Tiết phu nhân được Vương phu nhân thân thiết kéo sang một bên chuyện trò, Tiết Hàm cũng nhanh ch.óng nhập hội với đám khuê hữu.
Chỉ còn mình ta đứng lại, hứng chịu những lời xì xào bốn phía.
"Đó chính là Tiết Chiêu đấy sao? Hôm Quận vương thành thân, nàng ta dám chặn đường rút kiếm, đúng là chẳng có chút giáo dưỡng nào, làm mất hết thể diện của nữ t.ử thế gia."
"Đúng là không biết xấu hổ. Bùi Quận vương đã không cần nàng nữa, vậy mà còn mặt dày chạy đến quấy rối."
"Nếu ta là nàng, đã sớm không còn mặt mũi gặp ai, tự vào từ đường xuống tóc đi làm ni cô rồi."
Những lời ác ý không ngừng dội tới, ta vừa định mở miệng phản bác thì một giọng nói trong trẻo đã vang lên trước.
"Kẻ phụ lòng bội nghĩa mới là kẻ không biết xấu hổ, các ngươi không đi mắng tên bạc tình kia, lại quay sang chỉ trích người bị hại. Chẳng phân biệt phải trái, còn bới móc người chịu đầy bụng oan ức. Các ngươi còn biết xấu hổ hay không?"
Ta quay đầu nhìn lại. Người đứng ra nói giúp ta chính là vị bằng hữu còn lại của ta - thiên kim phủ Vinh Quốc công, cũng là chất nữ của Hoàng hậu, Triệu Gia Nghi.
"Gia Nghi." Ta gọi nàng.
"A Chiêu." Triệu Gia Nghi bước nhanh tới, thân mật khoác cánh tay ta. "Cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Ta chờ ngươi mãi."
Có người không vừa mắt việc Triệu Gia Nghi đứng về phía ta, lập tức cười lạnh: "Triệu cô nương, cũng chỉ có ngươi mới bênh vực nàng ta. Một nữ nhân bị từ hôn, còn không biết tiến biết lùi, ngang nhiên chặn đường rút kiếm gây sự giữa phố. Đúng là làm mất hết mặt mũi nữ t.ử."
"Ôi chao,khẩu khí lớn thật đấy." Triệu Gia Nghi cười khẩy. "Động một chút là đại diện cho nữ t.ử trong thiên hạ này. Ai cho các ngươi cái quyền ấy?"
"Đối với loại nam nhân phụ bạc như Bùi Quận vương, chỉ rút kiếm đã là quá nhẹ. Theo ta thấy nên đập luôn hỉ đường của hắn, trói hắn lại rồi đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập mới hả giận."
"Các ngươi có thời gian ở đây nói ba hoa, chi bằng về nhà chăm chỉ thêu thùa đi, nhỡ sau này kim còn chẳng xỏ nổi lỗ, thì lấy chỉ đâu mà khâu kín mấy cái miệng lắm chuyện của các ngươi."
Nàng nói liền một mạch, dồn dập như pháo nổ. Mấy vị quý nữ vừa rồi còn hùng hổ, nay đều bị nàng chặn họng, mặt đỏ bừng, không nói nổi một lời.
Gia Nghi đúng là thay ta nói hết những điều trong lòng. Ta lập tức giơ ngón tay cái tán dương nàng. “Thật lợi hại.”
"Bùi Quận vương và Quận vương phi đến rồi."
Đúng lúc ấy, có người lên tiếng.
Theo phản xạ, ta quay đầu nhìn.
Chỉ thấy Bùi Cảnh Sâm và Lan Nhi sóng vai bước vào.
Một người mặc cẩm bào, đầu đội ngọc quan, một người khoác váy lựu đỏ thắt eo.
Hai người mười ngón tay đan c.h.ặ.t, nụ cười rạng rỡ, nhìn qua quả thực vô cùng xứng đôi.
Ta chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt, nói với Triệu Gia Nghi: "Chúng ta sang thủy tạ bên kia đi."
Ở phía xa, Bùi Cảnh Sâm vừa bước vào yến hội đã nhìn thấy Tiết Chiêu.
Nghĩ đến cảnh chật vật trong ngày đại hôn, Bùi Cảnh Sâm thầm nhủ, hôm nay nhất định phải để nàng đích thân nhận lỗi với mình mới được.
Thế nhưng còn chưa kịp bước tới, hắn đã thấy Tiết Chiêu kéo tay Triệu Gia Nghi rời đi, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả, xen lẫn chút khó chịu không rõ nguyên do.
"Đó là A Chiêu sao?" Lan Nhi đứng bên cạnh nhìn theo hướng ấy. "Không ngờ nàng cũng đến."
Bùi Cảnh Sâm ừ nhẹ một tiếng: "Suy cho cùng... là chúng ta có lỗi với nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lan Nhi thở dài. "Một lát nữa thiếp sẽ tìm nàng, đích thân xin lỗi, mong nàng tha thứ cho chúng ta."
Bùi Cảnh Sâm vốn định bảo không cần nhưng khi ánh mắt rơi lên bóng dáng áo lam đang tựa vào cột hành lang của thủy tạ phía xa, hắn lại không hiểu vì sao mà gật đầu.
"Đúng là nên xin lỗi."
Lan Nhi nương theo ánh mắt của Bùi Cảnh Sâm nhìn về phía thủy tạ bên kia, trong lòng bất giác dâng lên một tia không vui. Nàng ta mím môi. "Vậy để thiếp đi tìm nàng."
—-
Trong thủy tạ, Triệu Gia Nghi nhìn ta với vẻ áy náy. "A Chiêu, ta xin lỗi."
"Lá thư ấy thật ra ta đã gửi đi từ sớm, nhưng bị phụ thân chặn lại."
"Ta còn định lén đến Bắc Cảnh tìm ngươi, nào ngờ vừa ra khỏi phủ đã bị phụ thân bắt về, nhốt trong nhà."
"Đến khi ta có thể gửi thư ra ngoài thì đã quá muộn."
"Không trách ngươi." Ta lắc đầu.
Thật ra ta đã đoán được từ trước. Với giao tình giữa ta và Gia Nghi, nếu không có chuyện bất đắc dĩ, lá thư ấy tuyệt đối không thể đến tay ta trước ngày Bùi Cảnh Sâm thành thân chỉ ba hôm.
"Ta biết chuyện đã không thể cứu vãn, nhưng không muốn ngươi chẳng hay biết gì.”
Triệu Gia Nghi thở dài.
"Ta cũng không ngờ ngươi lại ngày đêm không nghỉ, phi ngựa trở về kinh."
"Ta chỉ muốn đòi một lời giải thích." Ta đáp bình thản.
"Cũng phải." Triệu Gia Nghi gật đầu. "Ngươi và Bùi Quận vương vốn là thanh mai trúc mã. Hắn làm ra chuyện vô tình vô nghĩa như vậy, đổi lại là bất kỳ ai cũng khó lòng chấp nhận."
Nàng quan sát sắc mặt ta rồi dè dặt mở lời: "A Chiêu... còn Lan Nhi..."
"Đừng nhắc đến nàng ta trước mặt ta."
Giọng ta lập tức lạnh xuống. "Giữa ta và nàng ta từ lâu đã cắt đứt ân nghĩa, không còn bất cứ liên quan nào nữa."
"Được, không nhắc nữa, chúng ta nói chuyện khác.”
Triệu Gia Nghi thấy sắc mặt ta không tốt, vội đổi đề tài.
Hàn huyên chốc lát, nha hoàn bên cạnh Vinh Quốc công phu nhân đến tìm Triệu Gia Nghi, nói Hoàng hậu nương nương muốn gặp nàng.
Nhàn cư vi bất thiện
Được Hoàng hậu triệu kiến, nàng đương nhiên không thể từ chối. Triệu Gia Nghi đành áy náy cười với ta nói lát nữa sẽ quay lại.
Ta gật đầu, nhìn theo bóng nàng khuất dần sau hành lang, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lướt qua rèm sa nơi thủy tạ, phát ra những âm thanh khe khẽ.
Ta ngồi thêm một lúc, thấy chẳng còn hứng thú, bèn đứng dậy phủi lại ống tay áo rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi thủy tạ, đã có người đi thẳng về phía ta.
Vừa nhìn thấy ta, mắt nàng ta lập tức sáng lên. "A Chiêu."
Ta ngước mắt nhìn, sắc mặt lập tức lạnh đi.
Là Lan Nhi.
Chỉ còn mình ta đứng lại, hứng chịu những lời xì xào bốn phía.
"Đó chính là Tiết Chiêu đấy sao? Hôm Quận vương thành thân, nàng ta dám chặn đường rút kiếm, đúng là chẳng có chút giáo dưỡng nào, làm mất hết thể diện của nữ t.ử thế gia."
"Đúng là không biết xấu hổ. Bùi Quận vương đã không cần nàng nữa, vậy mà còn mặt dày chạy đến quấy rối."
"Nếu ta là nàng, đã sớm không còn mặt mũi gặp ai, tự vào từ đường xuống tóc đi làm ni cô rồi."
Những lời ác ý không ngừng dội tới, ta vừa định mở miệng phản bác thì một giọng nói trong trẻo đã vang lên trước.
"Kẻ phụ lòng bội nghĩa mới là kẻ không biết xấu hổ, các ngươi không đi mắng tên bạc tình kia, lại quay sang chỉ trích người bị hại. Chẳng phân biệt phải trái, còn bới móc người chịu đầy bụng oan ức. Các ngươi còn biết xấu hổ hay không?"
Ta quay đầu nhìn lại. Người đứng ra nói giúp ta chính là vị bằng hữu còn lại của ta - thiên kim phủ Vinh Quốc công, cũng là chất nữ của Hoàng hậu, Triệu Gia Nghi.
"Gia Nghi." Ta gọi nàng.
"A Chiêu." Triệu Gia Nghi bước nhanh tới, thân mật khoác cánh tay ta. "Cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Ta chờ ngươi mãi."
Có người không vừa mắt việc Triệu Gia Nghi đứng về phía ta, lập tức cười lạnh: "Triệu cô nương, cũng chỉ có ngươi mới bênh vực nàng ta. Một nữ nhân bị từ hôn, còn không biết tiến biết lùi, ngang nhiên chặn đường rút kiếm gây sự giữa phố. Đúng là làm mất hết mặt mũi nữ t.ử."
"Ôi chao,khẩu khí lớn thật đấy." Triệu Gia Nghi cười khẩy. "Động một chút là đại diện cho nữ t.ử trong thiên hạ này. Ai cho các ngươi cái quyền ấy?"
"Đối với loại nam nhân phụ bạc như Bùi Quận vương, chỉ rút kiếm đã là quá nhẹ. Theo ta thấy nên đập luôn hỉ đường của hắn, trói hắn lại rồi đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập mới hả giận."
"Các ngươi có thời gian ở đây nói ba hoa, chi bằng về nhà chăm chỉ thêu thùa đi, nhỡ sau này kim còn chẳng xỏ nổi lỗ, thì lấy chỉ đâu mà khâu kín mấy cái miệng lắm chuyện của các ngươi."
Nàng nói liền một mạch, dồn dập như pháo nổ. Mấy vị quý nữ vừa rồi còn hùng hổ, nay đều bị nàng chặn họng, mặt đỏ bừng, không nói nổi một lời.
Gia Nghi đúng là thay ta nói hết những điều trong lòng. Ta lập tức giơ ngón tay cái tán dương nàng. “Thật lợi hại.”
"Bùi Quận vương và Quận vương phi đến rồi."
Đúng lúc ấy, có người lên tiếng.
Theo phản xạ, ta quay đầu nhìn.
Chỉ thấy Bùi Cảnh Sâm và Lan Nhi sóng vai bước vào.
Một người mặc cẩm bào, đầu đội ngọc quan, một người khoác váy lựu đỏ thắt eo.
Hai người mười ngón tay đan c.h.ặ.t, nụ cười rạng rỡ, nhìn qua quả thực vô cùng xứng đôi.
Ta chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt, nói với Triệu Gia Nghi: "Chúng ta sang thủy tạ bên kia đi."
Ở phía xa, Bùi Cảnh Sâm vừa bước vào yến hội đã nhìn thấy Tiết Chiêu.
Nghĩ đến cảnh chật vật trong ngày đại hôn, Bùi Cảnh Sâm thầm nhủ, hôm nay nhất định phải để nàng đích thân nhận lỗi với mình mới được.
Thế nhưng còn chưa kịp bước tới, hắn đã thấy Tiết Chiêu kéo tay Triệu Gia Nghi rời đi, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả, xen lẫn chút khó chịu không rõ nguyên do.
"Đó là A Chiêu sao?" Lan Nhi đứng bên cạnh nhìn theo hướng ấy. "Không ngờ nàng cũng đến."
Bùi Cảnh Sâm ừ nhẹ một tiếng: "Suy cho cùng... là chúng ta có lỗi với nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lan Nhi thở dài. "Một lát nữa thiếp sẽ tìm nàng, đích thân xin lỗi, mong nàng tha thứ cho chúng ta."
Bùi Cảnh Sâm vốn định bảo không cần nhưng khi ánh mắt rơi lên bóng dáng áo lam đang tựa vào cột hành lang của thủy tạ phía xa, hắn lại không hiểu vì sao mà gật đầu.
"Đúng là nên xin lỗi."
Lan Nhi nương theo ánh mắt của Bùi Cảnh Sâm nhìn về phía thủy tạ bên kia, trong lòng bất giác dâng lên một tia không vui. Nàng ta mím môi. "Vậy để thiếp đi tìm nàng."
—-
Trong thủy tạ, Triệu Gia Nghi nhìn ta với vẻ áy náy. "A Chiêu, ta xin lỗi."
"Lá thư ấy thật ra ta đã gửi đi từ sớm, nhưng bị phụ thân chặn lại."
"Ta còn định lén đến Bắc Cảnh tìm ngươi, nào ngờ vừa ra khỏi phủ đã bị phụ thân bắt về, nhốt trong nhà."
"Đến khi ta có thể gửi thư ra ngoài thì đã quá muộn."
"Không trách ngươi." Ta lắc đầu.
Thật ra ta đã đoán được từ trước. Với giao tình giữa ta và Gia Nghi, nếu không có chuyện bất đắc dĩ, lá thư ấy tuyệt đối không thể đến tay ta trước ngày Bùi Cảnh Sâm thành thân chỉ ba hôm.
"Ta biết chuyện đã không thể cứu vãn, nhưng không muốn ngươi chẳng hay biết gì.”
Triệu Gia Nghi thở dài.
"Ta cũng không ngờ ngươi lại ngày đêm không nghỉ, phi ngựa trở về kinh."
"Ta chỉ muốn đòi một lời giải thích." Ta đáp bình thản.
"Cũng phải." Triệu Gia Nghi gật đầu. "Ngươi và Bùi Quận vương vốn là thanh mai trúc mã. Hắn làm ra chuyện vô tình vô nghĩa như vậy, đổi lại là bất kỳ ai cũng khó lòng chấp nhận."
Nàng quan sát sắc mặt ta rồi dè dặt mở lời: "A Chiêu... còn Lan Nhi..."
"Đừng nhắc đến nàng ta trước mặt ta."
Giọng ta lập tức lạnh xuống. "Giữa ta và nàng ta từ lâu đã cắt đứt ân nghĩa, không còn bất cứ liên quan nào nữa."
"Được, không nhắc nữa, chúng ta nói chuyện khác.”
Triệu Gia Nghi thấy sắc mặt ta không tốt, vội đổi đề tài.
Hàn huyên chốc lát, nha hoàn bên cạnh Vinh Quốc công phu nhân đến tìm Triệu Gia Nghi, nói Hoàng hậu nương nương muốn gặp nàng.
Nhàn cư vi bất thiện
Được Hoàng hậu triệu kiến, nàng đương nhiên không thể từ chối. Triệu Gia Nghi đành áy náy cười với ta nói lát nữa sẽ quay lại.
Ta gật đầu, nhìn theo bóng nàng khuất dần sau hành lang, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lướt qua rèm sa nơi thủy tạ, phát ra những âm thanh khe khẽ.
Ta ngồi thêm một lúc, thấy chẳng còn hứng thú, bèn đứng dậy phủi lại ống tay áo rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi thủy tạ, đã có người đi thẳng về phía ta.
Vừa nhìn thấy ta, mắt nàng ta lập tức sáng lên. "A Chiêu."
Ta ngước mắt nhìn, sắc mặt lập tức lạnh đi.
Là Lan Nhi.