Ôn Ninh cũng lập tức đứng dậy: “Sao vậy? Chủ công có chỗ nào cảm thấy không ổn ư?”
Trần Cẩn Phong hít sâu một hơi, không liếc nhìn nàng, lạnh giọng đáp: “Chỉ cần Ôn di nương đừng nhìn ta chằm chằm, ta sẽ không thấy khó chịu ở đâu cả.”
Ôn Ninh: “……”
Nàng nhìn hắn thì sao chứ? Nàng là đang xem bệnh cho hắn, dĩ nhiên phải quan sát trạng thái của hắn mọi lúc mọi nơi!
Nam nhân này, chẳng lẽ chán ghét nàng đến mức, ngay cả bị nàng nhìn cũng không chịu nổi?
Người không biết còn tưởng nàng đã làm chuyện gì tày đình với hắn không bằng!
Một bên, Hứa Cửu Tư dường như đã nhìn ra điều gì đó, chậm rãi quan sát chủ công nhà mình, rồi nhoẻn miệng cười, nói lời hòa giải: “Chủ công nhà ta, đôi khi cũng hơi… dè dặt. Ôn di nương không cần để tâm. Nói mới nhớ, ta từng nghe chủ công nói, Ôn di nương sau này muốn rời khỏi Đô hộ phủ?”
Bị mắng mỏ vô cớ một hồi, Ôn Ninh cũng chẳng buồn quan tâm đến nam nhân kia nữa. Dù sao còn có Tào đại phu ở đây, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì. Vì thế nàng xoay người nhìn về phía Hứa Cửu Tư, khẽ gật đầu: “Phải.”
Hứa Cửu Tư lập tức nổi hứng: “Ôn di nương sao lại có ý nghĩ như vậy? Ở Đô hộ phủ chẳng lẽ không sống tốt sao?”
“Không hẳn là vậy.”
Ôn Ninh thành thật đáp: “Chủ công đối đãi với các di nương nơi hậu viện rất rộng rãi. Chỉ là… mẫu thân ta từng là thiếp, kết cục rất đáng thương. Ta ngay từ đầu vốn không định làm thiếp cho ai cả. May thay… chủ công dường như cũng chẳng có mấy hứng thú với chúng ta, ta liền nghĩ, cũng nên vì nửa đời sau của mình mà tính toán một phen.”
Hứa Cửu Tư lập tức ngửi ra điều gì đó, nghiêng đầu nói: “Nghe Ôn di nương nói vậy, chẳng lẽ sau khi rời khỏi Đô hộ phủ, người muốn… tìm một nam nhân khác, làm chính thê của hắn?”
Ôn Ninh làm bộ e lệ, “Cũng có thể coi là vậy.”
Cái này… cái này…
Rõ ràng là dáng vẻ của thiếu nữ mang tâm sự, trong lòng sớm đã có người thương rồi!
Hứa Cửu Tư theo bản năng quay đầu nhìn về phía chủ công không xa, chỉ thấy người nọ tuy cúi đầu đọc sách, không nói một lời, nhưng sắc mặt rõ ràng đã âm trầm đi không ít.
Trong lòng hắn cũng thoáng lo lắng.
Hắn thực sự không hiểu nổi chủ công rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Hai khắc thời gian cũng không dài, rất nhanh liền trôi qua.
Chờ Tào đại phu rút hết châm, Ôn Ninh tiến lên, cẩn thận dùng cồn khử trùng từng cây kim một, rồi sắp xếp lại đồ đạc, mỉm cười nói: “Hôm nay điều trị đến đây thôi. Sau này, cách ngày ta sẽ đến một lần, tiện thể theo dõi Tào đại phu thi châm. Trong thời gian ấy, thân thể chủ công nếu có gì bất thường, xin cứ lập tức nói với ta.”
Lần này, Trần Cẩn Phong không tránh ánh mắt nàng nữa, ngẩng đầu nhìn nàng thật sâu, thấp giọng “ừ” một tiếng.
Ôn Ninh cảm nhận được hắn có vẻ không vui, nhưng nghĩ hắn chỉ là mệt mỏi, liền rất biết điều mà hành lễ, cùng Tào đại phu rời đi.
Hai người vừa đi khỏi, Hứa Cửu Tư lập tức nhịn không được hỏi: “Chủ công, người với Ôn di nương, rốt cuộc là nghĩ thế nào?”
Trần Cẩn Phong hít sâu một hơi, không liếc nhìn nàng, lạnh giọng đáp: “Chỉ cần Ôn di nương đừng nhìn ta chằm chằm, ta sẽ không thấy khó chịu ở đâu cả.”
Ôn Ninh: “……”
Nàng nhìn hắn thì sao chứ? Nàng là đang xem bệnh cho hắn, dĩ nhiên phải quan sát trạng thái của hắn mọi lúc mọi nơi!
Nam nhân này, chẳng lẽ chán ghét nàng đến mức, ngay cả bị nàng nhìn cũng không chịu nổi?
Người không biết còn tưởng nàng đã làm chuyện gì tày đình với hắn không bằng!
Một bên, Hứa Cửu Tư dường như đã nhìn ra điều gì đó, chậm rãi quan sát chủ công nhà mình, rồi nhoẻn miệng cười, nói lời hòa giải: “Chủ công nhà ta, đôi khi cũng hơi… dè dặt. Ôn di nương không cần để tâm. Nói mới nhớ, ta từng nghe chủ công nói, Ôn di nương sau này muốn rời khỏi Đô hộ phủ?”
Bị mắng mỏ vô cớ một hồi, Ôn Ninh cũng chẳng buồn quan tâm đến nam nhân kia nữa. Dù sao còn có Tào đại phu ở đây, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì. Vì thế nàng xoay người nhìn về phía Hứa Cửu Tư, khẽ gật đầu: “Phải.”
Hứa Cửu Tư lập tức nổi hứng: “Ôn di nương sao lại có ý nghĩ như vậy? Ở Đô hộ phủ chẳng lẽ không sống tốt sao?”
“Không hẳn là vậy.”
Ôn Ninh thành thật đáp: “Chủ công đối đãi với các di nương nơi hậu viện rất rộng rãi. Chỉ là… mẫu thân ta từng là thiếp, kết cục rất đáng thương. Ta ngay từ đầu vốn không định làm thiếp cho ai cả. May thay… chủ công dường như cũng chẳng có mấy hứng thú với chúng ta, ta liền nghĩ, cũng nên vì nửa đời sau của mình mà tính toán một phen.”
Hứa Cửu Tư lập tức ngửi ra điều gì đó, nghiêng đầu nói: “Nghe Ôn di nương nói vậy, chẳng lẽ sau khi rời khỏi Đô hộ phủ, người muốn… tìm một nam nhân khác, làm chính thê của hắn?”
Ôn Ninh làm bộ e lệ, “Cũng có thể coi là vậy.”
Cái này… cái này…
Rõ ràng là dáng vẻ của thiếu nữ mang tâm sự, trong lòng sớm đã có người thương rồi!
Hứa Cửu Tư theo bản năng quay đầu nhìn về phía chủ công không xa, chỉ thấy người nọ tuy cúi đầu đọc sách, không nói một lời, nhưng sắc mặt rõ ràng đã âm trầm đi không ít.
Trong lòng hắn cũng thoáng lo lắng.
Hắn thực sự không hiểu nổi chủ công rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Hai khắc thời gian cũng không dài, rất nhanh liền trôi qua.
Chờ Tào đại phu rút hết châm, Ôn Ninh tiến lên, cẩn thận dùng cồn khử trùng từng cây kim một, rồi sắp xếp lại đồ đạc, mỉm cười nói: “Hôm nay điều trị đến đây thôi. Sau này, cách ngày ta sẽ đến một lần, tiện thể theo dõi Tào đại phu thi châm. Trong thời gian ấy, thân thể chủ công nếu có gì bất thường, xin cứ lập tức nói với ta.”
Lần này, Trần Cẩn Phong không tránh ánh mắt nàng nữa, ngẩng đầu nhìn nàng thật sâu, thấp giọng “ừ” một tiếng.
Ôn Ninh cảm nhận được hắn có vẻ không vui, nhưng nghĩ hắn chỉ là mệt mỏi, liền rất biết điều mà hành lễ, cùng Tào đại phu rời đi.
Hai người vừa đi khỏi, Hứa Cửu Tư lập tức nhịn không được hỏi: “Chủ công, người với Ôn di nương, rốt cuộc là nghĩ thế nào?”