Phượng Hoàng Thép

Chương 8: Vòng xoáy âm mưu đầu tiên

Tiếng chuông canh ba vang vọng trong màn đêm, từng nhịp ngân dài như kéo căng hơi thở của cung cấm. Lý Dung Nhã bước chậm dưới tán bạch đàn già, tay áo trắng phớt run rẩy trong gió lạnh, dáng vẻ bình thản nhưng ánh mắt sắc như dao. Trong bóng tối, Triệu Nghiên Tâm xuất hiện, chiếc áo choàng mỏng phủ kín đầu, chỉ để lộ đôi mắt long lanh, ẩn sau là lớp sương mỏng của dã tâm.

– Ta nghĩ ngươi sẽ tránh mặt, không ngờ lại đến, Dung Nhã.

Dung Nhã giữ giọng đều, ánh nhìn lướt qua những vết chân in nhòe trên nền đất ẩm:

– Nếu đã bị gọi tên, sao phải trốn tránh? Chỉ sợ đến rồi lại chẳng được gì ngoài một cái bẫy.

Nghiên Tâm khẽ cười, tay nhẹ vuốt vạt áo:

– Gần đây trong cung rối loạn, Tào Quý phi mất bảo vật. Nghe nói, người cuối cùng ra khỏi tẩm điện chính là ngươi.

Dung Nhã giả bộ ngơ ngác, hàng mi khẽ run:

– Ta chỉ là cung nữ quét dọn, sao dám động vào đồ của chủ tử? Nếu có mất, e là kẻ khác mượn cơ hội hãm hại.

Nghiên Tâm nghiêng đầu, khóe môi cong lên:

– Ngươi luôn miệng nói mình vô tội, nhưng sáng mai người của Quý phi sẽ lục soát tất cả. Nếu tìm ra dấu vết, không chỉ mình ngươi chịu tội.

Dung Nhã lặng lẽ quan sát, giọng nhỏ nhẹ:

– Nếu thật sự có liên quan, tỷ tỷ muốn ta làm gì?

– Đưa vật ấy cho ta, ta sẽ nói giúp một tiếng với Quý phi, mọi việc sẽ êm thấm.

Đôi mắt Dung Nhã tối lại. Nàng biết rõ, dù có đưa cũng chẳng thoát, nhưng không đưa thì càng nguy hiểm. Nàng nở một nụ cười ngây ngô, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Tỷ tỷ, ta thật sự không biết gì. Nếu Quý phi muốn lục soát, ta chẳng có gì để giấu.

Nghiên Tâm thu lại ý cười, giọng lạnh lùng:

– Đừng tưởng ngốc nghếch là được tha. Quý phi chỉ cần nghi ngờ là có thể khiến ngươi sống dở chết dở.

Dung Nhã cúi đầu, nắm chặt tay áo:

– Ta chỉ là cỏ dại bên đường, tỷ tỷ cần gì phải vội vàng ép hỏi? Nếu cứ gán tội, e người khác sẽ cho rằng tỷ tỷ cố ý mượn tay Quý phi loại trừ ta.

Nghiên Tâm khựng lại, trong mắt thoáng qua tia nguy hiểm. Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ phía tây, ánh đuốc lấp ló. Dung Nhã nhanh nhạy lùi về sau, giọng khẽ run:

– Người của Quý phi tới rồi. Nếu bị bắt gặp ở đây, cả hai chúng ta đều khó xử.

Nghiên Tâm còn định nói gì đó, nhưng Dung Nhã đã xoay người lẩn vào bóng tối, để lại sau lưng một khoảng trống lạnh lẽo. Nàng biết, chỉ cần kéo dài thời gian, mọi mưu tính sẽ có thêm cơ hội đổi chiều.

*

Hành lang phía bắc rực sáng ánh đuốc, ma ma thân tín của Tào Quý phi dẫn đầu đoàn cung nữ bước thẳng vào phòng ở. Tào Quý phi theo sau, xiêm y cầu kỳ, sắc mặt lạnh lùng, bước đi sải rộng không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

– Ai phụ trách phòng này? – Giọng Quý phi vang lên, sắc như thép.

Các cung nữ đồng loạt cúi đầu, ma ma tiến lên:

– Bẩm Quý phi, nơi này do Lý Dung Nhã trông coi.

Tào Quý phi nhìn xoáy vào Dung Nhã, ánh mắt dò xét như muốn l*t tr*n từng lớp phòng bị. Bà ta phất tay:

– Gọi Dung Nhã ra.

Dung Nhã bước lên, quỳ xuống, nét mặt đủ sợ hãi để không lộ ra sự bình tĩnh bên trong.

– Ngươi biết ta mất đồ gì không? – Quý phi hỏi, giọng lạnh tanh.

– Tiểu nữ chỉ nghe nói, không rõ đầu đuôi. Xin Quý phi minh xét.

– Ngươi là người cuối cùng ra khỏi tẩm điện hôm qua. Có động vào rương trang sức không?

– Tiểu nữ chỉ dọn dẹp theo phân phó, không dám động vào vật gì. Nếu Quý phi nghi ngờ, xin cứ lục soát.

Tào Quý phi gằn giọng:

– Nếu phát hiện ngươi giấu diếm, dù chỉ là một sợi chỉ, cũng đừng mong sống sót.

Bà ta ra hiệu, đoàn cung nữ lập tức lục soát. Từng chiếc hộp, từng kẽ giường đều bị kiểm tra kỹ lưỡng. Dung Nhã quỳ im, tay khẽ run, nhưng ánh mắt chỉ chăm chú quan sát từng động tĩnh.

Một lát sau, ma ma bẩm:

– Không tìm thấy gì khả nghi, thưa Quý phi.

Tào Quý phi nhíu mày, tiến lại gần, ngón tay lạnh băng nâng cằm Dung Nhã:

– Nhà họ Lý… Ta nhớ rõ. Ngươi thông minh, biết khi nào nên nói, khi nào nên im. Nhưng nhớ, thông minh quá đôi khi lại thành họa.

Bà ta đứng dậy, chậm rãi nói:

– Vòng ngọc phỉ thúy ta mất là tín vật duy nhất giữa ta và mẫu thân. Nếu ai lấy được, dù là ai, ta cũng không tha.

Ánh mắt dừng ở Dung Nhã:

– Nếu ngươi thực sự không biết gì, hãy giúp ta tìm ra kẻ trộm. Làm được, ta sẽ không quên ơn.

Dung Nhã cúi đầu:

– Tiểu nữ xin nghe theo phân phó.

Tào Quý phi cười nhạt, phất tay rời đi, để lại căn phòng rối tung, không khí nặng nề đè nặng lên vai từng người.

*

Khi đám đông đã tan, Dung Nhã đứng dậy, chỉnh lại trâm phượng trên tóc. Trong đầu nàng, từng lời của Quý phi vang vọng: “Tín vật giữa ta và mẫu thân”. Rõ ràng, Quý phi không chỉ muốn tìm lại bảo vật mà còn thử thách lòng trung thành, dùng chuyện cũ làm mồi nhử.

Chưa kịp về phòng, Dung Nhã đã bị ma ma thân tín chặn lại:

– Quý phi mời cô nương tới tẩm điện.

Dung Nhã lặng lẽ theo chân bà ta, trong lòng đã đoán được phần nào dụng ý.

*

Tẩm điện Tào Quý phi sáng rực ánh đèn dầu, mùi đàn hương dày đặc. Quý phi ngồi trên sập lớn, khoác áo lông trắng, đôi mắt trầm mặc nhìn ra ngoài cửa. Dung Nhã quỳ xuống, giữ đúng lễ nghi.

Quý phi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, im lặng hồi lâu mới hỏi:

– Ngươi có biết vì sao ta gọi ngươi tới không?

– Tiểu nữ ngu dốt, mong Quý phi chỉ dạy.

Quý phi cười khẽ:

– Ngươi không ngu dốt. Người nhà họ Lý, dù có thành hạ nhân, cũng không dễ bị dọa. Ta hỏi thật, ngươi có biết ai dám động vào tín vật của ta không?

Dung Nhã ngẩng lên, mắt ngấn nước:

– Quý phi minh xét, tiểu nữ không biết. Nếu biết, dù phải chết cũng sẽ bẩm báo.

Quý phi nhìn nàng, ánh mắt lạnh lẽo:

– Ngươi có biết vì sao ta không lập tức giam ngươi vào ngục?

Dung Nhã im lặng.

Quý phi nhếch môi:

– Ta cần người thông minh, biết giữ mình, biết khi nào nên trung thành. Nhưng nếu phản bội, hậu quả ngươi tự biết.

Dung Nhã cúi đầu:

– Tiểu nữ chỉ mong được yên ổn.

– Lời hay đấy, nhưng không ai thực sự yên ổn ở đây. Ngươi muốn đổi vận không?

Dung Nhã ngập ngừng:

– Ý Quý phi là…

– Ta cho ngươi một cơ hội. Từ nay, mọi động tĩnh của các cung nữ, đặc biệt là người thân cận Hoàng hậu và Triệu Nghiên Tâm, ngươi đều phải báo lại cho ta. Làm tốt, ta sẽ bảo đảm an toàn cho ngươi và những người còn lại của nhà họ Lý.Dung Nhã cúi đầu thật sâu:

– Tiểu nữ xin nghe theo phân phó.

Quý phi gật đầu:

– Rất tốt. Nhưng đừng quên, cơ hội chỉ có một lần.

Dung Nhã lặng lẽ lui ra, lòng trĩu nặng. Nàng hiểu, Quý phi không chỉ muốn lợi dụng mà còn muốn trói buộc nàng vào cuộc chơi lớn hơn – cuộc chiến giữa các thế lực hậu cung.

*

Về phòng, Dung Nhã ngồi trong bóng tối, lặng lẽ lấy ra mảnh giấy nhỏ, viết vội mấy chữ bằng ám ngữ: “Đã bị Quý phi để mắt. Tạm thời nằm yên.” Nàng nhét vào khe tường, nơi đã hẹn với Tĩnh Dương, rồi ngồi im, mắt nhìn ngọn đèn dầu leo lét. Lúc này, nàng phải giữ vai diễn cung nữ ngốc nghếch, vừa đủ trung thành, vừa đủ yếu đuối để không ai nghi ngờ, lại vừa đủ sắc sảo để tồn tại.

Nàng nhắm mắt, nghĩ về ánh mắt của Triệu Nghiên Tâm, về sự nguy hiểm mà nàng ta mang tới. Nhưng nàng cũng không quên, Tào Quý phi đã chọn cách lôi kéo thay vì loại trừ – một nước cờ khiến cục diện càng thêm phức tạp.

*

Sáng hôm sau, tin tức về chiếc vòng ngọc bị mất lan khắp sáu viện. Các cung nữ bàn tán rì rầm, ai cũng dè chừng. Trong bếp, vài người thì thầm:

– Nghe nói đêm qua Quý phi nổi giận, suýt nữa có người bị kéo đi tra khảo.

– Lý Dung Nhã may thật, không thì giờ này đã bị giam rồi.

– Đừng nói bậy, Quý phi vừa gọi nàng ấy tới tẩm điện, chẳng biết phúc hay họa.

Dung Nhã chỉ im lặng, mặt mày nhợt nhạt, tay vẫn chăm chú làm việc. Nàng biết rõ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình.

Trong góc tối, bóng áo đen lướt qua, kín đáo trao cho nàng một túi nhỏ bằng lụa đen. Dung Nhã nhận lấy, giấu vào tay áo – ám hiệu Tĩnh Dương vẫn luôn bảo vệ nàng từ trong bóng tối.

Ngay sau đó, ma ma lại tới:

– Quý phi truyền gọi.

Dung Nhã đi theo, lòng thắt lại. Vòng xoáy âm mưu này, nàng biết, chỉ mới bắt đầu.

*

Trong tẩm điện, Tào Quý phi ngồi thẳng lưng, trước mặt là một hộp gỗ lớn. Bà ta chỉ vào hộp:

– Ngươi biết đây là gì không?

Dung Nhã liếc nhanh, rồi cúi đầu:

– Tiểu nữ không rõ.

– Hộp đựng vòng ngọc phỉ thúy. Ta cho người kiểm tra, phát hiện một sợi chỉ đỏ vướng bên trong. Loại chỉ này chỉ có ở áo cung nữ quét dọn. Ngươi giải thích sao?

Dung Nhã cúi đầu, giọng run rẩy:

– Có thể khi lau dọn, chỉ áo bị vướng vào mà không hay.

Tào Quý phi nhìn nàng chằm chằm:

– Ngươi biết giữ miệng, cũng biết giữ mạng. Nhưng từ nay, mọi việc trong cung, ta muốn ngươi báo lại trước khi tới tai người khác. Hiểu ý ta chứ?

– Tiểu nữ xin ghi nhớ.

Quý phi gật đầu, rút từ tay áo ra chiếc vòng ngọc còn lại, đặt trước mặt nàng:

– Nhìn kỹ đi. Nếu tìm được đôi còn lại, hoặc biết ai giữ, lập tức báo ta. Làm được, ngươi sẽ không thiệt thòi.

Dung Nhã cúi đầu, trong lòng nặng trĩu. Nàng biết, Quý phi vừa thử lòng vừa đặt bẫy, không dễ thoát thân.

*

Chiều xuống, Dung Nhã ngồi trong phòng nhỏ, tay vuốt nhẹ mặt bàn, đầu óc xoay chuyển hàng loạt suy tính. Ánh mắt Quý phi, thái độ của Nghiên Tâm, sự xuất hiện bất thường của người nhà họ Tào – tất cả đang quấn lấy nàng như tấm lưới vô hình.

Bỗng, một cung nữ trẻ hớt hải chạy vào:

– Dung Nhã tỷ, có người lạ lảng vảng quanh phòng tỷ!

Dung Nhã mỉm cười, xoa đầu cô gái:

– Đừng lo, chắc là người của Quý phi thôi. Từ giờ, ai tới tìm ta, cứ nói ta đi hầu Quý phi.

Cô gái rụt rè gật đầu, rồi vội vã đi khỏi. Dung Nhã khép mắt, biết vòng vây ngày càng siết chặt.

*

Đêm xuống, nàng mở cửa sổ, nhận một mảnh giấy nhỏ nhét dưới cánh cửa – ám hiệu của Tĩnh Dương: “Triệu Nghiên Tâm tiếp tục điều tra. Đã có nội ứng trong nhóm cung nữ. Cẩn trọng.”

Dung Nhã vò nát mảnh giấy, ánh mắt lạnh băng. Nàng biết, mọi nước cờ đều đã bày ra, chỉ chờ ai đó sơ sẩy là sẽ bị nuốt chửng.

Bên ngoài, tiếng cười của Tào Quý phi vang vọng, sắc lạnh như thép. Dung Nhã nhắm mắt, tự nhủ: “Cuộc chơi mới bắt đầu. Ta không được phép thua.”

*

Sáng hôm sau, trong sân nhỏ, Tào Quý phi tự mình tới kiểm tra công việc. Bà ta đi chậm, mắt quét từng người. Khi tới gần Dung Nhã, Quý phi dừng lại:

– Đêm qua ngươi có phát hiện gì lạ không?

– Tiểu nữ chỉ thấy có người lạ quanh phòng, không kịp nhìn rõ.

Quý phi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hứng thú:

– Tốt. Việc gì cũng phải báo lại cho ta trước. Đừng để ta nhắc lại.

Dung Nhã cúi đầu vâng dạ.

Đám cung nữ xì xào sau lưng:

– Quý phi hình như đặc biệt chú ý tới Dung Nhã tỷ…

– Nghe nói Quý phi muốn kéo tỷ ấy về phe mình.

Dung Nhã nghe hết, chỉ cười nhạt. Nàng hiểu, thân phận mình đã đổi khác – từ con cờ nhỏ bé thành mắt xích quan trọng trong cuộc chiến ngầm. Nhưng cũng là mục tiêu của mọi ánh nhìn nghi kỵ, ghen ghét.

*

Chiều hôm đó, ma ma lại tới, kính cẩn:

– Quý phi triệu Lý cô nương tới dùng trà chiều.

Dung Nhã theo kiệu tới tẩm điện. Bên trong, Quý phi ngồi một mình, bàn trà bày biện tinh xảo. Bà ta chỉ vào ghế đối diện:

– Ngồi đi.

Dung Nhã giữ lễ nghi, ngồi xuống. Quý phi rót trà, giọng thong thả:

– Ở đây, chỉ cần ngươi trung thành với ta, ta sẽ cho ngươi thứ ngươi muốn. Ngươi muốn gì?

Dung Nhã đáp, mắt hơi đỏ:

– Tiểu nữ chỉ mong bảo toàn chút cốt nhục còn lại của nhà họ Lý.

Quý phi cười, nâng chén trà:

– Ta không thích người quá tham vọng, càng không thích kẻ quá an phận. Ngươi thông minh, biết tiến lùi. Ta sẽ cho ngươi cơ hội. Nhưng nhớ, chỉ một lần.

Dung Nhã cúi đầu cảm tạ, lòng biết rõ đây chỉ là mở đầu cho một ván cờ hiểm độc hơn.

Bóng chiều chạng vạng, tiếng chuông báo canh vang từng hồi, như nhắc nhở về sự nguy hiểm bủa vây hậu cung.

*

Về phòng, Dung Nhã nhận được mảnh giấy khác: “Hoàng hậu đã để ý tới ngươi. Cẩn trọng mỗi lời nói.”

Nàng cười lạnh. Một vòng xoáy mới lại mở ra, cuốn nàng vào dòng nước xoáy của quyền lực và thù hận.

Đêm ấy, nàng ngồi trong bóng tối, mắt sáng rực, lòng lạnh như băng. Không còn đường lui. Chỉ có thể tiến lên, hoặc bị nghiền nát.

Bên ngoài, gió lùa qua mái ngói, tiếng động khe khẽ như khúc dạo đầu cho một cơn bão mới.

Một đêm nữa buông xuống, vòng xoáy âm mưu đầu tiên đã bắt đầu cuốn phăng tất cả, không chừa một ai.