Sau đó giật chiếc áo khỏi tay hắn, tiếp tục khâu nốt mấy mũi cuối cùng.
“Mấy ngày trước là do thiếp quá cố chấp.”
“Chuyến này đến Hà Đông, ít nhất cũng phải một tháng.”
“Phu thê chúng ta không thể cứ mãi giằng co như vậy.”
Thái độ chịu nhún nhường của ta khiến hắn vô cùng hài lòng.
Hắn ngồi xuống sát bên ta, cúi đầu ngửi mái tóc ta:
“Sớm nghĩ thông như vậy chẳng phải tốt rồi sao?”
“Giúp chồng dạy con, sinh con dưỡng cái, nhà nào mà chẳng như vậy?”
Ta mặc hắn muốn làm gì thì làm, hắn lại càng thêm vui vẻ.
“Vi phu biết chuyến công sai lần này là mẫu thân nàng cầu xin Thái hậu ban cho.”
“Đối bài và sổ sách ta đã sai người đưa về chỗ nàng.”
“Cả một gia nghiệp lớn như vậy, cuối cùng vẫn phải để nàng quản.”
Ngón tay hắn quấn lấy một lọn tóc của ta, tựa như đang ban thưởng cho một đứa trẻ cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nghe lời.
Ta tựa vào lòng hắn:
“Thiếp biết rồi.”
“Chỉ là chuyến này đường sá xa xôi, thiếp vẫn có chút không yên tâm.”
“A Ngưng biết võ công, cứ để nàng ấy đi cùng chàng đi.”
Tạ Đàn Phong nhướng mày:
“Bản Hầu đường đường là nam nhi bảy thước, còn cần một nữ nhân bảo vệ sao?”
Ta che miệng cười:
“Năm xưa phu quân xuống Giang Nam, chẳng phải cũng được A Ngưng cứu mạng sao?”
Hắn khẽ hừ một tiếng:
“Nữ nhân có lợi hại đến đâu, bây giờ chẳng phải vẫn là thiếp thất của bản Hầu?”
“Vâng, vâng, Hầu gia lợi hại nhất.”
“Chỉ là có nàng ấy ở bên cạnh chàng, ban đêm thiếp cũng có thể ngủ yên hơn một chút.”
Câu này hiển nhiên khiến hắn nghe vô cùng thuận tai.
Cuối cùng hắn cũng gật đầu:
“Được, được, được.”
“Phu nhân đã biết lo lắng cho ta rồi, chẳng lẽ ta còn không nể mặt nàng?”
Tâm trạng hắn đêm nay cực kỳ tốt.
Cuối cùng cũng đợi được ngày ta chịu khuất phục, ngay cả dáng vẻ khinh bạc phong lưu ngày trước cũng dần lộ ra.
Mãi đến khi ta giữ lấy bàn tay ngày càng không an phận của hắn:
“Ngày mai trời chưa sáng đã phải ra khỏi thành, Hầu gia nên nghỉ ngơi sớm.”
“Đợi Hầu gia trở về, chẳng phải chàng còn muốn có một đích t.ử sao…”
Tạ Đàn Phong vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng hoàn toàn buông lỏng cảnh giác:
“Không sai, nàng có thể tự mình nghĩ thông thì càng tốt.”
“Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả mạng của vi phu cũng có thể cho nàng.”
Ta đích thân tiễn hắn ra cửa, nhìn bóng lưng đầy hăng hái của hắn dần khuất xa.
Có lẽ hắn vẫn còn đang nghĩ.
Đợi chuyến công sai này hoàn thành, sau khi trở về nên tiếp tục dạy ta khuất phục như thế nào.
Nhưng ván cờ trên đời này, chưa bao giờ chỉ có mình hắn biết bày.
…
Lúc Tạ Đàn Phong lên đường, hắn vẫn còn hăng hái đắc ý.
Đến khi trở về, ngay cả một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn cũng chẳng còn.
Sau khi đến bãi săn Hà Đông, Tạ Đàn Phong thấy núi cao rừng rộng, lại được Vệ Ngưng tâng bốc vài câu, liền muốn cùng nàng đua ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hộ vệ đi theo sợ trong núi sâu có dã thú, không dám để hắn đi quá xa.
Nhưng hắn nghe đến mất kiên nhẫn.
Vừa mới kế thừa tước vị, lại được Thánh thượng đích thân giao phó công việc, suốt dọc đường quan viên địa phương kẻ đón người tiễn, ai nấy đều nâng hắn lên tận mây xanh.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đúng lúc hắn đang đắc ý nhất.
Hắn thúc mạnh vào bụng ngựa, chỉ để lại một câu:
“Núi đẹp, ngựa tốt, đời người thật sảng khoái!”
Sau đó bỏ xa tất cả mọi người lại phía sau.
Không ai ngờ bãi săn đã nhiều năm không mở, trong núi vậy mà thật sự có hổ dữ.
Đến khi đám hộ vệ nghe thấy động tĩnh chạy tới, tất cả đã quá muộn.
Tạ Đàn Phong đã bị con hổ kéo vào sâu trong rừng.
Vệ Ngưng ngã cách đó không xa, cả người đẫm m.á.u, chỉ còn thoi thóp một hơi.
Mọi người tìm kiếm suốt một đêm.
Cuối cùng chỉ tìm được vài mảnh y phục nhuốm m.á.u của Tạ Đàn Phong cùng một phần hài cốt còn sót lại.
Khi tin tức được báo về kinh thành, đám hộ vệ biết nếu dám bẩm báo đúng sự thật, những người đi theo như bọn họ chắc chắn không thoát khỏi trách phạt.
Vì vậy, trong tấu báo, câu chuyện đã biến thành Tạ An Hầu phụng thánh chỉ đến kiểm tra bãi săn, không ngờ giữa đường bất ngờ gặp phải hổ dữ.
Trong lúc nguy cấp, vì bảo vệ những người đi theo, hắn đích thân thúc ngựa dụ mãnh hổ vào rừng sâu.
Cuối cùng vì sức cùng lực kiệt, không địch nổi mãnh hổ, lấy thân tuẫn chức.
Viết thì trung dũng, c.h.ế.t cũng vô cùng oanh liệt.
Thánh thượng đọc xong vô cùng cảm động.
Ta nhìn chằm chằm bức thư báo tang, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Núi đẹp, ngựa tốt.
Đời người thật sảng khoái.
Tạ Đàn Phong à Tạ Đàn Phong, ta đã tiễn chàng được khoái ý đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Như vậy sao có thể nói ta không tận hết chút tình nghĩa phu thê cuối cùng chứ?
Ngày linh cữu được đưa về phủ, ta mặc một thân đại tang, đích thân vịn quan tài nghênh vào cửa.
Khóc đến cuối cùng, ngay cả tiếng cũng không thể phát ra.
Khắp Trường An đều biết phu thê Tạ An Hầu tình sâu nghĩa nặng.
Những người trước kia khen ta hiền đức, giờ nhìn ta chỉ còn lại thương xót:
“Rốt cuộc vẫn là phu thê từ thuở còn trẻ.”
“Trước kia Hầu gia tuy có chút hoang đường, nay khó khăn lắm mới chịu thu tâm, người lại chẳng còn.”
“Hầu phu nhân cũng thật khổ mệnh.”
Ta quỳ trước linh đường, nghe những lời ấy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Phải.
Khổ mệnh.
Quả thật quá khổ mệnh.
Khó khăn lắm mới đợi được phu quân thu tâm.
Vậy mà ngay cả một đích t.ử cũng chưa kịp sinh.
Thánh thượng niệm tình Tạ Đàn Phong c.h.ế.t khi đang phụng chỉ làm việc, lại khen hắn gặp nguy không loạn, xả thân bảo vệ người khác, nên đặc biệt ban xuống thánh chỉ.
Tước vị Tạ gia được giữ nguyên, Thời Dần hiện còn nhỏ, đợi sau khi trưởng thành sẽ kế thừa tước Tạ An Hầu.
Ngày thánh chỉ được đưa đến phủ, mấy vị tộc lão đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả Tam thúc công xưa nay cố chấp nhất cũng khuyên ta:
“Con vẫn còn trẻ, những ngày tháng sau này vẫn phải tiếp tục sống.”
“May mà còn có Thời Dần, tước vị cũng giữ được.”
Ta ôm Thời Dần, chỉ khẽ nói: