Giữa lúc ánh sáng dần tắt, một cảm giác bất an bao trùm cả nhóm. Họ vừa rời khỏi phái Thiên Vân, trong lòng chất chứa nhiều suy nghĩ. Bỗng, từ trong bóng tối, một âm thanh lạnh lẽo vang lên.
“Thú vị thật, ba người không ngờ lại dám tìm kiếm Pháp Bảo Đồ.” Giọng nói đó như từ sâu thẳm của bóng tối vọng lại, khiến không khí trở nên nặng nề.
Lý Thiên quay lại, thấy một bóng dáng cao lớn, mặt mày lạnh lùng, vết sẹo chéo trên má nổi bật giữa ánh trăng. Đoàn Minh, kẻ thù tàn nhẫn của phái Ma Đạo, đứng đó, ánh mắt như lửa đốt.
“Chúng ta không muốn gây sự với ngươi,” Lý Thiên bình tĩnh đáp, cố kiềm chế sự lo lắng trong lòng. “Chúng ta chỉ tìm kiếm sự thật.”
“Và ta đang ở đây để ngăn cản các ngươi,” Đoàn Minh nói, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện. “Pháp Bảo Đồ không dành cho những kẻ yếu đuối như các ngươi.”
Ngọc Thanh bước lên, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối. Chúng ta sẽ bảo vệ sức mạnh đó khỏi những kẻ như ngươi.”
“Bảo vệ?” Đoàn Minh cười khẩy. “Chỉ cần ta có bóng tối, các ngươi sẽ chẳng thể làm gì được.”
Vương Huyền nhìn quanh, cảm giác nguy hiểm đang đến gần. “Chúng ta cần tìm cách thoát khỏi đây,” anh nói, giọng gấp gáp.
“Không thể để hắn chiếm ưu thế,” Lý Thiên thầm nghĩ. Anh nắm chặt Lôi Vân Kiếm, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp diễn ra. “Ngọc Thanh, hãy chuẩn bị chữa trị cho chúng ta nếu cần thiết.”
Đoàn Minh tiến lên một bước, bóng tối xung quanh hắn như đang thít chặt lấy không gian. “Ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là sức mạnh thực sự.”
Hắn giơ tay lên, những bóng đen vọt ra từ mặt đất, tạo thành những hình thù quái dị, lao về phía nhóm bạn. Lý Thiên nhanh chóng rút Lôi Vân Kiếm, triệu hồi sấm sét. “Gió! Hãy giúp ta!”
Một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, làm cho bóng tối lùi lại. Tiếng sấm vang lên, ánh sáng lóe lên, xua tan một phần bóng tối. Ngọc Thanh cảm nhận được sức mạnh của Lý Thiên, và cô cũng không ngần ngại bắt đầu niệm chú.
“Mau lên! Hãy tập trung!” Vương Huyền hô to, trong khi anh dùng Bạch Ngọc Câu để triệu hồi linh thú đến hỗ trợ.
Bóng tối dần co lại, nhưng Đoàn Minh không dễ dàng từ bỏ. “Hãy xem sức mạnh của Ma Đạo!” Hắn quát, và bóng tối quanh hắn dày đặc hơn, như một cơn lốc cuốn lấy cả ba.
Ngọc Thanh cảm thấy choáng váng, nhưng ý chí của cô không cho phép mình gục ngã. “Chúng ta không thể để hắn thắng!” Cô niệm chú, ánh sáng từ Ngọc Linh Tuyền bừng sáng, tạo thành một lớp bảo vệ cho cả nhóm.
“Tiếp tục! Đừng để hắn có cơ hội!” Lý Thiên hét lên, ánh mắt quyết tâm. Anh vung kiếm, tạo ra một cơn lốc sấm sét, lao thẳng về phía Đoàn Minh.
Đoàn Minh cười nhạt, nhưng trong ánh mắt có chút lo lắng. “Các ngươi tưởng chỉ bằng sức mạnh này có thể đánh bại ta sao?”Hắn nâng cao tay, bóng tối quấn quanh hắn như một chiếc áo choàng, nhưng Lý Thiên đã sẵn sàng. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Anh lao về phía trước, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cuộc chiến bắt đầu diễn ra quyết liệt. Những cú đâm của Lôi Vân Kiếm va chạm với bóng tối, tạo nên những tiếng nổ vang dội. Ngọc Thanh đứng sau, ánh sáng từ Ngọc Linh Tuyền giúp tăng cường sức mạnh cho đồng đội.
“Chúng ta phải tìm cách tiêu diệt hắn!” Vương Huyền nói, mắt không rời khỏi đối thủ. “Hắn là một mối đe dọa lớn.”
“Để ta!” Lý Thiên gầm lên, vung kiếm mạnh mẽ, ánh sáng lóe lên xung quanh. “Lôi Vân Kiếm, hãy cho ta sức mạnh của sấm sét!”
Bóng tối bị đẩy lùi, nhưng Đoàn Minh vẫn đứng vững, ánh mắt lạnh lùng. “Ngốc nghếch! Bóng tối sẽ không bao giờ bị đánh bại!”
Hắn mở rộng tay, những bóng ma xung quanh lũ lượt lao về phía nhóm bạn, nhưng Ngọc Thanh không hề nao núng. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”
“Chúng ta cần hợp sức!” Vương Huyền hét lên. “Hãy kết hợp sức mạnh của chúng ta!”
Ngọc Thanh gật đầu, nhanh chóng niệm chú, ánh sáng từ Ngọc Linh Tuyền hòa quyện với sức mạnh của Lý Thiên và Vương Huyền. Một luồng sức mạnh mãnh liệt hình thành, lao về phía Đoàn Minh.
“Không!” Hắn thét lên, nhưng đã quá muộn. Luồng sức mạnh ập đến, làm cho bóng tối vỡ vụn.
“Chúng ta đã làm được!” Lý Thiên thở phào, nhưng chưa kịp vui mừng, một tiếng cười vang lên từ bóng tối.
“Người chiến thắng chưa bao giờ được quyết định,” Đoàn Minh nói, từ trong bóng tối, hắn lại xuất hiện, vẻ mặt đầy hận thù. “Ta sẽ quay lại!”
Và rồi, Đoàn Minh biến mất vào bóng tối, để lại một cảm giác nặng nề trong không khí. Nhóm bạn nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm nhưng không ai dám nói ra sự thật rằng họ chưa hoàn toàn an toàn.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay,” Ngọc Thanh nói, lo lắng hiện rõ trong giọng nói. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
“Đúng vậy,” Lý Thiên đáp, nhưng trong lòng anh vẫn nặng trĩu. “Chúng ta không thể để hắn tìm thấy Pháp Bảo Đồ trước.”
Họ nhanh chóng rời khỏi khu vực đó, nhưng trong lòng vẫn canh cánh nỗi lo. Đoàn Minh không chỉ là một kẻ thù tàn nhẫn mà còn là một mối đe dọa lớn cho hành trình của họ.
Khi bóng đêm dần buông xuống, Lý Thiên cảm thấy một điều gì đó trong lòng. Họ đang bước vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi, và những bí mật về Pháp Bảo Đồ đang chờ đợi họ phía trước.