Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Chương 15

Giọng cô gái càng lúc càng yếu, nói chuyện cũng trở nên khó khăn, chất nhầy dính trên người càng lâu, tác dụng tê liệt càng rõ rệt.

Nghe xong, khóe miệng Giản Ninh giật giật.

Bọn họ đang chơi trò "Hồ Lô cứu ông nội"* đấy à? (*chỉ từng người liều mạng xông vào cứu rồi bị bắt hết)

Thấy tình trạng cô gái cũng đang xấu đi, cậu chẳng còn thời gian để châm chọc, lập tức quay đầu nhìn quanh. Một góc tối gần đó có đặt một cây gậy dài.

Giản Ninh bước tới, nhặt lấy cây gậy – trên đầu gậy là một chiếc túi lưới rất lớn – trông giống như một cây vợt bắt cá.

Cậu quay trở lại bên mép bể.

Giản Ninh nói: "Cô còn cử động được không? Tôi dùng vợt cá móc đầu cô lại, cô thì nắm lấy hai người còn lại, tôi kéo cả ba người lên bờ một lượt."

Cô gái: "..."

Vợt cá... móc đầu cô?

Trong đầu cô gái thoáng hiện lên cảnh tượng Giản Ninh vừa miêu tả, nhất thời chỉ muốn khóc.

Thôi kệ, mất mặt còn hơn mất mạng.

Cô cố gắng nâng tay lên, gắng sức nắm lấy cổ áo của hai người bên cạnh:

"Có thể, tôi giữ được họ rồi–"

Vừa dứt lời, chiếc vợt đã úp thẳng xuống đầu cô.

"..."

Cô gái đờ mặt, bị vợt trùm đầu kéo lê vào bờ như một con cá mắc lưới.

Chỉ còn chưa tới hai mét nữa là lên được bờ, Giản Ninh bỗng cảm giác mặt nước phía xa có gì đó lay động – dường như có sinh vật khổng lồ nào đó đang bơi về phía này.

Con ngươi Giản Ninh co lại, lập tức tăng tốc kéo cả ba người lên bờ.

"Đừng quay đầu lại! Mau lên!"

Giản Ninh đưa tay đỡ để cô gái leo lên, rồi cùng cô kéo hai người kia.

Âm thanh sau lưng dồn dập sát bên tai, cô gái cũng cảm thấy bất an, quay đầu nhìn mặt nước đang dâng sóng giữa bóng tối, giọng run run:

"Là dị chủng!"

Đám dịch nhầy kia chắc chắn là từ dị chủng này, nhưng sao nó lại không ăn thịt họ ngay lập tức?

Nhớ lại những gì vừa xảy ra, một ý nghĩ vụt hiện lên khiến mặt cô tái nhợt.

Chẳng lẽ... đây là cái bẫy của dị chủng?

"Các người đi trước." Giản Ninh ngoái đầu nhìn thoáng qua – trong tầm mắt cậu, hàng chục xúc tu dày đặc vung lên mặt nước dữ dội, dị chủng dưới hồ nước giống hệt một con bạch tuộc khổng lồ, mỗi chiếc xúc tu dài ít nhất mười mét, thân to đến mức phải hai người ôm mới xuể.

Cô gái cúi xuống nhìn hai người đàn ông còn nằm bất động dưới đất, vội vàng lục trong ba lô ra vài liều thuốc giải độc, tiêm nhanh vào bản thân và cả hai người kia.

Thuốc giải độc cần thời gian để phát huy tác dụng hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng giúp họ tạm thời hồi phục khả năng cử động.

Thuốc vừa tiêm vào máu, Sấu Tử và Chris liền gượng gạo bò dậy khỏi mặt đất, nhưng cảm giác nhũn người vẫn chưa thể lập tức biến mất.

Lúc này, bọn họ cũng nghe thấy tiếng động kinh hoàng vọng lên từ dưới nước.

"Để tôi cản nó, tôi theo sau ngay, các người quay lại trước đi! Mau lên!"

Giản Ninh hạ giọng quát khẽ, tay đã giương súng nhắm thẳng mặt nước.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Sấu Tử – vừa mới khôi phục chút thần trí – khựng người: "Cậu..."

Giản Ninh: "Đi nhanh!!"

Không kịp suy nghĩ nhiều, mấy người chỉ đành làm theo lời Giản Ninh, xoay người lao xuống lối cầu thang phía sau.

Nghe thấy tiếng chân lạch cạch vang lên sau lưng, vẻ mặt căng cứng của Giản Ninh cuối cùng cũng hơi giãn ra.

Tốt rồi, đi cả rồi.

Cậu vốn không phải loại người sẵn sàng hy sinh vì người khác, chẳng qua là... khi cái đầu bạch tuộc khổng lồ kia vừa nhô khỏi mặt nước, Giản Ninh bỗng thấy rõ bên trong phần đầu của nó – cũng có một đám sương mù đen đặc giống hệt lần trước.

Lúc trước, cậu chỉ thấy được đám sương mù đó sau khi bị nuốt vào bên trong cơ thể dị chủng. Nhưng lần này, cậu lại có thể trực tiếp xuyên qua thân thể nó mà trông thấy – lẽ nào là do đã hấp thu đám sương mù kia nên mới có thay đổi?

Giản Ninh nhìn dị chủng mỗi lúc một gần, thân thể khổng lồ đang dần hiện rõ khỏi mặt nước, tim đập như trống trận.

Súng trong tay không đủ sức sát thương, mà trong tình cảnh có ba người ở đây, cậu không dám manh động, càng không thể bộc lộ thân phận.

Chỉ đến khi phía sau hoàn toàn yên ắng, xác định họ đã rời đi, Giản Ninh mới chậm rãi giải phóng đôi xương cánh mọc sau lưng.

Cậu không để ý rằng sau khi hấp thu đám sương mù đen trước đó, đôi xương cánh này đã lớn hơn trước một chút.

Giản Ninh nheo mắt nhìn dị chủng đối diện.

––Bạch tuộc nướng than.

Đám sương mù trong người con dị chủng này có vẻ cũng khá "ngon".

Dị chủng dưới nước hoàn toàn trồi lên khỏi mặt nước. Có lẽ vì từng nuốt quá nhiều sinh vật biển, hình thể của nó biến dạng đến quái dị, chẳng còn ra dáng một con bạch tuộc bình thường nữa.

Dị chủng kia thoạt nhìn trông giống một con bạch tuộc khổng lồ toàn thân màu nâu sẫm, nhưng phần đầu lại mọc ra mấy khuôn mặt người, từng hàng con mắt mọc san sát đều đặn trên phần đầu to tướng. Đỉnh xúc tu phủ đầy vảy mốc màu nâu xanh, phần dưới xúc tu thì mọc chi chít những chiếc gai sắc nhọn, hướng ngược ra ngoài.

Giản Ninh cảm thán:

"Anh bạn... mày ăn phải cái gì thế hả, sao lại biến dạng thành ra... âm u vặn vẹo thế này."

Bạch tuộc: "!!"

Con bạch tuộc nhăn mặt lộ ra biểu cảm đầy tính người – Giản Ninh thậm chí còn nhìn ra được cả vẻ giận dữ từ hàng mắt dày đặc của nó.

Nó không hiểu Giản Ninh đang nói gì, nhưng với dị chủng bạch tuộc, kẻ trước mặt không chỉ cướp đi con mồi của nó, mà còn dám khiêu khích!

Cơn thịnh nộ bùng lên, nó lập tức xông lên tấn công.

Một xúc tu vung ra quấn lấy cổ chân Giản Ninh, định kéo cậu trở lại mặt nước – Giản Ninh đã sớm đề phòng, ngay khoảnh khắc bị xúc tu chạm vào, cậu liền tung xương cánh, chém phăng xúc tu đang quấn lấy mình.

Một cơn đau nhói truyền đến từ cổ chân – Giản Ninh cúi đầu nhìn, chỉ mới bị cuốn lấy chưa đầy một giây, vậy mà cổ chân đã hằn lên một vòng máu me đầm đìa.

Không dám chần chừ, Giản Ninh lập tức dang xương cánh bay về phía khu vực trống trải hơn.

Nhưng con bạch tuộc kia dường như chẳng hề bị ảnh hưởng bởi địa hình trên cạn, nó lồm cồm bò khỏi mặt nước, đuổi theo cậu không rời. Mười mấy cái xúc tu chống đỡ lấy cơ thể khổng lồ, bò trên đất với tốc độ kinh người.

Giản Ninh quay đầu nhìn dị chủng đang gào thét truy sát phía sau, adrenaline* trong người vọt thẳng l*n đ*nh. (*Adrenaline là hormone do tuyến thượng thận tiết ra khi bạn sợ hãi, căng thẳng hoặc hưng phấn. Nó làm tim đập nhanh, tăng sức mạnh và phản xạ – giúp bạn phản ứng nhanh trong tình huống nguy hiểm)

Nếu để nó kéo xuống nước – cậu tuyệt đối không có khả năng phản kháng.

——————————

Trong hành lang tối om, ba người chạy loạng choạng, hơi thở hỗn loạn.

Thuốc giải độc trong cơ thể đang dần phát huy tác dụng, lúc này thể trạng cả ba đã ổn định lại phần nào.

Đúng lúc ấy, một người trong số họ đột ngột dừng bước.

Sấu Tử nuốt khan một cái, giọng khàn đặc: "Chúng ta không thể bỏ mặc thằng nhóc đó lại một mình."

Để một Omega ở lại chắn hậu thay bọn họ – chuyện đó sao có thể coi là đúng được?

Đối đầu trực diện với dị chủng có thân hình như thế, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Cô gái bên cạnh cũng khựng lại, sắc mặt giằng xé.

Vừa rồi họ có thể thoát thân, hoàn toàn là nhờ Giản Ninh, vậy mà cuối cùng lại để cậu một mình ở lại phía sau.

Cô gái lưỡng lự mở miệng: "Nhưng... vũ khí của chúng ta căn bản không đối phó nổi dị chủng đó."

Thứ quái v*t t* l*n đến kinh người kia, lại còn có vẻ sở hữu năng lực bố trí bẫy dụ con mồi, hoàn toàn không phải đối tượng mà bọn họ có thể đương đầu.

Chris là người ngâm trong đống dịch nhầy lâu nhất, lúc này nói năng còn chưa trôi chảy:

"Đi... trước. Chúng ta... không có cách nào cả. Ở đây... không có tín hiệu, phải... phải ra ngoài gọi quân đội đến tiếp viện."

Sấu Tử quay đầu nhìn lại – phía sau tối đen như mực, yên ắng đến đáng sợ. Người thiếu niên đã giúp họ cầm chân dị chủng, giờ hoàn toàn không có dấu hiệu đuổi theo.

Một Omega yếu ớt, có lẽ... đã sớm trở thành món khoái khẩu trong miệng dị chủng rồi.

Sấu Tử nghiến chặt răng, mặt mày căng cứng:"Đi nhanh lên!"

Ba người tăng tốc chạy thục mạng ra khỏi hành lang.

——————————

Cùng lúc đó, trên bờ, Giản Ninh đang giao chiến kịch liệt với con dị chủng bạch tuộc.

Xúc tu của nó quá nhiều, mỗi lần Giản Ninh vừa tiếp cận được phần đầu, những xúc tu kia liền phản ứng thần tốc vung đến tấn công, khiến cậu buộc phải thu xương cánh lại, dùng cơ thể mình làm lá chắn.

Sau vài lượt giao chiến, dị chủng cũng dần nhận ra... con mồi trước mặt nó thế mà lại muốn ăn ngược lại nó?

Lửa giận bốc lên, xúc tu của nó tấn công càng lúc càng hung mãnh.

Giản Ninh dùng xương cánh che chắn phần lớn đòn đánh, nhưng vẫn bị mấy chiếc xúc tu có gai quét trúng người, lớp áo đen bị xé rách, để lộ làn da trắng dưới lớp vảy sẫm – trên da lập tức rách toạc, máu tươi trào ra, rồi lại chớp mắt lành lại ngay.

Giản Ninh bay lùi về phía sau, sắc mặt tái đi vì đau, hít mạnh một hơi lạnh. Dù vết thương có thể tự lành, nhưng cảm giác bị da thịt xé toạc vẫn âm ỉ kéo dài, không hề dễ chịu.

Nếu cứ tiếp tục giằng co thế này, sớm muộn gì thể lực cũng cạn kiệt, không chỉ không thể giết nổi dị chủng, mà ngay cả chạy trốn cũng khó.

Mỗi khi xúc tu vung tới, bản năng sinh tồn khiến cậu chỉ biết né tránh – tấn công thì lại không dám liều.

Nhưng nếu... cậu không né thì sao?

–––Kết cục là những chiếc gai sắc nhọn kia sẽ đâm sâu vào da thịt, giống như một trận mưa dao, trong chớp mắt lưu lại hàng trăm vết thương khắp cơ thể.

Nhưng đồng thời, cậu cũng có thể nhân lúc đó, dùng xương cánh chém toạc phần đầu của con bạch tuộc.

Dị chủng hình bạch tuộc tuy có trí tuệ nhất định, nhưng nó vẫn chưa hiểu được sự xảo quyệt của con người.

Khi Giản Ninh lại một lần nữa vung cánh lao thẳng về phía đầu nó, bạch tuộc chỉ khinh miệt nhìn con mồi đang làm trò vô ích, vung cao xúc tu quấn lấy thân thể cậu.

Nhưng lần này, con mồi đối diện không hề vươn cánh che chắn, cũng chẳng có ý tránh né – mà vẫn giữ nguyên tư thế tấn công, hai chiếc xương cánh dữ tợn trên đỉnh đầu khép lại, tựa như một lưỡi dao sắc bén.

Bạch tuộc bỗng cảm nhận được nguy hiểm, một vòng mắt dày đặc trên đầu đồng loạt hiện lên vẻ hoảng hốt, nó cố gắng dùng những xúc tu khác để che chắn phần đầu—

Nhưng đã quá muộn.

Đầu nhọn của cánh xương phả ra khí lạnh và sắc như dao đâm thẳng vào yếu điểm của nó.

Khi lưỡi cánh xuyên thủng lớp da trơn nhầy, đâm sâu vào tận não bộ, Giản Ninh cũng đồng thời bị hàng loạt xúc tu quấn chặt, vô số chiếc gai ngược như móc câu hung hãn c*m v** da thịt cậu.

Đau đớn dữ dội dội lên từng tế bào.

Giản Ninh mặt trắng bệch, nhưng đôi mắt đỏ sẫm vẫn không chớp lấy một cái, gắt gao nhìn chằm chằm vào đám sương đen đang ẩn sâu trong não bộ con bạch tuộc, cậu vươn tay, vạch tung đám óc trắng nhầy nhụa, thẳng tay túm lấy đám sương đen đó.

Đám sương đen bị vùi trong óc bạch tuộc nằm im bất động, như thể đã mất hoạt tính.

Nhưng ngay lúc bị Giản Ninh moi ra khỏi cơ thể dị chủng, nó rốt cuộc run lên như thể sợ hãi, giây sau liền tan chảy, chớp mắt dung nhập vào lòng bàn tay cậu.

Sau khi sương đen bị hấp thu, dị chủng lập tức tử vong. Các xúc tu quấn lấy người cậu xụi lơ buông lỏng, nhưng những chiếc gai móc kia vẫn còn găm sâu vào da thịt, máu không ngừng trào ra từ những vết thương tua tủa.

Giản Ninh mím chặt môi, đau dài không bằng đau ngắn. Cậu vung cánh xương, hất tung toàn bộ xúc tu đang quấn chặt trên người.

"Phụt—"

Ngay khoảnh khắc những chiếc gai móc bị rút ra, khắp người cậu lập tức xuất hiện vô số lỗ máu, máu tươi tuôn ra ào ạt, vết thương phát ra âm thanh sôi sục như suối đỏ phun trào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn