Bầu trời Đại Tề sau cơn mưa trở nên u ám, những đám mây xám đặc quẩn quanh mái ngói cổ kính của Thượng Thiện phòng. Lý Dung Nhã bước qua hành lang lát đá, lưng thẳng tắp, nét mặt bình thản giữa hàng chục ánh mắt đầy ẩn ý. Nàng không cần ngoái đầu cũng biết phía sau là những lời thì thầm, những cái liếc mắt dò xét xen lẫn sợ hãi và ngưỡng mộ. Dưới mái hiên, quản sự xuất hiện, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Dung Nhã trước khi cất giọng:
– Lý Dung Nhã, chuẩn bị yến tiệc cho Ngọc Hoa điện. Hoàng hậu chỉ đích danh ngươi làm món chính.
Câu nói rơi xuống như tiếng chuông báo hiệu một ván cờ mới. Trong khoảnh khắc, không khí trong phòng như đông lại. Một vài cung nữ cúi đầu, kẻ khác lặng lẽ lùi ra xa. Được chọn đích danh vào lúc này là vinh dự hay là mũi dao đã kề cổ, không ai dám đoán chắc. Dung Nhã chỉ cúi đầu, đáp gọn:
– Nô tỳ tuân chỉ.
Quản sự nhìn nàng hồi lâu, môi mím chặt, rồi rời đi không nói thêm lời nào. Dung Nhã ngồi xuống, tháo trâm phượng, buộc lại tóc, lau nhẹ vết nước mưa còn đọng trên trán. Đôi mắt nàng ánh lên tia lạnh giá, không chút gợn sóng, chỉ có nơi đáy sâu là ngọn lửa không bao giờ tắt.
*
Khói bếp tỏa lên trong sân sau. Thượng Thiện phòng sáng nay nhộn nhịp lạ thường, tiếng dao thớt, tiếng than cháy, tiếng bước chân rộn rã, hòa vào nhau thành một bản nhạc bất an. Dung Nhã mặc áo ngắn, buộc tóc gọn, lặng lẽ kiểm tra từng món nguyên liệu. Mỗi động tác đều chính xác, nhẹ nhàng, như thể mọi ánh mắt xung quanh chỉ là không khí.
Một cung nữ trẻ đặt giỏ rau trước mặt nàng, cố ý làm rơi vài cọng hành xuống đất, ánh mắt vụng trộm liếc về phía cuối phòng. Ở đó, Lâm thị – phó quản sự, đứng khoanh tay, môi cong lên một nụ cười lạnh. Dung Nhã chỉ liếc qua một cái, không nói gì, nhưng trong lòng đã ghi thêm một nét nghi ngờ.
Tay nàng thoăn thoắt kiểm tra thịt gà, cá chép, nấm hương, hải sâm... Khi chạm tới khay nấm hương, nàng khựng lại. Mùi thơm của nấm trộn lẫn một thứ mùi ngai ngái rất mờ nhạt, nếu không tinh ý sẽ khó lòng nhận ra. Nàng cầm lấy một cây nấm, đưa sát mũi, ánh mắt tối sầm. Độc tố tự nhiên – loại này chỉ phát tác sau khi nấu chín, không mùi, không màu, triệu chứng đầu tiên là đau bụng dữ dội, rồi co giật, hôn mê. Nếu Hoàng hậu trúng độc, tội danh tru di cả họ cũng không thoát.
Dung Nhã gọi nhỏ:
– Tiểu Liên, mang giúp ta ít gừng tươi và rượu trắng.
Tiểu Liên là cung nữ mới, gương mặt còn non nớt, lập tức rối rít chạy đi. Trong lúc ấy, Dung Nhã quan sát khắp phòng, ánh mắt lướt qua từng người, từng chồng nguyên liệu. Ai động tay vào khay nấm? Lâm thị, Triệu Nghiên Tâm, hay bàn tay nào khác còn giấu trong bóng tối?
Nàng kín đáo bẻ một cây nấm, giấu vào tay áo, rồi tiếp tục làm việc như không có gì bất thường. Đúng lúc đó, Lâm thị tiến lại, giả vờ kiểm tra:
– Dung Nhã, món canh nấm hôm nay do ngươi nấu. Nhớ lấy, Hoàng hậu thích vị thanh ngọt, đừng để quá đậm.
Dung Nhã khẽ cúi đầu:
– Nô tỳ hiểu.
– Có cần người phụ giúp không?
– Không cần, nô tỳ tự làm sẽ yên tâm hơn.
Lâm thị gật đầu, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can người đối diện, rồi quay đi, khóe môi vẫn giữ nét cười nhạt.
Dung Nhã bước vào bếp nhỏ, nơi chỉ có mình nàng. Nàng bẻ đôi cây nấm, nhỏ lên đầu nấm vài giọt dung dịch thử độc bí mật trong ống tay áo. Đầu nấm chuyển màu tím nhạt. Độc đã ngấm sâu. Nàng nhếch môi lạnh lùng, trong lòng thầm nghĩ: “Chơi trò này, còn non lắm.”
Nàng chuẩn bị nước dùng, nhưng thay vì cho hết nấm vào, nàng chọn những cây nấm sạch, rửa kỹ bằng rượu trắng, thái nhỏ, đặt riêng. Số nấm nhiễm độc, nàng khéo léo nhét vào bụng cá tươi, gói lại, đặt ở góc riêng biệt. Mọi động tác đều bình thản, không ai nhận ra có điều bất thường.
*
Giữa trưa, Ngọc Hoa điện chìm trong hương trầm, ánh sáng mờ ảo lọc qua lớp rèm lụa. Hoàng hậu ngồi trên cao, bên cạnh là Tào Quý phi, phía dưới là các phi tần. Trên bàn, món ăn bày biện tinh xảo, màu sắc hài hòa, mùi thơm lan tỏa khiến không khí như dịu xuống. Dung Nhã đứng ở cuối hàng cung nữ, đầu cúi thấp, dáng điệu khiêm nhường nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc.
Hoàng hậu liếc nhìn khay canh nấm, giọng nhàn nhạt:
– Canh hôm nay ai làm?
Quản sự đáp:
– Bẩm nương nương, là Dung Nhã tự tay nấu.
Hoàng hậu khẽ gật đầu, khóe môi không rõ là vui hay lạnh. Tào Quý phi chăm chú quan sát, ánh mắt phảng phất ý cười. Triệu Nghiên Tâm ngồi cuối, sắc mặt xanh xao, ánh mắt đảo liên tục về phía Dung Nhã.
Lâm thị tiến đến, cao giọng:
– Nô tỳ xin phép thử món canh trước khi dâng lên nương nương.
Hoàng hậu gật đầu, không nói gì. Lâm thị múc một bát nhỏ, nhấp thử, ánh mắt lướt qua Dung Nhã đầy thách thức. Nàng không động sắc mặt, chỉ chờ đợi. Lâm thị nếm xong, đặt bát xuống, sắc mặt không đổi, nhưng bàn tay lặng lẽ run lên một thoáng.
Canh được dâng lên Hoàng hậu. Nàng nhấc thìa, nhấp một ngụm, đôi mày cau lại rất nhẹ, rồi đặt thìa xuống, nhìn Tào Quý phi:
– Quý phi, nếm thử xem.
Tào Quý phi nhận lấy, nhấp môi, bật cười:
– Canh ngọt thanh, nấm mềm, vị gừng át lạnh, hợp khẩu vị bổn cung.
Không khí trong điện dịu lại. Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng động nhỏ vang lên từ bàn phụ. Một cung nữ ôm bụng, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi vã như tắm, khuỵu xuống, miệng r*n r*:
– Đau… đau quá…
Cả điện xôn xao. Lâm thị vội vàng chạy đến, giả vờ hoảng hốt:
– Mau đưa ra ngoài!
Dung Nhã tiến lên, chặn lại:
– Xin Hoàng hậu cho phép nô tỳ khám qua.
Hoàng hậu gật đầu. Dung Nhã kiểm tra, liếc thấy khóe miệng cung nữ dính nước cá hấp. Nàng quay lại, giọng bình tĩnh:
– Nô tỳ nghi món cá hấp có vấn đề.
Lâm thị vội nói:
– Không thể! Cá hấp do ta kiểm tra kỹ, lại là cá trong cung, sao có thể nhiễm độc?
Dung Nhã không đáp, lấy một con cá chưa dùng, rạch bụng, lấy ra những mẩu nấm hương. Nàng đưa lên cho Hoàng hậu xem:
– Cá này bị nhét nấm lạ vào bụng, khi nấu sẽ sinh độc. Xin nương nương ngửi thử, sẽ thấy mùi hắc nhẹ.
Hoàng hậu lạnh giọng:
– Lâm thị, giải thích đi.
Lâm thị tái mặt, lắp bắp:
– Nô tỳ… không biết… có lẽ… sơ suất của cung nữ dưới tay…
Dung Nhã tiến thêm một bước, giọng rõ ràng:
– Sáng nay, nô tỳ phát hiện khay nấm có mùi lạ nên đã thử độc. Món canh dùng nấm sạch, số nấm nghi có độc nô tỳ nhét vào bụng cá để phân biệt. Không ngờ có người đổi khay cá, đưa vào bàn tiệc.
Tào Quý phi nheo mắt:
– Lâm thị, ai phụ trách chuẩn bị cá hôm nay?
Lâm thị run rẩy:
– Là… Trúc Hương.
Trúc Hương quỳ sụp, khóc nấc:
– Nô tỳ bị ép… là Lâm thị sai nô tỳ làm, nếu không sẽ đuổi khỏi Thượng Thiện phòng…
Hoàng hậu giọng lạnh như băng:
– Lớn gan. Ngươi dám hạ độc yến tiệc bổn cung?
Lâm thị sợ hãi, nước mắt tràn xuống:
– Nương nương minh xét! Nô tỳ chỉ… chỉ làm theo lệnh người khác…
Bà ta liếc nhìn Dung Nhã, rồi lại nhìn về phía Triệu Nghiên Tâm. Triệu Nghiên Tâm run rẩy, môi mấp máy, vừa định cãi đã bị Hoàng hậu chặn:– Triệu tài nhân, giải thích đi.
Triệu Nghiên Tâm cúi đầu, giọng yếu ớt:
– Thần thiếp không biết gì… chắc chắn có kẻ giá họa…
Dung Nhã nhẹ nhàng nói:
– Nô tỳ chỉ là cung nữ nhỏ, không dám vọng động. Nhưng nếu không có ai chống lưng, Lâm thị đâu dám làm liều? Chỉ e hôm nay không chỉ một người muốn lấy mạng nô tỳ.
Không khí trong điện căng như dây đàn. Tào Quý phi lên tiếng:
– Ai cũng biết Lâm thị thân tín của Triệu tài nhân. Nếu không có lệnh, sao dám mạo hiểm?
Triệu Nghiên Tâm òa khóc:
– Thần thiếp oan uổng… xin Hoàng hậu minh xét…
Hoàng hậu phẩy tay, hai thị vệ lập tức lôi Lâm thị lại. Bà ta vùng vẫy, gào khóc:
– Nương nương! Thần thiếp bị ép… Triệu tài nhân sai thần thiếp… Trong phòng thần thiếp có thư tay của nàng ta…
Triệu Nghiên Tâm sợ hãi, lắp bắp:
– Không! Đó là giả… có người hãm hại thần thiếp…
Tào Quý phi cười lạnh:
– Cứ điều tra là rõ. Trong cung này, giấy không gói được lửa.
Dung Nhã lặng lẽ lùi về, mắt không rời từng nét mặt, cử chỉ của mọi người. Nàng biết, khi Hoàng hậu đã ra tay, số phận Lâm thị và Triệu Nghiên Tâm khó lòng cứu vãn.
Hoàng hậu dằn giọng:
– Lôi cả hai về tra xét. Nếu có tội, một người cũng không tha.
Bóng hai người bị kéo đi, tiếng khóc vang vọng hành lang lạnh lẽo. Trong điện, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Dung Nhã. Hoàng hậu nhìn nàng thật lâu, chậm rãi nói:
– Ngươi làm tốt. Nếu không nhờ ngươi phát hiện, hôm nay hậu cung đã có án mạng. Bổn cung thưởng cho ngươi trâm phượng, cho phép chuyển lên làm phụ bếp chính.
Dung Nhã cúi đầu:
– Nô tỳ không dám nhận công. Chỉ mong giữ được sự thanh bạch cho Thượng Thiện phòng, không phụ lòng nương nương.
Hoàng hậu gật đầu, ánh mắt sâu thẳm:
– Nhớ lấy, người sống sót ở nơi này là nhờ tỉnh táo, không phải nhờ may mắn.
*
Yến tiệc tan, Dung Nhã trở lại Thượng Thiện phòng. Vừa bước qua cửa, những ánh mắt kinh ngạc, nể phục lẫn sợ hãi bủa vây lấy nàng. Tiểu Liên chạy lại, thì thào:
– Tỷ… tỷ thật giỏi! Ai cũng nghĩ tỷ sẽ gặp nạn, không ngờ lại lật ngược tình thế…
Một cung nữ lớn tuổi nói nhỏ:
– Lật mặt cả Lâm thị lẫn Triệu tài nhân, tỷ đúng là người không tầm thường.
Dung Nhã chỉ mỉm cười nhạt, thu dọn đồ đạc, không đáp lại. Nàng hiểu, hôm nay cứu được bản thân, nhưng cũng đặt mình vào tâm điểm của mọi âm mưu. Nơi hậu cung, phô bày tài năng, cũng là tự biến thành mục tiêu.
Đêm xuống, phòng chỉ le lói ánh đèn. Dung Nhã ngồi bên bàn, mở quyển sổ nhỏ, ghi lại từng chi tiết của ngày hôm nay. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua tán cây già, như tiếng thì thầm của những bóng ma.
Một bóng người nhẹ lướt qua hành lang. Dung Nhã không quay đầu, chỉ khẽ nói:
– Ngươi đến rồi.
Thẩm Tĩnh Dương tựa vào cửa, giọng trầm:
– Ngươi mạo hiểm quá.
Dung Nhã cười khẽ:
– Nếu không mạo hiểm, đã chết từ lâu.
Tĩnh Dương kéo ghế ngồi đối diện, mắt ánh lên vẻ lo lắng:
– Hoàng hậu đã chú ý đến ngươi. Ngươi không còn là cái bóng nữa, Dung Nhã.
– Ta biết. Nhưng ta cần một vị trí mới. Có thân phận mới có quyền điều tra những việc lớn hơn.
Tĩnh Dương trầm ngâm:
– Ngươi nghi ai đứng sau chuyện này?
Dung Nhã lặng lẽ:
– Lâm thị chỉ là quân cờ. Triệu Nghiên Tâm lộ diện quá sớm, chứng cứ xuất hiện quá đúng lúc. Có kẻ khác cố tình đẩy nàng ta ra làm vật tế thần. Hoàng hậu chỉ muốn thử ta, xem ta có đủ bản lĩnh sống sót hay không.
Tĩnh Dương lấy ra một phong thư, đẩy về phía nàng:
– Đây là danh sách những người ra vào Thượng Thiện phòng sáng nay. Có hai tên lạ mặt chưa từng xuất hiện trước đây.
Dung Nhã đọc nhanh, mày nhíu lại:
– Người của Vương phủ.
– Đúng. Chúng trà trộn vào làm tạp dịch, chỉ quanh quẩn bếp đúng lúc ngươi chuẩn bị món chính. Ta đã cho người theo dõi.
Dung Nhã đặt thư xuống, ánh mắt sâu thẳm:
– Hoàng hậu chưa hết nghi ngờ ta, nhưng cũng không hoàn toàn muốn ta chết. Có lẽ bà ta muốn thử xem, ta có thể trở thành con cờ hữu dụng đến mức nào.
Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Lần sau, e rằng không đơn giản như hôm nay.
Dung Nhã mỉm cười, ánh mắt sáng lạnh:
– Ta đã lên bàn cờ, không còn đường lùi.
Tĩnh Dương im lặng, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm giấu trong áo. Ngoài cửa, gió rít qua mái ngói, cuốn theo mùi cỏ dại và tàn tro. Trong phòng nhỏ, hai bóng người ngồi đối diện, mỗi người một nỗi day dứt, một niềm riêng không nói thành lời.
*
Sáng hôm sau, Thượng Thiện phòng xôn xao. Tin Lâm thị bị bắt, Triệu Nghiên Tâm bị giam lỏng, Dung Nhã được thưởng trâm phượng, lan khắp hậu cung như lửa gặp gió. Những kẻ từng xem thường nàng giờ cúi đầu nhún nhường, có kẻ còn thì thào:
– Phượng hoàng thép, đúng là không phải hư danh.
Dung Nhã đi giữa đám đông, lặng lẽ mà kiêu hãnh. Nhưng nàng hiểu, từ hôm nay, mình đã bước vào tâm điểm vòng xoáy quyền lực. Không còn là cái bóng, không còn là con cờ nhỏ. Mọi ánh mắt – của Hoàng hậu, các phi tần, các thế lực ngầm – đều dõi theo từng bước chân nàng.
Giữa trưa, khi trở về phòng, Dung Nhã phát hiện trên bàn có một phong thư nhỏ, không đề tên người gửi. Nét chữ thanh mảnh, chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
“Có kẻ muốn lấy mạng ngươi, nhưng cũng có người không muốn ngươi chết. Nếu muốn biết sự thật về vụ án năm xưa, đêm mai đến dưới cầu Nguyệt Khê. Không được mang theo ai.”
Dung Nhã siết chặt bức thư, lòng dậy sóng. Ai là người gửi? Đồng minh hay kẻ thù mới? Ngoài hành lang, gió thổi ào qua, mang theo hơi lạnh và mùi nguy hiểm. Một ván cờ khác đang chờ đợi, nơi mọi bước đi đều phải trả giá bằng máu thịt của chính mình.