Tin tức cung nữ Thúy Châu trúng độc lan truyền khắp hậu cung tựa cơn gió lạnh đầu mùa, cuốn theo những ánh nhìn dò xét, những lời thì thầm rón rén giữa các hành lang đá lạnh. Ngay khi màn sương buổi sớm chưa tan, Dung Nhã đã nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Nội giám áo xanh, gương mặt không chút cảm xúc, đứng đợi cùng hai cung nữ lạ mặt. Không ai nói dư một lời. Một cái gật đầu nhẹ, Dung Nhã lặng lẽ cài lại trâm phượng, sửa y phục rồi bước theo, dáng đi ung dung như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình.
Trên đường tới điện Thừa Ân, khắp các bậc đá, mái hiên, tiếng bàn tán dội về như những đợt sóng ngầm. Mắt người nhìn nàng đầy tò mò xen lẫn dè chừng, nhưng Dung Nhã chẳng màng. Chỉ có bàn tay giấu trong ống tay áo là khẽ siết lại, lạnh ngắt như băng. Nàng biết rõ, mỗi bước chân mình giờ đây đều bị soi xét như kẻ đi trên dây, chỉ một sơ sẩy là rơi vào vực sâu không đáy.
Cánh cửa điện Thừa Ân khép lại sau lưng, trong không gian rộng lớn chỉ có Tào Quý phi ngồi trên ghế cao, áo gấm rực rỡ, mái tóc uốn cầu kỳ cài đầy trâm ngọc, môi đỏ như máu. Quý phi không nhìn nàng, chỉ chăm chú vuốt nhẹ chiếc vòng ngọc trên cổ tay, ngón tay thon dài phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
– Ngươi biết vì sao ta gọi ngươi tới? – Giọng Quý phi vang lên, vừa lạnh lẽo vừa sắc bén.
Dung Nhã cúi đầu, giọng điềm tĩnh:
– Tiểu nữ không dám đoán.
Một tiếng cười nhạt vang lên, lạnh đến tận xương:
– Ngươi thông minh, không cần vòng vo. Đêm qua có người trúng độc, lại là cung nữ từng làm việc trong viện của ngươi. Hoàng hậu đang để mắt tới chuyện này. Nếu là ta, ta đã lập tức tìm ra kẻ hạ độc để tránh bị nghi ngờ. Ngươi nghĩ sao?
Dung Nhã không vội đáp, chỉ nhẹ nhàng nói:
– Người trúng độc là Thúy Châu, vốn làm ở phòng bếp, mới chuyển sang viện tiểu nữ không lâu. Đêm qua nàng ấy ngất xỉu, môi tím tái, mạch đập yếu, triệu chứng rất giống trúng “Hàn Linh tán”.
Ánh mắt Quý phi lóe lên thích thú:
– Ngươi có thể cứu người?
– Nếu phát hiện sớm, dùng đúng thuốc giải, có thể giữ được mạng.
Quý phi phất tay, hai cung nữ lập tức đưa Thúy Châu vào. Thân hình mềm nhũn, môi tím bầm, sắc mặt trắng bệch. Dung Nhã tiến lại gần, bắt mạch, xác nhận đúng là độc hàn xâm nhập. Nàng rút từ tay áo ra chiếc hộp nhỏ, lấy viên thuốc bạc, dùng kim bạc chích nhẹ đầu ngón tay Thúy Châu, hòa thuốc vào nước rồi đút cho nàng uống. Động tác dứt khoát, ánh mắt bình thản nhưng không giấu nổi vẻ sắc sảo.
Quý phi quan sát không rời, đôi môi mỉm cười lạnh nhạt:
– Ta nghe nói ngươi từng học y với cha? Không sợ bị vu cho dùng độc trong cung?
Dung Nhã vẫn chăm chú giải độc, đáp khẽ:
– Nếu không hiểu dược lý, sao cứu được người? Chỉ có kẻ giỏi dùng độc mới biết cách hóa giải độc.
Quý phi nhướng mày, ánh mắt chứa tia hứng thú:
– Ngươi không sợ chết?
Dung Nhã đáp, giọng đều đều:
– Đã vào cung, mạng sống vốn không còn là của mình.
Không khí trong điện Thừa Ân như đặc lại, chỉ nghe tiếng thở nhẹ và tiếng gió bên ngoài khe cửa. Một lúc sau, Thúy Châu khẽ động đậy, bàn tay co giật. Dung Nhã lau mồ hôi trên trán, ghé sát, thì thầm:
– Tỉnh lại đi, đừng ngủ nữa.
Thúy Châu hé mở mắt, khàn giọng ho nhẹ, sắc môi đã nhạt bớt màu tím. Dung Nhã rót nước cho nàng uống, rồi cúi đầu hành lễ với Quý phi:
– Người đã qua nguy kịch. Chỉ cần nghỉ ngơi bồi bổ sẽ bình phục.
Tào Quý phi vỗ nhẹ lên thành ghế, ánh mắt hài lòng pha lẫn cảnh giác:
– Giỏi lắm. Nhưng nhớ kỹ, trong cung này, cứu một mạng có thể hại chết trăm người. Ngươi tự lo cho mình đi.
Dung Nhã cúi đầu nhận lệnh, không nói gì thêm. Quý phi phất tay cho lui.
Vừa rời khỏi điện, Dung Nhã chưa kịp thở đã có một cung nữ lạ mặt tiến lại, lặng lẽ nhét vào tay nàng một phong thư nhỏ rồi biến mất. Nàng liếc nhìn quanh, giấu thư vào tay áo, trở về phòng mình. Cửa khép lại, ánh đèn vàng hắt lên vách tường, Dung Nhã mở thư: “Muốn biết chân tướng vụ án nhà họ Lý, canh ba đến nhà chứa củi sau điện Trường Xuân. – Tĩnh Dương.”
Nét chữ quen thuộc nhưng cố ý biến dạng. Dung Nhã siết chặt phong thư, trong lòng dậy sóng. Nàng không vội, mà bình tĩnh nghiền ngẫm từng khả năng: là bẫy hay thật? Nếu là bẫy, nàng sẽ trở thành con mồi; nếu là thật, đây có thể là mấu chốt để lật lại vụ án năm xưa.
Nàng lấy mảnh vải nhỏ, xóa sạch dấu vết trên thư rồi đốt đi, mùi giấy cháy thoảng qua như khói của một lời thề thầm lặng. Đêm xuống, ánh đèn vàng lặng lẽ soi bóng nàng. Khi tiếng gà gáy xa xa vọng lại, nàng khoác áo choàng đen, giấu lọ độc dược trong tay áo, lặng lẽ mở cửa, men theo lối tắt chìm trong bóng tối, tránh mọi ánh nhìn.
Nhà chứa củi sau điện Trường Xuân khuất nẻo, tường thấp, cửa gỗ mục nát, cỏ dại mọc lúp xúp. Dung Nhã dừng lại, lắng nghe, rồi đẩy cửa bước vào. Trong bóng tối, một bóng người đứng lặng, áo choàng đen trùm kín đầu.
Nàng lên tiếng trước, giọng trầm:
– Nếu là Tĩnh Dương, hãy nhắc lại câu ta từng nói với chàng ở cầu đá nhỏ.
Bóng đen khẽ động, đáp thấp giọng:
– “Kẻ biết cúi đầu mới giữ được mạng, kẻ biết ngẩng đầu mới lấy được lòng người.”
Dung Nhã thở phào, tiến lại gần. Tĩnh Dương lật mũ, để lộ gương mặt lạnh lùng, ánh mắt cảnh giác.
– Nàng đến rồi.
Dung Nhã nhìn thẳng:
– Vì sao phải dùng cách này? Quá nguy hiểm.
Tĩnh Dương đáp nhỏ:
– Có kẻ đang theo dõi nàng. Mật thám của Hoàng hậu trà trộn cả vào viện Quý phi. Ta không thể để lộ thân phận.
Dung Nhã gật đầu:
– Mật thư nói về vụ án nhà họ Lý. Chàng có tin gì mới?
Tĩnh Dương rút từ tay áo ra mảnh lụa nhỏ, đưa nàng. Trên đó là danh sách các quan viên từng tham dự vụ án, kèm ký hiệu lạ ở góc phải. Dung Nhã lướt nhanh, mắt dừng lại ở dòng: “Tào Quý phi – nhân chứng bị niêm phong.”
– Tào Quý phi? – Nàng thì thầm.
– Năm ấy, bà ta là người duy nhất có mặt lúc cha nàng bị bắt. Nhưng lời khai bị phong kín, không ai biết nội dung.
Dung Nhã cắn môi suy nghĩ:
– Còn Triệu Nghiên Tâm?
Tĩnh Dương đáp, mắt tối lại:
– Nàng ta có liên hệ ngầm với phủ Quốc công. Có thể giữ một phần chứng cứ hoặc đang tìm cách trao đổi với Hoàng hậu.
Dung Nhã xâu chuỗi mọi việc, trong lòng nổi lên một ý nghĩ: lời khai của Quý phi là chìa khóa. Nàng cần tiếp cận, lấy lòng mà không để lộ mục đích.
Tĩnh Dương nhìn sâu vào mắt nàng:
– Cẩn thận. Quý phi không dễ đoán. Nếu bị phát hiện, không ai cứu nổi nàng.
Dung Nhã mỉm cười:
– Ta chưa từng đặt mạng vào tay người khác.
Tĩnh Dương lặng lẽ đưa nàng một túi nhỏ:
– Độc dược và thuốc giải. Đêm nay, có người thử độc thay nàng. Trong cung này, ai cũng là quân cờ. Đừng tin ai quá mức.
Dung Nhã nhận lấy túi dược, mắt sáng lạnh:
– Chàng thì sao? Ta có thể tin chàng không?
Tĩnh Dương im lặng, rồi đáp khẽ:
– Nếu không thể, nàng chẳng còn ai để tin.
Dung Nhã nhìn chàng thật lâu, rồi rời đi, bóng tối nuốt chửng dáng hình mảnh mai. Trong lòng, những toan tính lặng lẽ chuyển động.
Về phòng, nàng mở túi dược, kiểm tra từng lọ: độc làm tê liệt thần kinh, thuốc giải, bột gây mê. Cất kỹ, nàng lấy giấy bút, viết một mảnh thư: “Chim phượng biết trời sắp mưa, vẫn không chịu rũ cánh.” Nàng gói lại, cài vào trâm phượng, quyết sáng mai sẽ tặng Quý phi làm tín vật.
Trời còn chưa sáng rõ, Dung Nhã đã đến điện Thừa Ân. Quý phi ngồi trên ghế cao, mặt không cảm xúc, nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét.
Nàng dâng lên hộp trâm bạc, khẽ nói:
– Đêm qua tiểu nữ nghĩ mãi, cảm tạ Quý phi đã tin dùng tài hèn này. Xin dâng trâm phượng, mong Quý phi lấy làm vui.
Quý phi mở hộp, thấy mảnh giấy nhỏ, nhướn mày, mỉm cười:
– Chim phượng biết trời sắp mưa, vẫn không chịu rũ cánh? Ngươi có ý gì?
Dung Nhã cúi đầu, môi cong nhẹ:
– Phượng hoàng dù gặp bão gió vẫn giữ dáng kiêu hãnh. Tiểu nữ chỉ mong được Quý phi chỉ dạy, không dám mưu cầu gì hơn.Quý phi bật cười, tiếng cười sắc lạnh:
– Khéo miệng lắm. Nhưng bản cung không thích kẻ nịnh bợ quá đà. Đừng tưởng một câu nói hay mà qua mặt được ta.
Dung Nhã cúi đầu:
– Chỉ mong làm việc dưới trướng Quý phi, lấy chút tài hèn mà báo đáp.
Quý phi nhìn nàng lâu, ánh mắt dịu đi đôi chút, phất tay:
– Ta nhận trâm. Từ nay, việc trong điện này, ngươi đều được tham dự. Nhưng nhớ, nếu khiến ta thất vọng, trâm này sẽ thành lưỡi dao lấy mạng ngươi.
Dung Nhã nhận lệnh, lòng biết đã tiến thêm một bước vào vòng xoáy Quý phi, cũng gần hơn với bí mật năm xưa.
Ra khỏi điện, nàng đi ngang qua nhóm cung nữ đang bàn tán. Nghe loáng thoáng tên Thúy Châu và lời đồn “cung nữ biết dùng độc”. Dung Nhã dừng chân lắng nghe, rồi bước về phòng.
Vừa đến cửa, một cung nữ lạ mặt đã chờ sẵn. Thấy nàng, người ấy thì thầm:
– Có người nhắn: “Người trong bóng tối đã bắt đầu chuyển động. Hãy cẩn thận với những kẻ mang gương mặt khóc than.”
Dung Nhã nhìn thẳng vào mắt cung nữ, thấy ẩn sau vẻ trong veo là nét sợ hãi.
– Ai gửi lời này?
Cung nữ lắc đầu, vội vã rời đi.
Dung Nhã khép cửa, ngồi xuống, ánh mắt trầm tư. “Gương mặt khóc than” – Triệu Nghiên Tâm. Rõ ràng, mạng lưới tai mắt trong cung chuyển động mạnh mẽ. Mỗi bước, mỗi lời đều có thể thành lưỡi dao.
Nàng lấy ra mảnh lụa có danh sách, ngón tay dừng lại ở ký hiệu bên cạnh tên Quý phi. Ký hiệu này, nàng từng thấy trong sách mật của phủ Thái phó: biểu trưng cho “nhân chứng bị uy h**p”. Nghĩa là, lời khai của Quý phi năm xưa bị ép buộc, hoặc có điều không thể nói ra.
Dung Nhã nhắm mắt, hít sâu. Nàng phải tiếp cận Quý phi, từng bước lấy lòng mà không để lộ ý đồ.
Hôm ấy, Dung Nhã chủ động xin nhận việc kiểm tra phòng thuốc và nhà bếp trong điện Thừa Ân, lấy cớ an toàn sau vụ độc. Quý phi đồng ý, song cho người giám sát nàng từng bước. Trong nhà bếp, Dung Nhã quan sát kỹ các cung nữ, ghi nhớ từng nét mặt, từng cử chỉ. Thúy Châu đã tỉnh, mắt nhìn nàng đầy biết ơn xen lẫn e dè.
Buổi chiều, khi kiểm tra kho dược, Dung Nhã phát hiện một lọ thuốc bị tráo đổi. Nàng lặng lẽ cất vào tay áo, không hé lộ, rồi trở lại phòng, dùng thuốc thử độc tính. Đúng là “Hàn Linh tán” – loại độc hiếm, chỉ người phủ Quốc công mới có.
Dung Nhã mỉm cười, xâu chuỗi mọi việc. Có kẻ muốn mượn tay nàng giá họa lên Quý phi, đồng thời ly gián các phe phái trong cung.
Đêm ấy, khi mọi người đã ngủ, Dung Nhã lặng lẽ rời phòng, tới vườn nhỏ sau điện Thừa Ân. Tĩnh Dương đã đợi, ánh mắt lo lắng.
– Có biến.
Dung Nhã gật đầu:
– Độc dược bị tráo. Có người muốn đổ tội cho ta hoặc Quý phi.
Tĩnh Dương đưa mảnh giấy nhỏ, chữ nguệch ngoạc: “Phủ Quốc công đã bắt đầu ra tay. Coi chừng tay chân của Triệu Nghiên Tâm.”
Dung Nhã cười nhạt:
– Ta sẽ dùng chính độc dược này thử lòng Quý phi, xem bà ta có đủ tin ta không.
Tĩnh Dương cau mày:
– Nguy hiểm lắm.
Dung Nhã nhìn thẳng:
– Không liều, mãi mãi chỉ là quân cờ trong tay người khác.
Sáng hôm sau, nàng dâng Quý phi lọ thuốc bị tráo, khẽ nói:
– Sau vụ độc, tiểu nữ phát hiện trong kho có lọ thuốc này bị tráo. Xin Quý phi tra xét.
Quý phi nhận lấy, mắt sắc như dao:
– Ngươi nghi ai?
Dung Nhã đáp nhỏ:
– Người làm ở nhà bếp gần đây có nhiều gương mặt mới, trong đó có cung nữ từng là thuộc hạ của Triệu Nghiên Tâm. Tiểu nữ không dám vu cáo, chỉ mong Quý phi tự mình kiểm chứng.
Quý phi gật đầu, ánh mắt dịu lại:
– Ngươi thông minh, biết giữ mình. Nhưng nhớ, đừng để ta thất vọng.
Dung Nhã cúi đầu, biết mình đã bước đầu lấy lòng Quý phi, đồng thời đẩy mũi tên nghi ngờ về phía Triệu Nghiên Tâm mà không lộ ý đồ.
Chiều đó, Quý phi triệu tập toàn bộ cung nữ trong điện, tra hỏi từng người. Không khí căng như dây đàn. Dung Nhã đứng bên, dõi theo từng nét mặt, từng ánh nhìn chớp tắt. Có người khóc lóc, có người mặt lạnh như băng. Triệu Nghiên Tâm cũng xuất hiện, ánh mắt long lanh, miệng cầu xin cho các cung nữ.
Dung Nhã lặng lẽ quan sát, nhận ra một ánh mắt lạ lóe lên từ góc tối. Nàng ghi nhớ gương mặt ấy, lòng rùng mình: cung cấm này, không ai là vô can.
Khi trời sắp tối, Quý phi cho giải tán, chỉ giữ lại Dung Nhã. Bà ngồi lặng, mắt nhìn ra ngoài vườn.
– Ngươi nghĩ ta có thể tin ngươi không?
Dung Nhã đáp bình thản:
– Nếu Quý phi không tin, đã chẳng giữ tiểu nữ lại.
Quý phi bật cười, tiếng cười khô khốc:
– Được, ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Tối nay, có một vị khách đặc biệt sẽ tới. Ngươi chuẩn bị tiếp khách thay ta. Nếu qua mắt được vị ấy, bản cung sẽ coi ngươi là người của mình.
Dung Nhã cúi đầu, lòng dậy sóng. Vị khách đặc biệt – hoặc Hoàng hậu, hoặc Thái hậu. Đây là thử thách lớn nhất từ trước đến nay.
Đêm buông xuống, điện Thừa Ân sáng đèn. Dung Nhã thay y phục mới, cài trâm phượng, nét mặt không gợn sóng. Vị khách được đưa vào: Hoàng hậu Vương Lệ Hoa.
Hoàng hậu ngồi xuống, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Dung Nhã:
– Nghe nói ngươi giỏi dùng độc, cũng giỏi cứu người. Hôm nay ta muốn thử tài ngươi.
Dung Nhã cúi đầu, bình thản:
– Tiểu nữ chỉ biết chút y đạo, không dám nhận tài giỏi.
Hoàng hậu phẩy tay, nội giám dâng khay trà với ba chén, sắc nước khác nhau.
– Một trong ba chén có độc. Nếu ngươi phân biệt đúng, ta sẽ tha cho ngươi. Nếu sai, tự biết hậu quả.
Dung Nhã quan sát kỹ, dùng kim bạc thử từng chén. Khi chạm chén thứ ba, kim bạc chuyển màu đen. Nàng mỉm cười, dâng lên:
– Chén này có độc, loại “Tử Hoa tán”. Nếu uống vào sẽ tê liệt toàn thân, mê man ba ngày ba đêm.
Hoàng hậu nhướng mày, mắt lóe sáng:
– Ngươi dám chắc?
Dung Nhã đáp chắc nịch:
– Nếu sai, xin nhận mọi hình phạt.
Hoàng hậu phất tay, nội giám thử lại, kim bạc chuyển màu đen. Bà gật đầu, cười nhạt:
– Có gan, có mắt, có trí. Nhưng nhớ, trong cung này, kẻ thông minh thường chết sớm.
Dung Nhã cúi đầu:
– Tiểu nữ xin ghi nhớ.
Hoàng hậu đứng dậy, liếc Quý phi, rồi quay đi. Trong khoảnh khắc, ánh mắt bà lướt qua Dung Nhã, sắc lạnh như lưỡi dao.
Khách rời, Quý phi tiến lại, vỗ vai Dung Nhã, giọng thấp:
– Qua cửa này, mọi việc trong điện Thừa Ân ta đều giao cho ngươi. Nhưng nhớ, kẻ được tín nhiệm nhất cũng là kẻ dễ bị bán đứng nhất.
Dung Nhã cúi đầu, lòng rùng mình. Nàng hiểu, vừa đặt chân vào lò luyện não của hậu cung Đại Tề – nơi mọi bí mật đều có giá máu.
Đêm ấy, Dung Nhã ngồi lặng trong phòng, ánh đèn leo lét soi bóng lên vách. Trên bàn là danh sách tên tuổi, mảnh lụa có ký hiệu lạ, lọ độc dược và chiếc trâm phượng. Tất cả đều là quân cờ, vũ khí cho ván cờ sinh tử.
Bên ngoài, gió đêm rít qua khe cửa, mang theo hương hoa và hơi lạnh. Dung Nhã nhìn ra, mắt sâu thẳm. Phía xa, bóng người thấp thoáng qua vườn rồi biến mất trong sương mù.
Trong lòng nàng, một dự cảm chẳng lành dâng lên. Cuộc chơi thật sự mới chỉ bắt đầu. Và mỗi bước tiếp theo, đều có thể là bước cuối cùng.