Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên - Phần 4

Chương 31: Xông vào trà trang Phác gia

 

Đêm ngày thứ hai sau khi Tiền Đồng rời đi, Tống Doãn Chấp nhận được một phong thư bồ câu truyền tin:

【Lam Dực Chi đã hội hợp với Minh Phượng quận chúa, Phác Thừa Quân đang nằm trong tay quận chúa.】

Đến ngày thứ tư, hắn nhận được bức thứ hai:

【Thất cô nương đã tới Hải Châu.】

Sau đêm đó trở về, Thẩm Triệt vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi chuyện Phác Thừa Quân bị cướp đi, trút giận mắng Vương Triệu một trận té tát.

Vương Triệu không hé nửa lời. Kỹ không bằng người, bị mắng cũng đáng.

Đêm Tống thế t.ử và Thẩm công t.ử rời đi, lão phu nhân nhà họ Tiền đã tới, còn dẫn theo Tiền gia Ngũ cô nương, nói là mang chút y phục cho Tiền Đồng. Vương Triệu sợ xảy ra biến cố, liền bảo cứ để đồ lại, hắn sẽ tự tay mang vào cho Thất cô nương. Nhưng Tiền lão phu nhân nói đó đều là đồ dùng riêng của nữ nhi gia, không tiện qua tay người khác.

Để hắn yên tâm, Tiền lão phu nhân lấy chính mình làm con tin, ở lại chỗ Vương Triệu, để Tiền gia Ngũ cô nương một mình xuống địa lao.

Vương Triệu hiểu rất rõ sự xảo quyệt của Tiền Thất cô nương, lại đã được thế t.ử nhắc nhở từ trước, không dám sơ suất chút nào. Hắn còn để thêm một lớp phòng bị, sai người tiếp đãi Tiền lão phu nhân, còn bản thân thì theo Ngũ cô nương cùng vào trong.

Đến nhà lao, Ngũ cô nương nói chuyện với Thất cô nương một lúc.

Nói những gì, Vương Triệu nghe không sót một chữ.

Ngũ cô nương nói:

“Nhị bá đã tỉnh rồi, nhị thẩm đã đón người về nhà, dưỡng một thời gian là sẽ khỏi. Thất muội không cần lo lắng. Chỉ là bản thân muội, e rằng phải chịu chút khổ. Tổ mẫu đã nói, tri châu phủ nay không còn như trước, các vị đại nhân bên trong đều coi trọng công bằng, sẽ không oan uổng nhà ta. Muội đừng nóng vội, cứ an tâm chờ các đại nhân tìm ra chứng cứ, trả lại trong sạch cho Tiền gia, đến lúc đó Thất muội có thể quang minh chính đại rời khỏi đây.”

Thất cô nương gật đầu:

“Tổ mẫu đã nói vậy, ta còn biết làm sao?”

Nghe đến đây, Vương Triệu mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngũ cô nương liền đưa bọc đồ trong tay cho Thất cô nương:

“Bộ y phục này, tổ mẫu đã mang tới trước Phật, dùng hương khói xông qua. Thất muội thay vào, trừ đi chút xui rủi trên người.”

Hai người cùng vào sau bình phong thay đồ, Vương Triệu không thể xông vào nhìn chằm chằm, chỉ đành đứng canh ngoài cửa.

Sau đó Ngũ cô nương bước ra, nắm tay Thất cô nương đã thay y phục xong:

“Giờ cũng không còn sớm, ta đi trước, muội bảo trọng.”

Vương Triệu tận mắt thấy Ngũ cô nương xách đèn đi ra. Trước khi đi, Thất cô nương bên trong còn quay sang nói với gia chủ họ Lư đối diện:

“Lư gia chủ có cần gì không? Lần sau a tỷ lại tới, sẽ mang vào cho ngài?”

Lư gia chủ khách khí cảm ơn:

“Thất cô nương có lòng rồi. Ta một kẻ cô độc, thở được thêm một hơi đã thấy dư thừa, đâu còn cần ngoại vật.”

Người đã đi, Vương Triệu vẫn không nhận ra có gì bất ổn.

Cho tới khi Tống thế t.ử và Thẩm công t.ử quay lại.

Thẩm công t.ử nổi giận đùng đùng xông thẳng xuống địa lao, lôi vị “hàng giả” kia ra.

Vương Triệu nghe tin vội chạy tới, Thẩm Triệt đã bắt đầu thẩm vấn:

“Tiền gia Ngũ cô nương, ngươi tên là gì?”

Vương Triệu nhìn cô nương quỳ dưới đất, co rúm thành một cục, dung mạo giống Thất cô nương đến tám chín phần nhưng lại không phải nàng, trong đầu “ong” một tiếng, như nổ tung.

Tiền Ngũ cô nương lớn tuổi hơn Thất cô nương, nhưng tính tình lại non nớt hơn nhiều. Bị Thẩm Triệt dọa cho run rẩy toàn thân, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhất quyết không chịu nói ra khuê danh:

“Dân nữ… dân nữ chỉ gọi là Ngũ cô nương…”

Thẩm Triệt lúc này hận không thể g.i.ế.c người:

“Nhà họ Tiền thật sự cho rằng quan phủ không làm gì được các ngươi sao? Giúp người khác vượt ngục, tội đồng mưu với kẻ vượt ngục! Trói nàng ta lên giá hình. Bao giờ Tiền Thất cô nương trở về, bấy giờ mới thả xuống.”

Quan sai còn chưa kịp động thủ, Tiền gia Ngũ cô nương đã trợn tròn hai mắt.

Ngất xỉu tại chỗ.

——

Phác Nhị không bắt được, Tiền Thất cô nương với tư cách nghi phạm lại vượt ngục. Từ sau ngày đó, nàng không còn xuất hiện nữa, ngay cả người Tiền gia cũng không biết nàng đã đi đâu.

Thẩm Triệt lục tung cả Dương Châu tìm người.

Tìm Phác gia nhị công t.ử, tìm Tiền gia Thất cô nương.

Tiểu Yêu

Thậm chí còn phong tỏa cổng thành, nhưng vẫn không có nửa điểm tin tức.

Đến ngày thứ năm, Tống Doãn Chấp lại nhận được một phong thư bồ câu truyền tin:

【Phác gia đại công t.ử đã về.】

Tống Doãn Chấp không chờ thêm nữa, vội vàng dặn Thẩm Triệt một câu:

“Ta đi Phúc Châu mấy ngày.”

Nói xong liền xuống địa lao, lần lượt đá mở hai cánh cửa ngục, nhìn A Kim và Phù Nhân bên trong đang ngơ ngác, bình thản nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ra ngoài, theo ta đi một chuyến.”

Hai người bị giam mấy ngày, kêu oan đến khản cả cổ mà chẳng có ai tới. Người của tri châu phủ cũng không biết có phải cố ý nhằm vào họ hay không, trước cửa có hai nha dịch canh giữ, đến giờ còn thay ca, ổ khóa trên cửa ngục còn treo thêm mấy cái, rõ ràng là không cho hai người chút cơ hội trốn ra.

Thấy Tống Doãn Chấp, A Kim suýt khóc:

“Cô gia, cuối cùng ngài cũng tới rồi! Chúng tôi thật sự bị oan mà! Khi tiểu thư và chúng tôi tới nơi, người nhà họ Lư đã bị g.i.ế.c sạch rồi. Chính là nhị công t.ử họ Lư còn thoi thóp, cầu xin tiểu thư cứu con trai hắn, tiểu thư mềm lòng nên đi cứu, ai ngờ lại rơi đúng vào bẫy của kẻ khác…”

Thấy Tống Doãn Chấp chỉ đến một mình, phía sau không có người Tiền gia, hắn hỏi tiếp:

“Tiểu thư đâu? Cô gia có đi thăm nàng không? Nàng chịu không nổi bị oan nhất, chỉ sợ tức quá mà sinh chuyện. À phải rồi… cô gia vào đây bằng cách nào? Chúng ta đã được minh oan chưa?”

Từ khi Tống Doãn Chấp đến Tiền gia, luôn là A Kim hầu hạ, cũng coi như nửa tiểu tư thân cận, hai người quen biết, A Kim không kiêng dè nữa, nhịn không được than thở:

“Ta thấy đám đại nhân từ triều đình tới lần này cũng chẳng ra sao, không chịu động não, chẳng phân xanh đỏ đen, cứ thế nhốt người lại…”

Tống Doãn Chấp không để ý tới hắn, xoay người đi ra ngoài.

A Kim và Phù Nhân vội vàng theo sau.

A Kim còn định hỏi nhị gia nhà họ Tiền đã tỉnh chưa, Thất cô nương ở đâu:

“Cô…”

Phía trước, thị vệ đang đứng gác bỗng cúi mình hành lễ với người đi đầu:

“Thế t.ử.”

Tống Doãn Chấp gật đầu một cái.

Ngay lập tức, A Kim và Phù Nhân như bị sét đ.á.n.h, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, chân không nhấc lên nổi. A Kim cứng đờ quay đầu lại, đúng lúc Phù Nhân cũng nhìn sang hắn, hắn hỏi:

“Vừa rồi… hắn gọi là gì?”

Phù Nhân liền biết mình không nghe nhầm.

Lần này, chân hai người càng mềm nhũn, đứng không vững nữa.

Tống Doãn Chấp đi được một đoạn, không thấy hai người theo kịp, quay đầu liếc nhìn hai kẻ ngây như phỗng, lạnh giọng nói:

“Đi hay không?”

...

Do khí hậu và địa thế, các nước láng giềng quanh năm ăn thịt. Nếu không có trà để hóa giải khí huyết nặng mùi tanh trong cơ thể, rất dễ sinh bệnh. Vì vậy, từ rất sớm, họ đã dùng chiến mã để trao đổi trà với Đại Ngu.

Về sau, khi Đại Ngu dần cường thịnh, liền chấm dứt việc giao dịch ngựa, chuyển sang nhắm vào con đường buôn lậu.

Nhà họ Thôi ở Dương Châu là đầu mối buôn lậu trà lớn nhất. Sau khi thu gom trà từ Thục Châu, họ men theo Hoàng Hải — nơi triều đình khó kiểm soát — dựa lưng vào Phác gia, lén vận chuyển sang nước láng giềng để thu lợi kếch xù.

Năm nay, toàn bộ trà của nhà họ Thôi đều chìm xuống đáy biển, chẳng khác nào cắt đứt mạch sống của nước láng giềng kia.

Nhưng cũng không phải là không còn gì.

Trà Thục Châu quả thực đã trống kho, song vẫn còn trà Kiến Châu ở Phúc Châu.

Kiến trà là cống phẩm, giá cả đắt đỏ.

Trước kia, Tiền Đồng từng tặng Tống Doãn Chấp một bánh Tiểu Long Đoàn, chính là thượng phẩm trong Kiến trà. Vì nhu cầu trong nước rất lớn, số lượng lại hiếm, nên khi buôn lậu, người ta chỉ mang theo một phần nhỏ.

Phần lớn còn lại, các năm trước đều được tiêu thụ trong nước.

Năm nay tình thế đặc biệt, nước láng giềng tất nhiên sẽ dòm ngó đến Kiến trà. Tống Doãn Chấp đã sớm cho người theo dõi, vì vậy ngay từ lúc bắt đầu đàm phán với Tiền Đồng, hắn đã dặn trước, không cho nàng đụng tới trà.

Thế nhưng hôm nay, người của Tiền gia lại tìm tới cửa.

A Kim bước lên mấy bậc thềm trước cửa trà trang, nắm lấy vòng sắt trên cánh cửa, gõ ba tiếng, rồi hướng vào trong gọi lớn:

“Ta là người của Tiền gia Thất cô nương, hôm nay tới đây muốn cùng đại công t.ử bàn một vụ làm ăn.”

Nói xong, hắn quay đầu liếc nhìn người đang giả dạng gia nô đứng phía sau — Thất cô… không đúng, Tống thế t.ử — cười khô khốc, dùng ánh mắt hỏi xem mình nói như vậy đã ổn chưa.

Từ Dương Châu một đường tới đây, ba người không dừng không nghỉ. Mồ hôi sau lưng A Kim khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, giờ bết c.h.ặ.t vào người, gió vừa thổi qua liền lạnh buốt.

Tống Doãn Chấp gật đầu.

A Kim như trút được gánh nặng, quay người lại tiếp tục gọi:

“Ta là người của Tiền gia Thất cô nương…”

Gọi đến lần thứ ba, cửa cuối cùng cũng mở ra. Một quản sự bước ra, nhận ra A Kim, khách khí nói:

“Nếu là người của Thất cô nương thì mời vào nhanh. Chỉ là mấy vị hôm nay đến không đúng lúc, đại công t.ử không—”

Lời còn chưa dứt, trên cổ hắn đã kề một lưỡi d.a.o.

Hơn mười ám vệ đồng loạt xông vào trà trang.