Qua Ngàn Đỉnh Núi

Chương 10

 

Một hôm từ bên ngoài trở về, còn chưa bước vào chính sảnh, ông đã ngã thẳng xuống đất.

Đến khi thái y chạy tới, ông đã tắt thở.

Tin tức truyền vào cung, Thánh thượng nhớ đến công lao năm xưa ông từng theo quân chinh chiến, liền ban nghi lễ tế tang, lại lệnh cho Lễ bộ đích thân lo liệu hậu sự.

Chỉ sau một đêm, khắp Quốc công phủ đã treo đầy cờ tang trắng.

Tạ Đàn Phong cũng từ Thế t.ử trở thành Tạ An Hầu mới.

Tang sự được tổ chức vô cùng long trọng, Hồ thị thân là chính thê, đương nhiên phải ra mặt chủ trì tang lễ.

Khoảng thời gian này bà sống ở Tây viện không hề dễ chịu, cả người đã gầy chỉ còn da bọc xương.

Vốn dĩ bà đã chẳng còn bao nhiêu tinh thần.

Nhưng khi nhìn thấy Tạ Tông Tường phong trần mệt mỏi trở về, bên cạnh là thư đồng đang ôm một đứa trẻ hơn một tuổi trong lòng, tinh thần bà lập tức phấn chấn hẳn lên.

Tạ Tông Tường nói, năm ngoái hắn đã thành thân ở Thiệu Châu, chỉ vì đường sá xa xôi, thê t.ử lại đang m.a.n.g t.h.a.i nên vẫn chưa thể trở về kinh bẩm báo.

Hồ thị lập tức ôm lấy đứa trẻ, nước mắt còn rơi dữ dội hơn ban nãy:

“Tốt, tốt lắm.”

“Nếu phụ thân con có thể gắng gượng thêm vài ngày, được tận mắt nhìn thấy đứa cháu này thì tốt biết bao.”

Bà ôm đứa trẻ mãi không nỡ buông tay, mấy vị phu nhân xung quanh cũng tiến lên an ủi.

Nhưng ngay sau đó, tâm tư muốn khiến ta khó chịu của bà lại nổi lên.

“Đứa con dâu này của ta cái gì cũng tốt, chỉ là tâm tư quá nặng.”

“Mấy năm nay chỉ lo thay Đàn Phong quán xuyến mọi việc, trái lại làm chậm trễ chuyện của chính mình.”

Bên cạnh lập tức có người nói:

“Chuyện này không thể chậm trễ được.”

“Nữ nhân lúc còn trẻ thì không cảm thấy gì, nhưng qua hai mươi lăm tuổi rồi, muốn sinh con sẽ khó hơn.”

Một người khác lại nắm lấy tay ta:

“Chỗ ta có một phương t.h.u.ố.c cầu con, năm đó Tam tẩu của con uống hai thang liền có thai, con mang về thử xem.”

“Còn Quan Âm tống t.ử ở Thiên Phật Tự cũng linh nghiệm lắm.”

Nhất thời, mọi người đều bắt đầu lo lắng thay cho cái bụng của ta.

Ta mỉm cười, lần lượt nhận lời.

“Phương t.h.u.ố.c của Tam thẩm, hôm khác con sẽ bảo Tiểu Đào sang lấy.”

“Nhị cô mẫu có lòng rồi.”

“Khi nào rảnh, con cũng sẽ đến phía Nam thành bái một chuyến.”

Hồ thị nhìn ta, đáy mắt cuối cùng cũng hiện lên vài phần hả hê.

Có lẽ bà cho rằng lần này ta rốt cuộc không còn lời nào để nói.

Nhưng ta đợi mọi người nói gần xong mới nhẹ giọng lên tiếng:

“Chỉ là phụ thân thi cốt chưa lạnh, hôm nay chúng ta lại đang đứng trước linh đường.”

“Thân là vãn bối, trước mắt vẫn nên lo liệu để phụ thân được an ổn lên đường mới là chuyện quan trọng.”

Ta đưa tay chỉnh lại bọc tã cho đứa trẻ trong lòng Tạ Tông Tường:

“Trong nhà có thêm con cháu vốn là chuyện vui.”

“Đợi qua thời gian để tang rồi hãy bàn đến chuyện này, cũng tránh làm kinh động vong linh phụ thân.”

Mấy vị thẩm thẩm lúc này mới phản ứng lại, liên tục nói:

“Phải, phải, xem chúng ta kìa, nói chuyện đi đâu xa quá rồi.”

Ta vẫn cúi mắt đứng trước linh đường.

Có những lời, ta có thể ngăn được một lần, hai lần.

Nhưng không thể ngăn cản mãi mãi.

Nhất là giờ đây, Tạ Đàn Phong đã không còn là Thế t.ử nữa.

Mà đã trở thành Tạ An Hầu.



Đêm hôm ấy, Tạ Đàn Phong đến phòng ta.

“Phu nhân hôm nay thật có bản lĩnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Chỉ một câu ‘thi cốt phụ thân còn chưa lạnh’ đã chặn họng cả đám người, khiến bọn họ không nói nổi một lời.”

Ta nghe ra ý châm chọc trong lời hắn, cau mày nói:

“Vốn đang ở trước linh đường, nói những chuyện ấy quả thật không hợp lúc.”

“Vậy sao?”

“Thế sau khi hết thời gian để tang thì sao? Khi bọn họ lại hỏi nàng bao giờ mới sinh đích t.ử, nàng định lấy gì bịt miệng họ?”

Ta đáp:

“Chuyện con cái phải tùy duyên.”

“Bớt lấy lời ấy ra qua loa với ta.”

Đây là lần đầu tiên hắn thẳng thừng ngắt lời ta như vậy.

“Mạnh Minh Thục, một năm qua ta đã ngủ lại phòng nàng bao nhiêu lần?”

“Sao lại chẳng có lấy một lần động tĩnh?”

Ta cười:

“Vân Mộng và Vệ Ngưng ngày ngày gần gũi với phu quân, chẳng phải cũng không có sao?”

“Còn những cô nương phu quân nuôi ở thành Nam và phường Liên An, chẳng phải cũng không một ai có thai?”

“Phu quân còn muốn thiếp nói tiếp không?”

Tạ Đàn Phong nhìn ta thật lâu, bỗng bật cười.

“Cũng đúng thật.”

Ta vừa định thở phào nhẹ nhõm, hắn đã đổi giọng:

“Nhưng bọn họ có con hay không thì liên quan gì đến ta?”

“Thích thì nuôi bên cạnh, không thích nữa thì giải tán, chẳng qua chỉ là thú tiêu khiển.”

Hắn đưa tay ôm lấy eo ta:

“Nàng thì khác.”

“Nàng là thê t.ử của ta.”

“Những thứ bọn họ không có, nàng nên có.”

Ta nhìn Tạ Đàn Phong trước mặt, một thân áo trắng giản dị, dung mạo thanh tú tuấn nhã.

Lần đầu tiên ta cảm thấy buồn nôn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trước kia hắn chỉ là Thế t.ử.

Trên có Tạ Quốc công, dưới có tông tộc, Hồ thị lại luôn nhìn chằm chằm chờ bắt lấy sai lầm của hắn.

Hắn cần ta luôn luôn thay hắn chu toàn mọi chuyện, cho nên hắn bằng lòng nghe ta nói.

Nhưng giờ Tạ Quốc công đã mất.

Tước vị cũng rơi vào tay hắn.

Trong phủ này không còn ai có thể giống như trước kia, quát hắn quỳ xuống.

“Nàng làm Thế t.ử phu nhân hai năm, giờ lại trở thành Hầu phu nhân.”

“Nắm quyền quản lý nội trạch Tạ gia, nuôi con trai của ta dưới gối, được người ngoài kính trọng.”

“Bây giờ nàng lại nói với ta, ngay cả một đích t.ử nàng cũng không muốn sinh cho ta?”

“Mạnh Minh Thục, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?”

Khí huyết trong người ta lập tức dâng lên.

“Vậy thì sao?”

“Ta nắm quyền quản lý nội trạch, là vì ai để lại một đống hỗn loạn cho ta thu dọn?”

“Ta nuôi Thời Dần, là vì ai đến con trai ruột của mình cũng chẳng lo nổi?”

“Năm xưa chàng suýt bị phế khỏi vị trí Thế t.ử, là ai thay chàng xoay xở?”

“Tạ Đàn Phong, làm người phải có lương tâm.”

Hắn siết eo ta, kéo ta sát về phía mình:

“Nàng vội gì chứ?”

“Ta đâu có nói mấy năm nay nàng chẳng làm được gì.”