Phượng Hoàng Thép

Chương 25: Phượng hoàng thép

Trước

Sương sớm chưa tan trên cánh đồng cỏ dại ngoài thành, hơi lạnh ngấm vào từng thớ thịt, khiến mọi chuyển động đều trở nên sắc nét hơn. Tiếng vó ngựa xé toang màn tĩnh mịch, từng đợt gió lạnh quẩn quanh, cuốn theo mùi thép và da ngựa. Đoàn kỵ binh phục kích giữa lối về nhà họ Lý, giáp bạc sáng loáng, áo choàng đen phủ dài ngang lưng, trên mũ chiến cài dải lông vũ đỏ như máu. Đội hình khép chặt, tạo thành tường thành bất khả xâm phạm. Trên nền trời nhợt nhạt, Dung Nhã đứng thẳng, mái tóc dài khẽ lay động, ánh mắt bình thản không gợn sóng.

Tĩnh Dương đứng sau lưng nàng, dáng cao lớn như tảng đá chắn gió. Bàn tay hắn siết chặt ám khí trong tay áo, mắt lạnh băng quét qua từng người, từng động tác nhỏ của kỵ binh cũng không lọt khỏi tầm quan sát.

Người chỉ huy kỵ binh tiến lên, giọng nói vang lên không lớn nhưng dứt khoát, đủ để át mọi tiếng gió:

– Lý Dung Nhã, Hoàng thượng truyền chỉ, mời ngươi vào cung yết kiến. Không ai được rời khỏi kinh thành khi chưa có thánh chỉ.

Dung Nhã hơi nhướng mày, khóe môi lộ nụ cười nhàn nhạt:

– Các ngươi muốn dùng lưỡi gươm giữ chân một phượng hoàng đã hóa thép sao?

Tên kỵ úy hơi chần chừ nhưng vẫn giữ giọng cứng rắn:

– Chúng ta chỉ làm theo mệnh lệnh. Mong cô nương đừng ép chúng ta phải làm điều bất đắc dĩ.

Tĩnh Dương nhích lên nửa bước, ánh mắt lạnh buốt:

– Nếu không tuân, các ngươi định làm gì? Động thủ giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt dân chúng?

Kỵ úy cười nhạt:

– Lý cô nương, Thẩm đại nhân, kinh thành này chưa bao giờ thiếu người muốn lập công. Dù hai vị là phượng hoàng, cũng không thể thoát khỏi lưới trời.

Dung Nhã bật cười khẽ, ánh nhìn sáng quắc:

– Lưới trời tuy rộng, nhưng kẻ bay cao chưa từng sợ lưới. Chỉ có cá nhỏ mới lo bị mắc bẫy thôi.

Nàng quay sang Tĩnh Dương, khóe môi cong lên thách thức:

– Chàng nghĩ sao? Có nên cho họ một vết nhớ đời để khỏi cản đường phượng hoàng?

Tĩnh Dương liếc nàng, trong mắt ánh lên tia đùa cợt:

– Nàng muốn huyết tẩy nơi này, hay chỉ để lại chút bùn vấy trên áo giáp của họ?

Dung Nhã lắc đầu, giọng nhẹ tênh:

– Ngày đẹp như hôm nay, ta không muốn vấy máu. Để họ về, kể lại với chủ nhân rằng: Phượng hoàng thép không ở lại lồng son.

Nói rồi, nàng rút chiếc trâm bạc hình phượng từ tay áo, ném xuống trước mặt kỵ úy:

– Tín vật này, chuyển lại cho Hoàng thượng. Bảo rằng Lý Dung Nhã không còn là thần tử, càng không phải con rối để mặc ý điều khiển. Còn muốn gặp ta, đợi đến khi trời đất không phân biệt cao thấp, lúc ấy ta sẽ tự đến bái kiến.

Kỵ úy nhìn trâm bạc, sắc mặt thoáng biến đổi. Phía sau, kỵ binh xôn xao, người nắm chặt đốc kiếm, người thở dài bất lực. Tĩnh Dương thì thầm sát tai nàng:

– Nàng không sợ Hoàng thượng nổi trận lôi đình?

Dung Nhã khẽ nhếch mép:

– Người mất hết lá chắn, còn gì để mất? Ta chỉ sợ bản thân không đủ dũng khí mà thôi.

Nói đoạn, nàng kéo tay Tĩnh Dương, sải bước qua hàng kỵ binh. Gió thổi vạt áo bay lả lướt, bước chân đạp lên cỏ gãy nát. Không ai dám ngăn cản. Đến khi bóng hai người khuất hẳn, đội kỵ binh mới dám thở ra, một tên nhặt lấy trâm bạc, bàn tay rịn mồ hôi lạnh.

*

Phủ nhà họ Lý hiện ra trước mắt – cổng gỗ mục nát, vết khắc cũ mờ nhòe: “Lý gia – trung nghĩa truyền thế”. Dung Nhã dừng lại, đầu ngón tay khẽ lướt trên từng nét chữ, môi nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy. Tĩnh Dương lặng lẽ đứng sau, ánh mắt nặng trĩu suy tư.

Nàng đẩy cửa, tiếng bản lề r*n r* vang lên trong không gian vắng lặng. Bên trong, sân phủ loang lổ bóng nắng, cỏ dại chen nhau mọc kín lối đi. Dung Nhã ngồi xuống bậc thềm, tháo trâm, gỡ từng lớp áo ngoài, để ánh nắng chiếu lên làn da trắng như ngọc. Nàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

– Con đã trở về, phụ thân. Danh dự đã rửa sạch, những gì còn lại, xin gửi lại nơi đây.

Tĩnh Dương không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh, lặng lẽ như cái bóng. Một lát sau, hắn cất giọng:

– Nàng sẽ đi đâu?

Dung Nhã mở mắt, ánh nhìn trong vắt như mặt hồ mùa thu:

– Ta không còn nơi nào thuộc về. Phượng hoàng không có tổ, chẳng cần lồng son. Ta muốn đi về phía không ai biết tên mình, sống như một người bình thường, không vì thù hận hay quyền lực.

Tĩnh Dương im lặng, rồi bất ngờ hỏi:

– Nàng đi, còn ta thì sao?

Nàng nghiêng đầu, mắt ánh lên nét trêu chọc:

– Chàng là phượng hoàng đực hay cú mèo, mà cứ lẽo đẽo bám theo ta mãi thế?

Hắn bật cười, giọng khàn khàn:

– Nếu nàng là phượng hoàng, ta nguyện làm cỏ dại ven đường. Không giữ chân nàng, chỉ mong mỗi ngày nhìn thấy bóng dáng ấy bay ngang bầu trời.

Dung Nhã chống cằm, mắt nheo lại:

– Lời này nghe cũng được. Nhưng nếu mai kia ta hóa chim sẻ, sa vào bụi gai, chàng còn muốn làm cỏ dại nữa không?

Tĩnh Dương nhún vai, vẻ mặt điềm nhiên:

– Chim sẻ cũng tốt, miễn đừng biến thành gà trống. Ta không có hứng chọi gà.

Tiếng cười bật ra, vang vọng giữa sân phủ hoang, xua tan mọi ưu phiền.

*

Khi bóng chiều nghiêng dài, Dung Nhã đứng dậy, phủi bụi trên váy áo. Nàng vào nhà chính, lấy ra từ ngăn bàn một cuộn giấy cũ, bên trong là những bức thư cha để lại. Nét chữ rắn rỏi, còn vương mùi mực nhạt. Nàng đọc lặng lẽ, rồi châm lửa đốt hết, ánh lửa l**m lên đôi mắt đen sâu thẳm.

– Quá khứ đã thành tro tàn. Từ nay, ta là ta.

Tĩnh Dương đứng ngoài ngưỡng cửa, nhìn ngọn lửa lụi dần, môi mím chặt. Khi lửa tắt, nàng bước ra, trên tay là chiếc vòng ngọc nhỏ, vật duy nhất giữ lại. Nàng trao hắn, giọng bình thản:

– Giữ giúp ta. Nếu một ngày ta lạc lối, nhờ chàng nhắc: Lý Dung Nhã từng là người, không phải quỷ.

Hắn nhận lấy, ánh mắt ấm áp, không nói một lời.

*

Đêm phủ xuống, ánh trăng lạnh lẽo rắc bạc lên mái ngói cũ. Dung Nhã ngồi bên cửa sổ, tóc buông dài, mắt hướng về xa xăm. Ngoài sân, Tĩnh Dương dựa cột, lặng lẽ nhìn nàng. Khoảng cách chỉ vài bước chân, mà như xa vạn dặm.

Nàng hỏi trước, giọng nhẹ bẫng:– Chàng không muốn ta ở lại cung, làm quyền thần, hưởng vinh hoa sao?

Tĩnh Dương đáp, giọng trầm:

– Ta biết nàng không thích bị trói buộc. Quyền lực chỉ là lồng son mạ vàng. Nàng sinh ra để bay, không phải làm vật trang trí trên bàn cờ của ai khác.

Dung Nhã cười, nụ cười vừa buồn vừa hài:

– Vậy nếu ngày mai ta biến mất, chàng sẽ làm gì?

Hắn nhún vai, cười nhạt:

– Có lẽ uống rượu, rồi lén khóc một trận. Sau đó lại đi thu thập tin tức, chờ ngày nàng làm loạn thiên hạ lần nữa.

Nàng bật cười, mắt ươn ướt:

– Đàn ông các ngươi, ngoài mưu kế và nước mắt cá sấu, còn biết gì nữa đâu.

Tĩnh Dương lặng đi, rồi nói khẽ:

– Nàng là lý do ta sống đến hôm nay. Nếu nàng đi, ta không ngăn. Nhưng nếu nàng gặp nguy, dù ở đâu, ta cũng tìm đến.

Đêm ấy, nàng không ngủ, chỉ ngồi nhìn ánh trăng tan trên mái ngói phủ rêu.

*

Sáng hôm sau, Dung Nhã thu dọn hành trang, chỉ mang một túi vải nhỏ: ít bạc lẻ, lọ thuốc giải độc, vài cuốn y thư. Nàng mặc áo vải thô, tóc búi gọn, trông như nữ y lang bình thường.

Tĩnh Dương tiễn nàng ra cổng, ánh mắt không rời nàng. Dung Nhã ngẩng lên, cười nghịch:

– Chàng muốn theo ta không? Đời lang bạt không có rượu ngon, cũng chẳng có gối mềm như trong cung.

Tĩnh Dương lắc đầu, giọng trầm:

– Nàng đi tìm tự do. Ta ở lại, giữ bình yên cho nàng. Khi nào cần, chỉ cần thổi một tiếng sáo, ta sẽ đến.

Nàng cười khanh khách:

– Đừng nói thổi sáo, ta sợ chàng thổi lại gọi nhầm cả bầy rắn độc.

Hắn nhướng mày:

– Nàng xem thường ta quá rồi.

Dung Nhã nhón chân, thì thầm bên tai hắn:

– Ta chỉ sợ bản lĩnh của chàng quá lớn, đến lúc đó lại làm náo loạn thiên hạ, ta phải đi thu dọn tàn cuộc.

Tĩnh Dương bật cười, mắt dịu dàng:

– Chỉ cần nàng còn cười, ta sẵn sàng làm loạn cả thiên hạ.

Nàng chợt nghiêm giọng:

– Ta đi thật đây. Đừng để ai bắt được tên ta nữa.

Hắn gật đầu, rút từ áo một lá bùa nhỏ, trao nàng:

– Giữ lấy, vật này báo bình an. Nếu nguy cấp, bóp nát, ta sẽ biết.

Dung Nhã cất bùa vào túi, xoay người bước đi. Đến cổng, nàng không ngoái lại, chỉ vẫy tay, giọng vang trong gió:

– Tạm biệt, phượng hoàng thép không ở lại lồng son!

Cánh cổng phủ nhà họ Lý đóng lại sau lưng, tiếng kẽo kẹt khép lại một kiếp người cũ. Tĩnh Dương đứng lặng rất lâu, đến khi nắng phủ kín bậc thềm, hắn mới quay đi, bóng lưng hòa vào nắng sớm, bình thản như chưa từng rơi lệ.

*

Tin Lý Dung Nhã rời cung nhanh chóng lan khắp kinh thành. Người bảo nàng kiêu ngạo, kẻ ngợi ca nữ trung hào kiệt. Trong cung, kẻ từng e dè, căm ghét thì thở phào nhẹ nhõm; kẻ từng nợ ân tình thì cắn răng, không dám nhắc tên nàng. Chỉ riêng Tào Quý phi, nghe tin liền sai người mang rượu ngon đến phủ Lý gia, đứng giữa sân cạn ba chén, miệng lẩm bẩm: “Nữ nhân như thế, thiên hạ khó tìm lần nữa.”

Triệu Nghiên Tâm bị đày vào lãnh cung, ngày ngày soi bóng mình trong chum nước, nói chuyện với bức tường câm lặng. Hoàng hậu Vương Lệ Hoa vẫn bị giam lỏng, tóc bạc thêm, môi khô nứt, mắt vẫn rực lửa hận thù. Bà lẩm bẩm với cung nữ già:

– Phượng hoàng thép? Hừ, cũng chỉ là đàn bà biết dùng mưu mẹo. Để xem ngoài kia, ngươi sống được mấy ngày.

*

Một tháng sau, ở một trấn nhỏ ven sông, thiên hạ đồn về một nữ y lang xinh đẹp, giỏi chữa độc thương, thích uống rượu và chơi cờ với các lão nông. Có hôm nàng say khướt, trèo lên mái nhà hát vang bài ca phượng hoàng, khiến cả làng cười nghiêng ngả. Có hôm, lại thấy nàng ngồi trầm ngâm bên bờ nước, mắt nhìn xa xăm, tựa như đang chờ ai.

Có kẻ hỏi:

– Cô nương, sao không lấy chồng, sống yên ổn?

Nàng cười khẩy:

– Ta mà lấy chồng, thiên hạ này chắc phải đổi họ Lý thành họ Phượng mất.

Một đêm, có bóng đen lẻn vào phòng nàng, để lại trên bàn một cành lan trắng cùng mảnh giấy: “Chim sẻ, đừng quên thổi sáo gọi cỏ dại.”

Nàng đọc xong, bật cười sặc sụa, nước mắt rơi loang vết chữ.

*

Ở kinh thành, những kẻ từng nghe danh “phượng hoàng thép” vẫn âm thầm nhắc tên nàng trong quán rượu. Người bảo nàng đã chết nơi chân trời, kẻ chắc mẩm nàng sẽ trở lại, mang theo sóng gió mới cho Đại Tề.

Từ đó, không ai còn thấy Lý Dung Nhã bước chân vào cung. Chỉ có truyền thuyết về nàng – phượng hoàng từng dùng máu và nước mắt đổi lấy tự do – sống mãi trong lòng người.

Một buổi chiều, giữa tiếng chuông chùa ngân, Tĩnh Dương ngồi bên bàn trà, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa tít. Bên cạnh hắn là chiếc vòng ngọc nhỏ, ánh lên sắc xanh dịu dàng. Hắn nhấp ngụm trà, lẩm bẩm:

– Đã hẹn, nhất định sẽ gặp lại. Có điều, lần tới đừng làm loạn đến mức ta phải đi vá lại cả thiên hạ nữa, phượng hoàng ngốc.

Xa xa, một cánh chim nhỏ bay ngang trời, bóng dần khuất trong nắng chiều. Gió thổi qua, mang theo tiếng cười khẽ, chẳng rõ của ai.

*

Đêm ấy, một bóng người áo đen lặng lẽ rời khỏi thành, trong tay nắm chặt mảnh trâm bạc khắc hình phượng hoàng. Ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. Kẻ ấy thì thầm:

– Phượng hoàng có bay xa đến đâu, cũng không thoát được móng vuốt kẻ săn mồi. Chờ đi, Lý Dung Nhã. Trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Bầu trời đen đặc, gió nổi lên, tiếng cỏ dại xào xạc. Phía trước, con đường vẫn còn rất dài.