Phượng Hoàng Thép

Chương 23: Phượng hoàng tung cánh

Tiếng gió lạnh lùa qua hành lang dài, mang theo mùi khói và máu quện chặt trong không khí. Trời còn tối, nhưng phía đông, những vệt lửa bập bùng đã soi rõ từng khuôn mặt khắc khổ, từng ánh mắt giấu đầy âm mưu. Lý Dung Nhã sải bước giữa biển người hỗn loạn, bóng áo trắng lặng lẽ mà kiên cường, trâm phượng nơi mái tóc lấp lánh ánh thép lạnh, như một dấu ấn không thể xóa nhòa giữa đêm bão.

Phía trước, thiên điện mở rộng cửa, ánh đèn leo lét chiếu lên nền đá hoa cương bóng loáng. Lục Chiêu nghi vừa dìu Thẩm Tĩnh Dương vào trong, áo hắn nhuốm máu, mặt mày lạnh lùng nhưng vẫn cố giữ nét bình thản. Lục Chiêu nghi th* d*c, mắt không rời Dung Nhã, rồi lặng lẽ khép cửa lại, tựa như muốn ngăn tất cả gió bão ngoài kia.

Dung Nhã nhìn Tĩnh Dương, đáy mắt ẩn nỗi lo lắng bị nén lại thành một nụ cười nhạt.

– Lần này vào được đây, chàng mất bao nhiêu mạng người rồi?

Tĩnh Dương nhìn nàng, khoé môi khẽ nhếch:

– Nàng nghĩ ta là sát thần chắc? Nếu không có nàng bày đường, ta e đã sớm thành cô hồn dưới gốc liễu.

Dung Nhã đưa cho hắn một lọ thuốc, mắt không rời lấy vết thương nơi vai hắn:

– Uống đi, thứ này giúp tỉnh táo, lát nữa còn phải dùng đầu óc. Đêm nay, ai ngã xuống trước sẽ thành chuyện cười cho thiên hạ.

Tĩnh Dương uống một ngụm, ánh mắt đầy ý cười:

– Nếu chẳng may ta chết, nàng nhớ dựng cho ta một bài vị thật oai nhé.

Dung Nhã nhún vai:

– Nếu chàng chết, ta sẽ cho đắp mộ cao, ghi rõ: “Người dám làm phượng hoàng, chết trong trò chơi của đàn bà.”

Tiếng cười của Tĩnh Dương trầm thấp, chưa kịp tắt đã bị tiếng bước chân gấp gáp phía ngoài át đi. Cửa bật mở, Tào Quý phi xộc vào, áo choàng rực rỡ vương máu, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

– Lý Dung Nhã, ngoài kia đám ngoại thích của Triệu Nghiên Tâm đã tấn công tới cổng thiên điện. Ta đã điều người phong tỏa các lối ra, nhưng lâu dài không cầm cự được. Ngươi định thế nào?

Dung Nhã không quay đầu lại, giọng thản nhiên:

– Quý phi, đêm nay ta chỉ hỏi người một câu: muốn sống hay muốn chết cùng hậu cung này?

Tào Quý phi bật cười, tiếng cười chua chát vang vọng:

– Sống chết ở đây, còn tùy vào ai là người cuối cùng đứng vững. Nếu ngươi thắng, nhà họ Tào ta sẽ nhận ơn. Nếu ngươi thua, ta cũng không tiếc đổi mạng.

Lời vừa dứt, một tràng tiếng thét vang lên, bóng áo trắng của Triệu Nghiên Tâm xuất hiện ngoài sân, áo vấy máu, mắt long lên. Nàng ta đứng trên bậc thềm, tóc xõa, ánh mắt như muốn xé nát Dung Nhã.

– Lý Dung Nhã, ngươi giỏi lắm. Nhưng đêm nay, chỉ có một người sống sót. Các ngươi nghĩ mình có thể cản nổi ta sao? Đám ngoại thích của ta đã vào được trong cung rồi, Hoàng hậu cũng chỉ còn là con rối trong tay ta!

Dung Nhã không rời mắt khỏi nàng ta, môi cong lên thành nụ cười giễu cợt:

– Triệu tài nhân, ngươi vẫn chưa hiểu phép chia. Đám ngoại thích của ngươi, cộng thêm thánh chỉ giả, trừ đi lòng trung thành, thì còn lại gì ngoài sự hỗn loạn? Đêm nay, ai cũng chỉ là quân cờ.

Triệu Nghiên Tâm cười lớn, nước mắt lăn dài trên má:

– Ngươi thì hơn gì ta? Vì danh dự nhà họ Lý, ngươi đã đạp lên bao nhiêu xác người rồi? Đừng giả vờ cao thượng!

Dung Nhã lắc đầu, ánh mắt dịu xuống:

– Ta chưa từng tự nhận mình là người tốt. Nhưng ít ra, ta biết đâu là giới hạn.

Tĩnh Dương lặng lẽ tiến lên, ánh mắt sắc lạnh, chắn trước mặt Dung Nhã. Ngoài sân, tiếng binh khí va nhau vang lên, đám ngoại thích xông tới, máu đã vấy đỏ cả bậc đá. Lục Chiêu nghi chạy vào, tay cầm lọ độc, mắt ánh lên quyết tâm. Không nói một lời, nàng ném mạnh lọ về phía trước, làn khói tím cuộn lên, che lấp cả sân.

Tào Quý phi cười khẩy:

– Đã muốn chơi độc, ta cho các ngươi toại nguyện. Ai không muốn chết thì lui!

Trong khói, Triệu Nghiên Tâm lảo đảo, nhưng vẫn cố hét lớn:

– Người đâu, bắt sống tất cả cho ta!

Đám ngoại thích lao vào, nhưng liền bị binh lính của Quý phi chặn lại. Cảnh hỗn loạn không khác gì lò mổ giữa chợ lớn, tiếng kêu khóc, tiếng gươm đao hòa làm một.

Dung Nhã tiến lên, đối diện với Triệu Nghiên Tâm, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng:

– Ngươi có thể giết ta, nhưng ngươi không thể giành được thiên hạ này. Đằng sau ngươi chỉ là những kẻ khát máu, còn ta, ít ra còn có người sẵn sàng chết cùng.

Đúng lúc đó, Trịnh Mỹ nhân bị thương nặng, tay ôm một tờ giấy nhàu nát, loạng choạng chạy vào:

– Thánh chỉ thật... ở đây!

Cả gian điện sững lại. Triệu Nghiên Tâm lao tới, nhưng Tĩnh Dương đã chắn ngang, mắt lóe lên sát ý. Dung Nhã đỡ lấy Trịnh Mỹ nhân, dịu dàng hỏi nhỏ:

– Ngươi còn trụ được không?

Trịnh Mỹ nhân cười yếu ớt:

– Ta sống đến giờ đã là kỳ tích. Nhưng mật thất đã bị lộ, không giữ nổi lâu nữa.

Tào Quý phi nghiêm giọng:

– Đưa thánh chỉ cho ta, ta có thể bảo vệ ngươi.

Dung Nhã không vội, chỉ liếc Quý phi:

– Nếu ta giao thánh chỉ, Quý phi định xử ta thế nào?

Tào Quý phi nhún vai, nụ cười nửa như trêu chọc:

– Nếu ngươi khôn ngoan, ta sẽ cho ngươi một đường sống. Nhưng nếu ngươi làm phản, đừng trách ta vô tình.

Dung Nhã gật đầu, ánh mắt trầm xuống, giọng nói chậm rãi:

– Đêm nay, ai cũng chỉ có thể chọn một bên. Không ai có thể đứng giữa.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Một bóng người khoác áo tía thêu phượng vàng, đầu đội mũ phượng, xuất hiện trong ánh lửa mờ ảo: Hoàng hậu Vương Lệ Hoa. Bà ta bước vào, thần sắc lạnh lùng, đôi mắt đen thăm thẳm không lộ chút cảm xúc.

Dung Nhã khẽ cúi đầu:

– Tham kiến nương nương.

Hoàng hậu quét mắt qua một lượt, giọng nói đều đều:

– Đêm nay, các ngươi muốn làm phản cả sao?

Tào Quý phi bật cười:

– Nếu không tranh, thì sẽ chết. Người không muốn chết, vậy xin mời chọn phe cho sớm.

Hoàng hậu nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo:

– Các ngươi nghĩ mình có thể chống lại dòng họ Vương, chống lại Thái tử? Đừng quên, phía sau ta còn là cả triều đình!

Dung Nhã tiến lên, giọng nhẹ nhàng mà kiên quyết:

– Nhưng phía sau người, chỉ còn là những kẻ sẵn sàng bán đứng bà nếu có lợi. Đêm nay, mọi bí mật đã lộ. Đây là thư người gửi Đại lý tự, lệnh xử trảm cha ta không qua xét hỏi. Bút tích của Triệu tài nhân cũng ở đây, thông đồng ngoại thích mưu phản.

Triệu Nghiên Tâm gào lên, nước mắt tuôn xối xả:

– Đừng nghe nó! Đó là giả! Lý Dung Nhã muốn hại tất cả!

Hoàng hậu nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh như băng tuyết:

– Ngươi đã làm gì sau lưng ta, Triệu tài nhân?

Triệu Nghiên Tâm run rẩy, lùi lại mấy bước. Dung Nhã cười nhạt:

– Nương nương, người vẫn định tiếp tục bao che cho những kẻ đã phản bội mình sao? Đêm nay, ai không dám đối diện sự thật, sẽ là người đầu tiên bị nuốt chửng.Tào Quý phi chen vào, giọng cứng rắn:

– Hoàng hậu, người từng hứa bảo vệ nhà họ Tào. Nếu giờ người không dám đứng về phía công lý, thì đừng trách ta đổi phe.

Hoàng hậu liếc Quý phi, nụ cười mỏng tang:

– Ngươi dám phản ta?

Tào Quý phi cười chua xót, mắt đỏ hoe:

– Ta chỉ bảo vệ nhà mình. Nếu phải đổi mạng, ta cũng không tiếc.

Lúc này, tiếng binh khí ngoài sân lại vang lên dữ dội hơn. Tĩnh Dương ghé sát tai Dung Nhã, thì thầm:

– Nếu không quyết định, sẽ không còn ai sống sót.

Dung Nhã gật đầu, quay sang Lục Chiêu nghi:

– Ngươi có sẵn sàng không?

Lục Chiêu nghi run lên, nhưng vẫn gật đầu. Dung Nhã đưa cho nàng một lọ nhỏ:

– Đưa cho Triệu tài nhân. Chỉ cần nàng ta uống, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Lục Chiêu nghi nhận lấy, mắt ánh lên sự dằn vặt. Nhưng rồi nàng bước tới, nở nụ cười ngọt ngào:

– Triệu tỷ tỷ, uống chút nước cho bình tĩnh, rồi muốn khóc muốn mắng cũng được.

Triệu Nghiên Tâm do dự, nhưng cổ họng khát cháy, cuối cùng vẫn nhận lấy uống một ngụm. Ngay lập tức, nàng ta ôm ngực, mắt trợn trừng, ngã vật xuống sàn, máu trào ra khóe môi.

Dung Nhã nhìn xác Triệu Nghiên Tâm, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Đôi khi, số phận chỉ quyết định bằng một ngụm nước.

Hoàng hậu không biểu lộ cảm xúc, chỉ nhìn Lục Chiêu nghi:

– Ngươi đã phản ta.

Lục Chiêu nghi rơi nước mắt, cúi đầu:

– Ta chỉ muốn sống. Ở nơi này, không có trung thành, chỉ có kẻ mạnh.

Tào Quý phi lắc đầu, cười khô khốc:

– Đúng là trong cung này, ai cũng biết chọn phe.

Dung Nhã quay sang Hoàng hậu:

– Nương nương, người còn gì để nói?

Hoàng hậu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm:

– Ngươi muốn gì?

Dung Nhã đáp rành rọt:

– Ta muốn công lý cho nhà họ Lý. Muốn những kẻ hãm hại cha ta phải trả giá. Muốn người ta yêu được sống, bạn bè ta được an toàn. Nếu phải trả bằng máu, ta không tiếc.

Hoàng hậu bật cười, tiếng cười vang vọng:

– Ngươi nghĩ chỉ cần một phong thư, một thánh chỉ là đủ sao? Ta còn cả dòng họ, còn Thái tử.

Dung Nhã bình thản:

– Nhưng quyền lực ấy chỉ là ảo ảnh. Đêm nay, nếu người không tự thú, ta sẽ giao mọi chứng cứ cho triều đình. Đến lúc ấy, không chỉ người, mà cả nhà họ Vương cũng không còn đường sống.

Hoàng hậu im lặng hồi lâu, rồi cười nhạt:

– Ta thua rồi. Nhưng đừng tưởng ngươi thắng là sẽ được yên ổn. Đại Tề này không dung kẻ nổi loạn.

Dung Nhã nhìn bà ta, ánh mắt không chút sợ hãi:

– Nếu phải chết, ta cũng muốn chết trên đỉnh cao.

Bên ngoài, tiếng la hét bỗng vang lên, một tên ngoại thích lao vào, đâm thẳng về phía Dung Nhã. Tĩnh Dương kịp chắn trước, hai người vật lộn, máu tóe ra lênh láng. Dung Nhã rút trâm phượng, đâm thẳng vào cổ tên kia, máu bắn tung tóe.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Lục Chiêu nghi lao tới, chắn cho Dung Nhã một nhát kiếm bất ngờ từ phía sau. Nàng ngã xuống, máu thấm đỏ vạt áo.

Dung Nhã ôm lấy Lục Chiêu nghi, mắt đỏ hoe:

– Sao ngươi lại làm thế?

Lục Chiêu nghi cười, môi tím tái:

– Ta chỉ... muốn trả lại cho ngươi một lần... làm người. Nếu có kiếp sau, nhớ đừng rủ ta làm đồng minh nữa... mệt lắm...

Dung Nhã bật cười, nước mắt trào ra:

– Được, ta hứa sẽ không rủ ngươi làm chuyện xấu nữa.

Lục Chiêu nghi nhắm mắt, nụ cười vẫn vương trên môi. Dung Nhã đặt nàng xuống, lòng đau như xé. Nàng đứng dậy, lau nước mắt, quay sang Hoàng hậu:

– Nương nương, người còn chờ gì nữa?

Hoàng hậu lặng lẽ tháo mũ phượng, đặt xuống bàn:

– Ta thua rồi. Nhưng ngươi cũng mất nhiều hơn ta tưởng.

Dung Nhã cười nhạt, giọng như gió lạnh:

– Đêm nay, quyền lực, máu, nước mắt... Đổi lại được gì? Một nắm tro tàn.

Tào Quý phi tiến lại, đặt tay lên vai Dung Nhã:

– Chưa xong đâu. Sáng mai, triều đình sẽ hỏi tội tất cả. Ngươi chuẩn bị đi.

Dung Nhã gật đầu, ánh mắt cháy lên ý chí thép:

– Ta chờ. Đêm nay, phượng hoàng đã tung cánh, không ai ngăn nổi nữa.

Tĩnh Dương siết chặt lấy tay nàng, thì thầm:

– Nàng còn định trêu chọc ta nữa không?

Dung Nhã tựa vào vai hắn, mắt long lanh nước:

– Nếu không còn trò trêu cuối cùng, thì đời này thật nhàm chán.

Tào Quý phi nhìn hai người, vừa cười vừa lắc đầu:

– Đúng là điên cả lũ.

Tiếng chuông báo sáng vang lên xa xa, ánh lửa ngoài sân dần lụi tắt. Trên nền đá, xác người nằm rải rác, máu hòa cùng sương đêm. Dung Nhã đứng giữa thiên điện, áo trắng vấy máu, trâm phượng nghiêng lệch, ánh mắt sáng rực như sao.

Hoàng hậu ngồi lặng lẽ ở một góc, Tào Quý phi tựa lưng vào cột, Trịnh Mỹ nhân gục bên vách, Tĩnh Dương nắm chặt tay Dung Nhã. Đêm dài đã qua, nhưng trận cuồng phong quyền lực mới chỉ bắt đầu.

Trong gió sớm, tiếng bước chân binh lính kéo đến gần, tiếng vó ngựa vọng lại. Ở nơi giao tranh của quyền lực, máu và nước mắt, truyền thuyết về phượng hoàng thép vừa viết thêm một chương, nhưng cái giá của nó – chẳng ai biết sẽ còn kéo dài đến đâu.

Trời ngoài kia dần sáng, nhưng trong thiên điện, bóng tối vẫn chưa chịu tan.