"Thế mới đúng chứ."
Thấy ta cười, hắn lập tức bỏ tay xuống, đôi mắt sáng bừng, đầy vẻ đắc ý.
"Cuối cùng cũng chịu cười rồi, bằng không nàng cứ cau mày mãi, ta còn tưởng nàng sắp thành tiểu lão thái thái rồi."
"Ngươi nói gì?" Ta dựng mày.
"Không có, không có gì." Nguyên Triệt vội vàng xua tay. "Ý ta là... Chiêu Chiêu đẹp nhất."
Đôi mắt thiếu niên sáng như chứa đầy sao trời, trong đó chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng của ta, ánh mắt ấy nóng bỏng mà chân thành.
Bất giác hai má ta hơi nóng lên.
8
Sáng hôm sau, Bùi Cảnh Sâm sai người mang lễ vật tới, nói là để bày tỏ thành ý xin lỗi chuyện hôm qua.
Ta không nhận, bảo người mang nguyên vẹn trở về, tiện thể nhắn lại một câu.
"Bảo hắn tránh xa ta một chút."
Nghe nói vì chuyện đó mà Bùi Cảnh Sâm cãi nhau với Lan Nhi, nàng ta khóc lóc, đến ngày hôm sau thì bỏ về nhà mẹ đẻ.
Sau đó Bùi Cảnh Sâm lại đích thân đến dỗ dành, hai người nhanh ch.óng làm lành như cũ.
Những chuyện ấy đều chẳng còn liên quan đến ta.
Ta dự định vài hôm nữa sẽ lên đường trở về Bắc Cảnh.
Hiếm khi về kinh một chuyến, dĩ nhiên phải mua chút quà mang về.
Vãn Vãn vốn thích đồ ngọt, nghe nói trong thành vừa mở một tiệm bánh mới, điểm tâm tinh xảo, đủ loại kiểu dáng, nên ta định tranh thủ ghé qua chọn ít mang về cho con bé.
Hôm ấy xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, ta vừa bước ra khỏi cổng Tiết phủ, đang định lên xe thì nghe có người gọi tên mình.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cuối con phố, Nguyên Triệt cưỡi ngựa mặc hồng y rực rỡ, kéo cương dừng trước bậc thềm, giơ tay vẫy ta từ xa.
"Sao lại là ngươi nữa?” Ta hơi nhíu mày, giọng bất đắc dĩ.
Dạo gần đây, vị tiểu tổ tông này gần như ngày nào cũng đến Tiết phủ.
Lúc đầu còn giữ lễ, sai người đưa bái thiếp, chờ Tiết phủ cho người ra mời mới vào.
Về sau, ngay cả bái thiếp cũng lười đưa, trực tiếp cưỡi ngựa đến trước cổng phủ, nghênh ngang đứng chờ, chẳng hề để ý thân phận Vương gia của mình.
Bá phụ thấy vậy tuy cảm thấy không ổn nhưng cũng chẳng dám ngăn cản, chỉ đành mở một mắt nhắm một mắt, mặc hắn vào phủ tìm ta.
May mà hắn vẫn biết giữ chừng mực, chưa bao giờ bước vào khuê phòng của ta, chỉ đứng chờ ngoài sân hoặc trước cửa viện.
Nếu không ta nhất định sẽ cầm gậy đ.á.n.h hắn văng ra ngoài.
Lúc này Nguyên Triệt ngồi trên lưng ngựa, khoác trường bào gấm đỏ thẫm thêu chỉ vàng, dưới ánh nắng trông vô cùng nổi bật.
Nhàn cư vi bất thiện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe ta oán giận, hắn nhướng mày. "Không muốn gặp ta đến thế sao?"
Ta lắc đầu. "Thần nữ không dám."
"Còn có chuyện nàng không dám à?" Hắn cười trêu chọc, trong mắt là ý cười không che giấu. "Hôm trước suýt nữa ngươi đã rạch nát gương mặt tuấn tú của ta rồi."
Khóe mắt ta giật giật. Người này đúng là... khen mình cũng chẳng quên tiện thể chê người khác.
"Điện hạ nói đùa." Ta cười mà như không.
"Được rồi, không đùa nữa. Chiêu Chiêu, nàng định ra phố sao?"
Ta vốn không muốn đáp, nhưng thấy hắn nhìn mình chăm chú, cuối cùng vẫn gật đầu.
"Đi mua ít đồ."
"Ta đi cùng nàng" Hắn vừa nói vừa nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới.
"Kinh thành này ta thuộc như lòng bàn tay. Đúng lúc mấy hôm trước có một t.ửu lâu mới khai trương, món chân giò thủy tinh ở đó ngon tuyệt. Ta dẫn nàng đi nếm thử."
Ta còn chưa kịp tránh thì hắn đã nắm lấy cổ tay ta.
Cổ tay ta bị bàn tay ấm áp của hắn bao lấy, hơi ấm thấm qua làn da, khiến lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác rối bời khó tả.
Ta khẽ giằng tay, đang định nói nam nữ thụ thụ bất thân thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
"A tỷ, muội cũng muốn đi."
Ta quay đầu lại thì thấy Tiết Hàm tối qua còn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giờ lại bước nhanh tới, ôm cánh tay ta, dịu dàng cười nói: "A tỷ, cho muội đi cùng với. Muội cũng muốn tới Phàn Lâu ăn món chân giò thủy tinh."
Ta nhíu mày, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, Tiết Hàm... lại định giở trò gì đây?
Có thể thấy Tiết Hàm cố ý nói vậy với ta, nhưng ánh mắt nàng ta lại sáng rực khi nhìn về phía Nguyên Triệt. Chỉ trong chớp mắt, ta đã hiểu rõ tâm tư của nàng ta.
Lại nhớ đến khoảng thời gian gần đây, hễ Nguyên Triệt đến tìm ta, nàng ta cũng luôn kiếm cớ chạy sang viện của ta.
Trong lòng bỗng dâng lên chút khó chịu không rõ nguyên do. Ta rút cánh tay khỏi vòng tay nàng ta, lạnh lùng nói: "Ta muốn đi cùng ngươi khi nào?"
"Điện hạ..." Tiết Hàm nũng nịu gọi một tiếng, rồi chỉ về phía ta. "Ngài xem tỷ tỷ kìa."
"Đừng nói chuyện với ta." Nguyên Triệt bị giọng điệu nũng nịu của nàng ta làm nổi cả da gà. "Ta với ngươi không quen."
Nụ cười dịu dàng trên mặt Tiết Hàm lập tức cứng đờ. Vẻ mềm mại đáng thương cũng tan biến quá nửa, đôi mắt hoe đỏ thoáng hiện vẻ lúng túng, kinh ngạc nhìn Nguyên Triệt, như thể không ngờ mình lại bị từ chối thẳng thừng đến vậy.
Nguyên Triệt lặng lẽ dịch sang đứng cạnh ta nửa bước, vừa hay chắn giữa ta và Tiết Hàm, chặn ánh mắt nàng ta nhìn sang. Hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn.
"Bổn vương chỉ muốn đi cùng Chiêu Chiêu, người không liên quan đừng đến góp vui."
Tiết Hàm càng thêm bối rối, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t góc áo, vành mắt dần đỏ lên. Nàng ta quay sang nhìn ta, giọng đầy tủi thân xen lẫn oán trách.
"Tỷ tỷ, tỷ cứ để điện hạ đối xử với muội như vậy sao?"
Ta cúi xuống nhìn bàn tay Nguyên Triệt vẫn nắm lấy cổ tay mình, chút khó chịu trong lòng cũng theo đó tan đi đôi phần. Ta thản nhiên ngước mắt, hờ hững đáp: "Là ngươi tự chuốc lấy, trách được ai."
Thấy ta cười, hắn lập tức bỏ tay xuống, đôi mắt sáng bừng, đầy vẻ đắc ý.
"Cuối cùng cũng chịu cười rồi, bằng không nàng cứ cau mày mãi, ta còn tưởng nàng sắp thành tiểu lão thái thái rồi."
"Ngươi nói gì?" Ta dựng mày.
"Không có, không có gì." Nguyên Triệt vội vàng xua tay. "Ý ta là... Chiêu Chiêu đẹp nhất."
Đôi mắt thiếu niên sáng như chứa đầy sao trời, trong đó chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng của ta, ánh mắt ấy nóng bỏng mà chân thành.
Bất giác hai má ta hơi nóng lên.
8
Sáng hôm sau, Bùi Cảnh Sâm sai người mang lễ vật tới, nói là để bày tỏ thành ý xin lỗi chuyện hôm qua.
Ta không nhận, bảo người mang nguyên vẹn trở về, tiện thể nhắn lại một câu.
"Bảo hắn tránh xa ta một chút."
Nghe nói vì chuyện đó mà Bùi Cảnh Sâm cãi nhau với Lan Nhi, nàng ta khóc lóc, đến ngày hôm sau thì bỏ về nhà mẹ đẻ.
Sau đó Bùi Cảnh Sâm lại đích thân đến dỗ dành, hai người nhanh ch.óng làm lành như cũ.
Những chuyện ấy đều chẳng còn liên quan đến ta.
Ta dự định vài hôm nữa sẽ lên đường trở về Bắc Cảnh.
Hiếm khi về kinh một chuyến, dĩ nhiên phải mua chút quà mang về.
Vãn Vãn vốn thích đồ ngọt, nghe nói trong thành vừa mở một tiệm bánh mới, điểm tâm tinh xảo, đủ loại kiểu dáng, nên ta định tranh thủ ghé qua chọn ít mang về cho con bé.
Hôm ấy xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, ta vừa bước ra khỏi cổng Tiết phủ, đang định lên xe thì nghe có người gọi tên mình.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cuối con phố, Nguyên Triệt cưỡi ngựa mặc hồng y rực rỡ, kéo cương dừng trước bậc thềm, giơ tay vẫy ta từ xa.
"Sao lại là ngươi nữa?” Ta hơi nhíu mày, giọng bất đắc dĩ.
Dạo gần đây, vị tiểu tổ tông này gần như ngày nào cũng đến Tiết phủ.
Lúc đầu còn giữ lễ, sai người đưa bái thiếp, chờ Tiết phủ cho người ra mời mới vào.
Về sau, ngay cả bái thiếp cũng lười đưa, trực tiếp cưỡi ngựa đến trước cổng phủ, nghênh ngang đứng chờ, chẳng hề để ý thân phận Vương gia của mình.
Bá phụ thấy vậy tuy cảm thấy không ổn nhưng cũng chẳng dám ngăn cản, chỉ đành mở một mắt nhắm một mắt, mặc hắn vào phủ tìm ta.
May mà hắn vẫn biết giữ chừng mực, chưa bao giờ bước vào khuê phòng của ta, chỉ đứng chờ ngoài sân hoặc trước cửa viện.
Nếu không ta nhất định sẽ cầm gậy đ.á.n.h hắn văng ra ngoài.
Lúc này Nguyên Triệt ngồi trên lưng ngựa, khoác trường bào gấm đỏ thẫm thêu chỉ vàng, dưới ánh nắng trông vô cùng nổi bật.
Nhàn cư vi bất thiện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe ta oán giận, hắn nhướng mày. "Không muốn gặp ta đến thế sao?"
Ta lắc đầu. "Thần nữ không dám."
"Còn có chuyện nàng không dám à?" Hắn cười trêu chọc, trong mắt là ý cười không che giấu. "Hôm trước suýt nữa ngươi đã rạch nát gương mặt tuấn tú của ta rồi."
Khóe mắt ta giật giật. Người này đúng là... khen mình cũng chẳng quên tiện thể chê người khác.
"Điện hạ nói đùa." Ta cười mà như không.
"Được rồi, không đùa nữa. Chiêu Chiêu, nàng định ra phố sao?"
Ta vốn không muốn đáp, nhưng thấy hắn nhìn mình chăm chú, cuối cùng vẫn gật đầu.
"Đi mua ít đồ."
"Ta đi cùng nàng" Hắn vừa nói vừa nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới.
"Kinh thành này ta thuộc như lòng bàn tay. Đúng lúc mấy hôm trước có một t.ửu lâu mới khai trương, món chân giò thủy tinh ở đó ngon tuyệt. Ta dẫn nàng đi nếm thử."
Ta còn chưa kịp tránh thì hắn đã nắm lấy cổ tay ta.
Cổ tay ta bị bàn tay ấm áp của hắn bao lấy, hơi ấm thấm qua làn da, khiến lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác rối bời khó tả.
Ta khẽ giằng tay, đang định nói nam nữ thụ thụ bất thân thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
"A tỷ, muội cũng muốn đi."
Ta quay đầu lại thì thấy Tiết Hàm tối qua còn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giờ lại bước nhanh tới, ôm cánh tay ta, dịu dàng cười nói: "A tỷ, cho muội đi cùng với. Muội cũng muốn tới Phàn Lâu ăn món chân giò thủy tinh."
Ta nhíu mày, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, Tiết Hàm... lại định giở trò gì đây?
Có thể thấy Tiết Hàm cố ý nói vậy với ta, nhưng ánh mắt nàng ta lại sáng rực khi nhìn về phía Nguyên Triệt. Chỉ trong chớp mắt, ta đã hiểu rõ tâm tư của nàng ta.
Lại nhớ đến khoảng thời gian gần đây, hễ Nguyên Triệt đến tìm ta, nàng ta cũng luôn kiếm cớ chạy sang viện của ta.
Trong lòng bỗng dâng lên chút khó chịu không rõ nguyên do. Ta rút cánh tay khỏi vòng tay nàng ta, lạnh lùng nói: "Ta muốn đi cùng ngươi khi nào?"
"Điện hạ..." Tiết Hàm nũng nịu gọi một tiếng, rồi chỉ về phía ta. "Ngài xem tỷ tỷ kìa."
"Đừng nói chuyện với ta." Nguyên Triệt bị giọng điệu nũng nịu của nàng ta làm nổi cả da gà. "Ta với ngươi không quen."
Nụ cười dịu dàng trên mặt Tiết Hàm lập tức cứng đờ. Vẻ mềm mại đáng thương cũng tan biến quá nửa, đôi mắt hoe đỏ thoáng hiện vẻ lúng túng, kinh ngạc nhìn Nguyên Triệt, như thể không ngờ mình lại bị từ chối thẳng thừng đến vậy.
Nguyên Triệt lặng lẽ dịch sang đứng cạnh ta nửa bước, vừa hay chắn giữa ta và Tiết Hàm, chặn ánh mắt nàng ta nhìn sang. Hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn.
"Bổn vương chỉ muốn đi cùng Chiêu Chiêu, người không liên quan đừng đến góp vui."
Tiết Hàm càng thêm bối rối, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t góc áo, vành mắt dần đỏ lên. Nàng ta quay sang nhìn ta, giọng đầy tủi thân xen lẫn oán trách.
"Tỷ tỷ, tỷ cứ để điện hạ đối xử với muội như vậy sao?"
Ta cúi xuống nhìn bàn tay Nguyên Triệt vẫn nắm lấy cổ tay mình, chút khó chịu trong lòng cũng theo đó tan đi đôi phần. Ta thản nhiên ngước mắt, hờ hững đáp: "Là ngươi tự chuốc lấy, trách được ai."