Phùng Hoa Sấu - Mã Tự Tinh Hồng Mông

Chương 4

8.

Tưởng rằng chỉ là một trận mưa ngang qua, không ngờ lại lất phất kéo dài tới tận ba ngày.

Trước khi Phùng bà tử bị hành hình, Tống Diêu thị trả lại nón cói cho nàng. Phan Thuận Nhi bèn bọc mình kín mít, xách một gói bánh hoa hòe đi đến pháp trường. Đường đỏ bỏ nhiều hơn bột, những bông hoa hòe nhỏ như hạt vừng.

Trước khi hành hình, Phùng bà tử có một chén cơm ăn trước khi đến pháp trường, Phan Thuận Nhi không nói gì, chỉ ném bánh hoa hòe đến trước mặt bà ấy. Phùng bà tử quỳ xuống, khó khăn chống đầu xuống đất, cắn một miếng bánh hoa hòe thật lớn.

Ba ngày, tóc gần như đã bạc trắng hết.

Giọng nói cũng càng thêm già nua: "Thật ngọt, ngọt đến tận tim."

Ho khù khụ một trận, Phùng bà tử đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Phan Thuận Nhi. Tươi cười giống như người mẹ hiền tử ngắm nhìn con cái: "Hai đứa con trai của ta cũng thích ăn bánh hoa hòe ngọt như vậy."

Đây là câu nói cuối cùng của Phùng bà tử. Không đầu không đuôi, lại là hồi kết của bà ấy.

Sau đó là hình phạt treo cổ chặt đầu, mọi người ai nấy đều vỗ tay hoan hô. Phan Thuận Nhi thuê Triệu Nhị điếc đến giúp thu dọn thi thể, mộ phần đặt ở cống ngầm nơi người chê chó ghét. Chẳng còn cách nào khác, loại người như thế vốn dĩ đáng phơi thây nơi hoang dã, cho dù có chôn cất cũng không được phép chôn trong khu mộ của người dân.

Mọi người đều thương xót Phan Thuận Nhi nên mới nhắm mắt làm ngơ, để nàng thu dọn thi thể cho Phùng bà tử. Triệu Nhị Điếc chưa từng nói chuyện với Phan Thuận Nhi, chỉ có con chó vàng què chân cứ lảng vảng trước sau Phan Thuận Nhi.

Cỗ quan tài bằng gỗ thông đơn sơ cùng nấm mồ nhỏ bé, Triệu Nhị Điếc không biết chữ, khắc bia mộ theo chữ Phan Thuận Nhi viết sẵn.

Trong núi âm u lại vắng bóng người, Phan Thuận Nhi nói chuyện với chính mình:

"Ta mưu đồ cái sân và một chuồng heo của bà, giờ vì bà mà thu dọn thi thể lập mộ, coi như hai bên đã dứt ân oán."

Nàng nhớ ra điều gì đó, dù biết Triệu Nhị Điếc không thích để ý đến nàng nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Phùng bà tử có con cái không? Nếu có một ngày về quê, sẽ đến tế bái bà ấy chứ?"

Bị bắt cóc đến nay đã hơn hai năm, Phan Thuận Nhi chưa từng nghe Phùng bà tử nhắc đến con cái. Tống Diêu thị có mắt ngàn dặm, tai thính nghe trên trời dưới biển là chuyện cũng chưa từng nói với nàng chuyện này. Chỉ có Triệu Nhị Điếc hiếm hoi lên tiếng khiến Phan Thuận Nhi giật mình:

"Đều chết hết rồi, sẽ không đến đâu."

Mở đầu câu chuyện, Triệu Nhị Điếc kể về chuyện của Phùng bà tử.

"Lúc Phùng bà tử còn trẻ, sinh được một cặp long phượng thai, giống như tranh vẽ năm mới vậy," Triệu Nhị Điếc khắc xong chữ, dựng bia mộ lên, "Kết quả bị bọn buôn người bắt cóc."

"Không biết là con trai hay con gái, một đứa bị chặt đứt nửa chân, bọn buôn người vứt chân đứt ở gốc cây liễu cổ thụ đầu làng, bị Phùng bà tử tìm con nhặt được."

Trên chân đứt còn quấn nửa ống quần, là do Phùng bà tử tự tay thêu hình hổ mạnh mẽ oai phong. Từ khi Phùng bà tử nhặt được cái chân đứt ấy, bắt đầu phát điên. Bà ta bắt đầu lừa bán con cái nhà người khác.

Có một loại người như vậy, họ không sợ mình sống không tốt, họ chỉ sợ người khác sống tốt hơn mình. Tại sao chỉ có con của ta bị bắt cóc, con cái của người khác lại có thể quấn quýt bên cha mẹ? Tại sao chỉ có ta nếm trải nỗi đau bị cướp con, cha mẹ của người khác lại không phải nếm chịu?

Cha mẹ chồng và chồng không chịu nổi bà ta phát điên, cả nhà đã lập tức dọn đi. Mà tâm hồn của bà ta đã bị cái chân đứt này níu giữ ở Trấn Chiết Liễu, từ đó c* mê không tỉnh, cuối cùng chết cũng không được chết tử tế.

Chỉ vài câu nói của Triệu Nhị Điếc mà đã nói hết một đời của Phùng bà tử vừa đáng thương lại vừa đáng hận.

Phan Thuận Nhi đột nhiên nghĩ đến chuyện cũ, hỏi Triệu Nhị Điếc: "Đôi nam nữ của bà ấy, có phải sinh năm Hổ không?"

Mộ đã dựng xong, Triệu Nhị Điếc cõng chó vàng, vừa đi về vừa tính toán:

"Khoảng mười bảy mười tám năm trước? Có lẽ là tuổi Hổ."

Đây chính là lòng từ bi của Phùng bà tử đã từng nói lúc trước. Đúng lúc hoa hòe rụng khiến bà ta nhớ đến con gái thích ăn bánh hoa hòe nhất. Vừa hay Phan Thuận Nhi bằng tuổi con của bà ta khiến bà ta nghĩ đến con mình nếu còn ở bên cạnh, có lẽ cũng cao lớn như vậy rồi.

Phan Thuận Nhi nghĩ, có lẽ Phùng bà tử đã sớm muốn chết rồi. Chỉ là không nỡ, không buông bỏ được, mà nút thắt trong lòng lại cũng khó gỡ đến thế.

Tham, sân, si, hận.

Đi được nửa đường, nàng và Triệu Nhị Điếc chia tay nhau. Đó là nửa đoạn đường gần cửa thành lên núi về phía Tây, có thể đến được ngôi chùa nàng tới lễ Phật trong kiếp trước.

Ma xui quỷ khiến thế nào, nàng lại bước vào cửa chùa, tay nâng ba nén hương, vái Phật mà tâm chẳng hề yên ổn, kỳ thực lại len lén nhìn quanh, muốn tìm vị tiểu sa di kia.

Kiếp trước, ở cái trấn Chiết Liễu toàn gặp chuyện ác, tiểu sư phụ là người duy nhất làm việc thiện đối với nàng. Nhưng nhìn quanh một vòng, nàng cũng không tìm thấy người kia đâu. Xem ra tiểu sư phụ còn đang tu hành trong rừng trúc, về sau mùng một, ngày rằm đều đến lễ Phật, bèn cầu mong có cơ duyên gặp lại.

Xuống núi, Tống Diêu thị đã sớm đợi ở trước cửa viện, nói muốn giúp Phan Thuận Nhi dọn dẹp đồ cũ của Phùng bà tử. Phan Thuận Nhi dọn dẹp xong một gian chứa đồ bỏ hoang ở phía sau viện, để Tống Diêu thị giúp nàng dọn hết đồ vào trong ấy.

Tống Diêu thị lại mắng Phan Thuận Nhi ngu xuẩn, "Muội cũng không sợ hồn của bà ta tìm thấy đồ cũ, quay về tìm muội báo thù à!"

Phan Thuận Nhi hành xử ngay thẳng, ngồi cũng ngay thẳng đoan chính:

"Nếu thực sự tính toán thì chỉ có bà ấy nợ ta, không có chuyện ta khiến bà ấy thiệt thòi. Nói đến cùng đây là nhà cũ của bà ấy, đồ của bà ấy cũng chỉ là những thứ đồ chết, giữ lại có gì quan trọng đâu?"

Cầm một chiếc đèn cá chép, Phan Thuận Nhi cười nói: "Cái này còn có thể dùng đấy, đợi đến cuối năm ta mua ít màu, tô lại một chút, Tết Nguyên tiêu có thể mang ra chơi rồi."

Tống Diêu thị cũng quan sát trước sau, giúp Phan Thuận Nhi tìm những thứ còn dùng được. Tìm tới tìm lui, thế mà tìm ra một chiếc đèn cá chép y hệt, Tống Diêu thị cười hì hì nói:

"Một cái đầu cá chép hướng về bên trái, một cái đầu cá chép hướng về bên phải, đúng là một đôi!"

Phan Thuận Nhi sửng sốt, hiểu rõ đôi đèn cá chép này, đại khái là Phùng bà tử làm cho đôi nhi nữ của mình.

Nhân tính quả thực quá phức tạp.

9.

Năm Phùng bà tử bị treo cổ là vào tháng Chạp rét buốt, Phan Thuận Nhi đã gom đủ tiền lộ phí, lên đường về quê thăm Tam tỷ. Nàng chỉ nói với bên ngoài là muốn đi đây đi đó, mong tìm lại được ký ức về gia đình, về những người thân.

Tống Diêu thị là người lưu luyến nàng nhất, dặn dò đủ điều, bảo nàng đi đường phải cẩn thận.

Đi ngang qua chợ, Đào Tiểu Cốc vẫn cõng muội muội ra phơi nắng, tươi cười nhìn Phan Thuận Nhi: "Mong Thuận Nhi tỷ tỷ sớm nhớ lại gia đình, có người thân bên cạnh vẫn tốt hơn."

Phan Thuận Nhi lấy từ trong gói hành lý ra một miếng bánh đường đỏ, đưa cho Đào Tiểu Mạch trong giỏ. Tiểu Mạch hiếm khi tỉnh táo, hai tay ôm chặt bánh đường đỏ, há miệng muốn cắn một miếng to, để lộ hàm răng cũ đã rụng mà răng mới còn chưa mọc

Tiểu Mạch và Nguyên Bảo đều thích ăn đồ ngọt. Tay nghề của Phan Thuận Nhi rất khéo, các nhà đều tranh nhau mua, nàng luôn để dành hai phần cho hai tiểu cô nương yếu ớt bệnh tật này.

Trước khi ra khỏi thành, cuối cùng nàng v**t v* mái tóc của Đào Tiểu Cốc. Nhìn kỹ một chút thấy nha đầu trầm ổn như người lớn này lại có vài phần giống Tam tỷ.

"Hy vọng khi ta trở lại, muội muội của muội, còn có Nguyên Bảo nhà Diêu tỷ tỷ đều có thể khỏe lại."

Đào Tiểu Cốc đột ngột nắm lấy tay nàng: "Tỷ mà tìm lại được quê nhà, chẳng lẽ còn muốn đến trấn Chiết Liễu sao?"

Phan Thuận Nhi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm. Lại là một màu trời quang đãng như dòng sông dài.

"Ta nào có nhà, ta sớm đã cắm rễ ở trấn Chiết Liễu rồi."

Nói xong, Phan Thuận Nhi thuê xe ngựa ra khỏi thành, đi hơn một ngày đường mới mơ hồ nhớ lại, kiếp trước mình đã từng nói những lời tương tự.

Lúc đó, cũng là để đối phó với người ở trấn Chiết Liễu, nàng nói: "Đúng vậy, con cái chính là sự ràng buộc lớn nhất của người mẹ, đây là số mệnh của ta, ta nên cắm rễ ở trấn Chiết Liễu này."

Đều nói muốn cắm rễ ở trấn Chiết Liễu, kiếp trước nàng liều mạng trốn chạy, kiếp này lại quyết tâm ở lại. Nói trắng ra, thứ trói buộc con người vẫn luôn là sự lựa chọn của chính mình chứ không phải người nào khác.

Đi đường bảy tám ngày, cuối tháng Chạp, Phan Thuận Nhi đạp trên màn đêm trước bình minh mà bước vào thôn. Nàng cố ý trùm khăn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt hạnh tròn xoe. Dù không dùng khăn che mặt thì với vết sẹo chiếm nửa khuôn mặt, e là cũng không có mấy người nhận ra nàng.

Vừa đến đầu thôn, mấy đứa trẻ đốt pháo, va vào lòng nàng, cười hỏi khách từ đâu đến. Nàng đổi giọng trấn Chiết Liễu, nói mình đến thăm bà con xa, gặp một biểu tỷ rồi sẽ về. Nhưng nàng vẫn có ý thức tránh xa những nơi Phương Phùng Ý có thể xuất hiện.

Nhà họ Phương, bến tàu, thư xá, còn có con đường dài bán cá và ruộng rau trồng đậu. Thời niên thiếu, hắn gần như theo nàng đi khắp các ngõ ngách trong thôn. Tránh không được, nàng chỉ có thể đi đường tắt về nhà mình.

Nàng tìm được nhà sớm hơn kiếp trước hai năm, lúc này Đại tỷ đã gả đi, Nhị tỷ hẳn là vẫn còn ở nhà. Thật khéo, trốn sau cây hòe cổ thụ, vừa vặn nhìn thấy trong nhà treo đèn kết hoa, chuẩn bị tiễn Nhị tỷ xuất giá. Phan Thuận Nhi muốn đến gần xem thử, xem xem Nhị tỷ gả cho người nào.

Kiếp trước, nàng còn chưa kịp hỏi những chuyện gia đình này, còn chưa kịp đi xem Đại tỷ và Nhị tỷ thì đã bị cha mẹ ném xuống sông rồi. Nhưng người qua lại đều là những người quen biết trong xóm, nàng không dám chen lên trước, tránh để người ta nhận ra.

Khi trời vừa hửng sáng, đoàn người đón dâu đánh chiêng gõ trống đi đến, tân lang cưỡi ngựa cao lớn. Nhưng Phan Thuận Nhi lại liếc mắt nhận ra nam tử đi ngay sau tân lang. Chính là Phương Phùng Ý mặc một thân hỉ phục thêu cá chép đỏ, cưỡi một con tuấn mã màu hạt dẻ, đi theo tân lang đến đón dâu.

Thiếu niên lang năm xưa, dường như cao lớn hơn chút rồi. Vẫn là đôi mắt sáng ngời, vẫn là vẻ ngoài thanh cao đoan chính.

Nàng nhìn không rời mắt. Mãi đến khi tân lang đón Nhị tỷ ra đến bên ngoài, Phan Thuận Nhi mới vội vàng nhìn tới. Nhị tỷ phu hóa ra là bạn tốt cùng lớn lên với Phương Phùng Ý, người vinh quy bái tổ làm Huyện thừa - Trịnh Thanh Đình.

Mối hôn sự này hoàn toàn nhờ Phương Phùng Ý và Lư Tam cô nương Lư Uyển Hiền làm mai mối. Từ sau khi Tứ muội mất tích, Lư Uyển Hiền là người nhỏ tuổi nhất trong số các tỷ muội. Người tuy nhỏ nhưng chí lại cao, hôn sự của Đại tỷ đã đóng đinh, vậy ít nhất cũng phải giúp Nhị tỷ.

Tuyệt đối không thể để bốn người họ đều bị đẩy vào hố lửa chứ?

Tuy đều là người lương thiện nhưng Lư Uyển Hiền lại mạnh mẽ, hào sảng hơn nhiều so với Tứ muội. Lư Uyển Anh không biết, kiếp trước, từ khi nàng bị bọn buôn người bắt đi, Phương Phùng Ý đã sa sút một thời gian dài. Chính là Tam tỷ của nàng tóm lấy Phương Phùng Ý liền tát một cái:

"Uyển Anh chỉ là mất tích, không phải đã chết! Ngươi ở nhà thối rữa chờ chết, chi bằng ra ngoài tìm kiếm đi!"

"Ta không hận ta thân là con gái, ta chỉ hận cái thế đạo này không coi trọng con gái, không cho phép ta đi khắp trời Nam đất Bắc. Nếu không ta cũng không cần cầu xin ngươi!"

Một câu nói đánh thức người trong mộng, "Vào Nam ra Bắc sao?"

Lúc này Phương Phùng Ý mới đi đầu quân vào tiêu cục, từ đó mới nhen nhóm hy vọng. Lư Uyển Hiền còn dặn dò Phương Phùng Ý, nếu gặp được người phẩm chất tốt, gia thế trong sạch, hãy nhớ se duyên giúp Nhị tỷ của nàng.

Phương Phùng Ý nghĩ tới nghĩ lui, người tốt nhất bên cạnh hắn chính là Trịnh Thanh Đình, người bạn từ thuở thiếu thời của hắn. Dòng dõi thư hương thế gia, Trịnh Thanh Đình lại chịu khó học hành, nay còn vinh quy bái tổ, đương nhiên là một nơi tốt để nương tựa.

Lư nhị cô nương hiền lành lại dịu dàng, không dám gặp mặt, hoàn toàn đều do cha mẹ làm chủ. Lư Uyển Hiền liếc mắt một cái liền xông đến trước mặt cha mẹ, vừa mềm vừa cứng, nắm lấy tim đen của họ:

"Chẳng lẽ cha mẹ không biết nhà chúng ta đang ở tình cảnh nào, còn kén cá chọn canh sao? Trịnh Thanh Đình dù sao cũng có một chức quan, tính ra sĩ nông công thương, có tiền đồ hơn những thương nhân có vài đồng tiền thối."

Cha nàng đảo mắt: "Cũng phải, nếu sau này thăng quan, tiến chức còn có thể nâng đỡ hai đứa em trai của con!"

Trong lòng Lư Uyển Hiền buồn nôn: Nâng đỡ mới là ân, cha là cha mà chỉ biết kéo chân con cái, cớ gì lại đi ăn vạ người làm rể? Nàng chỉ mong nhị tỷ sớm thoát khỏi bể khổ, liền thuận theo giấc mộng xuân thu của cha mẹ.

Sau đó vào dịp Tết Nguyên Tiêu, Trịnh Thanh Đình và Lư nhị cô nương tình cờ gặp nhau, cùng nhau thả đèn hoa đăng. Tiết Hoa Triều, khúc thủy lưu thương, Trịnh Thanh Đình vừa hay ăn được bánh hoa Lư nhị cô nương làm. Tiết Thanh minh tránh mưa, Trịnh Thanh Đình vừa vặn bị đẩy vào dưới ô của Lư nhị cô nương…

Quả là ngày tháng lâu dần sinh tình.

Lúc làm những việc này, Phương Phùng Ý trốn trong bóng tối, liên tục lau mồ hôi, khen ngợi Lư Uyển Hiền bên cạnh: "Tam tỷ tỷ thật biết mưu tính, sau này làm gì cũng sẽ thành công."

Lư Uyển Hiền chắp tay, học theo lễ tiết giang hồ của các tiêu sư:

"Phương tiểu huynh đệ quá khen!"

Chỉ là nhìn lại tình hình hiện tại, lại không khỏi thở dài: "Nhưng thế đạo này, lại cho ta làm nên chuyện gì đây?"