Nghe câu ấy, lòng ta mềm xuống. Như có một sợi lông vũ lướt qua nơi mềm yếu nhất trong tim, ta nhìn vành tai đang ửng đỏ của hắn, chẳng hiểu sao lại sinh ra một thôi thúc, bèn dùng bàn tay không bị thương kéo lấy ống tay áo hắn.
“Đừng giận nữa, lần sau ta sẽ chú ý.”
“Nàng còn dám có lần sau?” Hắn lập tức quay đầu, hung hăng nói, “Hôm nay nàng đúng là uy phong lắm. Nàng có biết lúc ta nghe tin nàng xảy ra chuyện, ta sợ đến mức tim như muốn ngừng đập không? Tiết Chiêu, sao nàng lại làm liều vậy chứ?”
Vẻ mặt và giọng điệu đều đầy ấm ức. Bình thường hắn vẫn luôn cười nói, vui giận đều chẳng để trong lòng, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn như vậy. Xem ra lần này quả thật ta đã khiến hắn sợ hãi.
Nếu là ngày thường, ta chẳng buồn giải thích nhiều với hắn. Nhưng hôm nay vừa đi qua một phen sinh t.ử, ta lại không ngại dỗ dành hắn.
“Nguyên Triệt, ta hiểu trong lòng ngươi bất an.” Ta kéo kéo ống tay áo hắn, “Xin lỗi, sau này ta sẽ không như vậy nữa.”
Hắn vẫn không chịu nguôi giận, mất tự nhiên nhìn vai ta, mím môi không nói.
Thấy cách này không có tác dụng, ta âm thầm nghiến răng, quyết định dùng khổ nhục kế.
“A, đau…”
“Làm sao? Làm sao vậy?” Nguyên Triệt lập tức hoảng hốt, vẻ lạnh lùng cao ngạo vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Thấy chiêu này quả nhiên hữu dụng, ta thuận thế hạ giọng mềm hơn: “Vết thương hơi căng, có chút đau.”
“Ta đi gọi quân y đến.” Nguyên Triệt nói xong liền định đứng dậy, nhưng bị ta nhanh tay giữ lại.
“Không cần.” Ta kéo tay áo hắn, mỉm cười dịu dàng, “Ngươi ở lại nói chuyện với ta một lát.”
Thông minh như Nguyên Triệt, nếu đến lúc này còn không nhận ra ta đang dùng khổ nhục kế thì thật sự là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.
Hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu, nhìn đến mức ta cũng thấy chột dạ, hắn mới đưa tay gõ nhẹ lên trán ta một cái.
“Đúng là hết cách với nàng.”
Ta chớp mắt: “Không giận nữa?”
“Ta nào dám giận nàng.” Hắn trừng ta một cái, “Nàng nói xem nàng có ngốc không, cứu ai không cứu, cứ nhất định phải cứu một kẻ từng phụ bạc mình.”
“Trước kia hắn từng cứu ta, hôm nay ta cứu hắn, coi như đã trả hết món nợ ấy.” Ta thấp giọng giải thích.
“Nàng nói hắn từng cứu nàng?” Nguyên Triệt nhíu mày.
Nhàn cư vi bất thiện
“Ừ. Năm ta tám tuổi, hắn từng cứu ta khi ta rơi xuống nước ở phủ Công chúa.”
Không ngờ nghe xong câu ấy, Nguyên Triệt lại lộ ra vẻ bừng tỉnh như đã hiểu ra mọi chuyện. Ta còn tưởng hắn định nói gì, nào ngờ hắn lại đưa tay gõ lên trán ta một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngốc ch.ết đi được.”
13
Chuyện ta bị thương cuối cùng vẫn bị di nương biết được. Người là nữ quyến, không thể đặt chân vào quân doanh, nhưng ngày nào cũng hầm canh bổ, khi thì sai a huynh, khi thì sai Nguyên Triệt mang đến cho ta, khiến ta sắp uống đến phát phì.
Bùi Cảnh Sâm áp tải lương thảo cũng không lập tức trở về kinh, a huynh cho người sắp xếp để hắn ở lại trạm dịch trong thành. Hắn ngày nào cũng đến, nhưng ta chưa bao giờ gặp hắn. Có lúc ta nằm trong doanh trướng mệt mỏi, ra ngoài hít thở không khí, vừa nhìn thấy hắn đến liền vòng đường khác tránh đi.
Nếu đã ân đoạn nghĩa tuyệt thì chẳng còn gì để nói. Trong mắt ta, hiện giờ hắn chẳng khác gì người xa lạ. Nếu không phải hắn là vị quan áp tải lương thảo được triều đình phái tới, lại có thân phận Quận vương nên được tự do ra vào quân doanh, ta đã sớm sai người đuổi hắn đi.
Có điều, ta nghe nói a huynh tìm cơ hội, hung hăng đ.á.n.h cho hắn một trận, thay ta trút cơn giận vì bị phụ bạc.
Ta dưỡng thương đúng một tháng.
Bắc Cảnh bước vào mùa đông khắc nghiệt. Mắt thấy chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa là đến Tết.
Ngàn dặm đóng băng, ngàn dặm tuyết phủ, gió lạnh thấu xương thổi khiến rèm trướng bay phần phật.
Quân Bắc Nhung ở biên cảnh quấy nhiễu ngày càng thường xuyên, thậm chí còn tập kết một đội quân lớn, từng bước áp sát doanh địa nước ta.
Bọn chúng biết chúng ta sắp đón năm mới, binh sĩ trong quân khó tránh khỏi có phần lơi lỏng phòng bị. Hơn nữa, lúc này nhà nhà đều đã chuẩn bị lương thực và quần áo đón Tết, nếu không nhân cơ hội này liều một phen thì còn phải chờ đến bao giờ?
Vết thương của ta đã gần như khỏi hẳn. Hôm ấy ta ra khỏi doanh trướng, định đi xem tình hình chuẩn bị chiến đấu, vừa bước ra ngoài đã gặp Bùi Cảnh Sâm.
“A… Tiết Chiêu.”
Ta gật đầu, mắt nhìn thẳng phía trước, định lướt qua hắn mà đi, nhưng lại bị hắn chặn lại.
“Tiết Chiêu, đây là bạch ngọc cao ta tìm được, rất có hiệu quả trong việc làm mờ sẹo.”
Ta không nhận, giọng mang theo vẻ lạnh nhạt: “Không cần.”
Bàn tay Bùi Cảnh Sâm cứng đờ giữa không trung. Nhìn dáng vẻ lạnh lùng, xa cách của ta, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ lúng túng và khó xử. Hắn đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng chỉ một câu không cần của ta đã khiến tất cả nghẹn lại nơi cổ họng.
“Tiết Chiêu.” Hắn không cam lòng, đưa t.h.u.ố.c cao về phía ta thêm một chút, “Vết thương của nàng là vì ta mà có. Thuốc cao này ta phải nhờ vả nhiều nơi mới tìm được, nàng nhận lấy đi, cũng coi như một chút tâm ý của ta.”
Ta thậm chí không liếc lọ t.h.u.ố.c mỡ lấy một cái, chỉ nói: “Chỉ là một vết sẹo nhỏ mà thôi, không cần xóa. Không cần làm phiền Bùi Quận vương lo lắng. Giữa ta và ngươi, đã thanh toán xong.”
Nói xong, ta nhấc chân định vòng qua hắn rời đi.
Hắn lại một lần nữa chắn trước mặt ta, vội vàng nói: “Tiết Chiêu, nàng nghe ta giải thích. Chuyện lúc trước ta cưới Lan Nhi là ta có lỗi với nàng. Nếu nàng bằng lòng, ta…”
“Ta không muốn.” Ta ngắt lời hắn, “Bùi Quận vương, ta nghĩ hôm đại hôn của ngươi, ta đã nói rất rõ ràng rồi. Chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Bây giờ ngươi nói những lời này còn có ích gì? Một chữ ta cũng không muốn nghe.”
“Đừng giận nữa, lần sau ta sẽ chú ý.”
“Nàng còn dám có lần sau?” Hắn lập tức quay đầu, hung hăng nói, “Hôm nay nàng đúng là uy phong lắm. Nàng có biết lúc ta nghe tin nàng xảy ra chuyện, ta sợ đến mức tim như muốn ngừng đập không? Tiết Chiêu, sao nàng lại làm liều vậy chứ?”
Vẻ mặt và giọng điệu đều đầy ấm ức. Bình thường hắn vẫn luôn cười nói, vui giận đều chẳng để trong lòng, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn như vậy. Xem ra lần này quả thật ta đã khiến hắn sợ hãi.
Nếu là ngày thường, ta chẳng buồn giải thích nhiều với hắn. Nhưng hôm nay vừa đi qua một phen sinh t.ử, ta lại không ngại dỗ dành hắn.
“Nguyên Triệt, ta hiểu trong lòng ngươi bất an.” Ta kéo kéo ống tay áo hắn, “Xin lỗi, sau này ta sẽ không như vậy nữa.”
Hắn vẫn không chịu nguôi giận, mất tự nhiên nhìn vai ta, mím môi không nói.
Thấy cách này không có tác dụng, ta âm thầm nghiến răng, quyết định dùng khổ nhục kế.
“A, đau…”
“Làm sao? Làm sao vậy?” Nguyên Triệt lập tức hoảng hốt, vẻ lạnh lùng cao ngạo vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Thấy chiêu này quả nhiên hữu dụng, ta thuận thế hạ giọng mềm hơn: “Vết thương hơi căng, có chút đau.”
“Ta đi gọi quân y đến.” Nguyên Triệt nói xong liền định đứng dậy, nhưng bị ta nhanh tay giữ lại.
“Không cần.” Ta kéo tay áo hắn, mỉm cười dịu dàng, “Ngươi ở lại nói chuyện với ta một lát.”
Thông minh như Nguyên Triệt, nếu đến lúc này còn không nhận ra ta đang dùng khổ nhục kế thì thật sự là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.
Hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu, nhìn đến mức ta cũng thấy chột dạ, hắn mới đưa tay gõ nhẹ lên trán ta một cái.
“Đúng là hết cách với nàng.”
Ta chớp mắt: “Không giận nữa?”
“Ta nào dám giận nàng.” Hắn trừng ta một cái, “Nàng nói xem nàng có ngốc không, cứu ai không cứu, cứ nhất định phải cứu một kẻ từng phụ bạc mình.”
“Trước kia hắn từng cứu ta, hôm nay ta cứu hắn, coi như đã trả hết món nợ ấy.” Ta thấp giọng giải thích.
“Nàng nói hắn từng cứu nàng?” Nguyên Triệt nhíu mày.
Nhàn cư vi bất thiện
“Ừ. Năm ta tám tuổi, hắn từng cứu ta khi ta rơi xuống nước ở phủ Công chúa.”
Không ngờ nghe xong câu ấy, Nguyên Triệt lại lộ ra vẻ bừng tỉnh như đã hiểu ra mọi chuyện. Ta còn tưởng hắn định nói gì, nào ngờ hắn lại đưa tay gõ lên trán ta một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngốc ch.ết đi được.”
13
Chuyện ta bị thương cuối cùng vẫn bị di nương biết được. Người là nữ quyến, không thể đặt chân vào quân doanh, nhưng ngày nào cũng hầm canh bổ, khi thì sai a huynh, khi thì sai Nguyên Triệt mang đến cho ta, khiến ta sắp uống đến phát phì.
Bùi Cảnh Sâm áp tải lương thảo cũng không lập tức trở về kinh, a huynh cho người sắp xếp để hắn ở lại trạm dịch trong thành. Hắn ngày nào cũng đến, nhưng ta chưa bao giờ gặp hắn. Có lúc ta nằm trong doanh trướng mệt mỏi, ra ngoài hít thở không khí, vừa nhìn thấy hắn đến liền vòng đường khác tránh đi.
Nếu đã ân đoạn nghĩa tuyệt thì chẳng còn gì để nói. Trong mắt ta, hiện giờ hắn chẳng khác gì người xa lạ. Nếu không phải hắn là vị quan áp tải lương thảo được triều đình phái tới, lại có thân phận Quận vương nên được tự do ra vào quân doanh, ta đã sớm sai người đuổi hắn đi.
Có điều, ta nghe nói a huynh tìm cơ hội, hung hăng đ.á.n.h cho hắn một trận, thay ta trút cơn giận vì bị phụ bạc.
Ta dưỡng thương đúng một tháng.
Bắc Cảnh bước vào mùa đông khắc nghiệt. Mắt thấy chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa là đến Tết.
Ngàn dặm đóng băng, ngàn dặm tuyết phủ, gió lạnh thấu xương thổi khiến rèm trướng bay phần phật.
Quân Bắc Nhung ở biên cảnh quấy nhiễu ngày càng thường xuyên, thậm chí còn tập kết một đội quân lớn, từng bước áp sát doanh địa nước ta.
Bọn chúng biết chúng ta sắp đón năm mới, binh sĩ trong quân khó tránh khỏi có phần lơi lỏng phòng bị. Hơn nữa, lúc này nhà nhà đều đã chuẩn bị lương thực và quần áo đón Tết, nếu không nhân cơ hội này liều một phen thì còn phải chờ đến bao giờ?
Vết thương của ta đã gần như khỏi hẳn. Hôm ấy ta ra khỏi doanh trướng, định đi xem tình hình chuẩn bị chiến đấu, vừa bước ra ngoài đã gặp Bùi Cảnh Sâm.
“A… Tiết Chiêu.”
Ta gật đầu, mắt nhìn thẳng phía trước, định lướt qua hắn mà đi, nhưng lại bị hắn chặn lại.
“Tiết Chiêu, đây là bạch ngọc cao ta tìm được, rất có hiệu quả trong việc làm mờ sẹo.”
Ta không nhận, giọng mang theo vẻ lạnh nhạt: “Không cần.”
Bàn tay Bùi Cảnh Sâm cứng đờ giữa không trung. Nhìn dáng vẻ lạnh lùng, xa cách của ta, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ lúng túng và khó xử. Hắn đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng chỉ một câu không cần của ta đã khiến tất cả nghẹn lại nơi cổ họng.
“Tiết Chiêu.” Hắn không cam lòng, đưa t.h.u.ố.c cao về phía ta thêm một chút, “Vết thương của nàng là vì ta mà có. Thuốc cao này ta phải nhờ vả nhiều nơi mới tìm được, nàng nhận lấy đi, cũng coi như một chút tâm ý của ta.”
Ta thậm chí không liếc lọ t.h.u.ố.c mỡ lấy một cái, chỉ nói: “Chỉ là một vết sẹo nhỏ mà thôi, không cần xóa. Không cần làm phiền Bùi Quận vương lo lắng. Giữa ta và ngươi, đã thanh toán xong.”
Nói xong, ta nhấc chân định vòng qua hắn rời đi.
Hắn lại một lần nữa chắn trước mặt ta, vội vàng nói: “Tiết Chiêu, nàng nghe ta giải thích. Chuyện lúc trước ta cưới Lan Nhi là ta có lỗi với nàng. Nếu nàng bằng lòng, ta…”
“Ta không muốn.” Ta ngắt lời hắn, “Bùi Quận vương, ta nghĩ hôm đại hôn của ngươi, ta đã nói rất rõ ràng rồi. Chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Bây giờ ngươi nói những lời này còn có ích gì? Một chữ ta cũng không muốn nghe.”