Phượng Hoàng Thép

Chương 21: Cuộc lật mặt ngoạn mục

Bình minh chưa kịp nhuộm hồng chân trời, lãnh cung đã rộ lên tiếng xích sắt lết trên nền đá lạnh. Hai dãy thị vệ mặc giáp, mặt lạnh như tiền, lặng lẽ áp giải Dung Nhã và Tĩnh Dương ra khỏi phòng giam. Mùi sương mai quện lẫn mùi máu khô, từng bước chân như dội vào lòng người một dự cảm chẳng lành. Dưới ánh đèn lồng mờ nhạt, gương mặt Dung Nhã trắng đến trong suốt, ánh mắt vẫn bình thản, chẳng vương chút sợ hãi. Bên cạnh, Tĩnh Dương câm lặng, lưng thẳng như cây tùng, đôi mắt sâu không đáy.

Đoàn người dừng trước điện chính. Hoàng hậu ngồi trên ghế cao, áo tía rực rỡ, mũ phượng sáng ngời. Bà nhìn xuống hai kẻ bị gông, khóe môi nhếch lên một nét cười lạnh lẽo. Triệu Nghiên Tâm đứng chếch sau lưng, dáng vẻ nhu mì, ánh mắt lại ẩn giấu những đợt sóng ngầm. Xung quanh, các quan lại thân tín cùng vài phi tần bậc cao lặng lẽ quan sát, ai nấy như mang mặt nạ gỗ.

Hoàng hậu gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng:

– Lý Dung Nhã, đã suy nghĩ kỹ chưa? Ta muốn nghe sự thật, không phải ngụy biện.

Dung Nhã ngẩng đầu, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt bình thản:

– Thần nữ vẫn giữ điều kiện cũ. Chỉ khi Tĩnh Dương được tự do và thần nữ được gặp Quý phi, ta mới giao danh sách nội gián.

Triệu Nghiên Tâm bật cười, âm thanh nhẹ mà chua chát:

– Đến nước này mà vẫn dám mặc cả? Ngươi lấy gì ra giá?

Dung Nhã hướng mắt về phía nàng, nụ cười lạnh lẽo:

– Nếu ta chẳng đáng giá, sao còn giữ ta đến giờ? Hay là… có điều gì phải sợ?

Hoàng hậu siết chặt ngón tay, móng tay ẩn sâu trong thịt. Bà phất tay. Thị vệ kéo Tĩnh Dương đi, Dung Nhã bị áp giải đến một căn phòng nhỏ bên cạnh, nơi Tào Quý phi đã chờ sẵn, ánh mắt sắc như dao.

Căn phòng chỉ le lói một ngọn nến. Quý phi khoanh tay, cười khẩy:

– Ngươi muốn gì?

Dung Nhã đáp dứt khoát:

– Ta muốn một vở kịch. Nếu Quý phi diễn cùng ta, ta sẽ giúp bảo toàn nhà họ Tào khỏi cơn giận của Hoàng hậu.

Quý phi bật cười, giọng chát chúa:

– Một cung nữ dám bảo kê cho Quý phi? Ngươi nghĩ mình là ai?

Dung Nhã không đổi sắc:

– Người duy nhất mà Hoàng hậu còn phải dè chừng. Khi bàn cờ sắp lật, ai nhanh tay hơn sẽ giữ được cán dao.

Quý phi nhíu mày, ánh nhìn lóe lên tia thích thú:

– Được, ta theo ngươi một phen. Nhưng ngươi định làm gì?

Dung Nhã ghé sát, thì thầm vào tai Quý phi. Đôi mắt Quý phi chợt sáng rực, nụ cười hiểm hóc nở trên môi:

– Tốt, ta thích mạo hiểm!

Cửa mở. Hai người bị dẫn ra đại điện. Không khí đặc quánh, sát khí như lớp sương mỏng giăng ngang trần. Hoàng hậu liếc nhanh, hỏi:

– Đã xong chưa?

Quý phi tiến lên, giọng kiêu hãnh:

– Bẩm Hoàng hậu, thần thiếp có ý kiến về việc tra nội gián. Nếu chỉ dựa lời một người, sợ khó công tâm. Thần thiếp đề nghị kiểm tra mọi vật dụng trong cung Hoàng hậu, Quý phi, các tài nhân – ai trong sạch, sao phải sợ?

Câu nói như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. Mặt Hoàng hậu lạnh tanh, các phi tần xì xào. Triệu Nghiên Tâm vội chen vào:

– Quý phi nói vậy, khác nào nghi ngờ cả hậu cung? Nếu bị kẻ xấu lợi dụng, chẳng phải rối loạn trật tự?

Dung Nhã cười nhạt, phụ họa:

– Đúng là lo xa. Nhưng lạ một điều, người trong sạch lại sợ bị kiểm tra? Hay là...

Nàng bỏ lửng, mắt nhìn xoáy vào Triệu Nghiên Tâm. Đám nội giám, cung nữ cúi đầu, không dám ngẩng lên. Hoàng hậu đập mạnh tay xuống bàn, giọng sắc lạnh:

– Đủ rồi! Danh sách đâu?

Dung Nhã ung dung lấy ra một cuộn giấy nhỏ, mở ra giữa điện, giọng trong trẻo nhưng dứt khoát:

– Đây là danh sách những kẻ từng nhận lệnh của Hoàng hậu, Triệu tài nhân, thậm chí cả người của Tào phủ. Nếu muốn kiểm chứng, xin mời mọi người cùng đối chất. Không ai được rời khỏi đây trước khi rõ trắng đen.

Hoàng hậu biến sắc, Triệu Nghiên Tâm tái nhợt. Một viên quan thân tín chen vào, giọng gay gắt:

– Dám vu khống chủ thượng, tội này đủ tru di cả họ!

Dung Nhã điềm tĩnh:

– Nếu ta nói dối, xin chịu mọi hình phạt. Còn nếu đúng, e có người phải tự giam mình sám hối.

Không khí nặng nề, các phi tần, cung nữ run rẩy.

Bỗng một thị vệ hớt hải chạy vào, khom người:

– Bẩm Hoàng hậu, trong phòng Triệu tài nhân vừa phát hiện một hộp ngọc, bên trong có mật thư và ngân phiếu lạ.

Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Nghiên Tâm. Nàng run rẩy, nước mắt lã chã:

– Thần thiếp bị oan! Có người gài bẫy!

Dung Nhã cười nhẹ, giọng như giễu cợt:

– Kỳ lạ thay, đúng lúc này, đúng người này, lại phát hiện mật thư. Hay là… trời xanh cũng không chịu nổi trò diễn cũ rích?

Quý phi bật cười, giọng khinh khỉnh:

– “Liễu yếu đào tơ” mà cũng biết dùng ngân phiếu, mật thư. Quả là tài nữ!

Hoàng hậu lạnh giọng:

– Lục soát phòng Lý Dung Nhã, Quý phi, các phi tần! Ai cấu kết ngoại thích, bản cung xử không nương tay!

Đội thị vệ tản đi. Dung Nhã khoanh tay quan sát, ánh mắt lạnh như nước hồ thu. Nàng biết, chỉ một sơ hở, tất cả sẽ tan thành mây khói.

Hoàng hậu gọi Dung Nhã đến gần, giọng nhỏ nhưng sắc:

– Ngươi tưởng thắng rồi sao? Một lời của ta, ngươi và Tĩnh Dương sẽ chết không toàn thây.

Dung Nhã mỉa mai:

– Nếu người còn dám ra tay, ngày mai tin về mật thư, ngân phiếu, danh sách nội gián sẽ đến phủ Tào đại tướng quân, rồi đến tai Hoàng thượng. Khi ấy, ai chết không toàn thây, chưa biết được đâu.

Hoàng hậu trừng mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Dung Nhã không nao núng, ánh mắt sáng rực.

Phía xa, Triệu Nghiên Tâm lặng lẽ quan sát, tay siết chặt khăn. Quý phi thảnh thơi ngồi uống trà, dáng vẻ như xem hát.

Một thị vệ khác trở lại, bẩm:

– Bẩm Hoàng hậu, phòng Quý phi không phát hiện gì bất thường. Phòng Lý Dung Nhã chỉ có sách y dược, không có mật thư.

Hoàng hậu nhìn Triệu Nghiên Tâm, giọng lạnh như băng:

– Triệu tài nhân, còn gì để nói?

Triệu Nghiên Tâm òa khóc:

– Xin cho đối chất với Lý Dung Nhã! Rõ ràng nàng ta muốn hãm hại thần thiếp!

Dung Nhã nhướng mày, đáp lạnh lùng:

– Muốn đối chất, ta sẵn lòng. Nhưng trước hết, Triệu tài nhân có dám thề chưa từng nhận lệnh Hoàng hậu, chưa từng cấu kết với nội gián?

Triệu Nghiên Tâm nghẹn lời, ánh mắt liếc nhanh về phía Hoàng hậu. Hoàng hậu gằn giọng:

– Không cần thề thốt! Việc hôm nay, bản cung tự tra. Dung Nhã, nếu giở trò, đừng trách bản cung độc ác.Dung Nhã cúi đầu, nụ cười nhạt thoáng qua môi:

– Chỉ e, người cười cuối cùng mới là người thắng.

Bất ngờ, một cung nữ chạy vào, tay cầm phong thư màu vàng:

– Khởi bẩm Hoàng hậu, có tin khẩn từ phủ Tào đại tướng quân. Nội dung nói chuyện hậu cung bị rò rỉ, người của Tào phủ đã biết về mật thư, ngân phiếu trong phòng Triệu tài nhân.

Không khí như đông cứng. Hoàng hậu tái mặt, Quý phi bật cười:

– Tin bay nhanh thật. Có người tự đốt lửa lên đầu mình rồi.

Dung Nhã nhấp một ngụm trà, mắt lướt qua từng người. Nàng biết, chỉ cần một cái gió lay, hậu cung này sẽ tự nghi kỵ, chẳng ai còn đủ can đảm ra tay với nàng.

Triệu Nghiên Tâm lùi lại, sắc mặt trắng bệch. Hoàng hậu nhắm mắt, cố nuốt xuống nỗi uất hận.

Quý phi đứng lên, giọng ngọt như rót mật nhưng lời lẽ sắc như dao:

– Thần thiếp xin đề nghị: tạm giữ Triệu tài nhân, chờ điều tra. Lý Dung Nhã, cho về lãnh cung, cấm tiếp xúc người ngoài. Như vậy mới công bằng, không ai nói hậu cung xử không minh bạch.

Hoàng hậu lặng thinh rất lâu, rồi cất giọng trầm trầm:

– Được. Triệu tài nhân giam lỏng, Lý Dung Nhã về lãnh cung, ai đưa tin ra ngoài, giết không tha.

Dung Nhã cúi đầu, khóe môi thoáng nét cười. Quý phi nháy mắt, ánh nhìn sắc lẹm.

Thị vệ đưa Dung Nhã rời khỏi điện. Khi chỉ còn hai người, nội giám thân tín của Quý phi lặng lẽ ghé tai nàng:

– Quý phi nhắn: “Phượng hoàng đã cười giữa đống tro tàn. Đợi lửa lớn, thiên hạ sẽ đổi màu.”

Dung Nhã gật đầu, trong lòng dâng lên khoái trá khó gọi thành tên. Hoàng hậu tưởng đã dồn nàng vào đường cùng, không ngờ lại bị chính người thân tín nhất đâm một nhát chí mạng.

Đêm đó, lãnh cung tĩnh lặng. Tĩnh Dương được bí mật đưa về, vết thương đã được băng bó. Dung Nhã ngồi bên, giọng khẽ như hơi thở:

– Ván cờ đã lật. Từ giờ, mỗi bước đều là nhảy múa trên lưỡi dao. Chàng sợ không?

Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên định:

– Ta chỉ sợ nàng mệt mỏi. Còn sống chết, chẳng đáng bận tâm.

Dung Nhã bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa đêm lạnh:

– Đêm nay, Hoàng hậu sẽ không ngủ yên. Triệu Nghiên Tâm cũng chẳng còn nước cờ nào đẹp. Quý phi, rồi cũng tự biết đường xoay cờ.

Tĩnh Dương siết tay nàng, mắt sáng lên:

– Ta sẽ ở bên nàng, cho đến khi cờ tàn.

Dung Nhã ngước nhìn bầu trời ngoài song, ánh trăng nhợt nhạt như vết mực loang trên lụa trắng. Mỗi người một ý, mỗi bước một sát cơ.

Sáng hôm sau, tin tức lan khắp lục viện. Triệu Nghiên Tâm bị giam lỏng, Hoàng hậu đóng cửa không tiếp khách, Quý phi lên điện dâng hương, dáng vẻ ung dung. Đám cung nữ, nội giám thì thầm, mặt mày tái mét.

Trong lãnh cung, Dung Nhã lặng lẽ viết thư, từng nét bút thanh thoát gửi thông điệp bí mật ra ngoài phủ. Tiểu thái giám thân tín của Quý phi lặng lẽ chuyển thư, không ai phát hiện.

Trưa, một nội giám của Hoàng hậu vào lãnh cung, sắc mặt căng thẳng:

– Hoàng hậu hỏi: Danh sách nội gián thực sự ở đâu? Cuộn giấy hôm qua chỉ là giả.

Dung Nhã cười khẩy:

– Nếu là giả, sao Hoàng hậu còn sợ đến vậy? Nếu muốn thật, cho ta gặp Hoàng thượng, ta sẽ trao tận tay.

Nội giám tức tối bỏ đi.

Chiều, Quý phi cho gọi Dung Nhã đến biệt viện phía tây. Cửa khép lại, Quý phi cười lớn:

– Ngươi làm Hoàng hậu tức đến nổ mắt! Đêm qua bà ta đập vỡ mấy bình ngọc, phạt cung nữ chỉ vì nhìn lén sắc mặt.

Dung Nhã cũng bật cười:

– Đôi khi, dọa người còn hiệu quả hơn giết người. Giờ, Hoàng hậu chỉ còn biết nghi ngờ chính mình.

Quý phi hạ giọng, mắt sáng rực:

– Nhưng bà ta sẽ không dừng lại. Sẽ lục lại từng dấu vết, ép cung người thân cận ngươi. Ngươi định làm gì?

Dung Nhã lạnh lùng:

– Ta sẽ cho bà ta thấy, càng siết chặt, càng mất tất cả. Dây cương bà ta nắm đã mục từ lâu.

Quý phi vỗ tay, mắt lóe lên thích thú:

– Được! Đêm nay, sẽ có một màn kịch lớn. Để xem ai khóc cuối cùng.

Tối đến, hậu cung rộ lên tin đồn: nội giám thân tín của Hoàng hậu bị phát hiện chuyển thư cho phủ Vương Quốc công. Đám cung nữ, nội giám rối loạn, ai nấy sợ hãi.

Hoàng hậu lập tức triệu tập các đầu mối nghi vấn, thẩm tra từng người. Dung Nhã ngồi trong lãnh cung, thong thả uống trà, nghe tiếng hét, tiếng khóc vọng lại. Mỗi tiếng động, nàng biết, một mắt xích quyền lực đang đứt dần.

Quý phi gửi đến một mảnh giấy nhỏ: “Đã vào hang cọp, chỉ còn chờ phượng hoàng múa cánh.”

Dung Nhã nhắm mắt, thả lỏng toàn thân. Đêm nay, thế cục đã nghiêng về phía nàng.

Sáng hôm sau, Hoàng hậu giam lỏng thêm mấy cung nữ thân cận, truyền lệnh tra xét toàn bộ nội giám hậu cung. Triệu Nghiên Tâm bị nhốt riêng, không ai được tiếp xúc. Quý phi lại lên điện, ung dung cười nói với các phi tần còn lại.

Tào đại tướng quân gửi vào cung một hộp quà: một chiếc trâm phượng bằng thép ròng. Đám nội giám không hiểu ý, chỉ Dung Nhã nhếch môi cười:

– Phượng hoàng thép, không sợ lửa, cũng chẳng sợ máu.

Hậu cung như nhấn chìm trong sóng ngầm. Kẻ giấu mặt, người cười giữa hiểm nguy. Dung Nhã đứng trên đỉnh cơn bão, từng bước dồn mọi người vào thế không lối thoát.

Đêm xuống, Hoàng hậu lại cho gọi Dung Nhã. Đại điện chỉ còn ba người: Hoàng hậu, Quý phi và Dung Nhã. Gió lùa qua song, ngọn đèn lay động, bóng ba người in lên vách như ba bóng ma.

Hoàng hậu lạnh lùng:

– Ngươi tưởng trò lật mặt sẽ cứu được mình sao?

Dung Nhã đáp ngọt mà sắc:

– Ở nơi này, chỉ kẻ biết cười khi dao kề cổ mới sống sót.

Quý phi bật cười, tiếng cười vang vọng:

– Hay lắm! Hoàng hậu, hay là chúng ta thử xem ai mặt dày hơn, ai gan lớn hơn?

Hoàng hậu nhìn hai người, mắt lóe lên tia độc địa:

– Đêm nay, bản cung sẽ cho các ngươi thấy, phượng hoàng dù là thép cũng có ngày thành tro.

Dung Nhã nhìn thẳng, không hề run sợ:

– Nhưng tro tàn vẫn giữ được lửa. Đôi khi, chính lửa ấy lại thiêu cháy cả rừng.

Ba người nhìn nhau, nụ cười ai cũng giấu lưỡi dao.

Tiếng chuông canh ba vang lên, báo hiệu đêm dài chưa dứt. Bên ngoài gió cuốn lá khô, bên trong từng âm mưu, từng ánh mắt, từng nụ cười vẫn âm ỉ cháy, chờ bùng lên thành biển lửa.

Một bước đi nữa, ai thắng ai thua, chưa ai biết được.

Cánh cửa đại điện khép lại, chỉ còn tiếng cười lạnh lẽo vọng mãi trong đêm không ngủ.

Và giữa dòng chảy ngầm của quyền lực, một con phượng hoàng thép vẫn ngẩng đầu, sẵn sàng cho ván cược cuối cùng.