Qua Ngàn Đỉnh Núi

Chương 8

 

“Cho nên con nhất định phải tranh.”

“Ta muốn con cướp hết tất cả những gì nàng từng có! Cướp hết về đây!”

Tạ Tông Tường nhìn bộ dạng điên cuồng của bà, cuối cùng cũng hiểu ra.

Người mẫu thân muốn thắng từ đầu đến cuối chưa bao giờ là Tạ Đàn Phong.

Mà là một người đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước.

“Nương, người điên rồi.”

Đôi mắt Hồ thị đỏ ngầu:

“Ta không điên, tất cả những gì ta làm đều là vì con!”

Tạ Tông Tường lắc đầu:

“Người chỉ mượn danh nghĩa của con để tranh một hơi thở mà cả đời này người cũng không nuốt trôi được.”

“Nhưng đó không phải cuộc đời của con.”

Hồ thị còn muốn nói thêm, nhưng Tạ Tông Tường đã xoay người đi ra ngoài.

Lần này, mặc cho Hồ thị phía sau gọi hắn thế nào, hắn cũng không quay đầu lại.



Nửa tháng sau, Tạ Tông Tường chủ động dâng tấu xin điều ra ngoài, đến Thiệu Châu trị thủy.

Nơi ấy thủy hoạn liên miên, quan viên những năm trước được phái tới chẳng có mấy người nguyện ý ở lại lâu dài.

Đối với đứa con trai này, Tạ Quốc công rốt cuộc vẫn giữ lại vài phần tình phụ t.ử.

Tạ Tông Tường chỉ nói:

“Con không muốn tranh tước vị, cũng không muốn tiếp tục làm quân cờ trong tay mẫu thân.”

“Chuyến đi này là tốt hay xấu, con tự mình gánh lấy.”

Ngày rời kinh, hắn không mang theo bất kỳ tôi tớ nào Quốc công phủ sắp xếp.

Chỉ dẫn theo thư đồng từ nhỏ vẫn luôn ở bên cạnh.

Ta và Tạ Đàn Phong đích thân tiễn hắn ra khỏi thành.

Trước khi lên xe ngựa, Tạ Đàn Phong vỗ vai hắn.

“Cố gắng làm cho tốt.”

“Đợi đệ làm ra thành tích rồi trở về, huynh đệ chúng ta lại uống một trận.”

Tạ Tông Tường ngẩn ra, vẻ u ám trên mặt cuối cùng cũng tan đi:

“Vậy quyết định thế nhé.”

“Đợi đệ trở về, sẽ mời huynh trưởng uống rượu.”

Tạ Đàn Phong cười sang sảng:

“Được! Ta chờ.”

Xe ngựa chậm rãi đi ra khỏi cổng thành.

Thư đồng ngồi trên xe, đưa tay giữ lại góc rèm bị gió thổi tung cho Tạ Tông Tường.

Tạ Đàn Phong nhìn bụi đất tung bay, thật lâu sau mới nói:

“Hồi nhỏ, tình cảm huynh đệ chúng ta thật ra rất tốt.”

“Tính tình đệ ấy yên tĩnh, nhưng lúc nào cũng thích đi theo phía sau ta.”

“Ta đi cưỡi ngựa, đệ ấy cũng phải đi. Ta trèo tường, đệ ấy liền đứng dưới canh chừng giúp ta.”

“Nếu sau này di mẫu không một lòng muốn tranh vị trí Thế t.ử cho đệ ấy, vốn dĩ chúng ta không nên đi đến bước này.”

Ta nói:

“Bây giờ cũng chưa tính là quá muộn.”

“Ít nhất hắn không biến chấp niệm của Hồ thị thành chấp niệm của chính mình.”

Tạ Đàn Phong gật đầu, bỗng bật cười:

“Nói ra cũng kỳ lạ.”

“Tông Tường thích sạch sẽ nhất, đồ đạc bị hạ nhân chạm qua, đệ ấy đều muốn đổi lại một lượt, người hầu hạ bên cạnh cũng chẳng có mấy ai ở được quá một năm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chỉ riêng thư đồng này, từ nhỏ đã đi theo đệ ấy, đến một bữa cơm cũng chẳng nỡ rời.”

Gió ngừng lại, ta cũng khẽ cười.

Phải rồi, đến thời gian ăn một bữa cơm cũng không nỡ rời nhau.

Tình cảm như vậy, từ lâu đã không còn là hai chữ chủ tớ có thể nói rõ.

Nếu Tạ Tông Tường nhất quyết tranh đoạt vị trí Thế t.ử với Tạ Đàn Phong, ta tự nhiên có cách để Tạ Quốc công biết.

Rốt cuộc vì sao thứ t.ử mà ông ký thác kỳ vọng suốt nhiều năm lại nhất quyết không chịu thành thân.

Nhưng hắn đã chủ động rút lui, ta cũng nguyện ý giữ lại thể diện cho hắn.

Kết quả hiện giờ đã là tốt nhất rồi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Hai năm tiếp theo, ta chỉnh đốn lại Quốc công phủ từ trong ra ngoài một lượt.

Sau đó tìm một cơ hội khuyên Tạ Quốc công:

“Mẫu thân đã bệnh lâu như vậy, nếu cứ tiếp tục nhốt bà trong viện, người ngoài khó tránh khỏi bàn tán phụ thân bạc đãi thê thất.”

“Con dâu nghĩ, có phải nên để bà ra ngoài rồi không?”

Trong noãn các, một tiểu thiếp mới được sủng ái đang nép bên cạnh Tạ Quốc công.

Nàng ta nhẹ giọng hỏi:

“Thiếp nghe nói thiếp thất trong những nhà quyền quý, mỗi ngày đều phải đến thỉnh an phu nhân.”

“Nhưng nếu thiếp ngày nào cũng qua đó hầu quy củ, e rằng sẽ không thể hầu hạ lão gia cho tốt.”

Tạ Quốc công bị nàng dỗ đến mặt mày giãn ra, vỗ nhẹ lên tay nàng.

“Nàng đúng là người hiểu chuyện.”

“Phu nhân đã cần dưỡng bệnh, quả thật không nên tiếp tục ở chính viện.”

Ông suy nghĩ một lát rồi trực tiếp nói:

“Tĩnh An đường phía Tây đang bỏ trống, lại gần Phật đường, để bà ấy chuyển qua đó đi.”

“Sau này nếu không có chuyện quan trọng, người trong phủ cũng không cần đến quấy rầy.”

Hồ thị cứ như vậy rời khỏi chính viện nơi bà từng bị cấm túc, rồi lại bị đưa đến Tây viện còn hẻo lánh hơn.

Trên danh nghĩa, bà vẫn là Quốc công phu nhân.

Nhưng quyền quản lý nội trạch trong tay, cùng người phu quân bên gối, đều đã không còn thuộc về bà nữa.



Ngày chuyển khỏi chính viện, Hồ thị nhìn thấy tiểu thiếp kia.

Sắc mặt bà lập tức khó coi đến cực điểm.

Có lẽ bà cũng nhận ra, gương mặt ấy giống vị tiên phu nhân đã mất sớm đến bảy phần.

Đáng tiếc hiện giờ, ngay cả tư cách nổi giận bà cũng không còn.

Ban đêm, ta ôm Thời Dần đang ngủ ngon, nhớ lại câu Hồ thị từng nói:

“Mẫu thân con hồi trẻ chẳng phải cũng từng hầu hạ một tiểu thiếp đang được sủng ái sinh con sao?”

Lời này quả thật không giả.

Năm đó sau khi tiểu thiếp kia mang thai, ỷ mình được sủng ái, ngày ngày sai khiến mẫu thân ta xoay như chong ch.óng.

Ban đêm khát nước, nhất định phải để mẫu thân đích thân bưng trà.

Chân tay đau mỏi, cũng bắt mẫu thân quỳ bên giường xoa bóp cho nàng ta một hai canh giờ.

Mẫu thân chưa từng oán trách.

Yến sào, nhân sâm, phàm là thứ tốt có thể tìm được trong phủ, đều được đưa vào phòng nàng ta trước.

Tiểu thiếp ấy được nuôi đến trắng trẻo béo tốt, bụng cũng ngày một lớn hơn.

Đến ngày lâm bồn, vì t.h.a.i nhi quá lớn, mãi vẫn không thể sinh ra.

Lão thái quân chỉ nói một câu:

“Giữ đứa trẻ.”

Nữ nhân ấy c.h.ế.t trên giường sinh.

Mẫu thân không phải chịu nỗi khổ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, lại vô duyên vô cớ có được một đứa con trai.