Thiên Huy đứng trước cổng lãnh địa của Lý Thạch, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Bên cạnh anh, Ngọc Linh nắm chặt tay, ánh mắt cô vừa kiên quyết vừa lo lắng. Không khí xung quanh dường như nặng nề hơn, như thể mọi sinh vật đều biết họ đang chuẩn bị bước vào một nơi đầy cạm bẫy và nguy hiểm.
“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng,” Ngọc Linh lên tiếng, cố gắng truyền cho Thiên Huy chút tự tin. “Hãy nhớ rằng chúng ta không đơn độc.”
“Đúng vậy,” Thiên Huy khẽ gật đầu. “Mọi người đang chờ đợi chúng ta. Phải tìm ra thông tin về âm mưu của hắn trước khi quá muộn.”
Trần Minh Khải, đứng gần đó, nhếch mép cười. “Nếu Lý Thạch có những cạm bẫy như lời đồn, thì đây sẽ là cuộc đi săn thú vị.”
“Đừng quên lý do chúng ta đến đây,” Đỗ Văn Cường nhắc nhở, ánh mắt nghiêm túc. “Cẩn thận với mọi bước đi.”
Ngô Thái Bình gật đầu, bàn tay nắm chặt đao bên hông. “Chúng ta sẽ phải phối hợp thật tốt. Một sai sót nhỏ có thể khiến mọi thứ đổ bể.”
Họ bước vào lãnh địa, không gian ngay lập tức thay đổi. Bầu không khí trở nên âm u, ánh sáng từ những ngọn đèn lờ mờ chiếu sáng những bức tường cổ kính. Thiên Huy cảm nhận được một sức mạnh kỳ lạ, như thể có ai đó đang theo dõi từng bước đi của họ.
“Phía trước có dấu hiệu,” Minh Khải chỉ tay về một lối đi hẹp. “Có vẻ như có ai đó đã đi qua đây.”
Thiên Huy tiến lên, ánh mắt chăm chú quan sát. Những dấu vết trên mặt đất không chỉ là dấu chân, mà còn có dấu hiệu của một loại năng lượng kỳ quái. “Hãy cẩn thận. Chúng ta có thể đang bị dẫn dụ.”
Cả nhóm chậm rãi di chuyển, luôn trong tư thế sẵn sàng. Đến một ngã rẽ, họ gặp phải một cánh cửa sắt lớn, khóa chặt. “Làm sao bây giờ?” Hoa Tâm, cô gái nhỏ nhắn, hỏi với giọng đầy lo lắng.
“Để tôi thử,” Minh Khải tiến lên, ánh mắt đầy tham vọng. Anh ta bắt đầu thi triển công pháp “Hắc Ám Quyết”, tạo ra những bóng tối vây quanh cánh cửa. Nhưng khi năng lượng của anh ta chạm vào, cánh cửa phát ra tiếng kêu răng rắc, rồi bùng nổ thành những mảnh vụn.
“Cẩn thận!” Ngọc Linh hô lên. Ngay lúc đó, những mảnh vụn của cánh cửa văng ra, tạo thành những lưỡi dao sắc bén. Thiên Huy phản ứng nhanh chóng, dùng sức mạnh nước tạo thành một bức tường bảo vệ.
“Đúng là cạm bẫy,” Cường thở hổn hển, nhìn những mảnh vỡ rơi xuống. “Chúng ta phải thận trọng hơn.”
Bước qua cánh cửa đã bị phá hủy, họ tiến vào một hành lang dài. Những bức tranh cổ treo trên tường mô tả các trận chiến ác liệt, những sinh vật kỳ dị và những tu sĩ mạnh mẽ. “Có lẽ đây là nơi Lý Thạch đã học tập và thu thập sức mạnh,” Thiên Huy nhận xét.
“Đừng để những hình ảnh này làm ngươi sợ hãi,” Ngọc Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta có sức mạnh của riêng mình.”Bất chợt, một tiếng cười vang lên từ phía cuối hành lang. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, chính là Lý Thạch. Hắn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt lộ rõ vẻ tự mãn. “Các ngươi cuối cùng cũng đến. Ta đã chờ đợi các ngươi.”
“Bỏ qua những trò hề của ngươi!” Thiên Huy gầm lên. “Chúng ta biết về âm mưu của ngươi.”
“Haha, thật buồn cười,” Lý Thạch đáp, giọng điệu chế giễu. “Các ngươi tưởng mình có thể ngăn cản ta? Nơi này không chỉ là lãnh địa của ta, mà còn là nơi ta kiểm soát mọi thứ.”
Ngọc Linh bước lên, ánh mắt sáng rực. “Chúng ta sẽ không để ngươi thực hiện kế hoạch của mình. Chúng ta sẽ chiến đấu!”
“Chờ đã!” Minh Khải lên tiếng, ánh mắt đầy suy nghĩ. “Hãy để ta nói chuyện với hắn trước.”
“Minh Khải!” Thiên Huy ngạc nhiên. “Ngươi đang nghĩ gì vậy?”
“Chúng ta cần thông tin,” Minh Khải nhấn mạnh. “Có thể hắn sẽ tiết lộ điều gì đó hữu ích.”
Thiên Huy do dự, nhưng rồi gật đầu. “Được rồi. Nhưng hãy cẩn thận.”
Minh Khải tiến lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Thạch. “Ngươi có thể có thứ mà chúng ta cần. Hãy nói cho chúng ta biết về âm mưu của ngươi, và chúng ta sẽ để ngươi yên.”
Lý Thạch cười khẩy. “Các ngươi thật ngây thơ. Các ngươi không biết rằng những gì ta đang làm sẽ thay đổi cả thế giới này sao? Ta sẽ không bao giờ cho các ngươi biết.”
Bất ngờ, những cánh cửa bên cạnh mở ra, từ trong đó, những bóng đen xuất hiện. Chúng là những quái thú mà Lý Thạch đã triệu hồi. Ánh mắt Thiên Huy và các đồng đội trở nên nghiêm túc, họ không còn lựa chọn nào khác.
“Chuẩn bị chiến đấu!” Thiên Huy quát, tay đã sẵn sàng với công pháp “Huyền Vũ Thần Quyết”.
“Mau lên!” Ngọc Linh kêu gọi, thi triển công pháp “Băng Hỏa Lưỡng Nghi”, tạo ra một bức tường băng lấp lánh trước mặt.
Đội hình của họ sẵn sàng, nhưng những con quái thú lao đến với tốc độ chóng mặt. Thiên Huy cảm nhận từng mạch nước trong cơ thể mình, sức mạnh dâng trào. Anh hét lớn, “Tấn công!”
Chiến đấu nổ ra trong hành lang, tiếng gầm rú của quái thú hòa cùng với tiếng chém chéo của vũ khí. Thiên Huy và đồng đội quyết tâm không để Lý Thạch thực hiện âm mưu của hắn. Nhưng giữa những đòn tấn công, Thiên Huy nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh. Đó còn là cuộc chiến với những bí mật đen tối đang chờ đợi phía trước.