Tiếng chuông canh đầu ngân lên giữa sương sớm, lạnh lẽo xuyên qua những mái ngói cong của Thượng nghi viện. Lý Dung Nhã lặng lẽ bước ra sân, tay nắm cán chổi, vạt áo vá chằng vá đụp khẽ quét trên nền đá ẩm lạnh. Hơi sương quyện trong không khí, phả lên mặt nàng lành lạnh, nhưng ánh mắt Dung Nhã lại bình thản đến lạ lùng. Mỗi bước chân đều như đắn đo, nhưng chẳng ai biết trong đầu nàng đã sắp đặt bao lớp tính toán.
Bên hiên, Trác thị ngồi xổm, ánh mắt soi mói quét qua từng động tác của Dung Nhã. Những cung nữ cũ tụ lại thành một đám, vừa quét vừa liếc trộm nàng, tiếng thì thầm như tiếng muỗi vo ve trong gió.
Dung Nhã cúi đầu, miệng lầm rầm: “Chổi cũng có số phận, quét sạch thì bị bảo là lấy lòng, quét sót lại bị chê vụng về. Đầu heo cũng không dám đầu thai vào cung nữ. Mà thôi, mặt dày thì gió thổi chẳng lung lay.”
Tiếng nàng vang lên đủ để đám cung nữ nghe rõ, lại chẳng ai dám bắt bẻ. Yến Nhi nhướn mày, che miệng cười, nhưng liền bị Trác thị lườm cho một cái, vội cúi gằm mặt.
“Dung Nhã, quét sân cũng lắm chuyện. Sớm muộn gì cũng bị phạt,” Trác thị the thé, giọng lẫn ý hăm dọa. “Có muốn làm công việc khác không? Hay ngươi thích dọn nhà xí?”
Dung Nhã ngẩng lên, mắt tròn xoe, giọng hồn nhiên: “Trưởng tỷ thương tình cho nô tỳ làm gì cũng được. Nhà xí cũng tốt, nghe nói ở đó có gió mát, tránh được mắt người lắm chuyện.”
Đám cung nữ phì cười, Trác thị mặt đỏ bừng, chỉ tay dằn từng tiếng: “Mồm mép như vậy, cẩn thận coi chừng có ngày bị cắt lưỡi.”
Dung Nhã cúi đầu, khẽ đáp: “Nô tỳ sẽ nhớ lời trưởng tỷ dạy. Lưỡi ngắn cũng chẳng sao, miễn sống lâu.”
Câu nói rơi xuống, không khí bỗng lặng đi. Trong mắt những người xung quanh, nàng chỉ là kẻ ngốc nghếch, nhưng ánh mắt sâu thẳm kia đã thoáng qua một tia cười lạnh nhạt.
***
Bữa cơm sáng vừa dọn, Dung Nhã ngồi nép ở góc bàn, trước mặt là bát cháo loãng lẫn vài mẩu rau già. Yến Nhi giả vờ vấp chân, làm đổ cả bát cháo lên tay áo nàng.
“Ai da, Dung tỷ hậu đậu quá. Để muội thay áo cho tỷ nhé?” Yến Nhi lên giọng ngọt ngào, tay cầm khăn vừa lau vừa nhấn mạnh lên vết cháo.
Dung Nhã mỉm cười, giọng hồn nhiên: “Yến muội tốt quá. Áo dính cháo thơm hơn áo thơm nước hoa. Sau này nhớ đổ thêm, tỷ khỏi phải tắm.”
Một vài người nín không nổi, bật cười thành tiếng. Yến Nhi đỏ mặt, định nói gì thì bị Trác thị lườm cho một cái, đành nuốt lời vào trong.
“Dung Nhã, ngươi tưởng làm trò cười là thoát tội sao? Đừng tưởng vào cung là thiên đường!” Trác thị gằn giọng, ánh mắt sắc như dao.
Dung Nhã đứng lên, cúi đầu lễ phép: “Trưởng tỷ nói phải. Thiên đường có cửa, vào cung lại không có lối ra. Nô tỳ ngốc nghếch, chỉ mong được trưởng tỷ chỉ bảo.”
Nàng nói xong, vờ ngây ngô vỗ vỗ lên đầu mình, nét mặt vừa tội nghiệp vừa khôi hài. Đám cung nữ già trẻ đều im lặng nhìn, chẳng biết nên chê cười hay dè chừng.
***
Vườn sau Thượng nghi viện là nơi ẩm thấp nhất, cây cối rậm rạp, rêu trùm kín những phiến đá ong. Dung Nhã được giao nhiệm vụ dọn lá mục, xô nước bẩn đặt ngay bên cạnh. Trác thị, Yến Nhi và hai cung nữ cũ khác lững thững kéo đến, tay cầm chổi, miệng cười khẩy.
Cầm – một trong hai người – đá mạnh vào đống lá, khiến lá mục văng đầy lên áo Dung Nhã. “Ôi, xin lỗi nhé. Tay vụng quá, làm bẩn cả người tỷ rồi.”
Dung Nhã cười toe toét, chẳng chút khó chịu: “Không sao, áo dơ còn giặt được. Lòng người dơ thì không ai giặt nổi.”
Cầm nghẹn lời, Yến Nhi tiếp lời, giọng chua cay: “Nghe nói tỷ từng là tiểu thư nhà họ Lý, giờ thành cung nữ, chắc tiếc nuối lắm nhỉ?”
Dung Nhã lắc đầu, mắt long lanh như sắp khóc, nhưng miệng lại tỉnh bơ: “Tiếc làm gì, làm tiểu thư thì khóc vì hỏng váy, làm cung nữ thì khóc vì đói. Ở đâu cũng phải khóc, vậy thì cứ giả ngốc cho khỏi phải nghĩ nhiều.”
Trác thị bực mình, hất xô nước bẩn về phía nàng: “Dọn sân đi, đừng nhiều lời. Không xong thì khỏi ăn cơm trưa.”
Dung Nhã cởi tay áo, nhúng tay vào xô nước lạnh ngắt, vừa dọn vừa lẩm bẩm: “Nước bẩn rửa sân, dơ người một chút, sạch tâm một đời. Người không dơ, trời lại chẳng thương.”
Tiếng hát nghêu ngao của nàng vang lên, nhẹ bẫng mà gai góc: “Cung nữ quét sân, đời vui như hội. Chổi quét xong, bụi bay lên trời…”
Đám cung nữ cũ nhìn nhau, có kẻ lắc đầu ngán ngẩm, có kẻ chột dạ. Trác thị nghiến răng: “Nó điên rồi!”
Dung Nhã giả vờ không nghe thấy, tiếp tục công việc, ánh mắt lướt qua từng người, ghi nhớ từng cử chỉ, từng tiếng xì xào.
***
Buổi trưa, các cung nữ tập trung ăn cơm. Bát cháo của Dung Nhã vừa đặt xuống đã bị Yến Nhi cố ý hất đổ. “Dung tỷ hậu đậu quá. Để muội múc lại cho tỷ.”
Dung Nhã nhặt bát lên, dốc ngược cho sạch, rồi chắp tay cảm tạ: “Nhịn một bữa cho nhẹ lòng, Yến muội đúng là Bồ Tát. Sau này còn phải nhờ muội giúp giảm cân.”
Một cung nữ già bật cười, che miệng lí nhí: “Con bé này mặt dày thật.”
Trác thị không nhịn được, đập mạnh đũa xuống bàn: “Dung Nhã, ngươi đừng tưởng giả ngốc là có thể qua mặt mọi người. Cẩn thận cái mồm!”
Dung Nhã đặt tay lên trán, nghiêm giọng: “Trưởng tỷ muốn thử ngốc không? Đầu ta chắc lắm, ai cũng bảo đầu đất. Nếu trưởng tỷ không tin, cứ thử gõ xem.”
Cả phòng lặng ngắt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trác thị. Bà ta lúng túng, tay giơ lên rồi lại hạ xuống. Dung Nhã cúi đầu, khẽ cười: “Thôi, trưởng tỷ tha cho ta. Ta sẽ cố học ngốc để khỏi làm liên lụy ai.”
Không khí vỡ ra trong tiếng cười rúc rích. Từ khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt nhìn nàng đã đổi khác: vừa sợ, vừa tò mò, vừa dè chừng.
***
Đầu giờ Thân, Dung Nhã được giao dọn dẹp phòng thuốc – nơi cấm kỵ với cung nữ mới. Mùi dược liệu nồng nặc, trên kệ bày đủ loại bình lọ, mỗi bình đều dán nhãn cẩn thận. Nàng vừa lau vừa kín đáo đảo mắt, ghi nhớ vị trí từng thứ, tay khéo léo chạm vào lọ giải độc rồi rút lại như vô tình.
Yến Nhi xuất hiện, tay cầm khay trà: “Dung tỷ, uống chén trà cho tỉnh người. Muội pha riêng cho tỷ đó.”Dung Nhã cười ngốc nghếch: “Yến muội tốt thật. Nhưng muội thử trước cho ta yên tâm nhé?”
Yến Nhi biến sắc, đặt vội khay xuống: “Muội… muội sợ bị trưởng viện mắng…”
Dung Nhã không nói gì, cầm chén trà lên, ngửi khẽ rồi đặt xuống: “Thôi, lát ta uống. Giờ bận tay, làm đổ lại phí.”
Yến Nhi lặng lẽ bỏ đi, ánh mắt vội vã.
Ngay sau đó, Trác thị tới, giọng lạnh như băng: “Dung Nhã, nghe nói ngươi biết y lý? Bắt mạch thử xem, nếu không đúng thì coi chừng mất việc.”
Dung Nhã lễ phép đáp: “Tay ta dính bụi, sợ bẩn quý thể trưởng tỷ. Nhưng trưởng tỷ đã tin, nô tỳ xin phép.”
Nàng đặt ngón tay lên cổ tay Trác thị, ánh mắt điềm tĩnh: “Trưởng tỷ mạch loạn, chắc do ngủ không yên. Nên bớt nghĩ, bớt lo, sống lâu trăm tuổi.”
Trác thị rút tay về, hừ lạnh: “Miệng ngọt như mía. Đừng tưởng qua mắt được ta.”
Dung Nhã cúi đầu, trong mắt lóe lên tia châm biếm.
***
Khi bóng chiều đổ dài trên sân, Dung Nhã lặng lẽ vá lại áo, ngồi bên cửa sổ phòng cung nữ. Ngoài sân, đám cung nữ cũ tụm năm tụm ba, bàn tán rì rầm.
“Con nhỏ họ Lý mặt dày thật. Chọc giận cả viện mà vẫn sống nhăn.”
“Nghe nói giả ngốc, nhưng mắt nó gian lắm. Cẩn thận không lại rước họa.”
Dung Nhã cười nhạt, rút chiếc trâm bạc chạm hình phượng, lật nhẹ, bên trong giấu một mảnh giấy nhỏ: “Đêm nay, Tây viện có người lạ. – T.D.”
Nàng siết trâm, ánh mắt dần lạnh lại. Tĩnh Dương vẫn dõi theo nàng giữa chốn hiểm nguy này, dù chỉ là những ám hiệu lặng thầm.
Khi đêm xuống, Dung Nhã rời phòng, men theo lối nhỏ ra vườn sau. Gió rét lùa qua những tán cây, tiếng côn trùng lẫn trong tiếng thở dài của bóng tối. Dưới gốc bạch đàn, nàng nép mình, quan sát động tĩnh phía Tây viện.
Một bóng người thấp thoáng – áo cung nữ, dáng đi vụng về. Đó là Cầm. Nàng ta lén vào kho dược, loay hoay hồi lâu rồi giấu một vật gì đó trong tay áo. Dung Nhã nín thở, âm thầm bám theo. Cầm rẽ qua lối phụ, dừng trước cửa phòng Tô quản sự, gõ ba tiếng. Cửa mở khẽ, một cánh tay thò ra nhận vật kia rồi khép lại.
Dung Nhã thu hết vào mắt, từng cử động, từng cái liếc mắt. Khi trở về phòng, nàng nằm im, tay đặt trên trâm phượng, lòng dậy sóng: Tô quản sự đang cấu kết với bọn cung nữ cũ, dùng Cầm làm tay chân. Mọi mối dây dần hiện lên rõ ràng – trong cung, chẳng ai là kẻ ngốc thật sự, chỉ là ai biết giấu mặt nạ sâu hơn mà thôi.
***
Sáng hôm sau, cả Thượng nghi viện nháo nhào. Tô quản sự bị tố trộm dược liệu quý, đang bị trưởng viện thẩm vấn. Cầm bị lôi ra giữa sân, mặt mày cắt không còn giọt máu.
Lan thị ghé tai Dung Nhã, thì thào: “Có người mật báo. Không biết ai, nhưng Tô quản sự phen này nguy rồi.”
Dung Nhã tròn mắt, ngây thơ đáp: “Mật báo là gì? Ta chỉ nghe tối qua có chuột chạy thôi.”
Trác thị lừ mắt nhìn nàng, ánh nghi ngờ lộ rõ. Yến Nhi cúi gằm, tay run run.
Trưởng viện xuất hiện, giọng sắc lạnh: “Cầm, ngươi nhận tội đi. Ai sai khiến, khai ra sẽ được khoan hồng.”
Cầm quỳ sụp, nước mắt giàn giụa: “Là… là Tô quản sự sai nô tỳ…”
Tô quản sự vùng vằng cãi, nhưng bằng chứng rõ ràng, cuối cùng bị giải đi tra khảo. Đám cung nữ cũ im thin thít, không ai dám hó hé. Trác thị lặng lẽ tránh ánh mắt Dung Nhã, chỉ còn những cái liếc xéo lạnh lẽo.
***
Chiều buông, trưởng viện gọi Dung Nhã vào phòng riêng. Ánh sáng nhạt hắt lên khuôn mặt bà ta, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên tia dò xét.
“Dung Nhã, ngươi tưởng ta không biết ai đã mật báo sao?”
Dung Nhã cúi đầu, giọng khiêm nhường: “Nô tỳ không dám. Chỉ mong được yên thân làm việc.”
Trưởng viện gật đầu, nét mặt hòa hoãn: “Ngươi thông minh, biết giấu mình. Nhưng nhớ kỹ, ở đây, thông minh quá chưa chắc đã sống lâu. Chớ để ai nắm được nhược điểm.”
Dung Nhã cúi đầu vâng dạ, lòng không khỏi cảm kích. Khi bước ra ngoài, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng – có sợ, có khinh, nhưng nhiều nhất vẫn là dè chừng.
Nàng dừng bên bậc thềm, ngẩng nhìn trời chiều. Gió thổi qua mái ngói, cuốn theo tiếng xì xào: “Dung Nhã mặt dày thật. Chọc giận cả viện mà vẫn chẳng hề hấn.”
Dung Nhã mỉm cười, thầm nhủ: “Mặt dày không phải để khoe, mà để che giấu những vết thương chưa lành.”
Tay siết chặt trâm phượng, ánh mắt nàng sáng lên một tia kiên quyết. Cuộc chiến trong hậu cung vừa mới bắt đầu, ván cờ còn dài, nhưng nàng tuyệt không cam lòng làm quân cờ cho ai.
Từ xa, tiếng chuông chiều ngân dài, vẳng lại giữa những mái ngói uốn cong. Một bóng người thấp thoáng sau tường viện, vụt biến mất trong bóng tối, chỉ để lại một ám hiệu mờ nhạt. Dung Nhã nhận ra dấu hiệu quen thuộc – lời nhắn của Tĩnh Dương.
Nàng biết: đêm nay, sẽ có biến lớn. Gió đầu đông mang theo mùi máu lạnh lẽo, rền rĩ như tiếng gọi từ quá khứ. Trong lòng Dung Nhã, ý chí sắt đá trỗi dậy. Dù chỉ là cung nữ mới vào cung, nàng cũng sẽ dùng chính trí tuệ và sự nhẫn nhục của mình để phá vỡ mọi âm mưu đang giăng mắc.
Bầu trời đen sẫm, mây kéo thành từng dải dài như lưỡi dao sắc ngầm. Trong bóng tối, Dung Nhã lặng lẽ mài giũa từng góc cạnh của linh hồn. Cuộc chiến giữa những bức tường đá lạnh đang thực sự bắt đầu – và nàng, mặt dày như tường thành, nhưng bên trong là một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Ván cờ lớn của hậu cung Đại Tề, từ khoảnh khắc này, đã có thêm một bàn tay bí ẩn sẵn sàng lật ngược mọi thế trận.