Pháp Bảo Đồ
Chương 20: Quyết định của anh hùng
Khi ánh sáng từ cuốn Pháp Bảo Đồ rực rỡ, Lý Thiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Anh nhìn Ngọc Thanh và Vương Huyền, thấy sự lo lắng lẫn quyết tâm trong ánh mắt của họ. Đây không chỉ là một quyết định cá nhân; đó là lựa chọn cho cả tương lai của thế giới tu tiên.
“Chúng ta không thể để sức mạnh này rơi vào tay kẻ khác,” Lý Thiên nói, giọng anh trầm và vững vàng. “Nếu sử dụng sai, nó sẽ dẫn đến thảm họa.”
Ngọc Thanh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy băn khoăn. “Tuy nhiên, nếu không sử dụng, chúng ta có thể sẽ không bao giờ biết được sức mạnh thật sự của nó.”
“Một phần của tôi muốn tìm hiểu, nhưng phần khác lại sợ những gì có thể xảy ra,” Vương Huyền thừa nhận. “Chúng ta cần tìm cách kiểm soát sức mạnh này.”
“Đoàn Minh và Tiêu Lăng chắc chắn sẽ không từ bỏ dễ dàng,” Ngọc Thanh nhắc nhở. “Họ sẽ tìm mọi cách để có được nó.”
Giữa lúc họ tranh luận, tiếng cười khinh bỉ của Đoàn Minh vang lên từ phía xa. Hắn đứng ở đó, đôi mắt lấp lánh sự tham lam. “Các ngươi thật ngu ngốc! Sức mạnh này sẽ thuộc về ta! Các ngươi không thể ngăn cản số phận!”
“Chúng ta không thể để hắn chạm vào cuốn sách!” Lý Thiên quát lên, tay nắm chặt Lôi Vân Kiếm. Ánh sáng từ kiếm như hòa quyện với sức mạnh của cuốn sách, tạo thành một vòng bảo vệ.
“Hãy cùng nhau!” Ngọc Thanh và Vương Huyền đồng thanh hô, sức mạnh của họ kết hợp lại, tạo nên một bức tường ánh sáng chặn đứng bóng tối từ Đoàn Minh.
“Các ngươi không thể chiến thắng!” Đoàn Minh gầm lên, nhưng sự kiêu ngạo của hắn bắt đầu nhường chỗ cho sự lo lắng khi ánh sáng từ cuốn sách dâng trào.
“Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn hắn!” Vương Huyền nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể thất bại!”
Khi Đoàn Minh tiến lại gần, Ngọc Thanh tập trung sức mạnh từ Ngọc Linh Tuyền, tạo ra một vòng tròn bảo vệ quanh họ. Ánh sáng từ cô tỏa ra như một bức tường kiên cố, nhưng bóng tối từ Đoàn Minh lại như những cơn sóng cuốn trôi mọi thứ.
“Pháp Bảo Đồ không nên thuộc về ai!” Lý Thiên hét lên. “Nó phải được bảo vệ để không trở thành vũ khí!”
“Cùng nhau!” Ngọc Thanh và Vương Huyền đồng thanh, sức mạnh họ kết hợp lại như một cơn bão, tấn công vào bóng tối đang lan rộng.Bầu không khí xung quanh như ngưng đọng, một sức mạnh khủng khiếp từ cuốn sách bắt đầu lan tỏa. Lý Thiên hít một hơi thật sâu, quyết tâm trong lòng anh gia tăng. “Chúng ta không thể để sự tham lam dẫn dắt! Hãy bảo vệ sự tự do cho mọi người!”
“Đúng vậy!” Ngọc Thanh thốt lên, ánh mắt cô bừng sáng. “Chúng ta phải bảo vệ những người yếu đuối!”
“Để tôi thử!” Vương Huyền quyết định, tiến lại gần cuốn sách. Nhưng khi anh vừa chạm vào, một luồng sức mạnh khủng khiếp xô đẩy anh lùi lại.
“Cẩn thận!” Ngọc Thanh kêu lên, nhưng ánh sáng từ cuốn sách đã tạo ra một vòng xoáy mạnh mẽ, cuốn họ vào giữa.
“Chúng ta phải quyết định ngay bây giờ!” Lý Thiên nói, giọng anh trầm xuống. “Sử dụng nó hay tiêu diệt?”
“Không! Đừng để cho nó rơi vào tay kẻ khác!” Đoàn Minh gầm lên, cố gắng chen vào giữa vòng bảo vệ của họ. Hắn không ngừng tìm cách tiếp cận cuốn sách, lòng tham trỗi dậy.
“Chúng ta cần một kế hoạch!” Ngọc Thanh nói, sự lo lắng thể hiện rõ trên gương mặt cô. “Nếu chúng ta không hành động ngay, sẽ quá muộn!”
“Đúng! Phải có cách nào đó để kiểm soát sức mạnh này,” Vương Huyền nhấn mạnh. “Nếu không, nó sẽ hủy diệt tất cả chúng ta.”
Giữa không gian hỗn loạn, ánh sáng từ cuốn sách ngày càng chói mắt, như thể muốn nuốt chửng tất cả. Lý Thiên cảm thấy sự lựa chọn của mình ngày càng khó khăn hơn. Quyền lực hay tự do? Điều gì mới thực sự là điều họ cần?
“Chúng ta không thể để kẻ khác quyết định số phận của mình,” anh nói, ánh mắt kiên định. “Pháp Bảo Đồ phải được bảo vệ!”
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị hành động, một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng từ cuốn sách bùng nổ như một cơn sóng thần, cuốn họ vào một cơn bão ánh sáng.
“Chúng ta phải tiếp tục!” Lý Thiên thét lên, lòng quyết tâm không ngừng gia tăng. “Hành trình của chúng ta mới chỉ bắt đầu.”
Trong khoảnh khắc đó, họ nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là với Đoàn Minh hay Tiêu Lăng. Cuộc chiến thực sự là với chính bản thân họ, với những lựa chọn sẽ định hình tương lai của cả thế giới. Họ đứng vững giữa cơn bão, quyết tâm không lùi bước, nhưng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.