Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên - Phần 4

Chương 12: Tiệc đính thân

 

Tiệc đính thân.

Vì tổ chức ngay tại trà lâu nhà mình, người đến đều là người quen, Tiền phu nhân không cần giấu giếm vẻ đắc ý trong lòng nữa. Bà ngồi cùng nhị phu nhân, tam phu nhân cười nói rôm rả, vui vẻ vô cùng.

“Vẫn là con bé Đồng nhi có mắt nhìn.” Tiền phu nhân ghé tai hai người kia nói nhỏ, “Hồi đó sao chúng ta lại không nhìn ra cô gia tốt thế chứ? Ta còn từng nghĩ ra mấy chủ ý dở hơi muốn đuổi người ta đi. Hai người có để ý không, càng nhìn cô gia càng thấy cao quý. Nhớ ngày đầu hắn tới, mặc một thân áo xanh, Đồng nhi nói là nhặt về từ bên ngoài, suýt nữa làm ta sợ c.h.ế.t khiếp…”

Có lúc, Tiền phu nhân cũng không thể không bội phục lão phu nhân.

Năm đó đại phòng xảy ra chuyện, lão phu nhân không chọn ba người con trai kế thừa gia nghiệp, lại chọn Tiền Đồng khi ấy chưa đầy mười tuổi để bồi dưỡng.

Bề ngoài nhị gia là gia chủ, nhưng người thật sự chống đỡ cả Tiền gia, lại chính là đứa con gái duy nhất này. Khi lão phu nhân đưa ra quyết định ấy, tam gia tứ gia đều không phục, ngay cả cha nàng cũng từng hoài nghi.

Thế nhưng ba năm Tiền Đồng quản gia, cuộc sống Tiền gia lại ngày càng hưng thịnh.

Mỗi quyết sách nàng đưa ra, đều chu toàn hơn cả cha nàng nghĩ.

Trước kia Tiền phu nhân chỉ khắc ghi lời thầy bói nói “không phú thì quý”, tự mình mơ mộng một giấc đẹp, còn trách Tiền Đồng không nghe lời, không biết tốt xấu. Giờ thì sao?

Lam gia sụp đổ, Lam tiểu công t.ử còn đang chờ triều đình trả lại công đạo trong nha môn tri châu. Còn Thôi gia từng đắc ý tự cho là thắng, bị quan phủ tịch thu gia sản, người c.h.ế.t thì c.h.ế.t, kẻ vào ngục thì vào ngục. Thôi lục nương bị áp giải lên Kim Lăng, chính Đồng nhi còn giúp nàng ta chuẩn bị bạc, chỉ mong trên đường không bị người ta ức h**p.

Nếu khi xưa người đính hôn với Lam gia là Tiền gia, thì bây giờ bọn họ còn có thể yên ổn ngồi đây ăn tiệc đính thân sao?

Vì thế, Tiền phu nhân càng nhìn cô gia càng thuận mắt.

Xuất thân thấp một chút thì tốt, ngày tháng mới yên ổn.

Tứ phu nhân cười nói:

“Nhị tẩu đâu phải hôm nay mới biết cô gia tuấn tú. Đồng nhi từ nhỏ đã là người nhìn mặt mà chơi, ai đẹp thì chơi với người đó…”

Tam phu nhân vẫn chưa chịu thôi, tiếc rẻ nói:

“Tốt thì tốt thật, nhưng nếu để ta chọn, vẫn thấy cháu trai ta hợp hơn. Thân càng thêm thân chẳng phải càng tốt sao?”

Tiền phu nhân liếc bà ta một cái, lười vạch trần. Tứ phu nhân không nhịn được, mỉa mai:

“Giờ là lúc nào rồi còn nhắc cháu ngoại nhà ngươi? Ngoài xuất thân ra, hắn có điểm nào sánh được với cô gia?”

Tiếng bàn tán thỉnh thoảng lại lọt vào tai. Tiền Đồng mấy lần muốn giả điếc, tiện thể nhét luôn tai của Tống thế t.ử bên cạnh. Nàng chợt hối hận vì đã đồng ý với Tiền phu nhân mời cả tam phòng tứ phòng tới; lẽ ra chỉ nên ăn một bữa cơm trong nhà cho xong chuyện.

Tiền phu nhân càng nói càng quá:

“Sau này thành thân rồi sinh thêm vài đứa, con trai giống cô gia, cao ráo tuấn tú; con gái thì giống mẹ, Đồng nhi dung mạo cũng đâu kém. Hồi nhỏ ta vừa bế nó ra, ai mà không ngưỡng mộ…”

Tiền Đồng đờ người quay sang. d** tai của Tống thế t.ử bên cạnh hình như lại đổi màu. Nàng hỏi:

“Có ngột ngạt không? Ra ngoài hít thở chút nhé?”

Tống thế t.ử gật đầu.

Tiền Đồng liền đứng dậy, chào ba vị gia gia và ba vị phu nhân nhà họ Tiền:

“Mọi người cứ trò chuyện, con đưa Quân Chẩn đi dạo chút.”

Bữa chính đã xong, giờ là trà bánh. Hai người trẻ da mặt mỏng, họ ở đây nhiều lời Tiền phu nhân cũng không tiện nói, liền đáp:

“Ra ngoài dạo cũng được…”

“Nhắc mới nhớ, tiểu công t.ử sao còn chưa tới?”

“Chắc cũng sắp rồi.” Tiền Đồng vội đáp một câu, kéo Tống thế t.ử rời khỏi nơi thị phi.

Ra khỏi đại sảnh, nàng lại dẫn Tống Doãn Chấp vào một gian nhã phòng riêng. Ngoài cửa sổ là nội viện trà lâu, trồng nhiều hoa cỏ. Hôm qua vừa mưa một trận, cảnh sắc hẳn không tệ.

Không còn tiếng ồn ào bên tai, Tiền Đồng thoải mái hẳn. Nàng mở cửa sổ, để mảng xanh bên ngoài tràn vào, vừa nói với Tống thế t.ử phía sau:

“Họ không biết thân phận của chàng, phụ nhân nói chuyện vốn không kiêng kỵ, mong thế t.ử đừng để bụng.”

Tiểu Yêu

“Không sao.”

Ngừng một chút, hắn lại nói:

“Cho nàng.”

Cho nàng cái gì?

Tiền Đồng ngạc nhiên quay đầu, thấy trong tay Tống Doãn Chấp đang cầm một chiếc hộp nhỏ, đưa về phía nàng. Tặng nàng sao? Nàng ngơ ngác nhận lấy, vẫn còn hoài nghi:

“Tặng cho ta?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ừ.” Tống Doãn Chấp nói, “Quà sinh nhật.”

Hôm ấy nàng chỉ thuận miệng nhắc một câu, không ngờ Tống thế t.ử vẫn nhớ. So với việc món đồ quý giá đến mức nào, Tiền Đồng lại càng tò mò hơn: một Tống thế t.ử mắt không dung nổi hạt cát, nghiêm chỉnh đoan chính như vậy, rốt cuộc sẽ tặng nàng thứ gì.

Nàng mở chiếc hộp ngay trước mặt hắn. Bên trong là một miếng ngọc bội màu nguyệt bạch, tua ngọc ở cuối đã được thắt sẵn.

Tiền Đồng buôn bán nhiều năm, đồ tốt gặp không ít, liếc mắt một cái đã nhận ra món này không hề tầm thường.

Trong lòng vừa thầm khen không hổ là Tống thế t.ử, ra tay quả thật hào phóng, liền nghe hắn chậm rãi nói:

“Hiện nay tình thế đặc biệt, lễ vật đính thân, sau này ta sẽ bù. Vật này là thứ ta từng đeo bên mình, nay trao cho thất nương t.ử: một là làm tín vật định tình, hai là lời hứa. Hôm nay tiệc đính thân tuy phụ mẫu của Tống mỗ không có mặt, nhưng với ta, đây là lần đầu tiên trong đời, cũng sẽ là lần cuối cùng. Tống mỗ lấy vật này làm ước, hứa với thất nương t.ử một đời không rời, không bỏ, cũng mong thất nương t.ử trân trọng.”

Thần sắc hắn nghiêm túc, giọng nói không nhanh không chậm, từng chữ rõ ràng. Lời thề trọn đời trọn kiếp thốt ra từ miệng một Tống thế t.ử chính trực liêm minh, lại càng thêm trang trọng và thiêng liêng.

Tiền Đồng đứng sững tại chỗ, nhất thời thất thần.

Nhiệt độ của bạch ngọc truyền từ đầu ngón tay tới. Nàng nghĩ, giờ phút này cho dù là người lòng dạ sắt đá đến đâu, cũng sẽ bị tấm chân thành của vị công t.ử quyền cao chức trọng, thanh quý này làm cho cảm động.

Vì thế, khi luồng ấm áp trong tim dâng lên, nàng cũng không hề kháng cự.

Nàng vuốt nhẹ miếng ngọc bạch, cái lạnh của ngọc hòa quyện với hơi ấm nơi đầu ngón tay. Nàng ngẩng đầu nhìn vị công t.ử nghiêm túc trước mặt, mím môi cười hỏi:

“Tống thế t.ử thật sự thấy ta xứng đáng sao? Không hối hận chứ?”

Nàng chỉ là con gái một thương hộ. Còn hắn, sớm muộn gì cũng sẽ rời nơi này, quay về cuộc sống vốn thuộc về mình. Hắn chắc rằng sau khi trở lại thế giới phồn hoa ấy, vẫn sẽ nhớ đến phút nhất thời xúc động hôm nay sao?

Tống Doãn Chấp đáp:

“Không hối hận.”

Đã lựa chọn, hắn sẽ không hối hận.

“Vậy ta nhận nhé?” Ánh mắt của thế t.ử quá trong trẻo. Nàng nhận lấy lễ vật, lấy miếng bạch ngọc ra khỏi hộp, treo bên hông mình, cúi đầu ngắm một lúc rồi nhíu mày nói:

“Hôm nay y phục phối có hơi rườm rà, hình như không hợp lắm.”

“Rất đẹp.”

Tiền Đồng nghiêng đầu hỏi hắn:

“Đẹp thật sao?”

Tống Doãn Chấp mỉm cười đáp lại. Hắn còn chưa kịp trả lời, thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Thẩm Triệt phong trần mệt mỏi, vừa cưỡi ngựa gấp gáp tới trà lâu, còn chưa kịp tháo áo choàng đã vội vàng hỏi thăm xem “thất cô gia” mà họ nhắc tới đang ở đâu.

Phù Nhân dẫn người tới đây.

Thẩm Triệt không chờ nàng gọi cửa, “rầm” một tiếng đẩy cửa xông vào. Hai người đang trò chuyện trong phòng vì hắn đột ngột xuất hiện mà ngơ ngác ngẩng đầu.

Hắn vào quá vội, khóe môi hai người vẫn còn vương ý cười.

Nhưng lúc này Thẩm Triệt đã bị thành kiến che mắt, chẳng thấy gì khác. Vừa vào phòng liền q*** t** đóng cửa, nói với người bên ngoài:

“Tất cả ra ngoài. Ta có chuyện muốn nói với thất nương t.ử.”

Đến nước này rồi, che giấu thân phận hay nhẫn nhục chịu đựng đều không còn ý nghĩa.

Hắn muốn vạch trần chân tướng, để tiểu nương t.ử không biết trời cao đất dày của Tiền gia này mở to mắt nhìn cho rõ: người mà nàng bắt cóc, muốn chiếm làm của riêng, rốt cuộc là ai.

“Yêu nữ, ngươi có biết hắn—”

Tiền Đồng cắt lời:

“Thẩm công t.ử, không được mắng người.”

“Ta mắng ngươi thì sao? Với những chuyện ngươi đã làm, sớm đủ để bồi thêm một cái đầu—” Thẩm Triệt bỗng khựng lại, khiếp sợ nhìn Tiền Đồng, hỏi:

“Ngươi gọi ta là gì?”

Tiền Đồng không để ý tới hắn, nghiêng người nói với Tống Doãn Chấp phía sau:

“Thế t.ử, biểu công t.ử muốn c.h.é.m đầu ta, phải làm sao đây?”