Phế Thái Tử Và Tiểu Ngốc Thê

Chương 3

Ta vẫn không hiểu.

Lý Diễm vốn dĩ vẫn luôn là Lý Diễm mà.

Hôm ấy ta đợi ở Cần Chính điện rất lâu, rất lâu, cuối cùng mới thấy có người khiêng Lý Diễm trở về.

Trên y phục của chàng nhuốm đầy m.á.u, khiến ta sợ đến mức hai tay không biết phải đặt vào đâu.

Ta chỉ biết đứng nhìn người trong điện ra vào không ngớt.

Cuối cùng, sau khi các tỳ nữ thay cho chàng một bộ y phục sạch sẽ, tất cả đều lui ra ngoài.

"Nàng khóc cái gì?"

Lý Diễm nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn ta.

Ta hít hít mũi, nghẹn ngào hỏi chàng.

"Người có đau không?"

Hàng mi dài của chàng khẽ run lên, đôi mắt đen sâu thẳm như không thấy đáy.

"Nàng không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao?"

Chàng kéo ta lại gần, một tay siết lấy cổ ta, giọng nói trầm thấp.

"Phụ thân nàng gả nàng cho ta là có dụng ý gì, nàng thật sự không hiểu sao?"

Ta sợ đến ngẩn người một lúc.

Ngay sau đó, ta gật đầu.

"Ta hiểu."

Ta nghẹn ngào, nhỏ giọng nói.

"Là ta nói với phụ thân rằng ta thích người, ta bằng lòng gả cho người."

Đôi mắt chàng khẽ run lên, bàn tay cũng chậm rãi buông lỏng.

Ta nằm sấp trên người chàng, dè dặt hỏi ra điều mà ta đã muốn hỏi từ đêm tân hôn cách đây một tháng.

"Thái t.ử điện hạ, có phải người chê Dao Dao ngốc nên không muốn cưới ta không?"

Lý Diễm không đáp lời.

Ta lại ngước mắt nhìn thì thấy chàng đã ngủ mất rồi.

Ta bĩu môi, đành lặng lẽ rời khỏi người chàng, cẩn thận nằm xuống bên cạnh.

"Bọn họ nói sau này đều không thể gọi chàng là Thái t.ử điện hạ nữa." Ta nằm nghiêng trên giường nhìn chàng. "Vậy sau này ta gọi chàng là phu quân được không?"

Chàng nhắm mắt, hàng mi dài dường như khẽ động.

Đáp lại ta chỉ có tiếng hít thở rất khẽ của chàng.

"Chàng không nói gì, vậy ta coi như chàng đã đồng ý rồi."

Không biết là vì ta thích cách xưng hô "phu quân", hay vì hài lòng với sự thông minh của chính mình.

Nói xong, ta che miệng cười ngây ngô.

Cười cười một hồi, ta cũng ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh dậy, ngoài cửa truyền đến từng trận huyên náo ồn ào.

Lý Diễm nằm bên cạnh vẫn chưa tỉnh.

Ta nhẹ tay nhẹ chân bước ra ngoài, liền nhìn thấy trước cửa có mấy cung nhân lạ mặt.

"Các ngươi là ai?" Ta đứng trước cửa Cần Chính điện, vừa để ma ma chỉnh lại b.úi tóc rối cho ta, vừa trừng mắt nhìn đám cung nhân trước mặt.

Tên cung nhân đứng đầu thấy ta thì nở một nụ cười khó coi.

"Nô tài là người hầu bên cạnh bệ hạ, hôm nay phụng khẩu dụ của bệ hạ đến đây."

Hắn vừa nói vừa cất cao giọng hướng vào trong điện.

"Tội dân Lý Diễm bị lưu đày đến Duyện Châu, phải khởi hành ngay trong hôm nay, không được tiếp tục lưu lại kinh thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói xong, hắn lại quay sang nhìn ta.

"Bệ hạ còn nói, Cố tướng tận trung vì nước, lao khổ công cao, người là thiên kim của Cố tướng, chỉ cần Lý Diễm viết một phong hòa ly thư, người liền có thể bình an trở về phủ Thừa tướng."

Ta chớp chớp mắt.

"Hòa ly thư là gì?"

Ta quay đầu hỏi ma ma.

Ma ma lộ vẻ khó xử, ghé sát tai ta nhỏ giọng nói: "Đó là cắt đứt quan hệ phu thê giữa người và Lý công t.ử."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta không muốn.

Còn chưa kịp lên tiếng, phía sau đã vang lên tiếng bước chân.

Ta vừa quay đầu lại liền thấy Lý Diễm đứng sau cánh cửa.

Chàng chỉ mặc chiếc áo trong màu trắng mà các cung tỳ thay cho chàng từ hôm qua, gương mặt tuấn mỹ tái nhợt như tuyết đầu đông.

Ta vội vàng xoay người định chạy đến bên chàng, nhưng lại quên mất ma ma vẫn đang b.úi tóc cho ta.

Mái tóc bị kéo mạnh một cái, đau đến mức nước mắt ta lập tức dâng đầy hốc mắt.

"Lý Diễm, bệ hạ niệm tình ngươi thương thế chưa lành, đặc biệt chuẩn cho ngươi ngồi xe ngựa rời kinh, xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cửa cung."

Tên cung nhân đáng ghét kia thấy Lý Diễm bước ra thì giọng nói càng thêm the thé.

Lý Diễm không buồn nhìn hắn, chỉ hờ hững dừng ánh mắt trên người ta.

Ánh mắt chàng dừng lại trên b.úi tóc đã rối tung của ta, khẽ nhíu mày.

Có lẽ chàng cũng cảm thấy ta thật sự quá ngốc.

Nghĩ đến lời ma ma vừa nói.

Ta sợ hãi vội nắm lấy vạt áo chàng, lắc đầu với chàng.

"Phu... phu quân, đừng hòa ly."

Ánh mắt chàng rất trầm, phản chiếu khuôn mặt đầy hoảng hốt của ta.

Nhìn ta một lúc lâu, chàng mới giơ tay rút vạt áo khỏi tay ta.

"Nàng có biết Duyện Châu ở đâu không?" Chàng nhàn nhạt hỏi.

Ta ngẩn người, theo bản năng quay đầu nhìn ma ma.

Ma ma vội bước lên kéo ta lui sang một bên.

Bà quỳ xuống trước mặt Lý Diễm.

"Tiểu thư từ nhỏ thân thể yếu ớt, không chịu nổi khí lạnh nơi phương Bắc, lão nô cả gan cầu xin người ban cho một phong hòa ly thư."

"Ma ma!"

Ta kinh ngạc nhìn bà.

Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, bà vẫn luôn ở bên cạnh ta.

Trước lúc mẫu thân qua đời từng dặn ta nhất định phải nghe lời ma ma.

Vì thế, ta vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng hôm nay, chính ma ma lại muốn Lý Diễm hòa ly với ta.

"Tiểu thư." Ma ma nghiêng người ôm lấy ta, hai mắt đã đỏ hoe. "Lão gia muốn bảo vệ người, người hãy ngoan ngoãn nghe lời đi."

Ta không hiểu.

Lúc nói phu thê một thể là bọn họ.

Bây giờ muốn Lý Diễm hòa ly với ta cũng vẫn là bọn họ.

Ta sốt ruột ngẩng đầu nhìn Lý Diễm.

Khóe môi chàng khẽ cong lên, cười lạnh một tiếng rồi xoay người đi vào trong.

"Nếu đã là điều Cố tướng mong muốn, ta tất nhiên không có lý do gì để không thành toàn."