kia, tên Alpha áo trắng rốt cuộc cũng kết thúc bài phát biểu của mình:

"Chúng tôi chỉ có một yêu cầu: để Omega-thứ tài nguyên sống sót nhờ căn cứ-trở thành tài nguyên chia sẻ trong căn cứ này."

Gương mặt hắn ta đầy vẻ bình tĩnh, thoạt nhìn chẳng khác gì người bình thường nếu không nhìn kỹ đôi mắt đã đầy tơ máu.

Toàn bộ bài diễn thuyết đã bị không ít người ghi hình lại, thậm chí một vài người còn phát trực tiếp từ đầu, khiến video lan truyền nhanh chóng khắp căn cứ.

Thực tế là, ngoài đám bạo loạn, còn có rất nhiều Alpha khác cũng đang đứng bên bờ sụp đổ tinh thần. Những lời của tên áo trắng đã khiến không ít người dao động.

Đột nhiên, con ngươi của hắn co rút lại rõ rệt-ánh mắt như bị một lực hút nào đó kéo về phía cuối đám đông.

"Đợi đã... đằng kia-là một Omega phải không?"

Alpha mất kiểm soát về tinh thần vô cùng mẫn cảm với pheromone của Omega, chỉ cần ở xa cũng có thể ngửi thấy mùi.

Ngay sau đó, họng súng của hắn bất ngờ chĩa về phía đám người đang vây xem, khiến cả đám hoảng loạn tản ra-

Và thế là, Giản Ninh, người vừa mới len lén đến nơi, đang nấp ở cuối đám đông, liền bị lộ ra ngay giữa ánh nhìn của tất cả mọi người.

Chàng trai trẻ tóc đen, làn da trắng trẻo, đường nét khuôn mặt tinh tế như thể vô hại, trên lưng đeo một chiếc ba lô nặng trĩu-nhìn như một người khách bộ hành sắp sửa rời xa nơi này.

Giản Ninh: "......"

Cậu vừa mới tới chưa bao lâu, còn đang nghe thấy phía trước hình như có ai đó đang hùng hồn diễn thuyết.

Trong lòng đoán rằng đây chắc là tiết mục "dạo đầu" bắt buộc trước mỗi cuộc bạo loạn, nên cậu mới trốn kỹ ở phía sau, định chờ bọn họ phá cổng thật thì mới nhân lúc hỗn loạn mà lẻn đi...

Không ngờ rằng, người phía trước như mọc ra cái mũi chó vậy-cách xa thế mà vẫn đánh hơi ra được mùi của cậu.

Giản Ninh lặng lẽ lùi về sau hai bước, định chuồn trở lại vào trong đám đông. Nhưng kỳ lạ là-cậu vừa nhích người, những người xung quanh lập tức tránh ra, như thể sợ dính phải thứ gì đáng sợ.

Cậu càng đi, người ta càng tản, chẳng khác nào một dấu hiệu sống sờ sờ chỉ thẳng vào cậu.

Cách đó không xa, tên Alpha mặc áo trắng khẽ nở một nụ cười, chĩa thẳng khẩu súng về phía cậu:

"Omega kia, lại đây."

Giản Ninh yếu ớt phản bác:

"Tôi không phải..."

Đoàng!

Một tiếng súng nổ chát chúa vang lên-hắn lạnh lùng giơ tay, bắn thẳng lên trời cảnh cáo, sau đó vẫn chĩa họng súng về phía cậu:

"Lại đây."

Giản Ninh: "......"

Biết điều mà cúi đầu nhận thua, cậu gượng cười cứng đờ, chậm rãi bước tới.

Khi khoảng cách dần rút ngắn, Alpha áo trắng khẽ nhíu mày-trên người cậu, vẫn còn lưu lại dấu vết mùi pheromone của Alpha khác.

Dù đã mấy ngày trôi qua, mùi pheromone mà Thẩm Nghiêm để lại trên người Giản Ninh đã mờ đi rất nhiều. Nhưng đối với một Alpha đã bị tinh thần lực rối loạn như hắn, cái mùi ấy vẫn có thể khiến ngực hắn phát tức, bụng dưới căng tức, bản năng cắn xé nổi lên, toàn thân khó chịu như bị lửa thiêu.

Cảm giác đó, là kẻ mạnh khác đã để lại dấu ấn trên "tài sản" của mình-bản năng khiến hắn thấy bực bội, thậm chí là nhục nhã.

Mãi đến khi mùi hương quen thuộc ấy xuất hiện trở lại, hắn mới thật sự xác định được thứ mình khao khát-hương thơm dịu nhẹ, ngòn ngọt như lớp cùi trắng của quả vải, là pheromone đặc trưng chỉ thuộc về Omega.

Hắn lè lưỡi, l**m đi vệt máu khô trên khóe môi, ánh mắt hiện lên một tia tham lam hung ác:

"Dấu hiệu đánh dấu của mày hình như sắp biến mất rồi nhỉ... Vậy thì đúng lúc lắm, cần có một Alpha mới giúp mày 'đánh dấu lại' chứ?"

Vừa dứt lời, Alpha áo trắng bất ngờ động thủ.

Hắn nắm chặt cổ tay Giản Ninh, cúi đầu, trực tiếp nhào đến bêncổ cậu-dứtkhoát định cắn xuống!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn